Ngôn Tình
Cát Chảy Tôi mang thai ngoài ý muốn. Nhưng Tạ Huyền ghét trẻ con. Buổi tối hôm ấy, tôi dò xét thái độ của anh. Bàn tay anh đặt hờ trên eo tôi, giọng điệu lười biếng, cười như không cười: “Gì đây, em có thai rồi à?” Tôi hoảng hốt phủ nhận. Anh vuốt ve tóc tôi, giọng nói dịu dàng: “Bé con ngoan, chúng ta không cần có con.” Nhưng tôi đã thực sự mang thai. Vừa hay lại nghe người ta bàn tán: “Lương Ly theo Tạ tổng lâu như vậy mà vẫn chưa lên được danh phận, xem ra giấc mộng gả vào hào môn cũng xa vời.” “Cô ta ngốc quá, có một đứa con chẳng phải là ép cưới được rồi sao?” “Cô thì biết gì, Tạ Huyền căm ghét con riêng nhất. Nếu cô ta dám làm vậy, một xác hai mạng cũng chẳng phải chuyện gì khó.” Vì sự an toàn của mình và đứa bé, tôi phải tìm lý do rời đi ngay trong đêm. 【Tôi không muốn làm chim hoàng yến nữa, tôi muốn sống một cuộc đời bình thường. Cảm ơn anh vì tất cả những gì đã cho tôi suốt những năm qua.】 Nửa tháng sau. Tôi trốn ở một thị trấn nhỏ miền Nam. Vừa hỏi một bà mẹ bầu bên đường về kinh nghiệm mang thai, thì đột nhiên bị một cánh tay mạnh mẽ kéo vào lòng. Giọng anh trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi: “Bé con, rốt cuộc ai là người phát minh ra cái từ ‘chim hoàng yến’ vậy? Anh không phải là bạn trai của em sao?”
Cam Ngọt Như một món quà mà tôi đưa đến để tặng cho anh ấy – Tạ Chiến. Tôi vốn luôn tuân thủ bổn phận. Thế nhưng một lần ngoài ý muốn, tôi lại mang thai con của anh. Tôi thử thăm dò, hỏi anh: “Giả sử anh có một đứa con ngoài giá thú, anh sẽ làm gì?” Anh trả lời: “Tôi sẽ không có.” “Tôi nói là giả sử có thì sao?” Anh bóp má tôi, rồi cất giọng: “Thì để mẹ và con cùng biến mất. Bé ngoan, tôi không thích mấy câu hỏi giả định kiểu đó.” Tôi lập tức tối sầm mặt mày, âm thầm lên kế hoạch xử lý cái thai này mà không để ai biết. Hôm sau, Tạ Chiến nghịch điện thoại tôi, sắc mặt vô cùng âm trầm. Anh bóp cằm tôi, giọng dịu dàng đến chết người: “Nói tôi nghe, ‘đặt lịch phá thai’ nghĩa là gì? Em mang thai rồi đúng không?”
Vãn Vãn Thẩm Vọng là món đồ chơi tôi mua về. Tôi luôn thích bắt nạt hắn và vẽ lên người hắn trong lúc thăng trầm. Cho đến khi nhìn thấy những bình luận lên án tôi. [Lại dám nhục nhã nam chính như vậy, không hổ là nữ phụ ác độc.] [Nhưng tôi cảm thấy biểu tình của nam chính hình như rất sảng khoái.] [Cái rắm, ánh mắt nam chính nhìn cô ta, rõ ràng là muốn giết chết cô ta.] Tôi cong môi, cúi người nâng cằm hắn, thờ ơ nói: “Muốn giết tôi sao? Thẩm Vọng.” Thẩm Vọng nhìn tôi, đuôi mắt phiếm hồng, trầm mặc không nói. Sau đó tôi bị hắn giam cầm. “Em hợp tác với người ngoài muốn giết anh, chơi đủ rồi thì vứt bỏ anh, bỏ đi là đi ba năm.” Thẩm Vọng cắn lên vai tôi, vừa tàn nhẫn vừa tuyệt vọng: “Khương Vãn, em mà còn chạy nữa thì anh thật sự sẽ giết chết em.”
