Ngôn Tình

Tuý Kinh Hoa

Tuý Kinh Hoa Ta xuyên sách rồi, trở thành một nhân vật qua đường cực kỳ xinh đẹp. Vị nhiếp chính vương mất trí nhớ được mẹ ta nhặt về làm chàng rể ở rể cho ta. Hệ thống nói, ta chỉ cần không ngừng tìm đường chớt, chờ hắn khôi phục trí nhớ rồi cho ta một đao, là có thể thoát vai trở về nhà. Không ngờ sau này ta lại thất bại, không chỉ không thoát được mà còn bị hắn trói mang về kinh thành. Đêm khuya sương lạnh, hắn áp sát lại gần, hơi thở rơi vào bên tai ta: “Dung Nhi… nàng đừng mơ rời khỏi ta.”

Trăm Hoa Đua Nở

Trăm Hoa Đua Nở Sau khi tham dự tang lễ, tôi tiện tay ném hoa vào một ngôi mộ cô đơn bên cạnh. Từ ngày đó trở đi, tôi bắt đầu thường xuyên có những giấc mơ khó có thể miêu tả. Thế nhưng, rõ ràng là mơ, vì sao sau khi tỉnh lại khóe mắt tôi lại phiếm hồng, cả người bủn rủn vô lực? Người già trong thôn nói, tôi đây là bị quỷ quấn lấy, chỉ cần lập tức kết hôn, nam quỷ này cũng sẽ không dám quấn lấy tôi nữa. Nhưng đêm đính hôn, trước cửa lại có một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng. Cầm trong tay bó hoa hôm đó tôi ném, giọng nói trầm thấp lại nguy hiểm: “Chị, rõ ràng chị đã hứa với em rồi, sao chị còn muốn gả cho người khác?” “Chị, chị không ngoan nha.” “Người không ngoan, thì sẽ bị trừng phạt…”

Nhớ Đã Thích Em

Nhớ Đã Thích Em Sau mười năm kết hôn, tôi bất ngờ quay trở về năm 18 tuổi. Tôi lập tức lên tàu, vượt hơn hai nghìn cây số để tìm chồng. Nhưng anh nhìn tôi, gương mặt đầy lạnh lẽo. Tâm trạng tôi lập tức rơi xuống đáy vực. Rõ ràng anh đã từng nói, đối với anh, tôi là tiếng sét ái tình. Nhưng vừa quay người, tôi đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa anh và bạn thân: “Tống Hoài, xem giúp tôi tóc có rối không, vừa nãy tôi không dám động đậy… Tôi hình như đang yêu rồi…”

Nơi Nào Mong Xuân Về

Nơi Nào Mong Xuân Về Hắn ở chiến trường ba năm, ta liền ở chùa ba năm. Hắn xả thân vì nước, ta vì hắn cầu phúc. Ba năm sau, đại chiến cáo thành, hắn dẫn theo một nữ tử trở về, hắn gọi nàng ta là “phu nhân”. Hắn chăm sóc nàng ta ân cần chu đáo, còn coi ta như rắn rết. Ha, thế mà hắn lại quên mất, ta là công chúa được phụ hoàng mẫu hậu sủng ái nhất, là hắn không xứng với ta.

Thẩm Tri Vi

Thẩm Tri Vi Khi nhìn thấy tờ hưu thư đó là lúc ta vừa mới ngơi tay sau cả đêm chăm sóc bà mẫu đang trọng bệnh. Mở đôi mắt đỏ ngầu vì mệt mỏi, ta nghe Trình Triết Nam nghiêm nghị nói: “Ta biết nàng không phạm lỗi gì, nhưng vì Mặc Vũ Nhu đã bị hưu, ta cũng đành phải hưu nàng mới có thể bảo vệ nàng ấy.” Mặc Vũ Nhu vừa bị hưu, lập tức có người vì nàng ta mà bỏ thê tử của mình, vậy thì nữ nhân bị giễu cợt, đẩy lên đầu sóng ngọn gió lúc này, không ai khác chính là ta. Trình Triết Nam vì nàng thanh mai mà hắn luôn đơn phương này, đã tốn rất nhiều tâm tư. Ta tức giận, ngất lịm đi. Khi tỉnh lại, bên tai là tiếng ồn ào. “Thẩm tiểu thư, người mau tỉnh lại đi.” Ta cau mày mở mắt, người đang lo lắng nhìn ta là Mặc Vũ Nhu. Nàng ta mặc một bộ đồ màu xanh nhạt, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, ngũ quan tinh xảo có chút yếu đuối, dường như chỉ cần nói lớn tiếng cũng sẽ khiến cho nàng ta giật mình. Ta loạng choạng đứng dậy, vịn tay nha hoàn gần đó, đẩy đám người ra, chạy về viện của mình. Nhìn bức tranh mới thêu nửa mặt treo trong phòng, ta siết chặt tay, cuối cùng cũng tin rằng, ta đã được tái sinh về ba năm trước, lúc này ta vẫn chưa đính hôn với Trình Triết Nam.

