Ngôn Tình
Sông Ngầm Sau khi mẹ qua đời, cha dượng tôi trở nên nghiện rượu trầm trọng. Hàn Dịch trở thành nơi trú ẩn duy nhất của tôi. Chúng tôi trốn khỏi ngôi nhà vỡ vụn đó, sống nương tựa vào nhau trên gác mái của một khu dân cư nghèo trong thành phố. Anh ấy là em trai hợp pháp của tôi, nhưng cũng là nỗi si mê mà tôi chẳng bao giờ dám thốt nên lời. Ngày thi đại học. Tôi siết chặt tờ thông báo tuyển thẳng trong tay, chạy như bay về nhà. Nhưng qua khe cửa khép hờ, tôi lại nhìn thấy hoa khôi của trường đang dán sát lên lồng ngực trần trụi của anh ấy. Khoảnh khắc cánh cửa ấy đóng lại. Tôi hoàn toàn mất đi mái nhà của mình. Bảy năm sau tái ngộ. Đôi mắt anh đỏ hoe, giữ chặt cổ tay tôi ép lên đầu giường. “Ngày đó tôi căn bản chưa từng đụng vào cô ta… Em thậm chí không thèm chất vấn, đã trực tiếp tuyên án tử cho tôi sao?”
Kiều Niệm Ngày Cố Thanh Hoài thành hôn cùng nữ chính, chẳng một ai báo cho ta hay. Ta lo ngại đôi tay hắn mỗi khi trở trời lại đau, bèn cất công mua da chồn may thành bao tay, định đem tặng. Nào ngờ vừa bước đến, lại vô tình bắt gặp hắn cùng nữ chính đang thử hôn phục và mũ miện. Nàng tựa hồ có chút bận tâm, khẽ hỏi Cố Thanh Hoài: “…Việc của chúng ta, thực sự không cần nói với Kim Kim một tiếng sao?” Cố Thanh Hoài chau mày đầy chán ghét: “Nàng ta ngay cả một bông hoa cũng thêu không tốt, coi như biết cũng chỉ sẽ cùng ta náo.” Mãi đến lúc này ta mới vỡ lẽ, hóa ra hắn cũng không thích cô nương bị mù một con mắt. Về sau, ta nhận sính lễ của người khác, lấy chồng ở Cô Tô, dỗ dành vị công tử ăn chơi kia đèn sách, cuối cùng giúp chàng ấy đỗ Giải Nguyên. Lần nữa gặp lại Cố Thanh Hoài, là tại yến tiệc mừng phu quân ta thăng quan. Vừa trông thấy ta bước ra rót rượu, hắn liền thất thần làm rơi chén, bị cứa thương bàn tay. Ta hảo tâm đưa khăn, bình thản mà ôn tồn hỏi: “Cố đại nhân, đến mùa đông, tay người có còn đau không?” Nào ngờ khi hắn trông thấy vẻ điềm nhiên của ta, mắt hắn lại thoáng đỏ hoe.
Kiên Định Sau khi bị bạn trai lừa dối, tôi quay lại và đưa cho chú nhỏ của anh ta ly rượu có pha một loại thuốc cực mạnh. Chú nhỏ là một người có địa vị cao và quyền lực lớn, ở trong giới anh là người có thể dùng một tay che trời, được gọi là “thái tử gia” cũng không quá lời. Sau một đêm hoang đường, tôi nhận ra thắt lưng của chú nhỏ không phải là thắt lưng, mà là một thanh đại đao chết người. Ban đầu tôi rất dũng cảm, nhưng đến lúc này mới hối hận vì đã quá liều lĩnh. Đúng lúc tôi đang ôm lấy vòng eo mỏi nhừ của mình chạy ra sân bay để trốn tránh, thì những người vệ sĩ chờ sẵn ở sân bay từ lâu đã trân trọng “mời” tôi trở lại chiếc Maybach. Không khí trong xe trở nên đầy căng thẳng và mơ hồ, chú nhỏ ôm tôi vào lòng, vừa hôn vừa nhẹ nhàng cởi cúc áo tôi. “Em không muốn trả thù nó sao? Ví dụ như, trở thành thím của nó?”
