Ngôn Tình

Bảo Bối, Em Dám Không Yêu Anh?

Bảo Bối, Em Dám Không Yêu Anh? Sau khi chồng tôi qua đời, tôi nhận được một bản khảo sát ẩn danh. Nội dung kỳ lạ đến rợn người: “Cô có yêu chồng mình không?” “Không yêu anh ấy thật sao?” “Thật sự là không yêu anh ấy?” “Bảo bối, em thật sự không yêu anh sao?” Tôi nổi hết da gà, bởi bên dưới mỗi câu hỏi chỉ có bốn lựa chọn: Yêu anh. Rất yêu anh. Chỉ yêu anh. Bây giờ chỉ muốn gặp anh. Ngay sau đó, giao diện tự động chọn lấy câu cuối cùng.

Hòn Đảo Cô Độc

Hòn Đảo Cô Độc Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc gặp với Giang An sau hai ba ngày lại diễn ra trong đồn cảnh sát. Và với tư cách là vợ hắn, tôi cũng không ngờ phải đến bảo lãnh hắn ra vì một lý do kỳ quặc như vậy.

Xuân Về Chốn Cũ

Xuân Về Chốn Cũ Năm tốt nghiệp cấp ba, tôi đã từ chối lời tỏ tình của Cố Tùng trước toàn trường. Tôi nói mình đã có bạn trai rồi. Cậu ấy lễ độ gật đầu, xoay người rời đi. Rạng sáng ngày hôm sau lúc bốn giờ, cậu ấy bay ra nước ngoài du học. Tôi thì như thường lệ, tranh thủ trời chưa sáng đã ra giành sạp bán bữa sáng. Tám năm sau. Tôi ôm đứa con gái đang bệnh nặng, mang theo bảy nghìn tệ (~24.5tr) cuối cùng trong người, ngồi lên chuyến tàu đi về Bắc Kinh. Xem xong hồ sơ bệnh án, bác sĩ lắc đầu. “Toàn Bắc Kinh e là chỉ có một bác sĩ có thể làm được ca phẫu thuật này. “Là một chuyên gia vừa từ nước ngoài trở về, từng chủ trì một ca phẫu thuật cho bệnh nhân có tình trạng tương tự bé con nhà cô.” Nói đến đây, ông ta vui vẻ gọi người đàn ông phía sau tôi: “Để tôi giới thiệu một chút, chính là vị này – Cố Tùng, bác sĩ Cố.”

Cứu Vớt Nhân Vật Phản Diện

Cứu Vớt Nhân Vật Phản Diện Khi ta xuyên vào sách, nhân vật phản diện mắc bệnh điên cuồng này mới chỉ mười bốn tuổi. Lúc ấy đang vào mùa đông lạnh giá, hắn ôm bài vị của cha mẹ, bụng đói cồn cào, co ro trong ngôi miếu đổ nát. Sáng sớm hôm sau, thân thể lạnh cóng của hắn sẽ bị thôn dân phát hiện, rồi bị ném ra bãi tha ma. Sau đó, một tên đồ tể sẽ cứu hắn, đẩy hắn bước vào con đường hắc hóa. Nghĩ đến kết cục thảm thương của hắn, ta có chút không đành lòng. Thế là ta cho hắn một củ khoai lang nướng. “Nếu chưa đủ, trong nhà ta còn nấu cháo, muốn ăn thì đi theo ta.”

Giai Điệu Mang Tên Em

Giai Điệu Mang Tên Em Năm ấy tôi lắm lời nhất, kể chuyện cho bạn cùng bàn mắc chứng tự kỷ trung bình, thế mà cậu ấy dần khỏi thành nhẹ. Về sau, mẹ cậu ấy đến tìm tôi, bảo rằng cậu ấy sắp đi du học. Tôi lập tức đáp lời: “Cháu hiểu rồi, dì ạ. “Một trăm vạn để rời xa con trai dì, phải không?” Trần Nhiên ngồi ở phía sau nghe lén bỗng khóc òa. Hù chết tôi rồi. Còn tưởng là ai nhào lên lò nước sôi đun thành áp suất cao chứ!

Hồ Ly Đạo Trưởng Và Tiểu Hoa Yêu

Hồ Ly Đạo Trưởng Và Tiểu Hoa Yêu Nghe đồn rằng đạo sĩ không thể đụng tới rượu. Ta muốn trêu đùa một chút, bèn lén đổi nước của hắn thành rượu. Rượu mạnh vừa vào họng, gương mặt vị đạo trưởng áo xanh thoáng ửng hồng, phía sau lưng hắn bỗng mọc ra chín chiếc đuôi cáo trắng như tuyết. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, hắn dùng chín chiếc đuôi ấy quấn lấy ta, ánh mắt lấp lánh mị hoặc. “Tiểu yêu hoa, ngươi còn định chạy đi đâu?”

