Ngôn Tình
Thầm Yêu Sắp đến kỳ thi cuối kỳ, bạn trai tôi nhận được một bức thư tình. Trên đó viết: [Thầy Cố, em thầm thích thầy đã lâu rồi, thầy có thể làm bạn trai em không?] Không lâu sau, cô gái đó đứng giữa lớp, giữa những tiếng hò reo của bạn học, lớn tiếng tỏ tình: “Thầy Cố, làm bạn trai em nhé?” Đúng lúc đó, tôi nhìn thấy, dòng bình luận bay ngang trước mắt. 【Đến rồi đến rồi, nữ chính cuối cùng cũng tỏ tình với nam chính, tình thầy trò kinh điển bắt đầu rồi đây!】 【Trời đất, nữ chính tỏ tình, còn nữ phụ độc ác kia đứng chắn cửa làm gì, chưa thấy mình đủ vướng víu à?】
Luật Sư Cưng Chiều Vợ Nhỏ Tôi gây họa rồi! Lén lái chiếc Maybach của chồng ra ngoài rồi tông phải một chiếc Porsche. Lại còn để anh ấy dọn đống rắc rối giúp mình, vì thế nên tôi tự giác đứng vào góc tường chịu phạt. Anh tháo kính, day day sống mũi, giọng bình thản: “Dù là trẻ con, làm sai cũng phải bị phạt.” Tim tôi đập thình thịch. Mỗi lần anh tháo kính, tôi đều biết anh sẽ hôn mình. Nhưng nếu anh bắt đầu tháo đồng hồ… thì tôi tiêu thật rồi! Bây giờ chạy còn kịp không nhỉ?
Mộng Uyên Ương Tần Tu mơ một giấc mơ. Trong giấc mơ ấy, Nguyễn Uyển trở thành thiếp của hắn. Suốt đời, hắn đối xử với nàng thật tốt, nhưng nàng vẫn mãi u sầu, buồn bã. Cuối cùng, nàng ra đi khi tuổi còn rất trẻ. Sau khi nàng mất, Tần Tu từ quan, mang theo tro cốt nàng, ôm chiếc bình sứ nhỏ nhắn trong lòng rồi nhảy xuống hồ tự tận. Nước hồ lạnh thấu xương, nhưng ở ngực, nơi ôm lấy chiếc bình ấy, vẫn ấm áp lạ thường.
Em Là Nữ Chính Của Cuộc Đời Anh Tôi xuyên thành nữ phụ độc ác trong tiểu thuyết ngược tâm, cần cù chăm chỉ diễn theo kịch bản, không ngờ nhóm nhân vật chính lại có thể nghe được tiếng lòng của tôi. Lúc vung tiền cho nữ chính: [Năm trăm vạn hình như hơi ít, mình có cần cho thêm không nhỉ?] Nữ chính: “Rời xa anh ta cũng được, thêm tiền đi.” Lúc nịnh nọt nam chính: [Trưng cái mặt thối này ra cho ai xem? Lát nữa mình phải đi tìm mấy em trai nhỏ xinh xắn thích cười để an ủi tâm hồn mới được.] Nam chính lập tức trở mặt, từ mặt lạnh thành mặt đen. Lúc phản bác lại nhân vật phản diện: [Nhân vật phản diện này mạnh hơn tên chó nam chính kia nhiều, muốn đạp nam chính rồi trở thành bạn gái người này ghê.] Nhân vật phản diện tà mị cười một tiếng: “Anh đồng ý. Anh giúp em đá tra nam!”
Người chồng giàu có mà tôi vẫn luôn lấy lòng suốt ba năm nay đột nhiên có khả năng đọc được suy nghĩ của tôi.Còn tôi, hoàn toàn không hề hay biết, vẫn tiếp tục cố gắng diễn tròn vai một người vợ dịu dàng, đức hạnh.Dù sao trong sách cũng viết rồi: tôi càng tỏ ra hiểu chuyện hơn, anh ta sẽ càng áy náy, và khoản bồi thường khi ly hôn sẽ càng nhiều.“Chồng ơi, tối nay anh có thể cùng em đón giao thừa không?”【Tôi biết là anh lại định hẹn hò lén lút với bạch nguyệt quang của mình.Mau đi đi, tôi cũng cần tận hưởng cuộc sống về đêm của riêng tôi nữa chứ.】Không ngờ tổng tài không đi, còn nhất quyết muốn “khám phá” cuộc sống về đêm của tôi.