Chú Nhỏ Năm 17 tuổi, tôi định tỏ tình với chú nhỏ. Nhưng tôi lại nghe thấy tiếng cười khẩy hờ hững của anh. “Con bé chỉ là một đứa con nít mà thôi, tôi mẹ nó có thể có tâm tư gì với con bé chứ?” Ba năm sau, tôi và anh say rượu đã xảy ra một đêm hoang đường. Lúc tỉnh dậy, tôi giả vờ bình tĩnh nói với anh: “Chỉ là ngoài ý muốn thôi, cháu chỉ coi chú là trưởng bối.” Người đàn ông cười khẩy rồi đè tôi xuống. Anh nhìn tôi từ trên cao. “Em cũng có thể coi tôi như một tên súc sinh đi.” Anh vỗ mặt tôi, lười biếng nói: “Cháu gái nhỏ à, tối qua chú không hề đụng đến giọt rượu nào cả.”
Dao Kỳ Tôi đính hôn với Thái tử Bắc Kinh, bạn thân cũng đính hôn với em trai Thái tử. Chúng tôi quyến rũ vị hôn phu của đối phương, sau khi thành công lại giả vờ khóc sướt mướt, bỏ trốn cùng nhau. Có được phí chăm sóc giá trên trời đêm đó, bạn thân hỏi tôi: “Chạy không? Vị hôn phu của cậu quá mạnh mẽ.” “Chạy! Tớ cũng sắp mệt chết rồi.” Chúng tôi đang chuẩn bị chạy thì đụng phải hai lồng ngực rắn chắc. Thái tử và em trai Thái tử đồng loạt cởi bỏ cúc áo, sải bước chân dài tới gần chúng tôi. “Nói chúng ta là lục ca lục đệ?” “Khoản nợ này, tối nay phải tính cho xong.”
Ưu Ái Tôi và Giang Dã là thanh mai trúc mã. Trong giới, ai cũng biết anh ấy là kiểu người cao ngạo, mắt luôn nhìn lên trời, mà tôi là cô gái ngoan ngoãn duy nhất có thể khiến anh kiên nhẫn ở lại. Nhưng sau này, bên cạnh Giang Dã xuất hiện một cô gái. Tính cách kiêu ngạo ngang tàng, nghe nói rất hợp gu của anh. Tôi bắt đầu xa lánh anh, cố tránh mặt, cho đến một ngày tôi cuối cùng cũng về nhà. Nửa đêm, anh lật người trèo vào phòng tôi, hôn lên vòng eo của tôi. Toàn thân tôi run rẩy, anh lại ghé sát tai tôi cười khẽ: “Tống Ninh, em thử trốn tôi thêm lần nữa xem.”
Từ Bỏ Thẩm Tứ Bạch và tôi kết hôn được bảy năm, hắn cũng bao nuôi nhân tình đã 7 năm. Sau khi tôi mang thai, hắn và nhân tình cắt đứt quan hệ, trở về với gia đình. Hắn nấu cơm cho tôi, cùng tôi đi khám thai. Nhưng ngày nhân tình của hắn gả cho người khác, hắn thất hồn lạc phách, trước mặt mọi người đi cướp dâu. Bọn họ ôm nhau thật chặt, trên mặt đều là nụ cười vui sướng. Tôi cười tự giễu, ngày hôm sau liền đi bệnh viện phá thai. Khi Thẩm Tứ Bạch hốt hoảng chạy tới, tôi đã làm xong cuộc phẫu thuật, tôi đưa đơn ly hôn cho hắn. Hắn đột nhiên đỏ mắt, nức nở một tiếng: “Thời Ngu, em từ bỏ đứa bé, ngay cả anh cũng từ bỏ sao?” Tôi nhắm mắt lại, nhẹ giọng nói: “Thẩm Tứ Bạch, đã bảy năm rồi, lẽ ra tôi nên từ bỏ anh từ lâu rồi. “
Sớm Sớm Chiều Chiều Huấn luyện viên quân sự của con trai tôi bất ngờ gọi điện về nhà, yêu cầu dẫn nó đi làm xét nghiệm ADN cùng anh ta! “Tôi là huấn luyện viên của con trai cô, tên là Từ Cảnh Sơ. Nó giống tôi như đúc. Phiền cô đến doanh trại, đưa nó đi xét nghiệm quan hệ cha con với tôi một chuyến.” Từ Cảnh Sơ? Cái tên này… nghe quen quen… Chưa tới ba giây sau, tay tôi cầm điện thoại đã run như muốn rớt. Không phải cái người năm đó tôi lén ‘trộm gen’ đấy chứ?!
