Ngôn Tình

Chị Gái và Chú Cún Nhỏ Trung Thành

Chị Gái và Chú Cún Nhỏ Trung Thành Mọi người đều nói tôi nhu nhược. Là vợ của anh ta, dù biết rõ anh ta và trợ lý mập mờ không rõ, tôi vẫn giả vờ không hay biết. Thậm chí, ngay cả khi bắt gặp họ quấn lấy nhau trong văn phòng, tôi cũng chỉ lặng lẽ đi vào phòng nghỉ, không khóc không làm loạn. Bạn thân không chịu nổi, hỏi tôi: “Ly hôn thì ch.t sao? Hà tất phải bám lấy anh ta?” Tôi cười nhạt, nói rằng tôi sắp chuẩn bị xong rồi. Dù sao thì, để nói lời tạm biệt hoàn toàn với mối tình đầu, vẫn cần một chút thời gian. … Nhưng bây giờ, tôi đã chuẩn bị xong.

Sang Dư chưa muộn

Sang Dư chưa muộn Kỷ niệm năm năm ngày cưới, tôi nhận được một cuộc gọi. “Chị Tang Dư à… em vỡ ối rồi, sắp sinh rồi… chị có thể bảo anh Thẩm đến nhanh một chút được không?” “Em gọi mãi mà không liên lạc được với anh ấy…” Tiếng nức nở của cô gái vang lên giữa đêm đen, sắc lạnh và chói tai. Người đàn ông vừa vùi mặt vào cổ tôi khẽ sững người, Vội vàng bật dậy, mặc quần áo. Cầm lấy chìa khóa trên bàn rồi lao ra ngoài. Từ đầu đến cuối, không nói với tôi lấy một câu, cũng chẳng thèm quay đầu nhìn lấy một cái. Tôi chết lặng rất lâu. Chỉ đến khi tiếng sấm ngoài trời vang lên, tôi mới dần tỉnh lại. Đứa trẻ cô ấy sinh ra… là con của chồng tôi.

Để Tớ Yêu Cậu

Để Tớ Yêu Cậu Buổi học tối hôm đó, bạn nữ ngồi trước tôi đứng dậy đi lấy nước. Trở về chưa bao lâu, cốc nước trên tay cô ấy rơi xuống đất. Không ai ngờ rằng, ba giây sau, cô ấy lại nhảy thẳng ra ngoài cửa sổ.

Chó Dữ Và Thư Tình

Chó Dữ Và Thư Tình Năm mười tám tuổi, tôi vô tình nhặt được một tên côn đồ bị mọi người ruồng bỏ. Tôi cố gắng rất lâu, nhưng vẫn không thể cảm hóa được anh. Sau đó, bạn thuở nhỏ của anh xuất hiện. Lúc đó tôi mới biết, anh thực ra còn có một mặt dịu dàng đến như thế, chỉ là không phải dành cho tôi. Ngày chia tay, tôi đã nói dối, bảo rằng mình đi một lát rồi quay lại. Nhưng rồi tôi không bao giờ trở lại nữa. Bảy năm sau, chúng tôi gặp lại nhau trên phim trường, anh giờ đã trở thành một nam diễn viên nổi tiếng và giữ tôi lại: “Đi một lát rồi quay lại à?” “Rốt cuộc em đã đi đâu vậy?!”

THUÊ EM CẢ ĐỜI

Tôi đã nhận một khoản tiền lớn từ nhà tài trợ, để chăm sóc cậu chủ nhỏ của nhà hào môn.Từ khi bắt đầu công việc, mỗi ngày tôi đều tận tụy làm tròn bổn phận, sợ cậu chủ Diệp Thừa Trạch sẽ phải chịu một chút ủy khuất.Cho đến ngày tôi hoàn thành nhiệm vụ và rời đi, anh ấy bất ngờ thay đổi hoàn toàn, không còn ngoan ngoãn nghe lời như trước.Anh ấy lạnh lùng ném tấm séc trước mặt tôi.“Mỗi ngày một trăm triệu, thuê em cả đời được không?”