Sau Khi Sống Lại, Ta Đã Quyến Rũ Hầu Gia Ta và Thẩm Trường Dao là phu thê từ thời niên thiếu, ân ái mặn nồng khiến người ngoài phải ghen tị. Cho đến đêm đó, hắn dụ ta uống một bát canh ngọt, ngày hôm sau ta đã tỉnh dậy trên giường của một người nam nhân xa lạ. Còn phu quân của ta, khoác áo đỏ, được phong quan cao hiển hách, cưỡi ngựa trắng cưới tiểu thư khuê các. Lần nữa mở mắt, ta nhìn người nam nhân xa lạ vừa ân ái cùng mình, quấn lấy hắn một cách mập mờ. Kiếp trước, hắn bất quá chỉ ham muốn thân xác ta, kiếp này trong ánh mắt hắn đều nhuốm dục vọng. Hắn hỏi ta muốn gì. Ta nói: “Ta muốn Thẩm Trường Dao ngã từ trên cao xuống, ta muốn hắn tan xương nát thịt.”
Lấy Thân Báo Đáp Năm thứ ba yêu đương vụng trộm với Chu Gia Thuật, anh ta đột nhiên tuyên bố kết hôn. Thế nhưng cô dâu của anh ta lại không phải là tôi. Có người biết chuyện nên bất bình thay cho tôi, Chu Gia Thuật lại cười lạnh nhạt: “Nếu cậu thấy đau lòng, vậy thì cậu cưới cô nàng sa cơ lỡ vận đó đi?” Sau đó, ông nội tôi bệnh nặng, công ty gia đình gặp nguy cơ, tôi buộc phải công khai chuyện mang thai để kế thừa gia nghiệp. “Xin hỏi cô Hứa, đứa bé đó có phải là con của ngài Chu không ạ?” Tôi đối diện với phóng viên rồi mỉm cười lịch sự: “Đứa bé này không liên quan gì đến ngài Chu cả.” Nghe nói, hôm đó khi Chu Gia Thuật nhìn thấy tôi bụng bầu vượt mặt trên TV đã tức giận đến mức đập phá hết đồ đạc trong nhà. Sau này, có người chụp được cảnh vị tổ tông thần bí, kín tiếng nhất trong giới thượng lưu ở Bắc Kinh, đang khẽ dỗ dành một người phụ nữ ở giữa con phố tấp nập người qua kẻ lại. “Nhan Nhan, con cũng sắp một tuổi rồi, sắp biết gọi ba rồi, em vẫn không cho anh một danh phận sao?”
Tạm Biệt, Chú Nhỏ Sau khi tôi thổ lộ tình cảm với chú nhỏ Lý Duật Lễ, anh dẫn tôi đi gặp một cô gái đang ngồi trên xe lăn. Cô ấy tên là Phương Duyệt Hề, cũng là vợ tương lai của anh. Lý Duật Lễ nói, Phương Duyệt Hề vì cứu anh mà mất đi đôi chân và cả ước mơ, nên anh phải có trách nhiệm với cô ấy. Tôi không hiểu. Cứu mạng thì nhất định phải lấy cả đời ra để báo đáp sao? Anh không trả lời câu hỏi của tôi. Kiếp trước, tôi không tin rằng Lý Duật Lễ không yêu mình, nên cứ liên tục thử thách giới hạn của anh. Cho đến khi chính mắt tôi thấy anh đứng yên nhìn người đối diện bẻ từng ngón tay tôi, nghe tôi gào thét trong đau đớn, nhưng ngay cả một cái nhíu mày anh cũng không có. Lúc đó, tôi hoàn toàn tuyệt vọng. Sau này, vì vết thương quá nặng nên tôi không thể tiếp tục công việc trong phòng phẫu thuật, cuối cùng rơi vào bế tắc và cắt cổ tay tự sát. Lần nữa tỉnh lại. Tôi không chút do dự nộp đơn xin vào tổ chức Bác Sĩ Không Biên Giới. Từ bỏ thân phận cháu gái nhà họ Lý.
