Ngôn Tình

Ngàn Năm Ánh Sáng

Ngàn Năm Ánh Sáng Tôi xuyên không, nhưng không phải về thời cổ đại hay vào một cuốn tiểu thuyết nào đó, mà là một thế giới tương lai tràn ngập phong cách cyberpunk. Nhìn vào mốc thời gian, đã gần mười nghìn năm trôi qua. Nhân loại giờ đây đã đặt chân khắp thiên hà. Cảm giác này giống như một con khỉ đột bỗng nhiên xuất hiện trong thế giới hiện đại vậy. Tôi vốn nghĩ chỉ cần an phận làm một người lao động bình thường, sống sót qua ngày là được rồi. Nhưng khi bất ngờ có thêm một người bạn đời—một Alpha cấp cao nhất—tôi không thể giữ bình tĩnh được nữa. Ai đời người hiện đại lại đi thích một con khỉ chưa tiến hóa chứ? Đầu óc yêu đương gì đó, tỉnh táo lại đi!!!

Rất Vui Vì Gặp Được Người

Rất Vui Vì Gặp Được Người Sau khi cứu rỗi nhân vật nam mạnh mẽ siêu chiếm hữu trong tiểu thuyết, từ kẻ phát điên muốn hủy diệt thế giới cho đến khi trở thành người bình thường, tôi có ý định thoát khỏi thế giới này. Mắt hắn đỏ hoe ôm lấy tôi, không chịu buông ra: “Ngoan nha, em đi mua dâu tây cho anh.” Sau đó tôi liền biến mất. Không ngờ, ba năm sau, lại gặp mặt nhau. Ngày xưa Kỷ Yến Xuyên là kẻ đáng thương, hôm nay đã trở thành đại ca trùm xã hội đen một tay che trời. Vẻ mặt hắn lạnh lùng, nắm chặt cổ tay tôi, dùng sức đẩy ngã lên giường, cà vạt quấn quanh một vòng, khàn giọng chất vấn: “Ngoan nào, dâu tây em nợ anh ba năm trước, đêm nay muốn bị trồng ở trên cổ, hay là trên lưng đây?”  Hoàn Tiền Shopee  Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee.  🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền

Trăng Tàn Hoa Rụng

Trăng Tàn Hoa Rụng Hôn phu của ta là Thái tử Điện hạ, hắn luôn cực kỳ chán ghét thứ muội của ta, khi nhắc đến nàng luôn luôn khịt mũi coi thường. Cho đến khi, ta vô tình chứng kiến hai người ôm, hôn nhau thắm thiết. Thứ muội tựa vào lòng Thái tử, khóc thút thít: “Chàng sắp thành thân với tỷ tỷ của ta rồi, lại còn tới trêu chọc ta làm gì?” Thái tử điện hạ lại cười khẽ: “Ai bảo nàng luôn không nghe lời? Nàng ta chẳng qua chỉ là công cụ để Cô trừng phạt nàng, sau này cưới rồi cũng sẽ bỏ.” Đêm đó, ta lặng lẽ tiến cung, đối diện với nam nhân trên long sàng, đôi mắt đỏ hoe. “Ta hối hận rồi, lời ngài nói trước đây vẫn còn giá trị chứ?” Người kia lau đi nước mắt ta, khẽ thở dài: “Đương nhiên rồi, ngôi vị Hoàng hậu, trẫm vẫn luôn giữ lại cho nàng.”