Hào Quang Tôi nhặt được một anh bạn trai bị điếc. Lừa anh ta rằng tôi làm ba công việc một ngày để kiếm tiền chữa trị cho anh ta. Thực tế, tôi chỉ lang thang bên ngoài cả ngày rồi về nhà. Dù sao thì tôi cũng chỉ mê vẻ ngoài của anh ta, không cần phải thật sự chịu khổ. Lúc đến câu lạc bộ, tôi bất ngờ nhìn thấy anh ta ngồi trong phòng bao. Chú cún đáng thương ngày nào bỗng chốc hóa thành cậu ấm giới nhà giàu. Có người bên cạnh hỏi anh ta định diễn trò này đến bao giờ. Anh ta cười nhạt, hờ hững đáp: “Đợi Mạn Mạn về nước, cô ta tự nhiên sẽ biến mất.” “Cùng lắm thì cho cô ta mấy triệu xem như bồi thường.” Đến lúc đó tôi mới biết, hóa ra tôi chỉ là người thay thế cho bạch nguyệt quang trong lòng anh ta. Tôi đau đớn muốn rời đi. Nhưng vừa xoay người, người anh trai còn đẹp trai hơn của anh ta lạnh lùng cười một tiếng: “Giả vờ gì chứ? Khóe miệng cô sắp kéo tới tận mang tai rồi kìa.”
Tây Ương Khi Phó Tây Tân bị mù hai mắt, tôi đưa hắn về nhà. Hắn thích cắn tai tôi và nói hắn là con chó ngoan của tôi. Còn thích ở trong đêm tối dùng hai tay đo đạc cơ thể của tôi, nói muốn hình dung ra bộ dáng của tôi. Sau đó hắn lấy lại thị lực, hắn lại là thiếu gia của Phó thị bị mất tích, sớm đã có người trong lòng. Thừa dịp hắn còn chưa thấy mặt tôi, tôi để lại một tờ giấy chứng tử, biến mất không dấu vết. Trốn năm năm, nghe nói hắn mới kết hôn, tôi mới dám xuất hiện lần nữa. Nhưng máy bay vừa mới hạ cánh, sân bay đã bị rất nhiều vệ sĩ mặc đồ đen vây quanh. Phó Tây Tân cầm áo cưới được đặt may, nụ cười dịu dàng nhưng cố chấp. “Vợ sắp cưới, số đo của năm năm trước không chuẩn rồi.” “Ngoan, bây giờ để anh đo lại.”
Quái Vật Tôi là vị hôn thê mà Phó Thời An vô cùng chán ghét. Để chọc giận tôi, anh ta cố tình lái xe quá tốc độ gây chuyện, làm ra đủ loại trò ngông cuồng. Mỗi lần như thế, tôi đều đứng ra thu dọn hậu quả. Mãi cho đến khi bên cạnh Phó Thời An xuất hiện một cô gái tên là Kiều Ngữ. Vì tìm một chiếc bánh trứng bình thường cho Kiều Ngữ mà anh ta bỏ lỡ tiệc sinh nhật của tôi. Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, chủ động đề xuất với gia đình thay đổi hôn ước. “Cũng không nhất thiết phải là Phó Thời An.” Tôi chợt nhớ đến người đàn ông lạnh lùng trong giấc mơ, người từ đầu đến cuối luôn nhẫn nhịn và yêu tôi trong thầm lặng. Tôi khẽ cười, giọng nhẹ nhàng: “Chẳng phải anh ta còn một người chú nhỏ sao?”