Quỷ Diện Tướng Quân Sau khi mất trí nhớ, nhờ võ nghệ cao cường mà ta đã trở thành thị vệ của quân sư Phó Bắc Uyên. Để cứu hắn, ta đã mất đi thính lực, thân thể đầy thương tích. Mọi người đều nói ta vô cùng quan trọng với hắn. Phó Bắc Uyên từng viết từng nét vào lòng bàn tay ta: “Trên đời này, chỉ có ngươi là ta có thể tin tưởng.” Nhưng ngày ta hồi phục thính lực, lại nghe thấy hắn đùa giỡn với công chúa: “Nàng ta là một con dao rất hữu dụng, khi không còn giá trị, chỉ cần ta nói một câu, nàng ta sẽ cam tâm tình nguyện đi chết.” Sau đó, ta như ý hắn ngã xuống vực sâu, mai danh ẩn tích. Khi Phó Bắc Uyên điên cuồng đi tìm ta, ta đã nhớ lại tất cả. Hóa ra ta là tướng quân của nước địch…
Có một câu hỏi thế này: “Yêu đương với minh tinh hàng đầu là cảm giác gì?”Tôi: “Cảm ơn lời mời.tôi Không rõ lắm, nhưng con trai của minh tinh hàng đầu thì rất đáng yêu .”Không ngờ câu trả lời của tôi lại leo thẳng lên top trending, phần bình luận chỉ toàn một câu: “Bớt ăn lạc đi.”Tôi đặt tờ giấy xét nghiệm ADN xuống, cúi đầu nhìn cậu nhóc con trước mặt—cái cổ nhỏ vươn dài, đôi mắt tròn xoe sáng rực, chăm chú nhìn chiếc bánh trên bàn. Từng đường nét trên khuôn mặt nhóc con đều giống hệt một ai đó… một người mà cả thế giới đều biết.Tôi im lặng.Đừng hỏi tôi thằng bé từ đâu ra. Nực cười thật, chính tôi còn mơ hồ hơn cả con trai của minh tinh đó.
Tâm Ngữ Của Nữ Phụ Xuyên thành cô bạn gái cũ thực dụng của nam chính trong tiểu thuyết vả mặt. Nhiệm vụ của tôi là tìm đủ mọi cách sỉ nhục nam chính đang nghèo rớt mồng tơi, rồi sau đó đá anh một cách đau đớn. Tôi dốc hết sức mình hoàn thành tốt vai diễn, nhưng không hề biết nam chính đã sớm thức tỉnh khả năng đọc tâm trí. Bề ngoài tôi lạnh lùng nói: “Ngày nào cũng cắm đầu làm mấy việc lặt vặt đó thì kiếm được bao nhiêu tiền chứ? Nuôi nổi tôi không? Đúng là đồ vô dụng!” Nhưng trong lòng lại gào thét: [Cơ bụng! Cơ bụng! Cơ bụng tám múi! Mình muốn sờ thử, muốn sờ thử một chút! Sờ một chút thôi mà!!] Tai nam chính đỏ bừng, một tay kéo phăng áo sơ mi: “Đã sờ anh rồi thì không được sờ người khác.”
Thời Gian Ghi Dấu Thanh Xuân Tôi bị mắc chứng mù mặt, nên đã nhầm lẫn giữa trùm trường và học sinh giỏi. Khi trùm trường hẹn đánh nhau trong con hẻm, tôi ôm sách vở chạy đến hỏi bài. Còn khi học sinh giỏi đang giảng bài cho các bạn, tôi lại cầm chổi xông vào bảo vệ các bạn học. Cho đến một lần nữa tôi lại nhận nhầm người, trùm trường không chịu nổi nữa, túm cổ áo tôi hỏi: “Châu Kiến Tinh, đến bạn trai mình trông thế nào mà em cũng không biết à?” Học sinh giỏi gạt tay hắn ra, ánh mắt lạnh lùng: “Cô ấy đến tìm tôi.” Thế là xong đời.
Mai Hoa Hương Tự Khổ Hàn Lai Ngày ta ch3t bất đắc kỳ tử vì bệnh, ta mới biết thế giới này là một cuốn tiểu thuyết thế thân. Hệ thống: “Bạch nguyệt quang đã offline, nhiệm vụ: công lược nam chính Lục Yến.” Và thế là Tô Chi xuất hiện với gương mặt giống ta đến tám phần. Từng bước từng bước nỗ lực chiếm lĩnh trái tim Lục Yến. Nhưng nàng ta không biết rằng, hắn vốn là một bạo quân tàn nhẫn vô tình. Còn ta, cũng chẳng phải là một bạch nguyệt quang nhu nhược hiền lành chốn hậu cung.
