Ngôn Tình
Một sáng tỉnh dậy, tôi đột nhiên phát hiện mình có một siêu năng lực đặc biệt.Tôi có thể nghe được tiếng lòng của người khác.Trên đường đi làm, tôi nghe thấy tiếng lòng đau thương của một học sinh tiểu học than thở rằng mình sẽ không bao giờ yêu nữa. Tôi nghe thấy bác tài xế xe buýt hói đầu trong lòng đang ngân nga bài “Yêu Em”. Tôi còn nghe thấy cô bán bánh cuộn đang lo lắng vì có quá nhiều nhà nên việc thu tiền thuê khiến cô mệt mỏi…Khi tôi xách bánh cuộn, đầu óc mơ màng bước vào thang máy, cửa vừa đóng lại thì nhận ra tổng tài nổi tiếng lạnh lùng của công ty đang đứng ngay bên cạnh.Anh ấy đứng sát bên, từ trên cao nhìn xuống tôi.Tôi rụt rè: “Chào buổi sáng, Tổng giám đốc Thẩm.”Anh ấy khẽ gật đầu, giữ dáng vẻ điềm tĩnh rồi quay lưng lại phía tôi.“Trời ơi, cô ấy vừa nói chuyện với mình! Cứu với, căng thẳng quá! Cô ấy cứ đáng yêu như vậy, mình thật muốn cưới cô ấy ngay lập tức!”
Trâm Phượng Và Chén Độc Muội muội song sinh trở thành Hoàng hậu nương nương vô cùng tôn kính. Nhưng trong ngày lại mặt, nàng bị tên hầu say rượu chạm tay, chuyện đó lại bị người khác bắt gặp. Muội muội lo lắng hoảng sợ, khóc lóc cầu xin ta gánh tội thay. Ta nhất thời mềm lòng, đứng ra giúp nàng. Không ngờ Thánh thượng nổi giận, chẳng màng đến tình cảm hay thể diện của phụ thân và muội muội, quyết định phế bỏ một cánh tay của ta! Phụ thân đội mưa gió quỳ ngoài cung suốt ba ngày ba đêm, lúc trở về đã là một cái xác không hồn, chết mà mắt còn mở. Mẫu thân trong một đêm đã bạc trắng tóc, chẳng bao lâu sau cũng lìa đời. Muội muội khi đã trở thành Hoàng hậu, sợ ta sẽ phơi bày sự thật, bèn mời ta vào cung, nhẫn tâm vạch miệng ta ra và đổ một chén rượu độc vào. Ta dùng chút sức tàn, rút trâm phượng trên đầu nàng, cùng nàng chết chung. Khi mở mắt ra lần nữa, cả ta và muội muội đều sống lại. Muội muội ích kỷ từ xưa nay, nhưng lần này lại bất ngờ hỏi ta: “Trưởng tỷ, tỷ có muốn vào cung làm Hoàng hậu không?”
Nhật ký Sứa nhỏ tìm chồng Tôi sống ẩn mình mười năm sau khi xuyên không, mới phát hiện ra rằng cốt truyện đã kết thúc từ lâu. Cuốn tiểu thuyết tận thế này đã gần đến hồi kết. Nhân vật chính Giang Tư Thần đã xây dựng một khu trú ẩn nhỏ cho loài người, giúp nền văn minh nhân loại dần dần phục hồi. Nhưng những điều tốt đẹp này chẳng liên quan gì đến tôi. Ngày đầu tiên xuyên đến, tôi bàng hoàng nhận ra mình là một con sứa mà Giang Tư Thần nuôi trong nhà. Đúng vậy, một con sứa. Tôi không có mắt, chỉ có hệ thống cảm quang cơ bản, và trí tuệ cũng bị giới hạn ở mức độ thấp nhất. Nhưng tôi vẫn luôn nhớ đến người chủ của mình. Hắn thường cho tôi ăn những con tôm nhỏ ngon lành. Hắn pha chế nước muối biển vừa vặn, thoải mái nhất cho tôi. Hắn dùng ngón tay chạm vào chiếc ô và xúc tu nhỏ của tôi. Nhưng rồi một ngày nào đó, hắn không quay về nữa. Tôi… rất nhớ hắn. Đáng ghét, tôi chắc chắn đã bị con người điều khiển cảm xúc rồi!
