Ngôn Tình
Tử Yến Ta là nữ thứ, do kỹ nữ sinh ra. Cha ta vì muốn thăng quan tiến chức, đã đem ta gả cho Cửu Thiên Tuế làm thiếp. Nghe nói thái giám là kẻ giỏi tr@ tấn phụ nữ nhất, nên từ lúc định ra hôn sự, ta đã ôm lấy quyết tâm phải ch-t. Lão già ấy muốn bán con gái cầu vinh hoa, ta thì nhất định không để lão ta được như ý. Không chỉ vậy, ta còn muốn kéo cả nhà hắn chôn cùng. Nhưng đêm tân hôn, ta lại sững người tại chỗ. Kẻ được đồn là quyền khuynh triều dã – Cửu Thiên Tuế – lại mang khuôn mặt giống hệt người trong lòng ta!
Tiết Ương Việc đầu tiên Tạ Lâm An làm sau khi đỗ trạng nguyên chính là hủy hôn ước với ta. Lúc ấy, ta vẫn còn đang bưng bát canh giải rượu vừa nấu cho hắn, nghe vậy liền ngẩn người hồi lâu, lâu đến nỗi tay bị mép bát cứa vào một vết hằn, lâu đến nỗi hắn phải cau mày khẽ gọi ta: “A Ương?” Ta hoàn hồn vì tiếng gọi của hắn, rồi đặt bát lên bàn, nhẹ nhàng đáp: “Được.” Sau đó, ta rời khỏi kinh thành hai năm, khi trở về gặp lại hắn, ta chỉ cung kính gọi hắn một tiếng “Biểu ca”, rồi đi đến sau lưng hắn, xách tai vị tiểu tướng quân vừa trở về từ chiến trường: “Bạc Kế An! Đã bảo là chưa lành vết thương thì không được uống rượu, lại không nghe lời dặn của đại phu phải không!”
Chồng Tôi Mới Mười Tám Tuổi Chồng tôi dạo này rất kỳ lạ. Ôm thì cứng ngắc, hôn thì gượng gạo, ngay cả lúc “nộp lương sinh hoạt” cũng tràn đầy sơ hở. Tôi còn đang nghi ngờ có phải anh ta muốn ly hôn không, thì tình cờ thấy nhật ký đăng bài của anh ấy: 【Ngủ dậy một phát xuyên tới 10 năm sau, crush trở thành vợ tôi rồi! Giờ phải làm sao đây aaaaa!!】 Tôi: “?”
Một Đời Yêu Thương Đêm cử hành lễ cập kê, ta bị người hạ dược. Cố nén khó chịu trong người, ta lảo đảo tìm đến vị hôn phu là Thái tử. Nào ngờ lại nghe được cuộc đối thoại giữa hắn cùng nha hoàn kia: “Cô không tin vào mệnh phượng trời sinh, chỉ tin nhân duyên do trời định. Liên nương, ta nhất định sẽ thân chinh đem hậu vị dâng tận tay nàng.” “Về phần Khương Từ, sau đêm nay, nàng ta chỉ còn thân bại danh liệt, trở thành trò cười cho thiên hạ.” Phía trước không lối, sau lưng là Địa Ngục. Ta tuyệt vọng vô phương, run rẩy gõ cửa phòng của người huynh nuôi từ trước đến nay luôn cấm dục tự kiềm chế, người ngoài chớ gần. “A huynh, ta nóng…” “Muốn…” Huynh trưởng thần sắc u ám, ôm ta lên giường, thấp giọng khàn khàn, yết hầu khẽ động: “Ngoan.” “Muốn gì, tự đến lấy.”
Nữ Chính Muốn Cả Hai Sau bao nhiêu năm theo đuổi Tạ Tư Vũ, cuối cùng anh cũng đào hôn. Đúng lúc tôi định từ bỏ, bỗng nhiên hệ thống hiện lên dòng chữ: [Nữ chính ơi, anh ta thích kiểu tình yêu ép buộc đấy!] Tôi lập tức tát anh một cái. “Trời lạnh rồi nên nhà họ Tạ muốn phá sản phải không? Cút về đây cưới tôi nhanh lên!” Đêm tân hôn, anh lạnh lùng nhắc nhở tôi: “Tôi không có cảm giác gì với cô đâu.” Hệ thống: [Anh ta lại thiếu đánh rồi!] Tôi lại tát anh một cái nữa. “Giờ thì có cảm giác chưa? “Cút qua đây hôn tôi một cái!” Ngày nào anh cũng làm bộ lạnh lùng ghét bỏ, lạnh nhạt giặt đồ. Hệ thống: [Để anh ta ở đó vài ngày là ngoan ngay.] Sau đó, ánh trăng sáng của tôi trở về nước, nên tôi không còn về nhà nữa. Anh hoảng hốt chạy khắp nơi hỏi thăm: “Vợ mình hình như có người đàn ông khác rồi phải làm sao đây?” “Làm sao để đối phó với tiểu tam bây giờ?”