Tạm Biệt Hứa Đường Tôi là nữ sinh nổi tiếng trong truyện thanh xuân đau thương, người từng hút thuốc, trốn học, phá thai, và có vòng một nổi bật. Vài ngày trước, cậu ta còn hôn tôi, vậy mà giờ đây, Dương Nam Dự lại bảo tôi đi quyến rũ lớp trưởng Giang Sâm – người lạnh lùng, cao ngạo, không thể với tới của lớp họ. Chỉ vì Giang Sâm là người trong lòng cô gái mà Dương Nam Dự yêu. Kiếp trước, tôi đã khiến Giang Sâm lỡ kỳ thi đại học, tiền đồ bị hủy hoại. Kiếp này, tôi nhuộm lại tóc đen, mặc váy dài, ngoan ngoãn ngồi cạnh cậu ấy. “Lớp trưởng, dẫn tôi cùng thi Thanh Hoa nhé!” Về sau, tôi và Giang Sâm thường xuyên cùng nhau xuất hiện. Dương Nam Dự ghen đến phát điên, “Hứa Đường, tôi bảo cậu diễn kịch mà cậu nhập vai luôn rồi à?” Giang Sâm ôm eo tôi, lạnh nhạt nói: “Cậu ta là tên ngốc được 3 điểm môn Lý à? Đường Đường, tránh xa hắn ra, đừng để lây cái ngu.”
Câu Cá Vui Vẻ Nửa đêm ra bờ sông câu cá, ai ngờ lại bị anh chàng cảnh sát đẹp trai coi là hung thủ vứt xác mà bắt lại thẩm vấn. Tôi ra sức giải thích: “Tôi đến để câu cá mà!” Cảnh sát không tin: “Mồi đâu?” Tôi bất lực: “Cá ăn hết rồi.” Cảnh sát chất vấn: “Cần câu đâu?” Tôi thở dài: “Cá kéo tuột mất rồi.” Cảnh sát cười lạnh: “Cá đâu? Tôi theo dõi cô nửa tiếng rồi, một con cá cũng không có, dân không quân à?” Tôi lập tức sụp đổ: “Ha ha, thật ra tôi là hung thủ! Tôi đúng là hung thủ! Anh bắt tôi đi! Bắt tôi đi!!!”
Trói Buộc Người Rắn Năm thứ ba ở bên nhau, Bạch Nguyệt Quang của Giang Cẩn Niên về nước rồi. Sợ tôi bám chặt không buông, dung túng cho cô ta vứt tôi vào chợ đen. Người rắn sắp chết quấn lấy eo của tôi, hung dữ nói: “Mau cắn tôi.” Nhị Thế Tổ của giới thượng lưu cười lớn: “Biết ngay Giang thiếu gia sao có thể thích một người què, chắc chỉ là đang giận dỗi đại tiểu thư Bạch gia thôi.” Không một chút do dự, tôi cắn lên tuyến nọc độc của người rắn, dùng miệng hút một lượng lớn máu tươi. Không để cho Giang Cẩn Niên một chút cơ hội hối hận. Máu của người thú là tình cổ. Tôi bắt đầu quên Giang Cẩn Niên, cũng quên từng vì anh ta mà gãy một chân. Nhưng khi tôi hoàn toàn quên đi anh ta, Giang Cẩn Niên lại đỏ mắt cầu xin tôi: “Du Du, anh hối hận rồi!” Thiếu gia kiêu ngạo nhất Đế Đô, bả vai khóc lóc run rẩy không ngừng. Nhưng tôi nhìn ánh mắt của anh ta chỉ thấy vô cùng xa lạ, vô cùng nghi ngờ hỏi: “Anh là ai vậy?”
