Ngôn Tình
Thư Tình Dành Tặng Cho Em Bạn thân thích em trai tôi, còn tôi thầm mến anh trai cô ấy. Hai chúng tôi nhìn nhau: “Chơi chút gì đấy kích thích không?” Thế là tôi và cô ấy chơi trò “bị tráo đổi linh hồn”, chuyển qua nhà đối phương ở. Anh cô ấy từ trước đến nay đều lạnh lùng cấm dục, bây giờ lại lộ cơ bụng đi tới đi lui trong nhà. Tôi đơ người 2.5 giây. Sau đó cắn răng quay đầu giả vờ không thèm để ý. Không ngờ rằng túm lấy cổ áo tôi từ phía sau, thấp giọng cười: “Em gái, đừng giả vờ nữa.” “Anh biết là em mà.”
Chân Long Thiên Nữ Nương ta là rồng, đẻ hai quả trứng và ta. Bà nhận ra hai quả trứng, nhưng không nhận ra ta, tưởng ta là ký sinh trùng, liền ngậm lấy rồi ném đi. Mãi đến khi đột nhiên nhớ ra bản thân từng nằm với một kẻ hai chân, bà mới lập tức trong đêm quay lại, nhặt ta về.
Năm đó, cái năm tôi “hỗn” nhất, tôi đã lén nhét một tờ giấy tỏ tình vào cặp của mấy người tôi ghét, để họ tưởng mình được ai đó thầm mến.Trong thư tôi hẹn họ ra sân trường để gặp mặt, rồi đứng trong góc nhìn họ tái xanh mặt mày bị ông thầy hói bắt tại trận vì yêu sớm.Tôi thì trốn trong góc, cười thầm khoái chí.Bỗng nhiên, cổ áo bị ai đó túm lấy.Chàng hotboy lạnh lùng của trường, gương mặt đầy khó chịu: “Cậu viết thư cho người khác sao không viết cho tôi?”
Linh Hồn Hèn Nhát Ngày tôi mất việc, tôi ứng tuyển vào làm thiết kế mỹ thuật cho một ngôi nhà ma. Bản tính nhát gan đã khiến tôi không thể biết rằng nơi đây là một trong những ngôi nhà ma nổi tiếng nhất thành phố, có tên là “Lâm Gia Cổ Trạch” – nhân viên ở đây đều là ma, hàng thật giá thật.
Trèo Cành Cao Ta đã bỏ ra năm văn tiền để mua một thiếu niên sa cơ lỡ vận. Ta dỗ ngọt hắn, sai bảo làm việc như trâu ngựa để hầu hạ mình. Một ngày nọ, ta vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa hắn và một ám vệ: “Điện hạ, vài ngày nữa chúng ta sẽ trở về Sở Quốc.” “Nữ tử này… Điện hạ định xử lý thế nào?” Nguyên Hành khẽ cười, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng: “Oanh Oanh chỉ là một nữ tử thấp hèn, lại mồ côi phụ mẫu. Nếu nàng ta biết thân phận thật của bổn vương, chắc chắn sẽ tìm mọi cách để trèo cành cao, bám riết không buông.” “Thôi được rồi, ai bảo nàng ta có dung mạo khuynh thành cơ chứ? Đến lúc đó, bổn vương sẽ đặc ân cho nàng ta làm thị thiếp thông phòng. Nàng ta hẳn sẽ mang ơn đội nghĩa.” Hóa ra, hắn chính là Ngũ hoàng tử của Sở Quốc. Lần này giả nghèo khó, chẳng qua chỉ để đùa vui với ta mà thôi. Ta khẽ thở phào nhẹ nhõm. Thật ra, ta cũng đang đóng kịch. Ta là tiểu thư được nuôi dưỡng ở trang viên của phủ Quốc Công. Bảy ngày nữa, ta sẽ thay tỷ tỷ chính thất để sang Sở Quốc hòa thân. Người ta phải cưới chính là vị Thái tử hoàng huynh của Nguyên Hành kia.