Tôi Mang Thai Sau Khi Chết

Tôi Mang Thai Sau Khi Chết Sau khi chết, tôi đã mang thai. Ở âm phủ, tôi gặp lại người bạn trai cũ đã mất một năm, giờ anh ấy là Diêm Vương của âm phủ. Nhìn thấy cái bụng ngày càng lớn của tôi, cuối cùng anh ấy không thể chịu nổi nữa. “Đứa trẻ không có cha, vậy thì ở với anh đi.”

Nhà Ma Của Cô Gái Thuần Dương

Nhà Ma Của Cô Gái Thuần Dương Tôi trời sinh sợ nóng, đến mức quạt điều hòa phải để 16 độ, mùa đông lạnh giá còn có thể lăn lộn trong sông băng, trưởng thành rồi chỉ hận không ngủ được trong tủ lạnh. Điện phí ngày càng đắt đỏ, tôi từ bệnh lý chuyển sang tìm hiểu huyền học. Một anh chàng tính mệnh trên mạng bảo tôi là “thuần dương nữ” hiếm có trên đời, mệnh hỏa quá vượng cần tiết lửa. Cậu ta khuyên tôi thuê một căn nhà ma để hạ hỏa, tiện thể giúp cậu ta trấn trạch. Rồi cậu ta giới thiệu một căn biệt thự ba tầng được mệnh danh là “tuyệt sát đại hung trạch”, xây ngay trên quỷ môn quan. Nhìn cậu ta ăn mặc như nhân viên bất động sản, tôi nghiến răng ký hợp đồng. Dù sao nhà ma cũng rẻ, chỉ tốn giá một căn hộ nhỏ mà thuê được biệt thự ba tầng, điện nước giá dân, không cần đặt cọc ba tháng, còn đòi gì hơn nữa?

Em Không Thích Lịch Sử Thế Giới, Em Chỉ Thích Anh

Em Không Thích Lịch Sử Thế Giới, Em Chỉ Thích Anh Sau một tháng chia tay với giáo thảo (*), anh đột nhiên chuyển cho tôi 1991 tệ. (*) nam sinh vừa đẹp trai vừa học giỏi Tôi hỏi anh có ý gì, anh nói: [Biến động ở Đông Âu năm 1989, sự sụp đổ của Liên Xô, ý anh là sự kết thúc của Chiến tranh Lạnh.] Cười chết tôi, tôi chuyển lại cho anh 1931. [Chiến tranh thế giới lần thứ hai bắt đầu.]  

Anh Thuộc Về Tổ Quốc, Cũng Thuộc Về Em

Anh Thuộc Về Tổ Quốc, Cũng Thuộc Về Em Tôi say rượu, ngồi tàu cao tốc thì đụng ngay một nhóm “anh lính quân đội”. Trong cơn choáng váng, tôi lao tới ôm tay người có vẻ là thủ lĩnh, vừa khóc vừa gào: “Chú ơi, rốt cuộc khi nào nhà nước mới phát người yêu cho cháu vậy ạ?!” Chú ấy thuận miệng chỉ đại một cái: “Trần Hoài, bước ra!”

Gả Cho Chú Là Có Nhà Lầu

Gả Cho Chú Là Có Nhà Lầu Tôi bị kẻ thù của cha tôi bắt cóc. Hắn đòi tiền chuộc một triệu tệ. Không ngờ cha tôi ngay cả một nghìn tệ cũng không muốn bỏ ra, trực tiếp đem tôi gả cho hắn làm vợ. “Hắn không trả tiền, mày tin tao giec mày không.” – Hắn dọa sẽ ném tôi xuống biển. Tôi run cầm cập, răng va lập cập: “Tin.” Một năm sau, cha tôi gọi điện tới. Người đàn ông hét vào điện thoại: “Tiền tôi không cần nữa, người ông mau đến mà rước về, lão tử không phải bảo mẫu trông con giùm ông!” Cúp máy xong, hắn cắn điếu thuốc, mặt mày cáu bẳn, vò lấy chiếc quần nhỏ xinh xắn của tôi mà giặt như trút giận.

Huyền Sư Thẩm Tuế: Tiền Mượn Thọ

Huyền Sư Thẩm Tuế: Tiền Mượn Thọ Nhặt được tiền vay mượn sinh mệnh của ác quỷ, tôi tính ra cô ta chết khi dương thọ vẫn còn. Lúc rạng sáng, trong buổi livestream của tôi, có một người đàn ông nhờ tôi giúp tìm hài cốt của em gái. Tôi đồng ý, lập tức lên đường đến khu rừng. Nhưng tôi không ngờ rằng… kẻ tìm đến tôi, căn bản không phải con người.

