Ngôn Tình
Nhầm Phu Công chúa yêu phu quân của ta, trùng hợp thay, ta lại vừa ý phò mã. Liếc nhau, chúng ta cùng cười một tiếng, ăn ý nắm tay, vậy thì đổi đi. Công chúa vội ghé sát tai ta, nói nhỏ: “Ngày mai.” Ta xoa xoa tay, ánh mắt liếc qua phò mã, tà mị cười một tiếng: “Đêm nay.”
Trùm Trường Là Đồ Sợ Vợ Trùm trường nói anh ta là chồng tôi khi tôi xuyên về thời trung học. Còn nói anh ta đời này nhất định không làm đồ sợ vợ nữa. Nói tôi đừng mơ mộng, anh ta tuyệt đối không cưới tôi. Kết quả là tôi chỉ đi tham gia trại hè của đại học X cùng nam thần trường học. Anh ta vừa đuổi theo vừa khóc: “Vợ ơi! Không có em anh sống sao nổi! Đừng đi mà! Anh giàu hơn nó, lớn hơn nó! Giỏi hơn nó lại còn dai sức!”
Trời Hôm Nay Xanh Tôi dùng 30 triệu để trả hết nợ cho Hứa Cận Bạch – người đã phá sản. Sau đó đưa anh ấy về nhà. Tôi ngây thơ nghĩ rằng tình yêu có thể vượt qua mọi thứ, sớm muộn gì cũng sẽ sưởi ấm được trái tim anh. Nhưng trái tim anh lại chứa quá nhiều thứ, thù hận của anh em, sự phản bội của vị hôn thê, sự trở mặt của cấp dưới. Duy chỉ không có tôi. Về sau, anh ấy trở mình đứng dậy. Vị hôn thê thanh mai trúc mã quay lại, thay đổi quyết định. Vẻ đáng thương của cô ta khiến người ta không nỡ trách móc, kể lể hoàn cảnh bất đắc dĩ khi xưa. Tôi biết điều rút lui, trước khi đi còn gõ cửa phòng anh: “Ba mươi triệu anh từng nói sẽ trả lại tôi, còn tính không?” Tiền vào tài khoản, tôi cùng ba mẹ dọn về quê cũ. Tham gia buổi xem mắt với anh trai nhà hàng xóm, chuẩn bị đính hôn. Nhưng đêm trước hôn lễ, tôi bị người ta bắt cóc đến một tầng hầm. Nụ hôn của Hứa Cận Bạch rơi xuống từ trên xuống dưới, giọng khàn khàn cảnh cáo: “Thẩm Lê Sơ, em to gan thật, dám gả cho người khác?”
Số Báo Danh Lần đầu gặp Cố Hành là hồi cấp 3, anh là người nổi bật nhất trường, còn tôi chỉ là một trong vô số cô gái thầm yêu anh. Lên đại học, tôi học cùng trường với anh, nghe nói anh thay bạn gái như thay áo, là kẻ phong lưu nổi tiếng trong giới. Vì một trò đùa, anh trở thành bạn trai tôi. Mọi người cười ầm đặt cược: “Gái ngoan à, xem lần này anh Hành chơi chán trong bao lâu?” Thế mà đến đêm khuya, tôi lại khóc, vừa đánh Cố Hành vừa tức giận. Anh vòng tay ôm lấy eo tôi, nhẹ giọng dỗ dành: “Em muốn đánh thế nào cũng được, tất cả là lỗi của anh. Đừng giận anh nữa.”