Anh Ấy Sắp Bị Câu Thành Cá Rồi Lục Tiêu rất tiêu chuẩn kép. Một cô gái nóng bỏng lắc hông tới bắt chuyện với anh. Anh thậm chí không thèm ngẩng đầu. “Ngứa thì đi tắm đi.” Ba ngày không gội đầu, mặt mộc ra đường, tôi vừa xuống lầu đã đụng phải anh. Chưa kịp mở miệng, Lục Tiêu đã không nhịn được mà khẽ nuốt nước bọt. “Đừng quyến rũ tôi.” “Nhưng tối nay tôi rảnh.” “Nhà em hay nhà tôi?”
Xé Nát Trà Xanh Phủ đệ có một vị biểu muội không giống bình thường đến. Nàng mặc áo đỏ cưỡi ngựa, uống rượu bằng bát lớn, tâm tình chuyện thiên hạ. Khi nàng nhất quyết muốn kéo phu quân ta đi du ngoạn đêm ở Tần Hoài, còn muốn dán lên người chàng. Ta đã đích thân ra tay, đẩy nàng xuống sông Tần Hoài. Những người huynh đệ tốt của nàng sau khi cứu nàng lên thì túm lại chỉ trích ta. Phu quân ta mặt lạnh bảo hộ ta ở sau lưng: “Phu nhân ta yếu đuối không thể tự gánh vác, sao có thể đẩy nàng ta xuống nước?”
Mùi Son Của Em Tôi để điện thoại trong túi mà quên khóa màn hình. Đến khi phát hiện thì… tôi đã gửi hơn 600 sticker cho sếp lạnh lùng của mình. Giữa một loạt sticker “Mami, đói đói” là những tin nhắn phản hồi đầy bất lực của anh ấy: 【Tôi là sếp của em.】 【Đói thì đi ăn.】 【Spam vô ích thôi.】 【Được rồi, tăng lương cho em được chưa?】 【……】 【Được rồi, tôi là mami của em.】 【Lên phòng tôi, tôi cho em ăn.】
Người Công Lược Không Được Yêu “Ngoan nào, há miệng to thêm chút nữa…” “Ngậm vào, ừm…” Ống nội soi đẩy thẳng tới tận cổ họng Trình Vân Kiết, khiến cô chảy cả nước mắt vì phản xạ sinh lý. May mà cuối cùng ống nội soi dạ dày cũng được đưa vào xong. Hai tiếng sau. Trong phòng làm việc của bác sĩ, bầu không khí căng thẳng đến mức tưởng chừng không còn chút không khí nào lưu chuyển. “Mạnh phu nhân, bỏ thai đi vẫn còn khả năng chữa trị.” Bác sĩ với vẻ mặt nghiêm trọng, từng lời từng chữ đều nặng nề khuyên nhủ Trình Vân Kiết. “Cô còn trẻ, ung thư dạ dày có thể điều trị được, sau này vẫn có thể sinh con.” Trên bàn là kết quả nội soi và bản siêu âm chồng lên nhau. Trình Vân Kiết gần như không nhận ra tay mình đang run. Là niềm vui khôn xiết khi cuối cùng cũng mang thai sau 5 năm dài đằng đẵng, là cơn ác mộng bất ngờ ập tới không hề báo trước. Cô không kìm được đưa tay áp lên bụng dưới vẫn còn bằng phẳng. Chờ đợi suốt 5 năm, cuối cùng cũng đợi được con mình đến, vậy mà giờ cô lại mắc ung thư, sắp ch .t rồi.
Bảy Năm Hôn Nhân Trước năm 17 tuổi, tôi chẳng hiểu sao lại ghét Chu Tẫn. Ghét nhất là lúc nào anh cũng lẽo đẽo theo sau tôi. Nhưng vào mùa đông năm ấy, tuyết lớn bao trùm cả ngọn núi, tôi bị đá lăn đè gãy chân, cả người vùi trong lớp tuyết dày, chỉ có thể nằm đó chờ chết. Chính Chu Tẫn đã bất chấp mọi lời can ngăn, lật tung cả ngọn núi để tìm tôi. Bằng đôi tay lạnh cóng, nứt nẻ đến tím tái, anh đào tôi ra khỏi đống tuyết. Anh cõng tôi xuống núi, vừa đi vừa không ngừng cầu xin thần linh phù hộ cho Dư Niệm. Khi ấy, tôi từng nghĩ, mình sẽ là người anh yêu suốt đời. Cho đến năm thứ bảy sau khi kết hôn, tôi tình cờ tìm thấy một chiếc nhẫn kim cương trong túi áo vest của Chu Tẫn. Bên trong, có khắc hai chữ viết tắt. ZJ, SXY.
