Ngôn Tình

Vợ Ma

Vợ Ma [Sanh tê bất cảm thiêu, nhiên chi hữu dị hương, Tiêm y đái, nhân năng dự quỷ thông.](*) “Tôi đã từng có một con chó con.” Người phụ nữ nhẹ nhàng giơ tay lên, luồn ngón tay vào mái tóc của chàng trai trẻ, nhẹ nói: “Nó thật sự rất mềm và ngoan ngoãn, cậu rất giống nó.” Chàng trai ngẩng đầu khỏi cổ cô, đôi mắt xinh đẹp ướt át. “Chị à, em là cún cưng của chị.” Người phụ nữ cười khúc khích, như thể không tin, trên đôi má tái nhợt của chàng trai chợt ửng hồng, cậu nóng lòng muốn chứng tỏ bản thân: “Nó có thể làm được, em cũng có thể.” Nói xong, cậu cầm lấy bàn tay trái mềm mại của cô, lè lưỡi nhẹ nhàng liếm, cậu nghiêng đầu nhìn thấy lông mày cô hơi nhướng lên, đầu lưỡi lộ ra khi môi và răng hé mở. “… Rất tốt. ” (*) Tạm dịch: Sừng tê sống không được đốt, đốt sẽ sinh mùi lạ, ám lên áo quần, người có thể giao tiếp với ma quỷ.

Vận Mệnh

Vận Mệnh Trên đường chạy nạn, mẹ đã bán ta cho Lâm phủ với giá ba quan tiền. Chỉ vì khi đi ngang qua Lâm phủ, đúng lúc Lâm phu nhân hạ sinh một đứa con trai. Trên không của Lâm phủ, hào quang vạn trượng, kim sắc khí vận rực rỡ, giữa tầng mây có mấy con tiên hạc bay lượn, tiếng kêu trong trẻo vang vọng. Mẹ vô cùng kích động: “Điềm lành như vậy, đứa bé này sau này nhất định sẽ được phong hầu bái tướng… Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là nam chính.” Ta nghi hoặc hỏi: “Mẹ, nam chính là gì?” Mẹ nhìn ta đầy ẩn ý, dịu dàng vuốt ve đỉnh đầu ta: “Nam chính là người có khí vận tốt nhất trên thế gian này, nếu Dao Quang của ta có thể ở bên cạnh hắn, chắc chắn sẽ được sống lâu trăm tuổi.” Cứ như vậy, ta trở thành nha hoàn bên cạnh nam chính.

Món Quà

Món Quà Tôi nhặt được Tạ Chấp khi tôi 5 tuổi. Anh ấy đẹp trai, học giỏi, từ nhỏ đến lớn đều là tiêu điểm được mọi người ngưỡng mộ. Ba mẹ tôi rất hài lòng về anh, coi anh như con rể nuôi từ bé của tôi. Dựa vào thân phận đó, tôi ngày ngày bắt nạt anh. Ba năm sau, gia tộc hào môn đỉnh cấp ở thủ đô tìm đến, nói Tạ Chấp là con ruột của họ. Tôi run như cầy sấy. Xong rồi xong rồi! Bắt nạt anh suốt mười mấy năm, sắp bị trả thù rồi! Quả nhiên, ngay đêm đó, anh dùng cà vạt trói chặt cổ tay tôi. “Tiểu thư, đêm nay để tôi bắt nạt lại cô, được không?”

Một Đời Viên Mãn

Một Đời Viên Mãn Thái tử và Tấn vương đều yêu mến muội muội của ta. Nàng xinh đẹp, thông minh, hoạt bát, tinh thông mọi thứ, là quý nữ nổi bật nhất kinh thành. Để tránh tình cảnh huynh đệ tương tàn, hai người đều thối lui một bước. Cách bọn hắn lui một bước, lại là cầu cưới ta. Ta có vài phần giống nàng. Từ nhỏ, ta đã bị phụ thân và kế mẫu ghẻ lạnh, lớn lên trở thành bàn đạp cho muội muội và gia tộc. Dựa vào sự nhẫn tâm và thủ đoạn, ta trở thành nhiếp chính Thái hậu, hưởng thụ vinh hoa phú quý. Những kẻ từng hại ta, sau này đều chết dưới tay ta. Không ngờ, ta lại trọng sinh. Ông trời trêu ngươi, để ta phải làm lại một lần nữa. Được thôi, để bọn họ chết thêm một lần nữa vậy!