Vợ Ma [Sanh tê bất cảm thiêu, nhiên chi hữu dị hương, Tiêm y đái, nhân năng dự quỷ thông.](*) “Tôi đã từng có một con chó con.” Người phụ nữ nhẹ nhàng giơ tay lên, luồn ngón tay vào mái tóc của chàng trai trẻ, nhẹ nói: “Nó thật sự rất mềm và ngoan ngoãn, cậu rất giống nó.” Chàng trai ngẩng đầu khỏi cổ cô, đôi mắt xinh đẹp ướt át. “Chị à, em là cún cưng của chị.” Người phụ nữ cười khúc khích, như thể không tin, trên đôi má tái nhợt của chàng trai chợt ửng hồng, cậu nóng lòng muốn chứng tỏ bản thân: “Nó có thể làm được, em cũng có thể.” Nói xong, cậu cầm lấy bàn tay trái mềm mại của cô, lè lưỡi nhẹ nhàng liếm, cậu nghiêng đầu nhìn thấy lông mày cô hơi nhướng lên, đầu lưỡi lộ ra khi môi và răng hé mở. “… Rất tốt. ” (*) Tạm dịch: Sừng tê sống không được đốt, đốt sẽ sinh mùi lạ, ám lên áo quần, người có thể giao tiếp với ma quỷ.
Sau khi được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, tôi lập tức đăng ký một tour du lịch.Vì cầm nhầm thẻ phòng, tôi vô tình nhìn thấy toàn bộ body của một anh chàng cao 1m85 siêu điển trai.Để tránh bị chú cảnh sát mời đi uống trà, tôi nhanh trí tỏ tình với anh ta, trở thành bạn gái của anh đẹp trai.Khi có kết quả thi đại học, tôi vòng vo hỏi dò anh ta:“Tiêu Trì Dã, thành tích học tập của anh thế nào?”“Với điểm của anh chắc vào trường nghề còn khó nữa là…”Tôi yên tâm rồi.Tôi để lại một câu: “Mẹ tôi chỉ cho yêu người học Thanh Hoa thôi,” rồi block, xóa liên lạc từ A đến Z.Ai ngờ đến ngày nhập học, tôi lại gặp Tiêu Trì Dã ở Thanh Hoa.Anh ấy đưa cho tôi giấy báo trúng tuyển đã chuẩn bị từ lâu, cười như con cáo:“Lâu rồi không gặp.“Đây là giấy báo trúng tuyển Thanh Hoa của anh, nhớ đưa cho dì xem nhé.”
Bóng Dưới Ánh Đèn Đồng nghiệp của Giang Dịch gửi cho tôi một bức ảnh anh ta ôm thư ký, kèm theo một tin nhắn: “Để ý cô ta chút nhé, chị dâu.” Tôi không để tâm. Bởi vì Giang Dịch từng cho tôi xem ảnh chụp chung của công ty. Giữa một nhóm những cô gái xinh đẹp, thư ký của anh để mặt mộc, làn da vàng vọt, ngoại hình tầm thường đến mức không thể bình thường hơn. Anh cũng đã vô số lần phàn nàn với tôi: “Chưa từng thấy ai ngốc như vậy, việc gì cũng làm không xong.” “Nhìn bình thường đã đành, lại còn không biết trang điểm, ảnh hưởng hình tượng công ty.” Tôi vẫn còn nhớ rõ giọng điệu đầy chán ghét đó. Nhưng sau này, anh lại vì cô ta mà đánh nhau với vị hôn phu của cô ấy, bị giam 10 ngày.
Chú Chó Nhỏ Dâng Tận Cửa Không Đuổi Đi Được Sau khi nhà họ Tần phá sản, Tần Hạ chen chúc sống cùng tôi suốt 6 năm trong căn hộ thuê nhỏ hẹp. Tôi lao đầu vào làm việc điên cuồng kiếm tiền, còn anh thì ở nhà giặt giũ nấu ăn. Ngoan ngoãn đến mức chẳng giống thiếu gia nhà giàu chút nào. Sau đó, cha anh xoay người trở mình giàu nứt vách, từ nước ngoài trở về, đưa cho tôi 10 triệu yên để cảm ơn. Tôi vui mừng khôn xiết, nhét Tần Hạ vào ghế sau chiếc Rolls-Royce. Phớt lờ ánh mắt sâu thẳm của anh, vẫy tay tạm biệt. “Tần thiếu gia chịu khổ cùng tôi 6 năm rồi, giờ phát tài rồi, nhớ bảo trọng nhé!” Nửa đêm, tôi ôm tấm thẻ vàng, chìm vào giấc mộng đẹp. Bỗng nhiên cảm giác eo bị siết chặt, tôi ngã vào một lồng ngực ấm áp. Hơi thở quen thuộc phả bên tai. “Chị à, chỉ 10 triệu mà đã mua chuộc được chị sao?” “Vậy thì 1 năm qua chị ngủ với tôi, món nợ này, tính thế nào đây?”
