Ngôn Tình

Trấn Bắc Vương

Trấn Bắc Vương Chồng ta vốn là Trấn Bắc Vương, lại không biết xấu hổ che giấu thân phận cùng ta trải qua cuộc sống vợ chồng ở nơi thâm sơn cùng cốc trong một thị trấn hẻo lánh như này hơn ba năm. Sau này hắn gạt ta nói muốn đi nơi khác làm ăn, thực ra là dẫn quân ra bắc chinh chiến. Nhưng hắn không biết, hắn chân trước vừa đi, ta sau lưng hắn làm chuyện mờ ám, đó là ta cố ý “c/h/ế/t” đi. Nửa năm sau, trong kinh thành đột nhiên có thêm một cửa hàng giấy vàng, chuyên đảm nhận việc thay người viếng mộ đốt giấy tiền vàng mã. Đêm đó canh ba, ta ở mộ phần đốt giấy cho người vợ đã khuất của một vị quý nhân. Đang ngồi đốt đốt, trước mộ đột nhiên xuất hiện một hình bóng quen thuộc. Ta chăm chú nhìn. Trời đất thánh thần thiên địa hội ơi. Sao con ma hoang ở mộ phần này lại giống ông chồng hờ của ta thế này!  

Nữ Đế Cẩm Đàn

Nữ Đế Cẩm Đàn Ta vừa mới sinh ra đã bị vứt bỏ ở bãi tha ma. Một con hoạt thicó lòng tốt cứu ta, dùng máu thịt của mình nuôi dưỡng ta lớn lên. Ban ngày, chúng ta nằm trong quan tài nghỉ ngơi, ban đêm hắn dẫn ta đi đào mộ, trộm mả, phát tài từ của cải của người chết. Năm mười bảy tuổi, người trong cung tới mang ta đi, họ nói rằng ta là công chúa thật bị bế nhầm từ nhỏ. Ta mừng rỡ không thôi, nghĩ rằng từ nay mình đã có cha mẹ. Nhưng sau này ta mới biết, họ không nỡ để giả công chúa đi hòa thân, nên muốn bắt ta làm người thế thân. Ta định đào tẩu, nhưng hoạt thi lại ngăn cản ta. Hắn nói: “Vừa rồi, Tử Vi đế tinh đã nhập vào mệnh bàn của ngươi. Cẩm Đàn, hãy đi hòa thân đi.”  

Ôm Lấy Mặt Trời

Ôm Lấy Mặt Trời Tôi là một linh hồn cô đơn, không hiểu tại sao, Hắc Bạch Vô Thường vẫn chưa đến bắt tôi nữa. Tôi cô đơn ngồi xổm trên mộ của mình, đếm từng ngón tay, đoán chắc hôm nay cũng là một ngày Hắc Bạch Vô Thường lạc đường rồi. Điều đáng buồn là, xung quanh không có một ngôi mộ nào khác. Muốn tìm ai đó để trò chuyện cũng không được. Cuộc sống ma quỷ thật cô đơn quá đi — Đúng lúc tôi nghĩ mình rất có thể sẽ trở thành một con ma già cô đơn, thì ngôi mộ của tôi bị phá bỏ. Ngày hôm đó, máy kéo, máy xúc cùng hoạt động, bụi bay mù mịt. Khiến tôi ho không ngừng. Những ngày tiếp theo, tôi chứng kiến khu mộ của mình dần dần được xây dựng thành một tòa nhà. Trên đó viết bốn chữ sáng chói “Nhà vệ sinh nam”. Tôi đứng giữa nhà vệ sinh nam, khóe miệng giật giật, “Ít nhất cũng xây cho tôi một nhà vệ sinh nữ chứ!” “Có ai quan tâm đến giới tính của ma không vậy!” Tôi muốn trả hàng!!!