Tổng Tài Tự Tin Quá Rồi! Tôi ở bên Cố Cảnh Thâm suốt năm năm thanh xuân. Thế nhưng chiếc nhẫn do chính tay tôi thiết kế — món quà mà tôi từng tưởng sẽ đeo lên tay mình — cuối cùng lại nằm gọn trên tay một người phụ nữ khác. Lần này, tôi không khóc lóc, không làm ầm lên. Tôi chỉ lặng lẽ xóa đi bản thiết kế, gửi đơn xin nghỉ việc. Cả công ty rì rầm cá cược: “Tần Nguyệt không trụ nổi đâu, rồi cũng phải quay lại thôi.” Cố Cảnh Thâm thì bật cười lạnh lùng: “Không đến một tuần, cô ấy sẽ quay lại cầu xin tôi.” Nhưng… anh đợi mãi, chẳng thấy một tin nhắn nào từ tôi. Cuối cùng, không kìm được nữa, anh là người chủ động bấm số. “Bản thiết kế của em… anh đã bảo người ta khôi phục lại rồi…” Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười trầm thấp của một người đàn ông khác: “Xin lỗi, Nguyệt Nguyệt vẫn đang ngủ.” Giọng Cố Cảnh Thâm lập tức khàn đặc: “Cho Tần Nguyệt nghe máy!” Nhưng đáp lại là giọng điềm đạm, ôn hòa mà không kém phần sắc bén của Tiêu Chỉ Hàn: “Tổng giám đốc Cố, phụ nữ của tôi… mong anh đừng vọng tưởng.”
Bị thanh mai trúc mã đẩy vào giường của ông chú tàn tật, tôi vừa định nhảy cửa sổ bỏ trốn.Đột nhiên, trước mắt xuất hiện một loạt bình luận chạy ngang.【Cảnh báo phía trước! Nữ phụ ác độc gãy chân, nữ chính lên thay thế mở khóa chế độ cưng chiều!】【Ông chú này tuy cổ hủ, nhưng lại rất hào phóng! Mỗi tháng cho vợ 5 triệu tệ tiền tiêu vặt đấy!】【Còn có cả phân đoạn đầu với xe lăn nữa chứ! Nữ chính tự ngồi lên rồi tự di chuyển, xem mà mặt đỏ bừng luôn. Sau này khi anh ấy chữa khỏi chân thì còn dữ dội hơn. Đây chính là kiểu kết hôn trước, yêu sau đầy sảng khoái!】Năm triệu tệ!Tôi lặng lẽ rút chân khỏi bệ cửa sổ.Tiền thì không quan trọng lắm… Quan trọng là tôi thích tự mình động…
Hai Tỷ Muội Ta là thiên kim giả của Tướng phủ, còn thiên kim thật lại là một nữ tử câm điếc. Mọi người đều bảo vệ ta, chỉ vì ta có nhan sắc tuyệt trần, sớm đã là quý nữ số một kinh thành. Nhưng ta nhớ lại, kiếp trước tiểu nữ tử câm điếc này đã vì cứu ta mà chết. Người đời cười nhạo nhị tiểu thư Tướng phủ không hiểu lễ nghĩa, tính tình kỳ quái, ngấm ngầm ức hiếp nàng. Ta chống gậy đánh từng người một. “Nhỏ câm điếc, sau này tỷ tỷ sẽ đích thân dạy muội cầm kỳ thi họa. Muội thích thứ nào?” Thôi Chi Ý ngẩng đầu từ trong vũng bùn lên, đôi tay bắt sâu run rẩy.