Người Chồng Lạnh Lùng, Cuồng Nhiệt Khó Cưỡng Tôi thấy chán nản với người chồng do liên hôn, vì tính cách anh quá lạnh nhạt, đời sống vợ chồng lại chẳng hòa hợp. Bạn thân tôi bày mưu: “Hay là cậu cho anh ta đội mũ xanh thử xem?” Thế là, mỗi ngày tôi ra khỏi nhà đều trang điểm ăn diện kỹ càng. Tiệc sinh nhật, tôi cố tình không mời anh ta, ảnh chụp chung cũng cài đặt chế độ chỉ mình anh không xem được. Uống say trở về, tôi giả vờ ngã vào lòng anh, cố tình để lộ dấu hôn trên cổ. Anh vừa uống ly nước của tôi, tôi liền âm thầm lau sạch không để lại dấu vết. Tôi tô son do người đàn ông khác tặng mỗi ngày, rồi hỏi anh có thấy đẹp không. Nhưng tôi đã dốc hết mọi chiêu trò, anh vẫn bình tĩnh như nước, thậm chí còn mỉm cười giúp tôi thoa son, như thể chẳng hề hứng thú với tôi chút nào. Cuối cùng tôi chịu thua, chuẩn bị thu dọn hành lý đi du lịch cùng bạn thân để giải khuây. Quay đầu lại, tôi chợt thấy chồng mình đang mỉm cười đứng trước cửa phòng ngủ. Trong tay anh cầm một chiếc còng tay da dê nhỏ. “Vợ tôi còn trẻ, ham chơi, là chồng tôi có thể hiểu được.” “Nhưng cùng tiểu tình nhân ra ngoài hưởng tuần trăng mật mà không chịu về nhà… thì thật là không ngoan rồi.”
Huynh Đừng Vàng Nữa, Ta Chịu Không Nổi! Ta có thể nhìn thấy khí vận trên người người khác. Phụ thân ta là màu tím, tiền đồ hiển quý. Tổ mẫu là màu xám, mệnh chẳng còn bao lâu. Vị đại sư Minh Phàm mới tới trong chùa… Ối chao, vàng quá đi mất!* *Tác giả chơi chữ kiểu nhìn thấy “khí vận” là màu vàng, nhưng thật ra “vàng” = “đen tối”, đây là tiếng lóng, chỉ những thứ tục tĩu, dâm đãng, gợi dục. Minh Phàm đại sư kinh hãi: “Ngươi làm sao biết được? Chẳng lẽ ngươi có thể thấy được suy nghĩ của ta?” Hắn đỏ bừng cả mặt. “Ta… ta không cố ý nghĩ như thế về ngươi đâu, chỉ là… cái tư thế ấy… ngươi chớ hiểu lầm.”
Tôi chạy xe điện mà không đội mũ bảo hiểm, liền bị một anh cảnh sát giao thông trẻ trung, cao ráo và cực kỳ điển trai chặn lại.Từ đó, chúng tôi bắt đầu mối quan hệ “oan gia ngõ hẹp” – yêu ghét đan xen, đấu trí đấu dũng chẳng ai nhường ai.Tôi nghĩ thầm, người đàn ông đẹp trai thế này, không có được thì thôi, chúc anh ta… cong vậy.Ai ngờ chỉ mấy hôm sau, tôi đi xem mắt liền hai lần, cả hai lần đều đụng phải anh ta.