Hàn Chử

Điện chớp lóe lên, sấm sét vang dội, mưa như những hạt ngọc rơi xuống mặt đất. Ngoài một tửu lâu treo đầy đèn lồng đỏ, một người mặc áo rách rưới, đội nón lá, hai tay đút vào tay áo, nhanh chóng chạy đến tửu lâu đó.Lúc này, tửu lâu đã gần đóng cửa, và người mặc áo rách rưới đó cố ý đến vào giờ này.Anh ta thành thạo bước vào trong tửu lâu, kéo nón lá xuống thấp, rồi đi tới góc vắng người của đại sảnh ngồi đợi khách rời đi.Cho đến khi mưa tạnh dần, khách trong tửu lâu dần dần che ô rời đi, khi trong sảnh lớn chỉ còn lại một mình anh ta, anh ta mới từ từ tháo nón lá ra, để lộ gương mặt hơi già nua nhưng khá điển trai, sống mũi cao, mang dáng dấp của dòng dõi rồng.Đồng thời, một phụ nữ mặc áo đỏ, thân hình quyến rũ, từ cầu thang lên tầng hai nhẹ nhàng bước xuống.Lúc này, người mặc áo rách rưới ngồi ở góc nhìn chằm chằm vào cô ấy.Người phụ nữ đó chính là bà chủ của tửu lâu, đã mất chồng hơn chín năm, tên là Tào Thị.

Đọa Tiên

Đọa Tiên  Ta theo A nương lên núi cắt cỏ heo, lúc trở về liền thấy trước cửa nhà nằm một thiếu niên tuấn tú, phong thái ung dung. Người ấy rõ ràng đang hôn mê bất tỉnh, nhưng ta lại nghe thấy giọng nói đầy kích động vang lên trong đầu. “Tiểu nha đầu này chính là người sở hữu thiên linh căn, tương lai sẽ phi thăng trở thành Phù Ngọc Nữ Đế!” “Chờ khi ngôi làng này bị hủy diệt, ngày mai ta sẽ đưa nàng bôn ba khắp chân trời góc bể.” “Thanh mai trúc mã, lưỡng tình tương duyệt, ta muốn nàng tự nguyện vì ta mà gác kiếm nấu canh.” Ta kinh nghi bất định, nhưng nào ngờ nửa đêm, trong làng quả thực bùng lên một trận hỏa hoạn kinh thiên động địa. Thiếu niên ôm lấy ta đang mê man vào lòng, cẩn thận khẽ đặt một nụ hôn nơi mi tâm. Khi ta hoàn hồn, thanh đoản đao nhỏ bằng bàn tay đã đâm sâu xuyên qua tim hắn. Nhìn cơ thể ấy tan biến trong lưỡi lửa cuồng bạo, ta khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nhàn nhạt. “Không bao giờ gặp lại, kẻ công lược.”

Bạch Cốt Không Hoa

Bạch Cốt Không Hoa Tôi và Hoàng Chi Chi đồng thời gặp tai nạn xe cộ. Người bạn trai thân là chủ nhiệm khoa chỉnh hình của tôi đẩy tay tôi ra. “Thẩm Hạ, đừng quấy rối! Chi Chi nhất định phải lập tức phẫu thuật!” Cho nên người đáng chết chính là tôi. Vào ngày khung xương của tôi được quyên tặng cho văn phòng của Tiêu Ngọc, Tiêu Ngọc ngồi ở văn phòng suốt một ngày một đêm. Sau này. Chủ nhiệm khoa chỉnh hình thiên tài nhất bệnh viện Phổ Giang, cuối cùng cũng không thể cầm dao giải phẫu lên được nữa.  

Số Báo Danh

Số Báo Danh Lần đầu gặp Cố Hành là hồi cấp 3, anh là người nổi bật nhất trường, còn tôi chỉ là một trong vô số cô gái thầm yêu anh. Lên đại học, tôi học cùng trường với anh, nghe nói anh thay bạn gái như thay áo, là kẻ phong lưu nổi tiếng trong giới. Vì một trò đùa, anh trở thành bạn trai tôi. Mọi người cười ầm đặt cược: “Gái ngoan à, xem lần này anh Hành chơi chán trong bao lâu?” Thế mà đến đêm khuya, tôi lại khóc, vừa đánh Cố Hành vừa tức giận. Anh vòng tay ôm lấy eo tôi, nhẹ giọng dỗ dành: “Em muốn đánh thế nào cũng được, tất cả là lỗi của anh. Đừng giận anh nữa.”