Sự Lựa Chọn Tốt Nhất

Sự Lựa Chọn Tốt Nhất Trước khi thi đại học, tôi lén lấy trộm thư tình hot girl trường viết cho bạn thuở nhỏ của tôi, khiến hai người họ không thể ở bên nhau. Cậu ấy hận tôi cả đời. Thậm chí sau khi biết tôi yêu thầm mình, cậu ấy nói tôi đ//ố kị, á//c độc, cậu ấy sẽ không bao giờ thích tôi. Sau đó, tôi qua đời vì tai n//ạn xe cộ. Trước khi ch//ết, cậu ấy nói nếu như có thể bắt đầu lại từ đầu, xin tôi đừng bao giờ phá hoại mối lương duyên của cậu ấy và hot girl trường. Vậy thì như cậu ấy mong muốn. Bắt đầu lại lần nữa, tôi không lấy trộm thư tình. Sau đó, vì muốn vào cùng một trường với hot girl trường. Cậu ấy đã bỏ phần trắc nghiệm bài thi tổng hợp khoa học tự nhiên.

BẠN TRAI MÍT ƯỚT

Sau khi quen với anh bạn học bá số 188, tôi phát hiện ra một bí mật động trời.Bề ngoài thì lạnh lùng, bá đạo, ngầu lòi, bên trong lại là một anh chàng mít ướt đích thực.Không cho nắm tay thì khóc, không cho hôn cũng khóc, nước mắt rơi ào ào như thể không mất tiền. Làm như tôi ép anh ấy yêu tôi vậy.Ừ thì, tôi có ép thật.

Viên Viên

Viên Viên Chuyển nhà tôi nhặt được một chiếc máy nghe nhạc cầm tay. Nó giống hệt chiếc máy nghe nhạc tôi đã tặng cho học bá Lục Từ bảy năm trước. Rất nhanh sau đó, trên nhóm chat của cư dân có thông báo: “Ai nhặt được một chiếc máy nghe nhạc cũ, làm ơn liên hệ để trả lại, tiền thưởng mười vạn tệ.” Mười vạn tệ cho một chiếc máy nghe nhạc cũ kỹ? Người này chắc chắn rất coi trọng chiếc máy này. Tôi nhìn địa chỉ người đăng tin, ngạc nhiên nhận ra đó chính là căn hộ đối diện nhà mình. Tôi không nhắn lại trên nhóm chat, chỉ mang thẳng sang gõ cửa. Và người mở cửa chính là học bá Lục Từ – người mà đã biến mất không dấu vết suốt bảy năm qua. Tại sao anh ta vẫn giữ chiếc máy nghe nhạc này? Chưa kịp hỏi, Lục Từ đã lạnh lùng giải thích, giọng điệu thản nhiên như thể không muốn tôi hiểu lầm: “Con chó nhà tôi rất thích nghe nhạc.” Ồ… ra là vậy à. Sau hôm đó, tôi nghe nói Lục Từ đã mua một con chó trong đêm.

Bay Đến Bên Anh

Bay Đến Bên Anh Lần thứ ba nhầm mục tiêu công lược, cuối cùng tôi quay đầu nhìn về phía bạn cùng bàn. Cậu ấm nhà họ Chu, giữa đôi lông mày thường xuyên vương một vẻ u ám. Nổi tiếng với tính tình thất thường kỳ quặc. Tôi nhẹ nhàng chọc chọc vào vai bạn cùng bàn. Chu Thời Yến cứng người, suýt bẻ gãy cây bút chì trong tay. Hắn quay lại nhìn tôi, mặt không cảm xúc: “Nói đi, lần này lại muốn tôi giúp cậu theo đuổi chàng trai nào nữa?”

Dịu Dàng Dành Hết Cho Em

Dịu Dàng Dành Hết Cho Em Tham gia chương trình tình yêu với ảnh đế lạnh lùng kiêu ngạo, tôi tránh hiềm nghi khắp nơi, sợ ảnh hưởng đến việc anh và minh tinh đang nổi xào cp. Không ngờ phản ứng của cư dân mạng lại trái ngược với những gì tôi nghĩ. Sau khi chương trình lên sóng, minh tinh đang nổi và ảnh đế bị nói là đường công nghiệp, không tự nhiên chút nào. Cp Tránh hiềm nghi của tôi và ảnh đế lại hot, nổi tiếng khắp mạng xã hội. Người xem: [Vừa nhìn nhau đã tránh, ánh mắt lại còn lưu luyến! Hai người họ mà không phải thật thì ông đây là giả!]