Tình Yêu Trìu Mến Của Đại Thiếu Gia

Tình Yêu Trìu Mến Của Đại Thiếu Gia Mẹ tôi khó sinh khi sinh tôi ra, để lại tôi một mình chịu khổ sở trong gia đình có mẹ kế. Nhưng mẹ có một người bạn thân giàu có, nghe nói giàu nứt đá đổ vách. Khi đoàn xe đến đón tôi, tôi đang cầm một cái túi đi nhặt ve chai. Một người phụ nữ ăn mặc sang trọng ôm chầm lấy tôi: “Con yêu của dì, cuối cùng dì cũng tìm thấy con rồi.” Bà ấy chỉ vào anh chàng đẹp trai cao 1m85 bên cạnh: “Đó là con trai dì, đẹp trai chứ? Lấy nó đi! Dì sẽ làm mẹ con.”

Cưng Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên

Cưng Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên Bạn trai chê ngực tôi …quá to. Anh ta đưa tôi 500 triệu, bảo tôi đi phẫu thuật thu nhỏ vòng một. Ngay lúc đó, một người bí ẩn chuyển khoản cho tôi 5 tỷ, kèm lời nhắn: “Đừng nghe anh ta.” Tôi cầm điện thoại, nhắn cho anh em chí cốt của bạn trai: “Muốn tôi nghe lời anh, chuyển tiền thôi thì chưa đủ đâu.” Anh ta lập tức trả lời: “Cô đang nói gì thế? Tôi không hiểu.” Tôi: “Thế thì thôi. Tôi đi viện đây.” Quả nhiên, anh ta bắt đầu cuống lên: “Cô còn muốn gì nữa?” Tôi: “Anh có 18 không?” “Tôi 24.” “Nói suông không tin được. Cho tôi xem thử.” Sau đó, anh ấy dùng hành động thực tế… khiến tôi không xuống nổi giường.

Hoa Nở Giữa Trường An

Hoa Nở Giữa Trường An Vị hôn phu chê ta quá mức yêu kiều, không giống nữ tử nhà lành. Bởi vậy đối với ta vô cùng lãnh đạm. Hắn vừa ý biểu muội của mình, nói nàng ôn nhu trầm ổn, hiền lương rộng lượng, thích hợp làm chính thê. Đồng liêu hỏi hắn: “Chẳng phải ngươi đã có vị hôn thê rồi sao?” Vị hôn phu thở dài một hơi: “Diệu Diệu xuất thân thương hộ, nếu có thể làm thiếp thất cho ta, cũng không tính là uổng phí nàng.” Ta đau lòng say rượu, gõ cửa phòng vị công tử đang tạm trú tại nhà hắn. Hỏi: “Ngươi có muốn cưới thê tử không?” Nam nhân nhướng mày: “Muốn.” Vị hôn phu chê ta quá mức yêu kiều, không giống nữ tử nhà lành. Bởi vậy đối với ta vô cùng lãnh đạm. Hắn vừa ý biểu muội của mình, nói nàng ôn nhu trầm ổn, hiền lương rộng lượng, thích hợp làm chính thê. Đồng liêu hỏi hắn: “Chẳng phải ngươi đã có vị hôn thê rồi sao?” Vị hôn phu thở dài một hơi: “Diệu Diệu xuất thân thương hộ, nếu có thể làm thiếp thất cho ta, cũng không tính là uổng phí nàng.” Ta đau lòng say rượu, gõ cửa phòng vị công tử đang tạm trú tại nhà hắn. Hỏi: “Ngươi có muốn cưới thê tử không?” Nam nhân nhướng mày: “Muốn.”

Em Từng Nghĩ Mình Sẽ Mãi Yêu Anh

Em Từng Nghĩ Mình Sẽ Mãi Yêu Anh Sau khi ước lượng điểm thi đại học, tôi cố tình báo thấp 350 điểm để trêu bạn trai. Anh ta căng thẳng hỏi: “Em chắc là chỉ được từng ấy điểm thôi à?” Tôi làm mặt mếu, nói: “Ừm, hôm thi bị đau bụng nên làm bài không tốt, chắc phải thi lại năm sau mất rồi.” Vậy mà đêm hôm đó, anh ta lại nhắn tin chia tay. Ngay sau đó, anh ta đăng công khai chuyện yêu đương với Á khoa trên vòng bạn bè. Lúc ấy tôi mới biết, hóa ra anh ta đã đặt cược trước vào cả hai người. Tôi nắm trong tay tin nhắn trúng tuyển từ Thanh Hoa và Bắc Đại, bình tĩnh gửi lời chúc phúc cho anh ta. Hết kỳ nghỉ hè, tôi ngồi lên chuyến tàu đi Bắc Kinh, còn anh ta thì lại bước xuống chuyến xe đến Hạ Môn, khản giọng hỏi tôi: “Lương Hạ, vậy ra em vẫn luôn lừa anh sao?”