Tư Diễn

Tư Diễn Tôi là tình nhân của Quý Thanh Diễn, cũng là nữ phụ trong truyện tổng tài. Chỉ cần nữ chính trở về, cái chết của tôi sẽ không còn xa. Cho nên…… Trước đêm nữ chính trở về, tôi để lại một câu: “Em bị ung thư giai đoạn cuối, hết thuốc chữa rồi, tạm biệt.” Sau đó tôi lập tức biến mất. Gặp lại. Quý Thanh Diễn đứng trước cửa nhà vệ sinh nữ tại trung tâm thương mại, mắt hắn đỏ hoe khi ôm con gái của tôi, nói: “Trình Tư Nghiên, đừng nghĩ rằng em trọng sinh thành trẻ con thì tôi sẽ không nhận ra em.”

Công Chúa Trùng Sinh

Công Chúa Trùng Sinh Cố tiểu tướng quân niên thiếu phong lưu, nhưng lại bị ép phải cưới một công chúa phế vật như ta. Bảy năm thành hôn, hắn đối xử với ta như trân bảo. Cho đến ngày cung biến, hắn bắn chết hoàng huynh, tự lập làm đế. Hắn phong nha hoàn của ta làm hoàng hậu, còn giáng ta thành tội nô. “Công chúa đã cướp mất phu quân của người khác, vậy nên hãy đền tội cho thật tốt.” Lúc ấy ta mới hiểu, thì ra hắn và nha hoàn của ta đã chịu nhẫn nhục nhiều năm qua. Thì ra hắn hận ta đến vậy. Khi mở mắt ra, ta đã trọng sinh về ngày hắn khải hoàn hồi triều.

Tân Hôn

Tân Hôn Sau khi gả vào hầu phủ, ta mới biết trong phủ này không còn một ai. Trong từ đường âm u, bài vị đặt kín cả gian phòng. Quản gia thở dài: “Nam nữ già trẻ đều chết trận sa trường cả rồi.” Ta chỉnh lại bộ giá y đỏ thẫm trên người, hỏi: “Vậy… người lấy ta là ai?” Một tấm bài vị đột nhiên đổ xuống.

Màn Trời

Màn Trời Tống Duật năm ba mươi chín tuổi đã nuôi một ngoại thất. Nữ tử ái mộ hắn cố ý đem chuyện này tiết lộ cho ta. Sau khi biết chuyện, hắn cố tình đến cảnh cáo: “Tố Tố không phải người ngoài.” Thì ra, Lâm Tố là con gái khuê mật của bà mẫu ta. Phụ thân nàng chiến tử, mẫu thân tuẫn tình. Một tháng trước, Tống Duật đón nàng về. Trên đường đi, hai người lâu ngày sinh tình. Hắn nói nàng đến là để gia nhập gia đình này. Bọn họ đều nghĩ rằng ta sẽ nổi trận lôi đình. Nhưng ta lại nói: “Sao có thể nuôi dưỡng ở bên ngoài để làm trò cười cho thiên hạ? Chi bằng nâng nàng làm bình thê.” Ta thậm chí còn đề nghị họ sớm sinh con. Bởi vì hệ thống nói với ta:【Thân thể của ngươi cuối tháng sẽ hồi phục, còn mười ngày nữa là có thể trở về.】 Nhi nữ ta vất vả sinh ra, khẳng định là muốn dẫn đi.

Cú Lừa Cứu Rỗi

Cú Lừa Cứu Rỗi Tôi luôn biết Thẩm Chấp là một kẻ lừa đảo. Giả vờ ngoan ngoãn, tính tình cực đoan, miệng nam mô bụng bồ dao găm, bất chấp thủ đoạn để đạt mục đích. Dù tôi có dạy bảo thế nào, cậu vẫn cười híp mắt bảo tôi cút. Cho đến khi nhiệm vụ cứu rỗi của tôi thất bại, tôi bị hệ thống đưa đến nhiệm vụ tiếp theo. Vài năm sau. Tôi nắm tay một thiếu niên hiền lành mà tôi đã cứu rỗi thành công, dạo bước trên bãi biển. Người đàn ông đi tới từ phía đối diện, sắc mặt âm u. Nhưng khi nhìn thấy tôi, mắt cậu đột nhiên đỏ hoe. “Cút!”

Phi Vãn

Phi Vãn Em gái tôi học rất giỏi, nhưng còn tôi dù nỗ lực thế nào cũng đều nhận được số 0 tròn trĩnh. Em gái trở thành thủ thủ khoa trong kỳ thi đại học, tôi thi rớt sau lại ngoài ý muốn trở thành diễn viên. Tôi dựa vào kỹ thuật diễn xuất thần leo lên hot search, em gái cũng tốc chiến tốc thắng xông vào giới giải trí. Không lâu sau đó, kỹ thuật diễn của tôi biến mất, còn em gái lại đoạt được cúp ảnh hậu. Sau này tôi mới biết được, cô ta bị trói định chung với hệ thống đánh cắp nhân sinh. Mà tôi lại chính là người bị đánh cắp. Tái diễn lần nữa, em gái vừa mới trói định cùng hệ thống. Cô ta hệt như trước hỏi tôi: “Chị ơi chị sẽ mãi mãi giúp em sao?” Tôi nhìn cô ta, cười nói: “Chị sẽ mãi mãi ở bên cạnh em.”