Bí Mật Của Nam Thần Học Đường Tôi phát hiện ra một bí mật lớn của nam thần lạnh lùng trong trường, liền dùng vừa uy hiếp vừa dụ dỗ, cố ý nghịch đuôi của cậu trong giờ học. Nam thần luôn giữ vẻ mặt điềm tĩnh lúc này tai đỏ ửng, giọng nói thấp nhẹ: “Không được.” Tôi mỉm cười đe dọa: “Nếu tôi không chịu dừng tay, cậu có thể làm gì tôi nào?” Cậu nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt đào hoa mê người, giọng khàn khàn: “…Đồ phụ nữ xấu xa, mau buông tay!” Tôi xấu xa nhéo nhẹ một cái: “Rõ ràng cậu rất thích mà, đúng không?” Nhìn cậu cố nén cảm xúc, vừa ghét tôi nhưng lại không thể từ chối, tôi càng thấy mình không thể ngừng lại được. Sau này, khi tôi để ý đến người đàn ông khác. Cậu mặc sơ mi hơi mở, ngồi ngâm mình trong bồn tắm, tay siết chặt eo tôi, nở một nụ cười như yêu nghiệt: “Bảo bối, những người đàn ông kia có giỏi bằng tôi không?”
Nét Chữ Nên Chồng Thầy dạy thư pháp nói chữ tôi xấu kinh khủng. Đến cả Thẩm Thư nổi tiếng trong giới cũng không cứu nổi. Tôi không cam tâm, thật sự tìm tới tận nơi, năn nỉ muốn bái hắn làm thầy. Hắn đúng như lời đồn, không nể nang mà thẳng thừng chê bai. “Không có chút năng khiếu nào.” Về sau, thư phòng vốn luôn gọn gàng của hắn bị tôi làm cho bừa bộn. Tôi vừa khóc vừa bám chặt lấy hắn. Hắn cúi xuống, tàn nhẫn cắn vào vành tai tôi, thì thầm khen ngợi. “Thì ra, thiên phú của em đều dồn vào chỗ này à.”
Quy Tắc Nuôi Chim Hoàng Yến Năm đó, khi tôi mắc chứng sợ xã hội nặng nhất, tôi đã bao nuôi một anh công nhân thô kệch. Mỗi lần hẹn anh ấy qua đêm, tôi đều hồi hộp đến mức không thở nổi. “Xin, xin hỏi… tối nay anh có rảnh… làm cái đó với tôi không?” Anh ấy cúi đầu, khẽ cắn một cái lên khuôn mặt đang đỏ bừng của tôi. “Muốn cái đó hả, phải trả thêm tiền.” “Không, không thành vấn đề!” Tôi vội vã gật đầu lia lịa. Mãi đến khi tôi bất ngờ phá sản, đành đau lòng nói lời chia tay, định thả tự do cho anh ấy. Anh công nhân đang hút thuốc sau cuộc yêu nghe xong, bỗng lười biếng rút ra một tấm thẻ đen Amex, tiện tay đưa cho tôi. “Cầm lấy, tiếp tục bao nuôi tôi.” “Ai cho phép em thả tôi tự do vậy?”
Làm việc thêm giờ sửa phương án đến mức muốn ói.Vào viện, lại nằm chung phòng với sếp cuồng công việc.Tôi ôm bụng, vừa đau vừa cố tỏ ra mạnh mẽ chào anh ta: “Trùng hợp ghê ha, Tổng giám đốc Kỷ, anh cũng viêm ruột thừa à?”Ánh mắt anh ấy rời khỏi màn hình máy tính, nhìn sang tôi, ngoắc tay gọi lại gần: “Cô đến đúng lúc lắm, phương án của cô vẫn còn chỗ cần sửa!”Tôi cố gượng cười: “Ha ha… Anh cũng tận tâm quá rồi đó…”Anh nhìn tôi đầy oán trách, nói: “Có người chẳng phải từng bảo, không có căn hộ rộng thênh thang thì đừng mơ theo đuổi chị gái à? Tôi không cố gắng thì lấy gì mà mua nổi nhà lớn?”Cứu tôi với!Câu đó… hình như đúng là tôi từng nói thật!