Ly Hôn Rồi Mới Biết Anh Ấy Là Chồng Ngoan

Ly Hôn Rồi Mới Biết Anh Ấy Là Chồng Ngoan Để ly hôn, tôi bịa chuyện mình ngoại tình. Người chồng trước nay luôn lạnh lùng bỗng dưng sụp đổ: “Vậy thì em chia tay hắn đi, cớ gì lại đòi ly hôn với anh?” “Chuyện của em và hắn thì liên quan gì đến anh chứ?” “Là gã đàn ông tồi ngoài kia xúi giục em sao?” “Không thể nào! Chỉ cần anh chưa đồng ý, gã kia mãi mãi chỉ là ‘trai bao’ bên ngoài, cứ mơ đi!” Ơ… tôi nhớ rõ đây là cuộc hôn nhân thương mại mà?

Phu Nhân Phản Kích

Phu Nhân Phản Kích Trong giới ai cũng biết, từ nhỏ tôi đã thèm khát Cố Bùi Tư. Anh học gì, tôi học nấy. Anh học 8 thứ tiếng, tôi cũng học 8 thứ tiếng. Anh học tài chính, tôi cũng học tài chính. Dù sao thì hai nhà Cố và Thẩm chắc chắn sẽ liên hôn. Đế chế thương mại rễ sâu gốc vững, thiếu một bên cũng không được. Nào ngờ đến ngày cưới, Cố Bùi Tư trên đường đi đón dâu lại bất ngờ rẽ hướng, bay ra nước ngoài cứu ánh trăng sáng yếu đuối kia. Thanh mai trúc mã, trở thành trò cười lớn nhất. Tôi mặc chiếc váy cưới giá tám chữ số, một mình hoàn thành hôn lễ xa hoa này. Hôm đó tin tức phủ khắp trời đất, tên tôi lần đầu tiên được xếp trước anh ta. Đồ ngốc. Đàn ông hai chân đầy ngoài đường. Đế chế thương mại đã thành hình, chỉ có một cái, không có người thay thế. Tôi không chỉ thèm thân thể anh ta, tôi còn thèm cả tiền của anh ta.

Cảm Nhận Tương Thông

Cảm Nhận Tương Thông Vào một đêm trăng tròn, gió thổi mạnh giữa trời đen thẳm. Tôi và thanh mai trúc mã bỗng nhiên có một mối liên kết kỳ lạ. Chúng tôi có thể cảm nhận được cảm giác trên cơ thể của nhau. Chân thực đến mức giống như chính bản thân mình đang trải qua vậy.

Chỉ Yêu Mình Em

Chỉ Yêu Mình Em Vào phòng sinh, tôi phát hiện bác sĩ lại chính là chồng cũ của mình. Tôi vội vã níu lấy y tá, xin cô ấy cho tôi gây mê ngay, nhưng có vẻ đã muộn. “Ly hôn chưa đầy một năm mà em đã sinh con, có vẻ chồng mới của em giỏi hơn anh nhiều đấy nhỉ.” Hắn cầm dao mổ, mắt long lên giận dữ, lạnh lùng nhìn tôi. Tôi đành giả vờ ngất đi, nhưng đứa bé không chịu hợp tác. Nó cứ đạp lung tung vào bụng tôi, đau đến nỗi tôi phải bật thốt: “Đ.m, Lữ Tống, mau kéo con trai của anh ra đi!”