Lại Một Năm Nữa Hoa Tàn Tôi làm tình nhân cho Tống Viễn Lâm đã bốn năm. Anh ta đang tổ chức đám cưới với người khác vào ngày tôi chết. “Ngày trọng đại cô cũng không đến, là không muốn nhìn thấy tôi cưới người khác sao?” “Hay cô nghĩ tôi sẽ thỏa hiệp nếu cô làm như vậy?” “Lộ Dương, tôi nói lần cuối cùng, hôm nay cô không xuất hiện, cả đời này cũng đừng nghĩ sẽ quay về.” Sau đó, anh ta quỳ gối trước mộ của tôi, tự tay khắc tên lên mộ cho tôi. “Vợ tôi Lộ Dương. Sinh vào ngày hoa rụng, chết vào năm tôi yêu cô ấy nhất.” Đó là lần đầu tiên anh ta thừa nhận rằng anh ta yêu tôi. Nhưng vậy thì sao? Tôi đã chết rồi. Hoàn Tiền Shopee Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee. 🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền
Rất Vui Vì Gặp Được Người Sau khi cứu rỗi nhân vật nam mạnh mẽ siêu chiếm hữu trong tiểu thuyết, từ kẻ phát điên muốn hủy diệt thế giới cho đến khi trở thành người bình thường, tôi có ý định thoát khỏi thế giới này. Mắt hắn đỏ hoe ôm lấy tôi, không chịu buông ra: “Ngoan nha, em đi mua dâu tây cho anh.” Sau đó tôi liền biến mất. Không ngờ, ba năm sau, lại gặp mặt nhau. Ngày xưa Kỷ Yến Xuyên là kẻ đáng thương, hôm nay đã trở thành đại ca trùm xã hội đen một tay che trời. Vẻ mặt hắn lạnh lùng, nắm chặt cổ tay tôi, dùng sức đẩy ngã lên giường, cà vạt quấn quanh một vòng, khàn giọng chất vấn: “Ngoan nào, dâu tây em nợ anh ba năm trước, đêm nay muốn bị trồng ở trên cổ, hay là trên lưng đây?” Hoàn Tiền Shopee Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee. 🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền
Chiếc Bóng Của Quái Vật Tiến vào một trò chơi kinh dị, tôi vô tình công lược phải đại boss tính tình tàn bạo. Trong đêm lạnh lẽo, boss chậm rãi giam tôi trên chiếc ghế, cứ vậy cho đến tận khi ánh sáng yếu ớt ló rạng nơi chân trời. Hơi thở nóng rực của hắn ta áp sát bên tai tôi, giọng nói mang theo vẻ cưỡng ép. “Y tá nhỏ, tôi có làm em thấy vui vẻ không?”
Hữu Nương Ta bị treo ở trên cổng thành, tên thủ lĩnh cầm đầu đám phản quân đầy hứng thú nhìn về phía vị hôn phu của ta mà hét lớn: “Thế tử điện hạ, giữa tình cũ cùng với muội muội của ngươi, chọn lấy một người đi!”
Dục Nhiên Ta là một thứ nữ vô dụng trong phủ huyện lệnh, ngày ngày chỉ biết ăn no chờ chếc. Không ngờ lại bị công tử của Hầu phủ nhìn trúng, ép ta vào phủ. Ai ngờ được, vị công tử kia không chỉ tham lam đồ ăn của ta mà còn muốn… cả người ta.
Tôi Đọc Được Tâm Tư Của Sếp Từ nhỏ mẹ tôi đã nói: “Phụ nữ nhà chúng ta rất đặc biệt, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra chân mệnh thiên tử. Không chỉ vậy, mà còn có thể đọc được suy nghĩ trong lòng đối phương.” Từ trước đến giờ tôi chẳng bao giờ tin vào chuyện đó. Mãi cho đến năm tôi bắt đầu đi làm, hôm ấy, khi sếp tổng của công ty bước ngang qua tôi. Tôi bỗng nghe thấy một giọng nói vang lên trong đầu: “Cô gái này đúng là lợi hại, không biết ai sau này xui xẻo cưới phải cô ta đây?.” “…” Chúc mừng nhé, người may mắn ấy chính là anh!^_^
Cứu Vớt Nhân Vật Phản Diện Khi ta xuyên vào sách, nhân vật phản diện mắc bệnh điên cuồng này mới chỉ mười bốn tuổi. Lúc ấy đang vào mùa đông lạnh giá, hắn ôm bài vị của cha mẹ, bụng đói cồn cào, co ro trong ngôi miếu đổ nát. Sáng sớm hôm sau, thân thể lạnh cóng của hắn sẽ bị thôn dân phát hiện, rồi bị ném ra bãi tha ma. Sau đó, một tên đồ tể sẽ cứu hắn, đẩy hắn bước vào con đường hắc hóa. Nghĩ đến kết cục thảm thương của hắn, ta có chút không đành lòng. Thế là ta cho hắn một củ khoai lang nướng. “Nếu chưa đủ, trong nhà ta còn nấu cháo, muốn ăn thì đi theo ta.”