Nương Ta Là Gián Điệp Ở Tướng Phủ Ngày đầu nhận lại người thân, ánh mắt của nương nhìn ta vô cùng nhạt nhòa. Người nắm chặt tay thiên kim giả, chậm rãi nói: “Yên tâm, con mới là đại tiểu thư của Tướng phủ, cho dù nó trở về, cũng không thể lay chuyển được địa vị của con…” Đêm xuống, có tiếng gõ cửa khe khẽ. Nương lén lút xách theo một hộp thức ăn, chuồn vào phòng ta. “Nữ nhi ngoan, đói lắm rồi phải không, nương giữ lại cho con một cái móng giò to đấy!” Ta sững sờ. Không phải chứ, nương… người là gián điệp nội ứng sao!
Cậu Chủ Đáng Ghét Mẹ tôi làm giúp việc cho nhà giàu, được chủ quý mến nên cho phép con cái bà theo thiếu gia học cùng để làm bạn học. Em gái nói tôi là chị, không nên tranh giành với nó, thế là như ý nguyện, nó được vào trường quý tộc. Còn tôi thì tiếp tục học ở trường bình thường. Năm năm sau, tôi sắp tốt nghiệp đại học. Em chết ở nước ngoài, trên người toàn vết thương do bị ngược đãi. Trên đường đi nhận xác em, tôi gặp tai nạn giao thông, lúc mở mắt ra đã quay về đúng ngày phải lựa chọn năm đó. Tôi không chút do dự chọn làm bạn học của thiếu gia, em gái chỉ im lặng nhìn, không phản đối. Tôi biết nó cũng quay về rồi, lần này chúng tôi lại đổi vai một lần nữa.
Chiêu Chiêu Như Nguyện Tết này tôi đến nhà kẻ thù không đội trời chung chúc Tết, nhưng từ chối lời mời ở lại ăn cơm. Hắn cười cười, giọng điệu mỉa mai: “Tôi biết mà, cô ghét tôi, coi thường tôi, nên lúc nào cũng vội vã rời đi, chẳng bao giờ chịu ở lại ăn cơm.” Tôi im lặng hai giây, rồi chậm rãi hỏi: “Anh có muốn biết lý do thật sự không?” Đối thủ một mất một ngơ ngác: “Ý cô là gì?” Tôi chỉ về phía bếp, biểu cảm có chút khó tả: “Là vì lần trước tôi đến đây, tôi tận mắt thấy con chó nhà anh ỉa thẳng vào chảo.”
Chồng Mất Trí Nhớ Lại Yêu Tôi Từ Cái Nhìn Đầu Tiên Giang Yến Châu bị ngã cầu thang ngoài ý muốn, mất đi ký ức mấy năm gần đây. Lúc tôi chạy đến phòng bệnh, đã nghe thấy giọng anh ấy đầy kích động: “Làm sao con có thể kết hôn với một người con gái quen qua xem mắt được chứ? Ba, ba đang lừa con phải không?!” Cuộc hôn nhân mới kéo dài được nửa năm này, xem ra chắc sắp tan vỡ rồi. Tôi nghĩ vậy. Nhưng đúng lúc tôi vừa ló mặt trước cửa phòng bệnh, Giang Yến Châu mất trí nhớ đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi, hơi thở khựng lại: “Ba ơi, ba tin vào tình yêu sét đánh không?” —
Truy Thê? Trễ Rồi Tại buổi tiệc tụ họp thương nghiệp của gia tộc, một bác trong nhà họ Giang hỏi tôi: “Bao giờ thì định có con vậy?” Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên bụng, mỉm cười: “Tôi có rồi.” Cả đám người ngay lập tức quay sang chúc mừng Giang Ngôn: “Chúc mừng nhé!” Tôi và anh kết hôn đã mười năm, trong mắt người ngoài, điều tiếc nuối duy nhất chính là chưa có con. Bây giờ cuối cùng cũng xem như trọn vẹn rồi. Chỉ tiếc là… Giang Ngôn chỉ hơi nhíu mày, cằm siết chặt, chẳng có lấy chút vui vẻ nào. Tan tiệc, anh chặn tôi lại: “Tống Chân Chân, chúng ta đã ly hôn ba tháng rồi, em còn muốn nói dối để buộc chặt anh nữa à?” Tôi ngẩng đầu, vẻ mặt vô cùng thản nhiên: “Tôi có nói đứa bé là của anh sao?”