Phu Nhân Phản Kích Trong giới ai cũng biết, từ nhỏ tôi đã thèm khát Cố Bùi Tư. Anh học gì, tôi học nấy. Anh học 8 thứ tiếng, tôi cũng học 8 thứ tiếng. Anh học tài chính, tôi cũng học tài chính. Dù sao thì hai nhà Cố và Thẩm chắc chắn sẽ liên hôn. Đế chế thương mại rễ sâu gốc vững, thiếu một bên cũng không được. Nào ngờ đến ngày cưới, Cố Bùi Tư trên đường đi đón dâu lại bất ngờ rẽ hướng, bay ra nước ngoài cứu ánh trăng sáng yếu đuối kia. Thanh mai trúc mã, trở thành trò cười lớn nhất. Tôi mặc chiếc váy cưới giá tám chữ số, một mình hoàn thành hôn lễ xa hoa này. Hôm đó tin tức phủ khắp trời đất, tên tôi lần đầu tiên được xếp trước anh ta. Đồ ngốc. Đàn ông hai chân đầy ngoài đường. Đế chế thương mại đã thành hình, chỉ có một cái, không có người thay thế. Tôi không chỉ thèm thân thể anh ta, tôi còn thèm cả tiền của anh ta.
Trèo Cành Cao Ta đã bỏ ra năm văn tiền để mua một thiếu niên sa cơ lỡ vận. Ta dỗ ngọt hắn, sai bảo làm việc như trâu ngựa để hầu hạ mình. Một ngày nọ, ta vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa hắn và một ám vệ: “Điện hạ, vài ngày nữa chúng ta sẽ trở về Sở Quốc.” “Nữ tử này… Điện hạ định xử lý thế nào?” Nguyên Hành khẽ cười, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng: “Oanh Oanh chỉ là một nữ tử thấp hèn, lại mồ côi phụ mẫu. Nếu nàng ta biết thân phận thật của bổn vương, chắc chắn sẽ tìm mọi cách để trèo cành cao, bám riết không buông.” “Thôi được rồi, ai bảo nàng ta có dung mạo khuynh thành cơ chứ? Đến lúc đó, bổn vương sẽ đặc ân cho nàng ta làm thị thiếp thông phòng. Nàng ta hẳn sẽ mang ơn đội nghĩa.” Hóa ra, hắn chính là Ngũ hoàng tử của Sở Quốc. Lần này giả nghèo khó, chẳng qua chỉ để đùa vui với ta mà thôi. Ta khẽ thở phào nhẹ nhõm. Thật ra, ta cũng đang đóng kịch. Ta là tiểu thư được nuôi dưỡng ở trang viên của phủ Quốc Công. Bảy ngày nữa, ta sẽ thay tỷ tỷ chính thất để sang Sở Quốc hòa thân. Người ta phải cưới chính là vị Thái tử hoàng huynh của Nguyên Hành kia.
Mệnh Khắc Phu Tôi đã lần lượt khắc ch .t ba vị hôn phu. Từ đó ánh mắt phụ hoàng nhìn tôi ngày càng… đi/ên cuồng. Ngài phất tay ra lệnh, ban cho tôi một cuộc hôn nhân mới, với vị thiếu niên tướng quân cũng vừa khắc ch .t hai vị hôn thê. “Không có gì đâu, trẫm chỉ tò mò… rốt cuộc ai khắc hơn ai thôi.” Khi nghe tin, tôi ôm lấy chân vị hôn phu mới mà khóc lóc gào thét: “Khắc phu của ta là hư danh! Còn huynh là khắc thê thật sự đó!!” “Con có ba, nó có hai, tỉ số nghiêng về nhà ta!” “Thật sự không được thì trẫm sẽ nhờ Khâm Thiên Giám… buff cho con thêm chút vận mệnh!” Tôi: … Lắm lúc tôi thực sự chỉ muốn nhỏ m/á/u nghiệm thân.
Bụi Trần Lắng Đọng Vị hôn phu của tôi cầu hôn chị gái tôi. Mọi người đều nghĩ tôi sẽ làm loạn. Ngay cả chị ấy cũng khuyên tôi nên nhường chị em một chút. Nhưng không ai ngờ, tôi bình thản chúc phúc cho họ. Thậm chí còn công bố hôn sự giữa tôi và thái tử giới hào môn, Thẩm Vọng. Xin lỗi nhé. Từ giờ, tôi không diễn phim ngược tâm nữa, mà đổi sang kịch bản nữ chính sảng văn.
Phù Dâu Bỏ Trốn Tôi đã cứu vị thái tử gia kinh thành Lương Tự, chăm sóc hắn suốt ba năm. Mọi người đều nghĩ rằng tôi sẽ lấy ân tình đó để ép hắn cưới tôi. Cho đến khi ánh trăng sáng của hắn trở về nước, hẹn gặp tôi với thái độ hung hăng, bức người. Tôi nhìn chằm chằm vào túi xách của cô ta, hỏi: “Chi phiếu đâu?”