Mười Năm Tôi và Chu Hạ Dã đã kết hôn được 10 năm, từ trước đến nay đều mạnh ai nấy sống. Anh ta ân ái với cô thư ký nhỏ, còn tôi thì luân phiên yêu đương với những chàng trai trẻ ngoan ngoãn hoặc hoang dại. Tôi từng nghĩ cuộc sống sẽ mãi như vậy. Cho đến khi tôi gặp một chàng trai thật lòng, một con sói nhỏ không hề tham tiền của tôi, chỉ một lòng muốn kết hôn với tôi. Tôi rung động. Tôi về nhà, mở miệng nói với Chu Hạ Dã chuyện ly hôn. Đêm đó, Chu Hạ Dã đập phá toàn bộ đồ đạc trong nhà, bóp cổ tôi, giọng dữ tợn: “Anh cho phép em động lòng từ khi nào vậy hả?!”
Đoạt Thê Kết hôn với Chu Dĩ Sênh được ba năm, hắn tìm được niềm vui mới. Đêm đó bị tôi phá mất chuyện tốt, hắn khinh thường tôi rồi nói. “Niệm Niệm, cuộc sống hôn nhân cần sự kích thích mới lạ.” “Vị hôn phu của Kiều Lộ là một người đàn ông rất tuyệt.” “Em có muốn…… Cùng hắn thử xem?” Ban đêm, bốn người ngồi trong phòng bao ngầm hiểu lẫn nhau. Giọng Hoắc Kỳ Sâm lạnh nhạt từ chối: “Xin lỗi, tôi không có hứng thú với vợ người khác.” Chu Dĩ Sênh không hiểu sao đáy lòng buông lỏng, cười nói: “Thật đúng là tiếc nuối.” Tôi lại nhịn không được len lén liếc Hoắc Kỳ Sâm một cái. Đêm hôm trước ở trên giường, bất mãn cầu xin tôi quấn lấy hắn. Cũng không phải là nói như vậy. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Chó Điên Tôi và chú nhỏ chiến tranh lạnh một tháng. Ngày tôi đi làm hòa, lại vô tình thấy hắn ôm ấp một cô gái, giọng điệu trêu chọc: “Minh Hy bám tôi lắm, nếu không làm mình làm mẩy, cô ấy sẽ không cho tôi ra ngoài. “Tối nay cô ấy sẽ đến làm hòa, mấy người đừng để lộ ra đấy.” Lúc này, trước mắt tôi xuất hiện rất nhiều bình luận: [Tuy cô là nữ phụ độc ác, nhưng giây phút này tôi thật sự thấy thương cô.] [Đừng chống đối nữ chính nữa, chị em girls help girls, mau tiễn lão già này xuống mười tám tầng địa ngục đi!] [Mấy người vẫn chưa hiểu nữ phụ độc ác rồi, giây tiếp theo chắc chắn cô ấy sẽ đi tìm một anh chàng tươi trẻ thôi.] Tôi quay người, nhưng không đi tìm anh chàng tươi trẻ. Mà ở góc phố, nhặt về một con chó điên không ai cần. Bình luận lại bùng nổ: [Cô ấy nhặt đại phản diện tối thượng về rồi?] [Đáng yêu quá, nữ phụ độc ác âm u vặn vẹo và đại phản diện hung ác tham lam, đúng là trời sinh một cặp!] Tối hôm đó, chú nhỏ đợi tôi mãi không thấy đến, liền gọi điện thoại: “Lại đi chơi bời đâu rồi?” Tôi chống lên khối cơ bụng rắn chắc kia, khóe mắt rưng rưng đáp: “Nhặt được một con chó điên, đang chơi với nó.”