Mưu Kế

Mưu Kế Ta cùng tiểu thư nhà tri phủ đến chùa thắp hương. Nàng cầu tài vận, còn ta cầu nhân duyên. Ta thầm khấn: “Tín nữ nguyện dùng mười năm độc thân của tiểu thư để đổi lấy một vị phu quân hoàn hảo: tám múi cơ bụng, giọng nói dễ nghe, một lòng một dạ, không nạp thiếp, lo hết việc nhà, có cầu tất ứng, không phải ta không cưới, và sẵn sàng vì ta mà mưu quyền đoạt vị, chặt đầu hoàng đế, trở thành một người chồng nhị thập tứ hiếu!” Đêm đó, ta mơ thấy Bồ Tát ngồi vắt chéo chân, phán: “Gia phê chuẩn!” Hôm sau, tiểu thư ném tú cầu, trúng một gã ăn mày. Ta thay tiểu thư lấy chồng.

Tiểu Tuyết Thố

Tiểu Tuyết Thố Sáng sớm vừa mở mắt, ta phát hiện sư tôn lại đang nằm trong lòng ta, còn chép miệng, dụi dụi đầu vào ngực ta. Nhìn chiếc cổ trắng như ngọc của người, ta nuốt nước bọt. Muốn ăn. Đừng có nghĩ bậy, ta là một con linh miêu tinh, còn sư tôn ta là thỏ tiên. Ta muốn ăn sư tôn của ta, còn cần lý do sao?

Đọa Tiên

Đọa Tiên  Ta theo mẹ lên núi cắt cỏ heo, lúc trở về liền thấy trước cửa nhà nằm một thiếu niên tuấn tú, phong thái ung dung. Người ấy rõ ràng đang hôn mê bất tỉnh, nhưng ta lại nghe thấy giọng nói đầy kích động vang lên trong đầu. “Tiểu nha đầu này chính là người sở hữu thiên linh căn, tương lai sẽ phi thăng trở thành Phù Ngọc Nữ Đế!” “Chờ khi ngôi làng này bị hủy diệt, ngày mai ta sẽ đưa nàng bôn ba khắp chân trời góc bể.” “Thanh mai trúc mã, lưỡng tình tương duyệt, ta muốn nàng tự nguyện vì ta mà gác kiếm nấu canh.” Ta kinh nghi bất định, nhưng nào ngờ nửa đêm, trong làng quả thực bùng lên một trận hỏa hoạn kinh thiên động địa. Thiếu niên ôm lấy ta đang mê man vào lòng, cẩn thận khẽ đặt một nụ hôn nơi mi tâm. Khi ta hoàn hồn, thanh đoản đao nhỏ bằng bàn tay đã đâm sâu xuyên qua tim hắn. Nhìn cơ thể ấy tan biến trong lưỡi lửa cuồng bạo, ta khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nhàn nhạt. “Không bao giờ gặp lại, kẻ công lược.”

Phi Vãn

Phi Vãn Em gái tôi học rất giỏi, nhưng còn tôi dù nỗ lực thế nào cũng đều nhận được số 0 tròn trĩnh. Em gái trở thành thủ thủ khoa trong kỳ thi đại học, tôi thi rớt sau lại ngoài ý muốn trở thành diễn viên. Tôi dựa vào kỹ thuật diễn xuất thần leo lên hot search, em gái cũng tốc chiến tốc thắng xông vào giới giải trí. Không lâu sau đó, kỹ thuật diễn của tôi biến mất, còn em gái lại đoạt được cúp ảnh hậu. Sau này tôi mới biết được, cô ta bị trói định chung với hệ thống đánh cắp nhân sinh. Mà tôi lại chính là người bị đánh cắp. Tái diễn lần nữa, em gái vừa mới trói định cùng hệ thống. Cô ta hệt như trước hỏi tôi: “Chị ơi chị sẽ mãi mãi giúp em sao?” Tôi nhìn cô ta, cười nói: “Chị sẽ mãi mãi ở bên cạnh em.”

Tôi Giúp Con Dâu Phản Công

Tôi Giúp Con Dâu Phản Công Tôi đón con dâu và cháu gái lên thành phố đúng ngày con trai tôi cùng cô thư ký từ chuyến du lịch trở về. Ngay tại ga tàu cao tốc, tôi bắt gặp hai đứa. Con trai tôi lập tức chắn trước mặt thư ký, như thể đang bảo vệ báu vật: “Con sẽ không quay về sống với cái con quê mùa vừa béo vừa xấu đó đâu. Nếu mẹ muốn sống với nó thì tự mà sống!” Chồng tôi ôm lấy vai tôi, im lặng không nói gì, còn tôi thì tức đến mức đầu óc choáng váng. “Được, mẹ sống với nó cũng được. Còn con, mau về dọn đồ rồi cút cho khuất mắt mẹ!”