Chính Phi Mưu Lược Thụy vương gia đem lòng yêu thứ muội, vậy mà lại cố ý cầu hôn ta. Chỉ bởi vì thứ muội nói rằng, ta tính tình nhu mì, trong phủ lại không được sủng ái. Nếu ta làm chính phi, nàng vào phủ làm thiếp sẽ dễ dàng khống chế, trở thành nữ chủ nhân thực sự của vương phủ. Mẫu thân buồn bã đến bạc cả tóc, chỉ cảm thấy Thụy Vương thiên vị Tống Tịch Tịch, lo rằng ta không có được sự sủng ái, sau này ở vương phủ sẽ nửa bước khó đi. Ta không bận tâm, an ủi bà: “Thay vì phải nhẫn nhịn trong phủ mà sống qua ngày, chẳng bằng gả vào vương phủ, cũng coi như có một lối thoát.” “Thánh chỉ tứ hôn, con chỉ cần làm tròn bổn phận chính phi, hà tất phải cùng nàng ta tranh giành sủng ái?”
Giang Vu Sau khi nhảy xuống thành lâu, ta được tái sinh vào ngày Thái tử bị thương. Thái tử đẩy ta xuống hố nước bẩn, thái độ đầy chán ghét: – Đừng chạm vào Cô, ngươi khiến Cô cảm thấy buồn nôn. Kiếp trước, ta cõng Tiêu Trạch rời khỏi nơi hoang dã, được Hoàng thượng ban hôn, trở thành Thái tử phi. Chỉ không ngờ rằng, ta yêu hắn như sinh mạng, hắn lại căm ghét ta tận xương tủy. Mới ngày thứ ba sau đại hôn, hắn liền nạp trắc phi, cốt muốn làm ta khó chịu. Sau này nước mất nhà tan, hắn bỏ lại ta, đem theo Trắc phi chạy trốn, đến tận lúc đó ta mới hiểu rằng, trái tim hắn không hề có ta, nhưng tất cả đã muộn rồi. Ta đành ôm hận nhảy thành… Sống lại kiếp này… Ta nhìn bản thân Tiêu Trạch bị thương khá nặng, nhưng lại đẩy ta ra, không cho phép ta tới gần. Ta cười lạnh. Vậy ngươi ở cứ chỗ này chờ chết đi.
Ánh Trăng Dưới Đáy Biển Cũng Là Ánh Trăng Trên Bầu Trời Bạch nguyệt quang của Thái tử lại là một kỹ nữ. Thái tử vì nàng ta có thể trở thành Thái tử phi, hắn ta muốn hưu nguyên phối là ta. Hắn ta dung túng cho nàng ta thiêu hủy dung nhan của ta, giết chết tỳ nữ của ta, còn vu cáo ta tư thông với kẻ khác. Ngày quân phản loạn tàn sát dân chúng trong thành, để cứu bạch nguyệt quang của mình, hắn ta đã ném ta cho phản quân. “Đây là nguyên phối, là Thái tử phi của ta, các ngươi cứ thoải mái mà chơi đùa, chỉ cần đảm bảo an toàn cho Tuyết Nhi là được.” Ta đau lòng đến toàn thân run lên, ta cắn đứt lưỡi, tuyệt vọng nhảy xuống tường thành. Nhưng ta lại chợt nghe thấy giọng của ả kỹ nữ kia. “Thái tử đã bị bạn trai của ta đoạt xác từ lâu rồi, làm sao ngươi, một tiện nhân, có thể cướp được chứ?” Ta chấn kinh, trái tim ta như vỡ vụn, huyết lệ tuôn trào. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại ngày Thái tử ôm kỹ nữ đến để đuổi ta.
Yêu Người Không Được Chọn Sau khi xuyên sách, hệ thống buộc ta công lược thế tử Mạnh Hữu của Quốc công phủ. Ta bỏ ra trọn tám năm làm thanh mai trúc mã của hắn, làm một kẻ chó liếm không chút tôn nghiêm. Nhưng hắn lại quay đầu định thân với thiên kim Tể tướng, nói chỉ coi ta là muội muội. Sau khi nhiệm vụ thất bại, ta bị hệ thống xóa bỏ, lại bất ngờ được một thợ săn trên núi cứu sống. Nhìn nam tử trước mặt với làn da màu đồng cổ, tám khối cơ bụng rắn chắc, ta không khỏi cười thầm mà thổ lộ: “Thực ra, ta thích hán tử cường tráng, đâu phải loại thư sinh yếu ớt như Mạnh Hựu!” Chúng ta sống những ngày tự do khoái hoạt nơi núi rừng nhưng chẳng ngờ Mạnh Hựu lại đỏ mắt tìm tới cửa.