Trái Cam Nhỏ

Trái Cam Nhỏ Cha tôi phá sản, em gái buộc phải gả cho con trai Cận gia đang sống thực vật để xung hỉ. Trúc mã tôi thầm thương trộm nhớ suốt mười ba năm khóc lóc van xin tôi thay thế em gái. Gã nói rằng nếu phải gả cho một người sống thực vật, em gái tôi sẽ chết mất. Nhưng tôi thì không giống vậy, bởi vì tôi vốn là một kẻ ngốc. Kẻ ngốc cùng ma ốm, đúng là một cặp trời sinh rồi còn gì. Nhưng sau đấy, gã lại tìm tôi mà khóc lóc thảm thiết vô cùng, hơn nữa còn đòi thu dọn đồ đạc rủ tôi bỏ trốn. Lúc này chồng tôi, người sống thực vật kia, mới chĩa súng vào thẳng thái dương gã, nở nụ cười chế giễu với tôi: “Cục cưng, em chọn đi, ở lại hay là mạng gã đây?”

Lấy Thân Báo Đáp

Lấy Thân Báo Đáp Năm thứ ba yêu đương vụng trộm với Chu Gia Thuật, anh ta đột nhiên tuyên bố kết hôn. Thế nhưng cô dâu của anh ta lại không phải là tôi. Có người biết chuyện nên bất bình thay cho tôi, Chu Gia Thuật lại cười lạnh nhạt: “Nếu cậu thấy đau lòng, vậy thì cậu cưới cô nàng sa cơ lỡ vận đó đi?” Sau đó, ông nội tôi bệnh nặng, công ty gia đình gặp nguy cơ, tôi buộc phải công khai chuyện mang thai để kế thừa gia nghiệp. “Xin hỏi cô Hứa, đứa bé đó có phải là con của ngài Chu không ạ?” Tôi đối diện với phóng viên rồi mỉm cười lịch sự: “Đứa bé này không liên quan gì đến ngài Chu cả.” Nghe nói, hôm đó khi Chu Gia Thuật nhìn thấy tôi bụng bầu vượt mặt trên TV đã tức giận đến mức đập phá hết đồ đạc trong nhà. Sau này, có người chụp được cảnh vị tổ tông thần bí, kín tiếng nhất trong giới thượng lưu ở Bắc Kinh, đang khẽ dỗ dành một người phụ nữ ở giữa con phố tấp nập người qua kẻ lại. “Nhan Nhan, con cũng sắp một tuổi rồi, sắp biết gọi ba rồi, em vẫn không cho anh một danh phận sao?”

Nhầm Phu

Nhầm Phu Công chúa yêu phu quân của ta, trùng hợp thay, ta lại vừa ý phò mã. Liếc nhau, chúng ta cùng cười một tiếng, ăn ý nắm tay, vậy thì đổi đi. Công chúa vội ghé sát tai ta, nói nhỏ: “Ngày mai.” Ta xoa xoa tay, ánh mắt liếc qua phò mã, tà mị cười một tiếng: “Đêm nay.”

Ôn Ngọc

Ôn Ngọc Trước khi trút hơi thở cuối cùng, A tỷ bảo ta rằng kẻ hại chết nàng chính là Hàn Anh. Vì lời này mà ta đã ôm hận với Hàn Anh suốt mười năm. Ngay cả khi sắp lìa đời, trong lòng ta vẫn còn tính toán xem làm sao để giết được hắn. Nhưng sau khi ta qua đời, Hàn Anh lại tự mình đào bới đống đổ nát, nhặt lấy từng mảnh hài cốt của ta, dựng linh vị khắc mấy chữ “Ngô Thê Ôn Ngọc.” Vị đô đốc Đông Xưởng tàn nhẫn, quyết đoán ấy lại quỳ trước bài vị của ta, nước mắt tuôn rơi, không ngừng cầu khẩn: “Ngọc nhi, nàng hãy xuất hiện trong giấc mộng của ta, cầu xin nàng.” Sau khi ta qua đời, Hàn Anh ngày càng trở nên lạnh lùng, u ám. Đến một đêm tuyết lớn, hắn bị sát thủ ta sắp đặt chặn đường. Hắn không hề chống cự, để mặc cho sát thủ cắt đứt tứ chi, nhưng từ đầu tới cuối vẫn không buông khối ngọc ngậm chặt trong miệng. Đúng khoảnh khắc đó, ta mới hiểu ra, A tỷ đã lừa dối ta. Tiếng khóc trong niềm hối hận của ta vang vọng khắp núi đồi, ta cầu xin thần linh hãy cứu lấy Hàn Anh. Sau một tia sáng chói lòa, ta trở về khoảnh khắc đầu tiên gặp Hàn Anh.