Chó Hoang Của Nữ Phụ Ác Độc Tôi xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết nam nữ cường, trở thành nữ phụ ác độc. Sau khi nữ chính xuất hiện, tôi âm thầm rút lui khỏi sân khấu. Tôi chủ động chia tay với người thanh mai trúc mã kiểu đàn ông thô lỗ: “Xin lỗi, tôi đã tìm được người có vóc dáng tốt hơn rồi.” Anh cười lạnh, tay vuốt dọc thắt lưng tôi, đặt tay tôi lên cơ bụng 8 múi của anh. “Bảo bối, mở mắt ra rồi hãy nói dối.” “Xem ra trước đây tôi thật sự quá nhường nhịn em rồi.”
Chồng Tôi Là Yêu Ma Mê Hoặc Sau 5 năm kết hôn vì liên minh thương mại, chồng tôi bắt đầu có dấu hiệu kỳ lạ. Anh ấy thường nửa đêm đi tập thể hình, ra ngoài đều xịt nước hoa. Nhưng lại không cho tôi đụng vào người anh, thái độ lịch sự mà xa cách. Tôi không hiểu lý do là gì. Cho đến một đêm nọ, tôi giả vờ ngủ. Tôi nhìn thấy anh đang đối mặt với một chiếc đuôi hình trái tim uốn cong, Vừa đánh vừa khóc: “Tất cả là lỗi tại cái đuôi chết tiệt này, vợ không còn yêu tôi nữa, hu hu hu…” Tôi: ???
Kế Hoạch Theo Đuổi Nam Thần Tôi đã yêu bạn cùng phòng của anh trai tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên. Đè giọng ngọt ngào dụ dỗ hơn nửa tháng, tôi mới biết hoá ra gu của hắn không phải kiểu con gái ngọt ngào. Tong nháy mắt tôi phá vỡ phòng ngự, phát điên chạy đến phòng phát sóng trực tiếp của hắn: “Buồn cười chết đi được, thật ra tôi cũng không thích anh lắm.” “Đồ đàn ông giả tạo chết tiệt, tôi có chồng mới rồi, dịu dàng hơn anh, đẹp trai hơn anh…” Đêm đó, lần đầu tiên trong sự nghiệp, nam thần eSport ngừng phát sóng trực tiếp. Tôi chạy được nửa đường thì bị đuổi kịp, hắn khóc lóc cầu xin tha thứ, chiếc nơ màu hồng trước ngực tôi vỡ nát trong tay người đàn ông: “Ly Ly, trẻ con làm sai chuyện cũng phải chịu trừng phạt…”
Bức Tranh Đứa Bé Bức tranh “Đứa bé” của tôi bị tố đạo nhái, anti-fan gào thét đòi tôi cút khỏi giới hội họa. Phía đối thủ đăng weibo bóng gió: “Đây là đứa con trong giấc mơ của tôi, mong ai đó biết điều mà tránh xa!” Tôi: Con cô? Vậy tôi là ai? Ngay hôm đó, Ảnh đế tag tôi cầu cứu trên mạng: “Vợ ơi mau về đi, anh không dỗ nổi con trai nữa rồi!”
Sao Anh Không Dỗ Em Nữa Rồi Tôi và Thẩm Dã lại cãi nhau đòi chia tay. Hôm định đi xin lỗi, tôi chơi trò “Đại mạo hiểm”, rút trúng thử thách: gắp món ăn trong bát của người đứng nhất khối. Tất cả mọi người đều nghĩ Thẩm Dã sẽ ngăn cản. Người luôn đứng thứ hai như Thẩm Dã chỉ cười nhạt: “Cũng tốt, tiện thể quyến rũ cậu ta luôn đi, kéo điểm cậu ta xuống, tôi không ngại đâu.” Trước mắt tôi, từng hàng bình luận hiện ra: 【Nam chính lại tự cao nữa rồi, rõ ràng chỉ cần bảo bối dỗ một câu là mềm lòng ngay, quay lại liền.】 【Cả ngày sau khi cãi nhau vẫn xem lại tin nhắn đến mức cháy màn hình, vậy mà cứ đẩy bảo bối ra xa. Lỡ cô ấy thật sự chạy theo người khác thì đến lúc đó chỉ có mà khóc.】 【Bực chết cái cậu này rồi. Bảo bối à, hay là cô thử nhìn người đứng đầu khối xem? Cậu ta luôn thầm mến cô, trong nhà còn giấu đầy ảnh cô đấy.】 【Cô chỉ cần chạm nhẹ vào cậu ta thôi, cậu ta cũng sẽ run lên vì kích động!】 Nhìn Thẩm Dã chẳng hề quan tâm, tôi cầm đũa lên nói: “Được, tôi đi thử xem.” “Đúng lúc cũng muốn làm quen cậu ấy.”