Chuyện Tình Gió Xuân Năm thứ 3 sau khi kết hôn, Diệp Lê trở về. Tối hôm đó, Tống Thừa Chu lần đầu tiên không ăn cơm ở nhà, vớ lấy áo khoác rồi lập tức đến sân bay. Đêm ấy, anh không về. Tôi lần theo danh sách theo dõi trên Weibo của Tống Thừa Chu, tìm được tài khoản của Diệp Lê. Vừa lướt một cái, Diệp Lê đã cập nhật trạng thái: “Cuối cùng cũng về nước rồi, người yêu và bạn bè đều ở bên cạnh.” Trong ảnh, Tống Thừa Chu nghiêng người về phía cô ta, cùng nhìn vào ống kính. Bao quanh hai người là bạn bè của anh. Tôi tắt điện thoại, nhắm mắt lại. Cũng đóng luôn cả trái tim mình.
Mỗi Ngày Đều Muốn Tạo Phản Trưởng tỷ trà xanh vì muốn thượng vị, nhân lúc nhiếp chính vương say rượu, đã hạ hẳn ba gói thôi tình tán. Nhiếp chính vương phát cuồng cả một đêm, sáng hôm sau liền dẫn theo mấy ngàn tướng sĩ vây Giang phủ của chúng ta: “Bổn vương muốn cùng với thế đạo này cùng nhau hủy diệt!” Trưởng tỷ trà xanh trốn trong góc run rẩy, đẩy ta ra ngoài. Ta liếc nhiếp chính vương: “Ta gả cho ngươi!” Nhiếp chính vương nghe vậy, nhìn ta một lúc, lặng lẽ thu kiếm, ngửa mặt thở dài: “Cũng đến lúc bổn vương hòa giải với thế đạo này rồi!”
Nếu Được Lựa Chọn Lần Nữa Năm thứ 5 sau khi kết hôn với Trạch Mục, giấy chứng nhận kết hôn của chúng tôi hết hạn. Cục điều tra hôn nhân đến hỏi tôi và Trạch Mục có đồng ý gia hạn hôn nhân không. Nếu cả hai người đều đồng ý, cuộc hôn nhân sẽ được kéo dài thêm 5 năm nữa. Còn nếu một trong hai không đồng ý, cuộc hôn nhân đó sẽ tự động mất hiệu lực. Trạch Mục mặt không cảm xúc, dửng dưng nói với người của cục điều tra: “Tôi đồng ý gia hạn.” Tôi nhìn anh ta. Từ ngày cưới tôi, dường như rất hiếm khi tôi thấy anh ta cười. Trước khi cuộc điều tra bắt đầu, tôi còn nghe thấy anh gọi điện cho Toàn Uyển, hỏi cô ta lần kiểm tra hôn nhân này có muốn gia hạn với chồng không. Tôi không biết Toàn Uyển đã trả lời thế nào. Nhưng sau cuộc điện thoại, Trạch Mục như khúc gỗ, ngồi bất động trên sofa suốt cả đêm. Và hôm nay, anh ta chọn gia hạn hôn nhân với tôi. Anh ta chắc chắn rằng tôi sẽ không bao giờ rời bỏ anh ta. Rằng tôi mãi mãi là lựa chọn dự phòng mà anh ta có thể quay lại bất cứ lúc nào. Tôi nhìn anh ta. Không hiểu sao lại bật cười. Sau đó tôi ngẩng đầu lên, nói với người của cục điều tra hôn nhân: “Xin lỗi, tôi không gia hạn.”
Trèo Cành Cao Ta và thư sinh tuấn tú đang hò hẹn thì tình cờ bắt gặp trúc mã vừa thắng trận trở về. Hắn chặn đường chúng ta, mắt đỏ ngầu: “Không phải nàng đã nói sẽ đợi ta về sao?” Thời cuộc thay đổi chóng vánh, trước đây ta cần một chỗ dựa lớn nhưng giờ ta cần một người đến ở rể. Ta sắp xếp lời lẽ chuẩn bị cãi chày cãi cối nhưng vừa ngẩng đầu lên đã phát hiện, sau lưng trúc mã cũng đi theo một cô nương nũng nịu.