Vệ Sơ Vũ

Vệ Sơ Vũ Lấy Tiêu Nhiễm được sáu năm, cuối cùng ta cũng có thai. Nhưng hắn lại đón bạch nguyệt quang đã hoà li trở về. Bạch nguyệt quang chỉ nói một câu “Huynh còn thu nhận ta không?”, Tiêu Nhiễm liền muốn cho nàng ta vị trí chính thê. Sáu năm hầu hạ bà mẫu trên giường bệnh, khiến ta biết điều, học cách bằng lòng. Tiểu cô một tay ta nuôi lớn, chê ta là nữ nhi thương hộ không xứng với huynh trưởng của nàng. Ngay cả tiểu thúc ta liều mạng cứu, cũng nói đã sáu năm ta không có con, bỏ ta cũng không có gì đáng trách. Ta hỏi Tiêu Nhiễm: “Chàng cũng nghĩ vậy sao?” Sự im lặng của hắn đã làm tổn thương trái tim ta. Ta để lại một lá thư hoà li, mang theo một gói thuốc phá thai, bỏ đi. Ba năm sau, ta ngồi trên xe ngựa rộng rãi của phu quân, lướt qua đám người Tiêu gia bị tịch biên gia sản. Có người gọi lớn:”tẩu tẩu.” Ta không ngoảnh lại: “Tẩu tẩu của ngươi vừa bị chém đầu, thi thể còn ấm, liên quan gì đến ta?”

Cảm Nhận Tương Thông

Cảm Nhận Tương Thông Vào một đêm trăng tròn, gió thổi mạnh giữa trời đen thẳm. Tôi và thanh mai trúc mã bỗng nhiên có một mối liên kết kỳ lạ. Chúng tôi có thể cảm nhận được cảm giác trên cơ thể của nhau. Chân thực đến mức giống như chính bản thân mình đang trải qua vậy.

Cảnh Xuân Tươi Đẹp

Cảnh Xuân Tươi Đẹp Ta và Ninh vương thành thân vào đêm hôm đó, hắn bức ta lập thệ. Ba năm sau, nhất định phải cùng hắn hòa ly. Ninh vương, tính tình khó lường, âm trầm lạnh lẽo. Ta không dám nhiều lời, vội vàng đáp ứng. Về sau, hắn trở thành Trữ quân, kỳ hạn ba năm sắp tới. Ta dò hỏi: “Đến lúc ta rời đi, ngươi có ban cho ta ít ngân lượng không?” Hắn liếc nhìn ta một cái. “Ừm.” Ta lại hỏi: “Vậy cửa hàng thì sao? Hoặc là một tòa nhà?” Hắn bỗng bật cười: “Nàng chưa từng nghĩ tới chuyện… không cùng ta hòa ly sao? Như vậy, hết thảy mọi thứ của ta, đều sẽ là của ngươi.” Ta: “A?” Hắn cúi người áp sát, giọng nói dịu dàng dụ dỗ: “Kể cả… ta.”

Lưỡng Tình Tương Duyệt

Lưỡng Tình Tương Duyệt Ta là một vị tướng quân không gần nữ sắc, lại bị đồn có sở thích đoạn tụ. Sau khi đánh thắng trận, hoàng đế vui mừng ban cho ta một mối hôn sự. Hoàng đế còn sai người truyền lời, nói rằng ông ấy đã ban cho ta một bảo bối và đảm bảo rằng ta sẽ hài lòng với mối hôn sự này. Ta đang suy nghĩ làm thế nào để thú nhận thân phận nữ nhi của mình với cô nương kia, rồi kết nghĩa kim lan với nàng. Vừa đẩy cửa ra, ta đã thấy trên giường tân hôn đang ngồi một “Cô nương” thân hình vạm vỡ, ước chừng thân cao chín thước. Ta như bị sét đánh, không nhịn được trong lòng bắt đầu chửi thề.

Tình Yêu Màu Máu

Tình Yêu Màu Máu Năm thứ hai sau khi kết hôn với Giang Tử Phong, tôi bị bắt cóc. Bọn bắt cóc chỉ muốn tiền, mà Giang Tử Phong thì có tiền. Nhưng anh ta không nghe điện thoại. Bởi vì, bạch nguyệt quang của anh ta chỉ còn thời gian nửa năm nữa, cho nên anh đã đưa cô ta đến Nam Cực, nơi mà anh ta đã từng hứa. Tôi bị tra tấn ba tháng, thương tích đầy mình, đứa con đã thành hình cũng mất. Anh ta trở về, nhìn thấy tờ giấy xét nghiệm thai kỳ trong ngăn kéo, kinh ngạc hỏi tôi: “Em có thai rồi sao?” Tôi nhàn nhạt đáp: “Mất rồi.”