Anh Đã Biết Rung Động Rồi Sao?

Anh Đã Biết Rung Động Rồi Sao? Anh bạn thanh mai trúc mã bảo mình đến từ mười năm sau. Tôi bán tín bán nghi hỏi: “Thế sau này tôi làm chị dâu của anh thật hả?” Hắn ngập ngừng một chút, rồi gật đầu. Tôi phấn khích tưởng mình cuối cùng cũng cưa đổ được anh hai nhà hắn. Ai ngờ… Một giây sau, hắn từ tốn nói: “Không phải vợ anh hai… mà là vợ anh cả.”

Yêu Anh Là Điều Em Chắc Chắn Nhất

Yêu Anh Là Điều Em Chắc Chắn Nhất Tôi thầm yêu anh nhiều năm, người đàn ông ấy lại vô tình uống phải ly r/ượu bị b/ỏ th/u/o^c thay tôi. Nhìn anh cau mày, khó chịu đến mức cả gương mặt căng thẳng, tôi không kìm được mà đưa tay chạm vào thắt lưng anh, khẽ nói: “Hay… để em giúp anh nhé…” Anh sa sầm mặt, đẩy tôi ra: “Giang Mộng Dao, ai dạy em làm mấy chuyện này hả?!” Tôi tiến sát lại gần, nở nụ cười trong trẻo: “Chẳng ai dạy cả… Hay là anh dạy em đi?” Anh không nói gì thêm, chỉ lạnh lùng đẩy tôi ra ngoài rồi đóng sầm cửa lại. Cánh cửa ngăn cách tôi và anh, cả sự rung động non dại của tôi nữa. Nhiều năm sau, anh cúi xuống bên tai tôi, giọng khàn khàn mang theo nụ cười nguy hiểm: “Dao Dao, lát nữa đừng có khóc đấy nhé…”

THAM GIA SHOW LY HÔN VỚI CHỒNG ẢNH ĐẾ

Tôi và Cận Nam Triều đã kết hôn ba năm, nhưng chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa.Ngày tham gia show ly hôn, tôi lại thấy hàng loạt bình luận nhảy lên:【Nữ chính vẫn chưa biết đúng không? Nam phụ căn bản không hề muốn ly hôn! Anh ta đến đây chỉ để được gần vợ nhiều hơn thôi!】【Nam phụ đúng chuẩn kiểu u ám, bệnh hoạn đấy! Vợ to đùng trước mặt rồi, còn giả vờ yêu thầm cái gì nữa, xông lên luôn đi!】【Nữ chính, cô cứ thử mở cửa ra xem! Cô mà bảo liếm chân, anh ta cũng vui vẻ làm ngay đấy!】Tôi không tin lắm.Nhưng khi đẩy cửa phòng ra, tôi thấy trong tay Cận Nam Triều đang cầm thẻ bài phiên bản giới hạn của tôi, ánh mắt nóng rực.Tôi sững sờ, đối diện ánh nhìn đó, khẽ mở miệng nói:“Ờm… tôi bị trật chân rồi, có thể xoa bóp giúp tôi không?”Nếu không phải do vừa nhìn thấy loạt bình luận kia, tôi chắc chắn sẽ không để ý đến sự thay đổi trong ánh mắt của anh ta.Nhưng giọng điệu của anh ta vẫn lạnh lùng như cũ: “Lại đây, đau chỗ nào?”Trên màn hình, bình luận bùng nổ:【Ôi trời ơi! Nữ chính chơi chiêu này cao tay thật!】【Ngồi chờ nữ chính bắt đầu trêu ghẹo đây! Để xem nam phụ giả vờ được bao lâu!】

NHIỆM VỤ CUỐI CÙNG

Tôi là phản diện trong một cuốn sách, nhưng lại đem lòng yêu nhân vật chính đầy chính nghĩa.Vậy nên khi anh ta dần dần tiêu diệt thế lực của tôi, cuối cùng tự mình cầm súng ép vào đầu tôi buộc tôi đầu hàng, tôi chỉ ngẩng đầu cười và hỏi anh ta:“Đội trưởng Bạch, anh có thích phần thưởng hạng nhất mà tôi tặng không?”Kèm theo tiếng súng vang lên, tôi chết dưới tay anh ta.Nhưng vài ngày sau, tôi sống lại, trở thành một nhân vật bình thường nhất trong cuốn sách.