Yêu Ngay Từ Lần Đầu Gặp Gỡ

Yêu Ngay Từ Lần Đầu Gặp Gỡ Cùng đỉnh lưu ẩn hôn năm thứ ba, hệ thống đột nhiên nhắc nhở tôi thực hiện nhiệm vụ thất bại. Tôi một cước đá văng cửa phòng ngủ của anh ta: “Con mẹ nó anh ra ngoài chơi gái à?” Người chồng đang phát sóng trực tiếp: “Cái gì?” Comment còn chưa kịp bùng nổ, phòng phát sóng trực tiếp đã bị khóa. Sau đó, chương trình giải trí đặc biệt yêu cầu tôi đá vào cửa phòng sao nam để tạo hiệu ứng bất ngờ. Vừa kiếm tiền vừa nhìn trai đẹp, thật hời, hahaha. Cho đến một ngày, tôi bắt gặp nam thần nửa trên không mặc áo đang ngủ. Người chồng rẻ tiền của tôi đã lật tung phim trường. Sau đó ôm đùi của tôi: “Vợ à, đừng nhìn những kẻ đó, dáng người bọn họ như thế nào anh cũng đều có hết!”

Thầm Yêu Anh Trai Bạn Thân

Thầm Yêu Anh Trai Bạn Thân Giúp nhỏ bạn thân đang đi công tác trông mèo. Ai dè vừa dọn vào nhà nó tối đầu tiên… Anh trai nó về. Mà tôi thì đã thầm thích anh ấy suốt 5 năm… Ngay đêm đó, nhỏ bạn gửi tin nhắn: “Chuyện trông mèo chỉ là cái cớ. Tớ ngủ với anh trai cậu rồi! Chị dâu à, tớ lấy anh tớ ra bồi thường cho cậu đó!” “…” Ha ha, đúng là bạn tốt!

Tướng Công Ta Rất Biết Diễn

Tướng Công Ta Rất Biết Diễn Kiếp trước, ta bị ép gả cho thợ săn tên là Phó Sách. Phó Sách là một nam nhân thô kệch, quanh năm chỉ biết săn bắn. Ta chán ghét hắn đến tận xương tủy. Thế nhưng về sau, để bảo vệ ta, hắn bị người ta ngũ mã phanh thây, đầu rơi xuống ngay trước chân ta. Đôi mắt kia vẫn cố chấp dõi theo ta không rời. Khi tỉnh lại, ta quay về ngày thành thân với hắn. Phó Sách quay lưng về phía ta, vai rộng eo thon, giọng điệu lạnh nhạt: “Ngươi ngủ trước đi, ta còn con mồi chưa xử lý xong.” Ta liền nhào tới ôm lấy vòng eo săn chắc của hắn, hơi thở phả nhẹ như lan: “Phu quân à, một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng đó.” Phó Sách bất động như núi, nhưng dưới lòng bàn tay ta, thân thể hắn đã sớm nóng bừng, như sắp bốc cháy.

Tiểu Thư Đồng Của “Công Chúa Câm”

Tiểu Thư Đồng Của “Công Chúa Câm” “Công chúa câm” tuyển thư đồng, gia đình cử ta đi. Để dỗ dành, phụ thân còn cố ý nhét đầy thức ăn vào hành lý cho ta. Đến ngày kiểm tra, cung nữ hầu cận bên cạnh công chúa tên Hỉ Tước hỏi: “Trong sách như có Hoàng Kim Ốc.” Ta đáp: “Nào có da giòn heo sữa quay?” Ai ngờ bất ngờ thật, công chúa lại chọn ta. Ta bèn hỏi vì sao. Hỉ Tước đáp: “Công chúa nói cô thiếu đầu óc.” Ta: “???” Sau đó ta với công chúa ngủ chung một giường. Ta thắc mắc: “Cái gì cộm dưới lưng ta thế?” Công chúa cất giọng khàn khàn: “Im miệng.” Công chúa không phải câm sao?! Công chúa là nam nhân ư?!

Bạn Trai Tôi Là Trùm Trường

Bạn Trai Tôi Là Trùm Trường Trước kỳ thi đại học, tôi bị mẹ của đại ca trường đập tiền vào mặt. Bà ta ăn mặc sang trọng, thái độ kiêu ngạo: “Nghe nói cô đang yêu con trai tôi à? Cô nghĩ cô là cái thá gì?“ “Tôi là học sinh đứng đầu khối.“ Bà ta nghẹn họng, nhìn tôi với ánh mắt đầy bối rối: “Thế… Thế cô thích gì ở con trai tôi?“ “Tôi muốn đưa cậu ấyvào Thanh Hoa, Bắc Đại.“ Tay cầm tiền của mẹ đại ca run rẩy.