Nơi Thuộc Về Tiếu Tiếu

Nơi Thuộc Về Tiếu Tiếu Phó Lễ dẫn tôi đi ra ngoài chơi, em gái tôi nhất định phải đi theo. Kết quả gặp phải bọn bắt cóc, dùng súng chỉ vào em gái tôi làm con tin, bắt Phó Lễ chuẩn bị tiền. Cả đời này tôi không thể quên được ánh mắt của Phó Lễ lúc đó. Hắn đầy vẻ lo lắng, nói với bọn bắt cóc: “Có thể đổi con tin khác được không, em ấy đang mang thai, không chịu được sự sợ hãi.” Hắn nhìn tôi: “Tiếu Tiếu, xin lỗi, em ấy mang thai con của anh. Em đi thay em ấy đi.” Nửa năm sau, tôi từ chỗ bọn bắt cóc trở về, nâng cao bụng lớn. Phó Lễ lại phát điên: “Đứa bé là của ai?”

Vì Em Là Ninh Ninh

Vì Em Là Ninh Ninh Sau khi uống say, tôi chạy tới gõ cửa nhà sếp mình, người tôi thầm yêu bấy lâu vừa khóc vừa mắng anh ta là đồ bạc tình. Mắng chán chê rồi, phía sau bỗng vang lên một giọng nói lạnh như băng: “Ninh Ninh, qua đây. Em gõ nhầm cửa rồi đấy.”

Vãn Tạ Hồng Trần

Vãn Tạ Hồng Trần Trước ta, Ma Tôn đã gi-t mười ba người công lược. Người công lược đầu tiên chọn tiến vào cốt truyện khi Cảnh Ung 17 tuổi, dùng tình yêu ngây ngô thời niên thiếu để chữa lành vết thương tâm hồn. Kết quả là vì nàng ta nhìn người đàn ông khác thêm một cái. Cảnh Ung hắc hóa, thất bại. Người công lược thứ hai tiến vào cốt truyện khi Cảnh Ung 10 tuổi, muốn dùng tình thân kề cận để sưởi ấm trái tim lạnh lẽo. Kết quả là nàng ta vô tình khen đứa trẻ khác một câu. Cảnh Ung hắc hóa, thất bại. Người công lược thứ ba liều lĩnh chọn lúc Cảnh Ung 25 tuổi – đã trưởng thành, hắc hóa triệt để. Kết quả là nàng ta chưa kịp mở miệng đã bị Cảnh Ung chém ch-t bằng một nhát kiếm, lý do là… tiếng thở quá ồn. Cuối cùng, tổ tình cảm bị gi-t sạch, hệ thống chỉ còn cách điều ta từ tổ trừu tượng đến, xem như lấy ngựa chớt chữa ngựa sống. Hệ thống hỏi ta: “Muốn chọn tiến vào cốt truyện lúc bao nhiêu tuổi?” Ta nói: “Một tuổi.” Hệ thống khựng lại một chút, hỏi: “Là muốn đi tuyến tình thân nuôi dưỡng Tiểu Cảnh Ung sao?” Ta đáp: “Không phải Cảnh Ung một tuổi, là ta một tuổi.” Hắn nuôi dưỡng, ta phản nghịch; hắn giáo dục, ta hắc hóa. Cho cái tên phản diện ủy mị đó nếm thử cảm giác “nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ”, ác nhân thì phải có ác nhân trị.

Gặp Lại Bạn Trai Cũ

Gặp Lại Bạn Trai Cũ Tôi đang ngồi xổm bên lề đường mua xúc xích nướng, thì bên cạnh có cảnh sát đột kích tiệm massage. Tiện thể, tôi cũng bị tóm luôn. Lúc tới đồn, vừa hay lại chạm mặt bạn trai cũ — giờ là cảnh sát. Anh ta hỏi: “Cô đi tiêu tiền hay bị tiêu tiền vậy?” Tôi nhớ đến cây xúc xích mình vừa mua, nghiêm túc đáp: “Đi tiêu tiền.” Anh ta sững người một chút, rồi nửa cười nửa không: “Mấy năm không gặp, giờ cô chơi bạo ghê ha!”