Sau Khi Kết Hôn Với Nam Phụ Si Tình

Khi tôi phát hiện mình là nữ phụ ác độc trong một truyện ngược luyến tình thâm, thì tôi đã kết hôn với nam phụ si tình được ba năm. Tôi vừa biết mình mang thai, trước mắt bỗng hiện ra một loạt dòng chữ như đạn bay: 【Không ai thấy nữ phụ đáng thương sao? Chồng cô ta mong cô ta có thai, chỉ để chặt đứt mọi khả năng vướng víu giữa cô và nam chính, giúp cặp chính thuận lợi bên nhau.】 【Không hiểu sao nhiều người thích nam phụ thế. Hắn rõ ràng là loại cặn bã ngoại tình tinh thần trong hôn nhân mà!】 【Nữ phụ à, khi cô đang hạnh phúc vì có thai, thì trong đầu nam phụ lại đang nghĩ. Cuối cùng, nữ chính cũng có thể hạnh phúc rồi.】

Giữa Lưỡi Dao Và Trái Tim

Giữa Lưỡi Dao Và Trái Tim Sau khi say rượu vô tình ngã vào vòng tay của người anh kế lạnh lùng vô tình, tôi phát hiện mình mang thai ngoài ý muốn. Lo sợ hắn sẽ trả thù, tôi quyết định trốn đi với đứa bé trong bụng. Sau đó, khi trở về nước, tôi nói dối ba của đứa trẻ đã qua đời. Tôi giới thiệu hắn với con mình: “Đây là anh của mẹ, con nên gọi là cậu.” Người đàn ông bế đứa bé lên: “Ngoan nào, từ giờ chúng ta sẽ gọi đúng vai vế nhé. Mẹ con gọi cậu là anh, con gọi cậu là ba.”

Hoan Hỉ Oan Gia

Hoan Hỉ Oan Gia Ta bị một hệ thống ngốc nghếch gắn nhầm, cần phải công lược nữ chính của thế giới thì mới được tự do. Nhưng ta chính là nữ chính mà? Tự công lược chính mình kiểu gì đây?? Ngay khi hệ thống chuẩn bị tự hủy để tạ tội, một thông báo đột nhiên vang lên: [Độ hảo cảm của mục tiêu đã đạt 100%, nhiệm vụ chinh phục hoàn thành.] Dưới ánh mắt kinh ngạc của hệ thống, ta mỉm cười thản nhiên. Đúng vậy, ta tự yêu chính mình nha.

Vong Phu Sống Lại Rồi

Vong Phu Sống Lại Rồi Phu quân đã mất nhiều năm nay của ta bỗng sống lại. Hắn dẫn về một thôn phụ dáng vẻ thướt tha, cùng năm đứa trẻ có dung mạo giống hệt mình. Khi nhìn thấy Hầu phủ đã lụi bại, hắn như phát điên hỏi ta: “Hầu phủ của ta đâu?” Ta cười nói với hắn: “Vị lão bá này, lúc Hầu phủ bị sao gia, chẳng lẽ không có ai báo cho ngài hay sao?”

TÔI MƠ THẤY MÌNH LÀ NỮ PHỤ

Tôi đã theo đuổi thái tử gia Bắc Kinh Thẩm Cẩn Hành suốt ba năm, và ngay trước khi định tỏ tình với anh ấy, tôi đã mơ một giấc mơ.Trong mơ, tôi là nữ phụ độc ác, còn nữ chính lại là cô giúp việc nhỏ trong nhà anh ta.Và anh ta sẽ vì nữ chính mà khiến gia đình tôi phá sản.???!!!Ngày hôm sau, anh ta ngồi đối diện tôi, vẻ mặt lạnh nhạt: “Tìm tôi có chuyện gì?”Nhìn quanh căn phòng được trang trí đầy hoa, tôi lúng túng nói: “Một lát nữa anh giúp tôi làm chứng nhé, tôi định tỏ tình với bạn thân của anh.”Sắc mặt anh ta lập tức u ám, giọng nói lạnh lùng cất lên: “Em nói lại lần nữa.”Tôi hoảng hốt: “Nếu không muốn làm chứng cũng được, vậy anh mau đi đi.”Anh ta cười lạnh, nắm lấy cổ tôi, nói: “Dùng xong rồi định bỏ rơi tôi à?”