Phồn Hoa Nhất Thế Công chúa có mang, lại nói là con của ta, hoàng đế lại quá yêu chiều tỷ tỷ, bắt ta phải chịu trách nhiệm. “Bệ hạ, thần… thần làm sao có thể có con được!” Ta oan ức kêu lên. Công chúa cao lớn, dung nhan tuyệt thế, cúi đầu mỉm cười: “Tám tháng nữa, nếu bản cung không có con, thì ngươi phải chịu tội.” Ta sờ bụng, cảm thấy chua xót: “Con ơi, mẹ con ta sắp xong đời rồi…”
Matcha Và YanDere Chồng tôi là thái tử gia Bắc Kinh, sau khi kết hôn với tôi, hắn ngày nào cũng tỏ ra lạnh lùng. Mẹ chồng nhìn không nổi nữa, nói với hắn: “Con cười một cái thì méo mặt luôn hay gì?” Nhưng chồng tôi lờ đi lời mẹ chồng, chỉ cắm mặt vào điện thoại, điên cuồng lướt lướt. Hơn nữa, sắc mặt cũng càng lúc càng đen. Không cần nói, chắc chắn là bạch nguyệt quang của hắn lại có tin gì mới rồi. Tôi thầm khinh thường trong lòng, một bạch nguyệt quang thôi mà cũng không giải quyết nổi, quá vô dụng. Vẫn là chim hoàng yến của tôi ngoan ngoãn, ngày ngày ở nhà chờ tôi. Thế là, tôi đỏ hoe mắt, vẻ mặt nhẫn nhịn quật cường, nói với mẹ chồng: “Mẹ, con không sao, chỉ cần chồng vui thì con thế nào cũng được. Con tin rằng, đàn ông chơi chán rồi cũng sẽ biết đường quay về nhà thôi.” Mẹ chồng đối với con dâu lộ ra vẻ mặt vừa hài lòng vừa xót xa, vì thế càng thêm bất mãn với con trai. Bố chồng tôi thậm chí còn la hét đòi oánh cho ông chồng tôi một trận. Chồng tôi cuối cùng cũng ngẩng đầu lên khỏi điện thoại, nhìn tôi chằm chằm. Tôi rụt rè nhìn hắn một cái, khẽ rụt người nép ra sau lưng mẹ chồng. Hắn cười nhẹ, đưa điện thoại cho tôi, nhẹ nhàng nói: “Vợ à, vừa rồi anh lấy nhầm điện thoại, cái này là của em.” !!!! (Warning: Nam nữ chính đều không phải người tốt, một đứa trà xanh, một đứa yandere, đi cạnh nhau là tuyệt phối)
Ma Đáng Yêu Sau khi tôi chết, trong nhà có một người đàn ông chuyển đến. Anh ta sống vô tư trong nhà. Ngủ trần, vén áo, thỉnh thoảng lại đỏ mặt thở dốc: “Ah! Ha…~” Mỗi lần vô tình gặp phải, tôi đều muốn chảy máu mũi. Để yên ổn trong cuộc sống của một hồn ma, tôi đã ăn cắp quần lót của anh ta, cố gắng đuổi anh đi. Nhưng lại bị anh ta túm lấy, đè xuống: “Bị tôi bắt được rồi nhé, tiểu sắc quỷ.”
Chỉ Cần Có Chàng Trưởng tỷ là tài nữ nổi danh khắp kinh thành. Vì một lần gặp gỡ mà đem lòng yêu thương một thư sinh nghèo, nguyện ý cùng hắn bỏ trốn. Ta không đành lòng, bèn kể việc này với cha mẹ. Cha mẹ giận dữ, lệnh người ngày đêm canh chừng. Cho đến khi nàng thuận lợi thành thân với Tần đại nhân mà cha mẹ chọn lựa. Sau khi thành thân không bao lâu, Tần đại nhân được thăng lên chức thừa tướng, nàng cũng nhờ đó mà trở thành nhất phẩm cáo mệnh phu nhân. Nhưng cho dù như vậy, trưởng tỷ vẫn không thể quên được thư sinh nghèo kia. Tự biết đôi bên không thể nối lại tiền duyên, nàng sinh lòng căm hận ta đến tận xương tủy. Nàng sai người dùng sắt nóng rực đổ vào miệng ta, chặt đứt tứ chi, hành hạ ta đến chết. Sống lại một đời. Ta trơ mắt nhìn nàng thu dọn hành lý, mang theo thư sinh nghèo bỏ trốn, chỉ lạnh lùng đứng ngoài nhìn mà không can thiệp.