Trở Thành Phu Nhân Của Tổng Tài Sau Khi Từ Bỏ Kẻ Tồi Tôi đã ở bên Thẩm Yến suốt mười năm. Trong ngày cưới của chúng tôi, ngay giữa buổi lễ, anh nhận được một cuộc điện thoại rồi bỏ mặc tôi đứng đó, rời đi không chút do dự. Tôi giật lấy chiếc máy ảnh polaroid từ tay phù dâu, chụp một bức ảnh của người đàn ông đẹp trai nhất trong đám khách mời, rồi dán nó đè lên khuôn mặt của Thẩm Yến trong ảnh cưới. Quay người lại, tôi hỏi anh ta: “Cưới không?” Người đàn ông hơi nheo mắt, giọng trầm thấp: “Cưới.”
Khi đang chiến tranh lạnh với kim chủ, tôi lỡ tay tát cô em thanh mai trúc mã của anh ta. Chỉ sau một đêm, scandal ngập tràn mạng xã hội. Còn bản thân kim chủ thì y như… đi đời nhà m/a, không có lấy một chút động tĩnh. Tức quá, tôi mở livestream, chửi thẳng lên hot search. “Chu Nghiễn Bạch à, cũng chỉ tầm đó thôi.” “Tất nhiên là tôi đá anh ta trước.” “Ồ, không có gì to tát, chỉ là già quá, không giỏi khoản đó. Lần sau tôi định yêu sinh viên đại học.” … Cư dân mạng nói tôi đi/ên rồi, dám chửi cả Chu Nghiễn Bạch. Tắt livestream chưa được bao lâu, cửa nhà tôi bị phá. Chu Nghiễn Bạch mặt mày lạnh tanh, vừa tháo cà vạt vừa ép tôi vào tường. “Nói xem, em định yêu thằng sinh viên nào hả?”
Dẫn Con Gái Về Gặp Bạn Trai Cũ Bạn trai chăm sóc tình cũ đang mang thai, tôi lập tức rời đi. Sáu năm trước, hắn biết tình cũ mang thai ngoài ý muốn, liền bỏ mặc tôi để đến bệnh viện ngày đêm chăm sóc cô ta. Sau đó, sợ tôi ghen tuông làm ầm lên, ảnh hưởng đến tình cũ, hắn thẳng tay gửi tôi ra nước ngoài du học. Sáu năm sau, hắn mời tôi đến dự đám cưới của hắn và tình cũ. Không ngờ lại phát hiện tôi còn dẫn theo một đứa trẻ có vài nét giống tôi. Chưa đợi hắn mở miệng hỏi, tôi đã chủ động giới thiệu: “Đây là Man Man, con gái tôi.” Kỷ Dực như phát điên, hét lên với tôi: “Chu Dĩnh, sao em dám tự ý kết hôn rồi sinh con mà không hỏi ý tôi!” “Không phải chính anh từng nói sao? Chỉ cần tôi không làm phiền anh với Lâm Nguyệt Nguyệt, tôi muốn thế nào cũng được mà.”
Tình Này Miên Man Bất Tận Nửa đêm tỉnh dậy đi nhà xí, vô tình nghe lén được phu quân muốn giết ta. Người trong lòng vừa từ hôn, hắn một ngày cũng không muốn chờ nữa. Ta sợ hãi đến mức vội vàng thu dọn hành lý, trong đêm chạy trốn mấy trăm dặm. Ba tháng sau, phu quân tìm được ta ở Dương Châu. Hắn tay nắm trường đao, nghiến răng nghiến lợi: “Liễu Miên Miên, nàng chạy cái gì?” “Lời nói hung ác hay thô tục, nàng không phân biệt được sao?”
Trần Sương phản sát Sau khi muội muội trói định với hệ thống thì luôn có thể dễ dàng đoạt lấy mọi thứ của ta. Thẩm Hoài, là thứ duy nhất ta không bị cướp mất. Cho đến khi hắn vì báo thù cho muội muội mà ném chết đứa con gái mới sinh của chúng ta. Hắn giẫm lên máu thịt của con gái mà nói: “Ta biết năm đó người cứu ta là A Uyển, không phải ngươi. Nay dùng mạng của con gái để đền, là báo ứng của ngươi!” Nhưng rõ ràng, người cứu hắn là ta. Sau khi cùng Thẩm Hoài đồng quy vu tận, ta trọng sinh trở về ngày cứu hắn. Lần này, ta điều khiển xe ngựa nghiền nát tay hắn, tiêu sái rời đi. Muội muội chờ nhặt của rơi: “?”