Khương Chi Năm thứ ba Khương Chi theo đuổi Châu Tư Nam, anh ta lại phải lòng một nữ sinh đại học xinh đẹp. “Đợi anh chơi chán rồi, anh sẽ ngoan ngoãn về cưới em.” Dựa vào hôn ước đã định từ trước, Châu Tư Nam không ngần ngại thay đổi người yêu liên tục. Anh ta nghĩ chắc đầu óc tôi ngu ngốc, không thể rời xa anh ta. Nhưng lần này tôi không nói gì, chỉ quay lưng bước ra khỏi vòng tay anh ta. Châu Tư Nam vẫn không chịu cúi đầu dỗ dành tôi. Anh ta ôm cô gái kia trong lòng, đánh cược với người khác: “Tôi còn không hiểu cô ấy sao? Không đến một tháng nữa sẽ lại khóc lóc như chó xin tôi quay lại.” Nhưng Châu Tư Nam không đợi được tôi quay lại, mà chỉ nhận được thông báo hủy hôn. Châu Tư Nam vốn luôn ngạo mạn, điên cuồng nắm lấy cánh tay tôi, đôi mắt đỏ hoe run rẩy hỏi: “Em thật sự không cần anh nữa sao?”
Nghe Gió Nam Thổi Tôi nhặt được một thú nhân què chân, để chữa lành chân cho hắn, tôi làm thêm vài công việc, nhưng trong mắt hắn vẫn không có tôi. Sau khi phẫu thuật thành công, tôi nhìn hắn ôm hôn người giúp việc theo giờ tôi thuê đến chăm sóc hắn. “Tôi không còn tàn tật nữa, có thể đưa tôi về nhà không?” Nhìn cảnh này, tôi quay người lao vào vòng tay người sói. Đợi khi hắn liên lạc lại với tôi – “Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, chúng ta ký khế ước đi.” Người sói sau lưng tôi giật lấy điện thoại. “Tưởng ông đây chết rồi à?”
Tôi Không Phải Là Người Yêu Đương Mù Quáng Để khiến bạn thân chia tay với gã tồi, tôi đã hẹn hò với một gã tồi tệ hơn. Bạn thân quay lại khuyên tôi chia tay, tôi vân vê các ngón tay rồi nói: “Nhưng anh ấy đối xử với tớ rất tốt.” Bạn thân hối hận khôn nguôi, cho rằng chính cô ấy đã làm tôi hư hỏng, quyết tâm chia tay với gã tồi, kéo tôi trở lại con đường đúng đắn. Sau khi đạt được mục đích, tôi không chút lưu luyến chia tay với người kia, rồi rời đi. Nhưng không ngờ người đàn ông ngoan ngoãn vô cùng trước mặt tôi lại không giả vờ nữa. “Tôi đã ngoan ngoãn như cún con, vậy mà em vẫn không cần tôi.”
Cô Ấy Sao Còn Chưa Đến Yêu Tôi? Tôi theo đuổi nam thần lạnh lùng Trì Mạc suốt 3 năm, anh ấy chưa từng đáp lại. Cuối cùng, bạch nguyệt quang của anh trở về nước. Tôi bình tĩnh nói với hệ thống: “Tôi mệt rồi, cậu đi đi.” Hệ thống im lặng một lúc: “Có lẽ… cô muốn đổi mục tiêu công lược không?” Tôi gật đầu. Lần này, hệ thống im lặng lâu hơn hẳn. Tôi nghe thấy tiếng nghiến răng ken két vang lên trong đầu. “Thẩm Thanh Quýt! Tôi vừa thử thăm dò một chút mà cô đã mắc câu rồi?” “Cô muốn đổi ai? Thằng đàn em trà xanh kia, hay là tên cấp trên bụng dạ khó lường?” Tôi: “?” Khoan đã, giọng này sao nghe quen thế…
Vả Mặt Bệnh Công Chúa Trong Khu Quân Sự Trong đợt huấn luyện quân sự, tôi bị cả nhóm chế giễu là nghèo kiết xác, lạc hậu, hèn mọn, bị khinh thường đủ kiểu. Bạn cùng phòng thì khắp nơi bịa chuyện, mắng nhiếc tôi không ngừng. Nhưng rồi, khi hiệu trưởng đích thân ra mặt xử lý vụ bắt nạt, ba của cô ta cũng bị ba tôi sa thải. Còn nam thần mà cô ta ngày đêm mơ tưởng, hóa ra lại chính là anh ruột tôi.