Mẹ Nhỏ, Đừng Trốn Khỏi Tôi

Mẹ Nhỏ, Đừng Trốn Khỏi Tôi Khi phát hiện mình là nữ phụ độc ác, tôi đã lừa nam chính rằng tôi mới chính là người trời định cho hắn, là người xứng đôi với hắn. Cậu thiếu niên ngây thơ, mặt đỏ bừng, ngập ngừng nói: “Nhưng cô là mẹ nhỏ của tôi.” Tôi mân mê cây roi da trong tay, cười một cách ác ý: “Chẳng phải như vậy mới kích thích sao?” Khi nữ chính xuất hiện, tôi hoảng sợ đến mức bỏ trốn ngay trong đêm. Nam chính, người vốn ngoan ngoãn, giờ đây bỗng nhiên biến thành một người khác. Hắn từ từ dùng roi da trói tôi lại, ánh mắt lộ rõ tình yêu bệnh hoạn. “Tôi đã giả vờ ngoan ngoãn như vậy, sao mẹ nhỏ lại vẫn muốn bỏ đi?”

Hoài Trúc

Hoài Trúc Ngày ta thay tỷ tỷ gả vào Bùi phủ, hắn đưa cho ta một nắm thẻ tính*, lạnh lùng nói: *Ngụ ý là muốn ở lại phủ, ăn uống, sử dụng vật dụng thì phải trả bằng thẻ tính – tương đương tiền hoặc công lao động, không được ăn không ở không. “Bùi phủ không nuôi người ăn không ngồi rồi. Ngươi muốn ở lại đây, ăn uống gì thì lấy thẻ tính mà trả.” Ta rụt rè nhát gan, cẩn thận dè dặt lo toan việc nhà cho hắn, chăm sóc trong ngoài chu toàn mới miễn cưỡng được giữ lại. Mãi đến khi sinh nhật của tỷ tỷ, hắn vung tay tiêu ngàn lượng làm quà, ta mới chợt tỉnh ngộ. Thì ra Bùi phủ vốn không nghèo, hắn cũng chẳng phải kẻ keo kiệt, chỉ là đối với ta mới tính toán so đo đến vậy. Ta xách tay nải, để lại một phong thư hòa ly, vừa hay gặp nha hoàn tới giục: tháng sau chưa nộp thẻ tính phí ở lại. Ta không quay đầu lại, chỉ nói: “Ngươi cứ nói với phu quân, Bùi phủ đắt đỏ quá, A Trúc dọn sang nơi khác ở rồi.”

Anh Ấy Rung Động Rồi

Anh Ấy Rung Động Rồi Kỳ thi đại học kết thúc, cũng vừa đúng ngày tôi tròn mười tám tuổi, lễ trưởng thành của tôi. Phòng tiệc đã đặt sẵn, vậy mà lại có thêm một cô cháu gái từ quê của Mẫn Hành xuất hiện. Cô ta cố tình hất rượu trong ly vào ngực tôi. Còn làm ra vẻ mệt mỏi nâng tay lên: “Chị đừng giận mà… Hay là… em để chú nhỏ đền tiền váy cho chị trước nhé…”

Ánh Trăng Trong Lòng Ta

Ánh Trăng Trong Lòng Ta Khi còn hiển hách, ta từng bao nuôi một thư sinh tuấn tú. Cung cấp cho hắn đọc sách, giúp hắn vào triều làm quan, còn trả tiền thuốc đắt đỏ cho mẹ hắn. Thư sinh vô cùng cảm động, thề sẽ không bao giờ phụ ta. Nhưng ngày mà cả nhà ta bị phán lưu đày, hắn lại bỏ đi mà không ngoảnh lại. Lần nữa gặp lại, hắn đã là quyền thần được nhiều người săn đón, bên cạnh còn có giai nhân. Khi bị chặn ở trong nhà, ta lạnh lùng nói: “Đại nhân, ăn mày dù có đói đến mấy cũng không ăn lại cỏ đã nhai qua.” Hắn tháo dây lưng: “Ăn lại hay không không quan trọng.” “Làm ăn mày, quan trọng nhất là phải no bụng.”

Say Yêu Như Cuồng

Em gái kế để ý đến chồng tôi, nhưng chồng tôi lại là một kẻ não yêu đương. Ngày em gái kế mặc áo choàng tắm, lén từ sau ôm lấy anh ấy, chồng tôi lạnh mặt, trực tiếp bẻ gãy tay cô ta. “Cô có biết để theo đuổi được A Huyên, tôi đã phải bỏ ra bao nhiêu công sức không? Lần sau còn dám tới gần tôi nữa, không chỉ là g/ãy tay đơn giản như vậy đâu.” Em gái tôi sợ đến mức vừa lăn vừa bò chạy mất.