Khúc Nhạc Hạnh Phúc Sau khi cắt đứt quan hệ với bạn thân và cùng nhau xoá kết bạn, tôi bắt đầu hối hận. Thế là tôi mặt dày thêm cô ấy lại vào WeChat, mỗi ngày đều nũng nịu lăn lộn nhắn: 【Bảo bối, tớ sai rồi, tớ không thể sống thiếu cậu!】 Ban đầu, bên kia lạnh nhạt như người xa lạ. Nhưng dần dần, cô ấy lại trở nên dịu dàng, quan tâm như xưa. Cho đến một ngày, chúng tôi hẹn đi tắm suối nước nóng cùng nhau. Tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ cô ấy, đầu dây bên kia ngập ngừng nói: “Hay là… mình làm hòa lại đi nhé?” Tôi sững người: 【Chẳng phải tụi mình đã làm hòa từ lâu rồi sao?】 Ngay giây tiếp theo, một chàng trai điển trai xuất hiện trước mặt tôi. Anh ấy ho nhẹ, mặt ửng đỏ: “Thật sự… phải cùng đi tắm suối nước nóng à? Có phải… tiến triển hơi nhanh không?”
Đâm Đầu Vào Lửa Hỏi: Có bộ tiểu thuyết nào nữ chính động lòng trước, ban đầu nam chính rất lạnh nhạt với nữ chính, nhưng sau đó lại phải theo đuổi người ta sấp mặt không? Đáp: Tôi mắc bệnh ung th//ư, vào ngày nhận được kết quả, tôi đã trả tự do cho Bùi Chiêu và hoàn toàn biết mất khỏi thế giới của anh ấy. Nhưng tôi quả thật rất có khiếu làm bi//ến thái, trong nhà lắp đầy những đôi mắt của tôi. Camera 4K cho tôi thấy tất cả mọi thứ của Bùi Chiêu một cách vô cùng rõ nét. Tôi cứ nghĩ anh ấy sẽ cảm thấy như trút được gánh nặng, ai ngờ đâu cái người chỉ mong tôi c.h.ế.t quách đi cho rồi ấy lại quỳ lạy trước mặt Phật Tổ hết lần này đến lần khác. Chỉ cầu xin để tôi có thể sống tiếp.
Hoàng Tuyền Mạnh Thập Ta là Mạnh Bà, chủ nhân Hoàng Tuyền, công chức của Minh Phủ. Mỗi ngày, ta đứng trên cầu Nại Hà, đưa bát canh thuốc cho những người đã khuất, giúp họ quên đi tiền duyên, những chuyện cũ. Công việc này, ta đã làm mấy trăm năm rồi.
Hoa Hồng Rực Rỡ “Bạch nguyệt quang của anh quay về rồi, tôi nhường chỗ.” Tôi nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt với vẻ mặt u ám, nói. “Được thôi.” Anh bỗng nhiên cười, như bầu trời xanh rạng rỡ sau cơn giông, đôi mắt sâu thẳm như xoáy nước khóa chặt lấy tôi. “Nhưng trên hợp đồng của chúng ta vẫn còn hạn đến tháng sau, nếu em muốn đi sớm.” Anh đột nhiên vươn tay kéo tôi lại, bàn tay rộng lớn giữ chặt eo tôi, khiến tôi không thể trốn thoát. “Phiền em trả trước phí vi phạm hợp đồng đã.” Tên khốn này. Mãi đến một tháng sau, khi nhìn thấy Bạch Chấp trong cơn say, tôi mới biết “bạch nguyệt quang” mà anh mãi không quên, hóa ra tôi chưa từng gặp qua.
Nhật Xuất Tang Du Tận thế zombie, ai ai cũng lo sợ. Để tìm nơi trú ẩn, tôi giả vờ ngây thơ vô tội gõ cửa nhà của Tang Du. Tôi biết hắn có một căn hầm bí mật, và đã lên kế hoạch giam cầm tôi từ rất lâu rồi…