Cậu đẹp trai tầng dưới vì tôi thích ăn đồ ngọt nên đã mở một tiệm bánh ngọt.Nhưng việc buôn bán rất ế ẩm, tôi chủ động giúp cậu ấy quảng bá.Thế rồi tôi phát hiện ra, tiệm bánh chỉ mở cửa khi tôi đến.Khi bạn thân tôi biết chuyện, cô ấy nói: cậu đẹp trai đó mở tiệm chỉ vì tôi, còn chỉ mở cửa cho mình tôi, trông chẳng khác gì mấy trò lừa tình kiểu “kịch bản lừa đảo yêu đương” trên mạng.Tôi sợ quá, không dám đến tiệm nữa.Cho đến khi nghe tin tiệm bánh sắp đóng cửa, tôi vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa cậu ấy và nhân viên:Nhân viên nói: “Bỏ đi anh ơi, cô gái anh thầm thích cả tuần nay không tới rồi, tiệm này chắc tiêu quá.”Cậu ấy nghe xong thì càng uất ức, còn không quên đính chính: “Còn thêm ba tiếng hai mươi phút mười sáu giây nữa… à không, mười bảy giây rồi…”Cậu ấy càng nói càng buồn: “Tôi sẽ không thích cô ấy nữa đâu!”Đúng lúc đó, nhân viên nhìn thấy tôi, liền hét lên: “Cô Lâm tới rồi!”Ánh mắt cậu ấy lập tức sáng rực, quay sang hỏi: “Nhanh, bánh ngọt chuẩn bị xong chưa? Cô ấy thích nhất là bánh su kem, mochi, tuyết mai…”
Chú Chó Nhỏ Bị Đại Tiểu Thư Chán Ghét Tôi là đại tiểu thư độc ác. Yêu con trai kẻ thù, ép người đã phá sản làm vệ sĩ riêng cho tôi, còn dịu dàng đối xử với anh ta. Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy chỉ số hận thù trên đầu anh ta cứ không ngừng tăng lên. Tôi giận đến phát điên. Bẻ gãy xương sống kiêu ngạo của anh ta, bắt anh ta run rẩy bò dưới chân tôi: “Anh là con chó của tôi!” Cho đến khi chỉ số đạt đến 99. Tôi mới nhận ra trái dưa ép chín cũng sẽ không bao giờ ngọt, bỗng trái tim lạnh ngắt. Tôi ném roi da, cởi còng tay, quyết định để anh ta rời đi. “Chán rồi, anh đi đi.” Người đàn ông đang quỳ trên mặt đất ngẩng đầu lên. Ánh mắt đen láy trào dâng sự chiếm hữu điên cuồng, vành mắt ửng đỏ, từng từ từng chữ run rẩy mà kìm nén. “Chơi chán rồi là muốn đuổi tôi đi.” “Trong mắt đại tiểu thư, tôi chỉ là một món đồ chơi để trút giận thôi sao?”
Tiến Về Phía Trước Ngày tôi phá thai. Bạch Nguyệt Quang của chồng tôi sinh con, anh ấy đi làm hộ sinh cho người ta. Trong những ngày tôi biến mất. Từ đầu đến cuối tôi vẫn không thể đợi được một cuộc gọi của anh ấy. Cho đến khi tôi đề nghị ly hôn với anh ấy. Anh ấy nói: “Niệm Niệm, anh sai rồi, chúng ta đừng ly hôn được không em?” Nhưng tên tôi không phải Niệm Niệm. Niệm Niệm, là người trong lòng của anh ấy.