Chiêu Chiêu, Ta Hối Hận Rồi

Chiêu Chiêu, Ta Hối Hận Rồi Khi đó, ta cưu mang nữ nhi của một vị huyện lệnh đang tiến kinh kêu oan, giúp nàng rửa sạch nỗi oan cho cả tộc. Không ngờ, vị tiểu tướng quân thanh mai trúc mã của ta lại vì nàng mà đến trước mặt ta, đòi hủy hôn. Nữ nhi huyện quan kia ăn nói táo bạo, cũng tinh thông y thuật, tiểu tướng quân nhất quyết phải cưới nàng, làm náo động cả kinh thành. Để tránh thị phi, gia đình bèn đưa ta xuất kinh du học. Nào ngờ khi ta học thành trở về, vừa hay gặp buổi yến hội đầu xuân, lại nghe tin vị Tướng quân Trì Yến thâm tình ấy đã có ba phòng thiếp thất. Hắn giấu diếm thê thiếp, gửi thiệp đến cho ta: “Chiêu Chiêu, ta hối hận rồi.”

Hôn Nhầm Người Khi Tỏ Tình

Hôn Nhầm Người Khi Tỏ Tình Trong bóng tối, tôi nhân lúc say rượu hôn người thanh mai trúc mã mà tôi thầm yêu nhiều năm. Không ngờ, anh ấy lại hôn đáp trả tôi. Tôi vui mừng, mở miệng tỏ tình, “Chi Hàn, tôi thích anh.” Anh ấy bỗng nhiên cứng người. Nhưng giây tiếp theo, anh ấy bóp lấy sau cổ tôi, hôn sâu hơn. Toàn thân tôi mềm nhũn, chìm đắm trong ngọt ngào của việc tỏ tình thành công. Đột nhiên, bên ngoài truyền đến giọng của Cố Chi Hàn. “Chiêu Chiêu, em ở trên lầu sao? Anh có quà muốn tặng em.” Tôi hoảng hốt đẩy mạnh người đối diện, giọng run rẩy. “Anh… anh là ai? Sao lại ở trong phòng của Chi Hàn!” Giọng người đàn ông lười biếng, “Hôn lâu như vậy, em vẫn chưa phân biệt được tôi và anh trai tôi sao?”  

Phong Lưu Đại Nhân, Xin Đừng Đụng Vợ Tôi!

Phong Lưu Đại Nhân, Xin Đừng Đụng Vợ Tôi! Lúc Lâm Hãn bị gia tộc đuổi đi, chỉ có tôi ở bên cạnh hắn. Sau đó hắn lấy lại được quyền lực, chuyện thứ nhất hắn làm chính là cầu hôn thanh mai trúc mã, người đã bỏ rơi hắn. Cô ta khóc sướt mướt nói lúc trước do cha mẹ ngăn cản, ép bị xuất ngoại. Hắn tin, sau đó còn lấy chiếc nhẫn kim cương đã tặng cho tôi lại đem tặng cho cô ta chỉ vì cô ta nói thích. Tôi không khóc nháo, thu dọn hành lý rồi đi. Cho đến khi biết được tin tức kết hôn của tôi, hắn giống như phát điên cầu xin tôi đừng gả đi. Muộn rồi! Người đàn ông quyền lực kia không chỉ dỗ tôi ngủ, còn vô tình bấm điện thoại cảnh cáo: “Còn quấy rầy vợ tôi nữa, đừng nghĩ tới việc đặt chân được ở thành phố Tứ Cửu.”

Chim Hoàng Yến Của Anh

Chim Hoàng Yến Của Anh Khi tỉnh dậy, tôi phát hiện mình đã trở thành chim hoàng yến của crush. Không ngờ sau vẻ ngoài nho nhã ấy lại ẩn giấu trái tim của một loài thú, tôi vừa xuất viện đã bị anh hành hạ không ngừng. Tôi biết, anh đối tốt với tôi chẳng qua là vì tôi có vài phần giống bạch nguyệt quang của anh. Kẻ bỏ tiền ra chỉ động lòng thân xác, nhưng tôi lại động lòng thật sự. Thu dọn đồ đạc, chuẩn bị ôm bụng bỏ trốn, vừa mở cửa đã thấy anh đứng đó, nở nụ cười nửa như trêu chọc, nửa như lạnh lùng: “Biết ngay em sẽ giở trò này mà, vợ yêu.”