Bên Nhau Trọn Đời

Bên Nhau Trọn Đời Kiếp trước, công chúa dựa vào quyền thế mà chia rẽ ta và Dư Đình Ân, hại ta phải lưu lạc chốn thanh lâu. Nàng ta hạ mình hầu hạ Dư gia mười mấy năm, đổi lại chỉ nhận được sự lạnh nhạt của phu quân và công bà. Phu quân đưa một kỹ nữ như ta về làm thiếp, sau lưng thì đối đãi với ta ngang hàng với cả nàng ta, còn để ta mang thai trưởng tử. Khi ta sinh nở, nàng ta tuyệt vọng đốt chết cả Dư gia. Sau khi sống lại, công chúa lại gả cho người khác, còn xin chỉ dụ ban hôn cho ta và Dư Đình Ân. Nàng ta cười lạnh nói: “Trong hang ổ hổ lang nhà họ Dư, có người đang chờ ngươi đấy.”

Tiểu Mãn

Tiểu Mãn Thế tử nhặt ta ra từ đống nô lệ, trang điểm rồi cắt lưỡi ta, dạy dỗ cho ta thay đổi mọi cử chỉ, biến ta thành hình ảnh bạch nguyệt quang của hắn. Hắn tỏ ra rất cưng chiều, cho ta cùng hắn đi chơi, dùng bữa, đánh cờ. Chỉ cần ta liếc mắt, ngày hôm sau, châu báu, trang phục đắt tiền sẽ được đưa đến trước mặt ta. Đúng lúc ta nghĩ rằng cả đời này sẽ như vậy thì bạch nguyệt quang của hắn đã trở về. Hắn nói: “Ngươi đi đi, ta sẽ phối cho ngươi một hạ nhân tốt. Ta đã cho hắn một số tiền, hắn chắc chắn sẽ không chê bai ngươi.”

Có Thù Tất Báo

Có Thù Tất Báo Mạnh Thanh Chu ném ta vào ổ cướp, dùng ta để đổi lấy sự bình an cho Chu Nhược. Ta nắm chặt lấy tay áo, cầu xin hắn đừng bỏ rơi ta. Hắn bẻ từng ngón tay ta ra, thản nhiên nói. “Loan Loan, nàng hãy cố gắng sống sót, những thứ khác không quan trọng.” Thật hay cho câu những thứ khác không quan trọng. Chu Nhược là viên ngọc không tì vết, thanh danh không thể bị vấy bẩn. Còn ta chỉ là một con hát hạ lưu, sinh ra đã hèn kém, đáng bị chà đạp, không có gì quan trọng.

Giáo sư Mạnh rất kiêu ngạo

Giáo sư Mạnh rất kiêu ngạo Tôi đã thích anh trai của chồng bạn thân, giáo sư đại học Mạnh Quan Hạc. Giữa đêm khuya, tôi nhắn tin cho hắn: [Chồng à, anh thật đẹp trai.] Hắn trả lời tôi hai chữ: [Tự trọng.] Theo đuổi hơn một tháng, bông hoa lạnh lùng không hề lay chuyển. Tháng thứ hai, bạn thân khóc lóc nói muốn ly hôn. Tôi vỗ ngực: “Mình sẽ đi cùng cậu!” Rồi gửi tin nhắn cho Mạnh Quan Hạc: [Đàn ông lớn tuổi, nhìn là biết không ổn!] [Tạm biệt, không gặp lại nữa!] Tối hôm đó, tôi bị Mạnh Quan Hạc nhốt trong phòng, nước mắt rơi xin lỗi: “Tôi sai rồi.” Hắn cười lạnh: “Muộn rồi.”

Trăng Tàn Sao Lặn

Trăng Tàn Sao Lặn Những câu chuyện trong thoại bản thường kể về thư sinh nghèo khó thi đỗ khoa cử, cưới được tiểu thư nhà giàu. Nhưng hiện thực lại là, sau khi hút cạn máu của Thẩm gia, Tạ Tinh Kiều đã ra tay giết chết chính thê là ta để dọn đường cho Bạch Nguyệt Quang của hắn, Lý Cẩn Nguyệt. Trong cơn đau đớn tột cùng, ta giật lấy túi thơm mà hắn trân quý, bên trong rơi ra ba đồng hoa tiền mà trẻ con thường chơi. Thì ra, tình thâm ý trọng của hắn, cũng chỉ là trò cười trong mắt Lý Cẩn Nguyệt. Sống lại một đời, ta muốn thấy mộng đẹp của hắn tan thành mây khói, trăng tàn sao lặn.