Cát Chảy Tôi mang thai ngoài ý muốn. Nhưng Tạ Huyền ghét trẻ con. Buổi tối hôm ấy, tôi dò xét thái độ của anh. Bàn tay anh đặt hờ trên eo tôi, giọng điệu lười biếng, cười như không cười: “Gì đây, em có thai rồi à?” Tôi hoảng hốt phủ nhận. Anh vuốt ve tóc tôi, giọng nói dịu dàng: “Bé con ngoan, chúng ta không cần có con.” Nhưng tôi đã thực sự mang thai. Vừa hay lại nghe người ta bàn tán: “Lương Ly theo Tạ tổng lâu như vậy mà vẫn chưa lên được danh phận, xem ra giấc mộng gả vào hào môn cũng xa vời.” “Cô ta ngốc quá, có một đứa con chẳng phải là ép cưới được rồi sao?” “Cô thì biết gì, Tạ Huyền căm ghét con riêng nhất. Nếu cô ta dám làm vậy, một xác hai mạng cũng chẳng phải chuyện gì khó.” Vì sự an toàn của mình và đứa bé, tôi phải tìm lý do rời đi ngay trong đêm. 【Tôi không muốn làm chim hoàng yến nữa, tôi muốn sống một cuộc đời bình thường. Cảm ơn anh vì tất cả những gì đã cho tôi suốt những năm qua.】 Nửa tháng sau. Tôi trốn ở một thị trấn nhỏ miền Nam. Vừa hỏi một bà mẹ bầu bên đường về kinh nghiệm mang thai, thì đột nhiên bị một cánh tay mạnh mẽ kéo vào lòng. Giọng anh trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi: “Bé con, rốt cuộc ai là người phát minh ra cái từ ‘chim hoàng yến’ vậy? Anh không phải là bạn trai của em sao?”
Cam Ngọt Như một món quà mà tôi đưa đến để tặng cho anh ấy – Tạ Chiến. Tôi vốn luôn tuân thủ bổn phận. Thế nhưng một lần ngoài ý muốn, tôi lại mang thai con của anh. Tôi thử thăm dò, hỏi anh: “Giả sử anh có một đứa con ngoài giá thú, anh sẽ làm gì?” Anh trả lời: “Tôi sẽ không có.” “Tôi nói là giả sử có thì sao?” Anh bóp má tôi, rồi cất giọng: “Thì để mẹ và con cùng biến mất. Bé ngoan, tôi không thích mấy câu hỏi giả định kiểu đó.” Tôi lập tức tối sầm mặt mày, âm thầm lên kế hoạch xử lý cái thai này mà không để ai biết. Hôm sau, Tạ Chiến nghịch điện thoại tôi, sắc mặt vô cùng âm trầm. Anh bóp cằm tôi, giọng dịu dàng đến chết người: “Nói tôi nghe, ‘đặt lịch phá thai’ nghĩa là gì? Em mang thai rồi đúng không?”
Vãn Vãn Thẩm Vọng là món đồ chơi tôi mua về. Tôi luôn thích bắt nạt hắn và vẽ lên người hắn trong lúc thăng trầm. Cho đến khi nhìn thấy những bình luận lên án tôi. [Lại dám nhục nhã nam chính như vậy, không hổ là nữ phụ ác độc.] [Nhưng tôi cảm thấy biểu tình của nam chính hình như rất sảng khoái.] [Cái rắm, ánh mắt nam chính nhìn cô ta, rõ ràng là muốn giết chết cô ta.] Tôi cong môi, cúi người nâng cằm hắn, thờ ơ nói: “Muốn giết tôi sao? Thẩm Vọng.” Thẩm Vọng nhìn tôi, đuôi mắt phiếm hồng, trầm mặc không nói. Sau đó tôi bị hắn giam cầm. “Em hợp tác với người ngoài muốn giết anh, chơi đủ rồi thì vứt bỏ anh, bỏ đi là đi ba năm.” Thẩm Vọng cắn lên vai tôi, vừa tàn nhẫn vừa tuyệt vọng: “Khương Vãn, em mà còn chạy nữa thì anh thật sự sẽ giết chết em.”