Tiếng Gọi Không Ngơi Thái tử gia của giới quyền quý Bắc Kinh, Tần Tư Lễ, lười biếng vô cùng. Tôi nhìn trúng cơ hội kinh doanh, vượt qua hàng loạt đối thủ. Thuận lợi trở thành người chạy việc cho anh suốt bốn năm đại học. Chạy mãi, chạy mãi… chạy thẳng lên giường luôn. Người ta từng chê bai giờ phải há hốc mồm nhìn chúng tôi yêu nhau hai năm. Cảm thán tôi đúng là một bước lên mây làm phượng hoàng. Không ai ngờ, ngay trước khi tốt nghiệp, tôi lại chủ động nói chia tay. Lần đầu tiên, Tần Tư Lễ lạnh mặt với tôi. “Cho tôi một lý do.” Tôi thở dài. “Lần nào cũng ở trên thật sự rất mệt.” “Với lại mùa đông, cái quần giữ nhiệt của anh khó cởi quá.” Năm năm sau, tôi về nước làm việc. Lần đầu gặp lại, Tần Tư Lễ ép tôi xuống sofa suốt cả đêm. Anh xoa eo tôi, dịu dàng dụ dỗ: “Từ giờ mỗi tối anh sẽ tự thân vận động, được không?”
Cởi Bỏ Gánh Nặng Kiếp trước, vì để có thể nuôi sống muội muội và mẹ, ta đã tự bán rẻ bản thân. Nhưng khi muội muội lớn lên, ta lại bị ghét bỏ. “Nếu không phải vì tỷ tỷ có quan hệ với Tô lão gia thì mối nhân duyên tốt đẹp của ta sao lại tan vỡ, Tô công tử thích ta như vậy, chàng vốn định cưới ta làm thê tử.” Muội muội quên mất, Tô lão gia là người khách đầu tiên của ta. Đêm đó, ta vì muốn chữa bệnh sốt cao cho nó nên mới phải hạ mình tự tiến cử gối chăn. Mà lúc đó, trúc mã của ta cũng đã nói sẽ đến cưới ta. Sau đó, mẹ giúp muội muội hạ thuốc ta, ta đau đớn chết ngay tại nhà. Nước mắt của họ rơi trên mặt ta: “Cuối cùng, cả nhà này cũng cần phải sống, chúng ta cũng là bất đắc dĩ.” Kiếp này, ta tỉnh dậy vào ngày muội muội sốt cao.
Linh Hồn Trở Về Đây là năm thứ 10 kể từ khi ta qua đời, ta nhìn thấy phu quân của ta như thế nào từ thế tử Hầu phủ trèo một mạch đến vị trí Thừa tướng. Hắn nạp thiếp, lại tục huyền, thê thiếp trong hậu viện thừa tướng không yên ổn, thường xuyên xảy ra tranh chấp, cũng có người chết đi nhưng hắn luôn mắt nhắm mắt mở, không để những chuyện này vào lòng, giống như khi ta chết, hắn cũng không rơi một giọt nước mắt vì ta. Trong mắt hắn, Mục Chi ta chỉ là một tiểu nha hoàn hầu hạ bên cạnh hắn lúc hắn còn làm thế tử mười năm trước, vì hầu hạ lâu ngày, mới may mắn trở thành thiếp thất.
Độc Sư Vân Cẩm Mẹ giấu ta trong một ngăn bí mật, lúc đó ta cứ nghĩ bà muốn chơi trò trốn tìm với mình. Nhưng bà lại dùng một miếng vải nhét chặt vào miệng ta, nghiêm nghị dặn rằng bất kể có chuyện gì xảy ra cũng không được lên tiếng. Qua khe hở nhỏ của ngăn bí mật, ta tận mắt chứng kiến một trăm ba mươi hai mạng người của Tấn gia bị giết hại, thi thể chất thành núi, máu chảy thành sông. Kẻ dẫn đầu cuộc thảm sát là một nam tử phong nhã, vận trường bào trắng như tuyết, chính là Trung thư lệnh Tống Minh của Đại Hạ. Hắn dùng chiếc khăn trắng lau sạch vết máu loang trên lưỡi kiếm, vừa lau vừa nở một nụ cười lạnh lẽo đầy âm khí: “Kẻ tiện dân thấp hèn mà cũng vọng tưởng lay động thế gia trăm năm, thật không biết lượng sức mình.” Vậy nên, gia tộc của hắn cũng đáng phải bỏ mạng dưới tay một kẻ tiện dân như ta.