Hoa Hải Đường Vẫn Như Xưa Phu quân của ta là Yến Đình Chi đã gây ra một vụ bê bối phong lưu bên ngoài. Đối phương là đích nữ của một quan tứ phẩm tên là Doãn Thanh Nguyệt, đã mang thai ba tháng. Nàng ta nói rằng không cầu xin gì khác, chỉ mong đứa con trong bụng có thể có một danh phận, được ghi vào gia phả Yến gia. Ta và Yến Đình Chi thành hôn đã ba năm, vẫn đắm chìm trong nghiên cứu kim thạch học, chưa từng có thai. Bà mẫu nghe tin đích nữ Doãn gia có thai, muốn nạp nàng ta vào phủ, sinh con trai thì có thể nâng lên làm bình thê. Mà trước đó không lâu, phụ thân ta vì phản đối tân chính mà bị bãi quan lưu đày, mất chức tể tướng. Chỉ trong một đêm, ta từ đệ nhất quý nữ kinh thành được mọi người ngưỡng mộ, trở thành trò cười sau lưng người khác. Bụng của đích nữ Doãn gia ngày một lớn, Yến Đình Chi không thể không đến cầu xin ta, đợi ta đồng ý mới có thể nghênh đón nàng ta vào cửa. “Thư Dư, trong lòng ta từ trước đến nay chỉ có mình nàng, Thanh Nguyệt dù có hài tử cũng không thể vượt qua nàng.” Ta rút ống tay áo dài khỏi tay Yến Đình Chi, không chút kiêng dè nhìn thẳng vào hắn. “Yến Đình Chi, chúng ta hòa li đi.”
Chồng Tôi Mỗi Ngày Đều Thả Thính Tôi Sáng thứ Hai, trong cuộc họp đầu tuần. Sếp lỡ lời, cả phòng im phăng phắc. Chỉ mình tôi là cười khúc khích như điên. Sếp mặt tối sầm: “Lương Khê, lặp lại câu lúc nãy của tôi mười lần.” Tôi: “……” Tối về đến nhà. Sếp quỳ. Tôi đứng. Tôi chống hông: “Chu Tự, chép mười lần ‘Quy tắc làm chồng’.” Sếp: “……”
Chim Hoàng Yến Chán Rồi Tôi là chim hoàng yến của Thái tử giới Kinh thành – Lệ Kinh Châu. Bên cạnh anh ta đã 3 năm, tôi chán rồi. Trong đầu chỉ toàn nghĩ làm sao để anh ta chủ động bỏ tôi. Giả mang thai để ép anh ta. Anh ta nói: “Vậy thì sinh đi.” Ép anh ta cho danh phận. Anh ta nói: “Vậy thì kết hôn.” Sau đó, tôi nảy ra một kế: tiết lộ hành tung của anh ta cho những cô gái muốn leo lên cao. Một tuần sau, tôi bị Lệ Kinh Châu đè lên tường, hung hăng hôn tới tấp: “Lo xử lý đám người kia, suýt quên phải ‘xử lý’ em rồi!”
Họa Quốc Yêu Phi Ta cùng tỷ tỷ là song sinh. Nhưng cao tăng lại đoán mệnh, bảo rằng ta là hồ yêu chuyển thế, về sau sẽ trở thành yêu phi mê hoặc quân vương. Gia tộc giấu kín thân phận của ta, đưa ta đến Pháp Hoa Tự để tu tâm dưỡng tính. Đã mười sáu năm kể từ khi ta thanh tu. Hầu như ta đã quên mất mình là yêu, chỉ một lòng muốn trở thành người lương thiện. Nhưng vào lúc này, hoàng hậu đang được sủng ái nhất lục cung lại mộng thấy, có một nữ tử họ Thẩm sau này sẽ đoạt mất Phượng vị của nàng. Thế là, tỷ tỷ sắp xuất giá của ta đã bị bọn sơn tặc thay nhau chà đạp, chịu đựng nhục nhã mà chết. Ta ôm lấy thân xác nàng, khóc đến cạn khô nước mắt. Ba tháng sau, hoàng đế lên núi cầu phúc, vừa gặp đã si mê ta. Hắn hỏi liệu ta có nguyện ý theo hắn trở về hoàng cung không. Ta nghĩ, danh xưng “yêu phi họa quốc” này, ta phải ngồi cho vững.