Chú Nhỏ Năm 17 tuổi, tôi định tỏ tình với chú nhỏ. Nhưng tôi lại nghe thấy tiếng cười khẩy hờ hững của anh. “Con bé chỉ là một đứa con nít mà thôi, tôi mẹ nó có thể có tâm tư gì với con bé chứ?” Ba năm sau, tôi và anh say rượu đã xảy ra một đêm hoang đường. Lúc tỉnh dậy, tôi giả vờ bình tĩnh nói với anh: “Chỉ là ngoài ý muốn thôi, cháu chỉ coi chú là trưởng bối.” Người đàn ông cười khẩy rồi đè tôi xuống. Anh nhìn tôi từ trên cao. “Em cũng có thể coi tôi như một tên súc sinh đi.” Anh vỗ mặt tôi, lười biếng nói: “Cháu gái nhỏ à, tối qua chú không hề đụng đến giọt rượu nào cả.”
Dao Kỳ Tôi đính hôn với Thái tử Bắc Kinh, bạn thân cũng đính hôn với em trai Thái tử. Chúng tôi quyến rũ vị hôn phu của đối phương, sau khi thành công lại giả vờ khóc sướt mướt, bỏ trốn cùng nhau. Có được phí chăm sóc giá trên trời đêm đó, bạn thân hỏi tôi: “Chạy không? Vị hôn phu của cậu quá mạnh mẽ.” “Chạy! Tớ cũng sắp mệt chết rồi.” Chúng tôi đang chuẩn bị chạy thì đụng phải hai lồng ngực rắn chắc. Thái tử và em trai Thái tử đồng loạt cởi bỏ cúc áo, sải bước chân dài tới gần chúng tôi. “Nói chúng ta là lục ca lục đệ?” “Khoản nợ này, tối nay phải tính cho xong.”
Ưu Ái Tôi và Giang Dã là thanh mai trúc mã. Trong giới, ai cũng biết anh ấy là kiểu người cao ngạo, mắt luôn nhìn lên trời, mà tôi là cô gái ngoan ngoãn duy nhất có thể khiến anh kiên nhẫn ở lại. Nhưng sau này, bên cạnh Giang Dã xuất hiện một cô gái. Tính cách kiêu ngạo ngang tàng, nghe nói rất hợp gu của anh. Tôi bắt đầu xa lánh anh, cố tránh mặt, cho đến một ngày tôi cuối cùng cũng về nhà. Nửa đêm, anh lật người trèo vào phòng tôi, hôn lên vòng eo của tôi. Toàn thân tôi run rẩy, anh lại ghé sát tai tôi cười khẽ: “Tống Ninh, em thử trốn tôi thêm lần nữa xem.”
Từ Bỏ Thẩm Tứ Bạch và tôi kết hôn được bảy năm, hắn cũng bao nuôi nhân tình đã 7 năm. Sau khi tôi mang thai, hắn và nhân tình cắt đứt quan hệ, trở về với gia đình. Hắn nấu cơm cho tôi, cùng tôi đi khám thai. Nhưng ngày nhân tình của hắn gả cho người khác, hắn thất hồn lạc phách, trước mặt mọi người đi cướp dâu. Bọn họ ôm nhau thật chặt, trên mặt đều là nụ cười vui sướng. Tôi cười tự giễu, ngày hôm sau liền đi bệnh viện phá thai. Khi Thẩm Tứ Bạch hốt hoảng chạy tới, tôi đã làm xong cuộc phẫu thuật, tôi đưa đơn ly hôn cho hắn. Hắn đột nhiên đỏ mắt, nức nở một tiếng: “Thời Ngu, em từ bỏ đứa bé, ngay cả anh cũng từ bỏ sao?” Tôi nhắm mắt lại, nhẹ giọng nói: “Thẩm Tứ Bạch, đã bảy năm rồi, lẽ ra tôi nên từ bỏ anh từ lâu rồi. “
Sớm Sớm Chiều Chiều Huấn luyện viên quân sự của con trai tôi bất ngờ gọi điện về nhà, yêu cầu dẫn nó đi làm xét nghiệm ADN cùng anh ta! “Tôi là huấn luyện viên của con trai cô, tên là Từ Cảnh Sơ. Nó giống tôi như đúc. Phiền cô đến doanh trại, đưa nó đi xét nghiệm quan hệ cha con với tôi một chuyến.” Từ Cảnh Sơ? Cái tên này… nghe quen quen… Chưa tới ba giây sau, tay tôi cầm điện thoại đã run như muốn rớt. Không phải cái người năm đó tôi lén ‘trộm gen’ đấy chứ?!