Minh Châu Rực Rỡ

Minh Châu Rực Rỡ Hầu Thế Tử Vĩnh Ninh bị kết án chém đầu sau mùa thu. Thế tử phi mang theo toàn bộ của hồi môn, trong đêm quay về nhà mẹ đẻ. Hầu phu nhân bỏ ra nghìn lượng bạc mua ta. Mỗi đêm đưa vào đại lao, muốn ta sinh cho thế tử một đứa con nối dõi. Một tháng sau, ta bắt đầu có thai. Hai tháng sau, thế tử được minh oan, vô tội thả ra. Việc đầu tiên hắn làm chính là đón thế tử phi trở về. Chuyện này chẳng phải rất khó xử sao? Ta nên ôm bụng bỏ trốn, hay vẫn là ôm bụng bỏ trốn đây?

Luyến Tình Tiên Ma

Luyến Tình Tiên Ma “Thần tiên cũng động tình sao?” Ta nhìn người trước mặt, áo trắng của hắn đã bị ta xé rách, đôi mắt vốn lạnh lùng như tùng tuyết giờ đã nhuốm đầy dục vọng, cứ nhìn chằm chằm vào ta. Hắn bị trói bởi Khốn Tiên tỏa, đã sớm không thể sử dụng pháp lực, chỉ có thể mặc cho ta làm xằng làm bậy. Ta cẩn thận hôn lên môi hắn. Đây là lần đầu tiên ta làm chuyện như vậy, ta biết tình dược mà mình cho hắn uống mạnh đến mức nào, cũng biết thêm một lúc nữa thôi, dù hắn là tiên tôn mà cả tam giới đều kính sợ thì cũng sẽ không thể kiềm chế được. Tình dược do mị yêu tỷ tỷ đích thân pha chế, tăng liều gấp hai mươi lần, dù ai cũng không thể chống đỡ. Vì vậy, khi hắn hôn đáp lại ta, ta thật nghi ngờ, hắn đang hôn hay muốn giết ta. Tay Tạ Trường Từ bóp chặt eo ta, giọng nói khàn khàn đầy dục vọng, hắn như vậy thật không giống một tiên nhân cao cao tại thượng, mà giống như một ác ma kéo người ta vào vực sâu vô tận. Trong lúc chìm nổi, ta nghe thấy giọng nói của hắn, vẫn lạnh lùng và mỉa mai như trước. “Nghiệt đồ.”

Chậm Một Bước Để Cả Đời Bên Nhau

Chậm Một Bước Để Cả Đời Bên Nhau Nửa đêm đang trực ca, có một cô gái trẻ bị mang thai ngoài tử cung được đưa vào cấp cứu. Tôi bình tĩnh hỏi: “Phải phẫu thuật ngay, người nhà đâu?” Cô gái đau đến mức không thể nói thành lời, cố gắng gọi một cuộc điện thoại rồi đưa cho tôi. Tôi nhận lấy điện thoại, còn chưa kịp mở miệng thì bên kia đã vang lên giọng nói của chồng tôi. “Bảo bối, có chuyện gì vậy?”

Văn Nguyệt

Văn Nguyệt Ngày thứ bảy làm gia sư cho Trần Vọng Dã, tôi mơ thấy tương lai. Trong mơ, Trần Vọng Dã của hai năm sau nắm chặt lấy cổ tay tôi, ghì tôi xuống bàn học và hôn tôi đến mức quên cả trời đất. Giật mình tỉnh giấc, tôi chẳng biết phải kể chuyện này với Trần Vọng Dã thế nào. Bởi vì, cậu ta đang lạnh lùng nói với đám bạn về tôi: “Tôi ghét Dương Văn Nguyệt. Cho dù tất cả phụ nữ trên thế giới này chết hết, tôi cũng không thể nào thích cô ta.” …

Thiên Vị

Thiên Vị Tôi và thái tử giới Kinh – Thẩm Nghiêm Chi, từ nhỏ đã được định sẵn hôn ước. Mọi người đều nghĩ tôi và anh ấy chắc chắn sẽ kết hôn. Nhưng trong đầu Thẩm Nghiêm Chi chỉ có hình bóng Bạch Nguyệt Quang của anh ta. Anh ta nói: “Giang Lê, em yêu ai cũng được, đừng yêu tôi.” Không yêu thì thôi, thế gian này đâu thiếu đàn ông. Sau đó, tôi cũng lén quen bạn trai. Một giờ sáng, bạn trai tôi vẫn chưa về, còn từ chối cả cuộc gọi video của tôi. Hạ Kiến Châu nhắn lại: 【Không tiện…】 Tôi nổi giận: 【Không nghe thì chia tay!】 Video vừa kết nối, thấy được khung cảnh bên anh ta, tôi lập tức cúp máy. Hạ Kiến Châu gửi tin: 【Sợ rồi chứ gì? Vị hôn phu của em đang ngồi ngay cạnh tôi, tôi có thể nghe sao?】