Bí Mật Của Nam Thần Học Đường Tôi phát hiện ra một bí mật lớn của nam thần lạnh lùng trong trường, liền dùng vừa uy hiếp vừa dụ dỗ, cố ý nghịch đuôi của cậu trong giờ học. Nam thần luôn giữ vẻ mặt điềm tĩnh lúc này tai đỏ ửng, giọng nói thấp nhẹ: “Không được.” Tôi mỉm cười đe dọa: “Nếu tôi không chịu dừng tay, cậu có thể làm gì tôi nào?” Cậu nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt đào hoa mê người, giọng khàn khàn: “…Đồ phụ nữ xấu xa, mau buông tay!” Tôi xấu xa nhéo nhẹ một cái: “Rõ ràng cậu rất thích mà, đúng không?” Nhìn cậu cố nén cảm xúc, vừa ghét tôi nhưng lại không thể từ chối, tôi càng thấy mình không thể ngừng lại được. Sau này, khi tôi để ý đến người đàn ông khác. Cậu mặc sơ mi hơi mở, ngồi ngâm mình trong bồn tắm, tay siết chặt eo tôi, nở một nụ cười như yêu nghiệt: “Bảo bối, những người đàn ông kia có giỏi bằng tôi không?”
Nét Chữ Nên Chồng Thầy dạy thư pháp nói chữ tôi xấu kinh khủng. Đến cả Thẩm Thư nổi tiếng trong giới cũng không cứu nổi. Tôi không cam tâm, thật sự tìm tới tận nơi, năn nỉ muốn bái hắn làm thầy. Hắn đúng như lời đồn, không nể nang mà thẳng thừng chê bai. “Không có chút năng khiếu nào.” Về sau, thư phòng vốn luôn gọn gàng của hắn bị tôi làm cho bừa bộn. Tôi vừa khóc vừa bám chặt lấy hắn. Hắn cúi xuống, tàn nhẫn cắn vào vành tai tôi, thì thầm khen ngợi. “Thì ra, thiên phú của em đều dồn vào chỗ này à.”
Quy Tắc Nuôi Chim Hoàng Yến Năm đó, khi tôi mắc chứng sợ xã hội nặng nhất, tôi đã bao nuôi một anh công nhân thô kệch. Mỗi lần hẹn anh ấy qua đêm, tôi đều hồi hộp đến mức không thở nổi. “Xin, xin hỏi… tối nay anh có rảnh… làm cái đó với tôi không?” Anh ấy cúi đầu, khẽ cắn một cái lên khuôn mặt đang đỏ bừng của tôi. “Muốn cái đó hả, phải trả thêm tiền.” “Không, không thành vấn đề!” Tôi vội vã gật đầu lia lịa. Mãi đến khi tôi bất ngờ phá sản, đành đau lòng nói lời chia tay, định thả tự do cho anh ấy. Anh công nhân đang hút thuốc sau cuộc yêu nghe xong, bỗng lười biếng rút ra một tấm thẻ đen Amex, tiện tay đưa cho tôi. “Cầm lấy, tiếp tục bao nuôi tôi.” “Ai cho phép em thả tôi tự do vậy?”