BÍ MẬT HẸN HÒ VỚI SẾP

Ngủ quên, tôi lại vô tình đụng mặt ông sếp “trốn việc” tại quán ăn sáng.Tôi sợ đến mức chỉ muốn đào một cái hố chui xuống, còn anh ấy thì ngượng chín mặt, ngón chân như muốn bới tung cả tòa lâu đài phép thuật.Ngày hôm sau, công ty lan truyền tin đồn rằng chúng tôi đang lén lút yêu đương…

Không Hối Hận Vì Đã Yêu

Không Hối Hận Vì Đã Yêu Năm thứ tư tôi thích Kỷ Diên Xuyên, tôi nghe thấy anh nói với anh trai tôi: “Tôi làm sao có thể thích em gái của cậu? Như thế chẳng khác nào không ra gì.” Tôi cuối cùng cũng hoàn toàn tuyệt vọng, quyết định không dây dưa với anh nữa, đồng ý với gia đình ra nước ngoài du học. Thế nhưng lần tái ngộ sau đó, anh lại đỏ ngầu cả mắt, chặn tôi lại nơi góc tường, không cho tôi rời đi. Tôi lo lắng đẩy anh ra: “Kỷ Diên Xuyên!” “Anh không phải, anh chính là đồ không ra gì.”

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên Năm đó, khi tôi đường cùng không lối thoát, tôi mang theo tờ hôn ước trẻ con giả mạo để lừa lấy miếng ăn. Tôi đã lừa được cậu thiếu gia nhà họ Lộ quay vòng vòng trong lòng bàn tay. Cậu ta nói: “Thật là đáng ghét.” Tôi dí sát môi cậu ta, đe dọa: “Nói nữa là tôi hôn nát miệng cậu bây giờ.” Cậu ta quay mặt đi: “Cậu thật phiền phức.” Tôi đè cậu ta xuống: “Tin không, tôi lại dạy dỗ cậu thêm lần nữa?” Cậu ta tức đến đỏ bừng vành tai, tôi bật cười trêu: “Ô kìa, thiếu nam ngây thơ~” Cậu ta không thèm để ý đến tôi nữa, để lại một bóng lưng cao ngạo. Tôi cứ ngỡ cậu ta chỉ là kiểu miệng cứng tim mềm. Cho đến khi sự thật bị phơi bày, tôi mới biết… Cậu ta thật sự không thích tôi. Vì vậy, tôi lập tức vác vali, nửa đêm chuồn lên máy bay bỏ trốn. Năm năm sau, tình cờ gặp lại. Tôi cứ tưởng cậu ta tìm tôi để báo thù. Còn chưa kịp mở lời, nước mắt cậu ta đã rơi lã chã. “Đồ lừa đảo…” “Cậu dỗ tôi đi.” Cậu ta siết chặt tay tôi, giọng run run, “Chỉ cần cậu dỗ tôi, tôi sẽ tha thứ cho cậu.”

Xung Hỉ Tiểu Kiều Thê

Xung Hỉ Tiểu Kiều Thê Ta là tân nương xung hỉ. Sau khi Trấn Quốc Tướng quân hôn mê nửa năm, ta gả cho hắn. Chăm sóc Tướng quân không khó, thậm chí ta còn mong hắn mãi mãi đừng tỉnh lại. Nhưng rồi hắn vẫn tỉnh. Hắn nhìn ta, cười như không cười: “Nàng có biết ta tỉnh lại thế nào không?” Ta lắc đầu. “Bị nghe nàng nói xấu người khác, còn gảy bàn tính mà làm ồn đến tỉnh.”  

Kẻ Điên Dịu Dàng

Kẻ Điên Dịu Dàng Trở lại năm 1983, tôi gắng gượng mở mắt, liếc nhìn đứa con gái vừa mới chào đời, rồi tự véo mình một cái để không ngất đi.

Hôn Nhân Chôn Vùi Tình Yêu

Hôn Nhân Chôn Vùi Tình Yêu Lục Dương người xưa nay nổi tiếng là chính trực không gần nữ sắc, lại diễn một màn “anh hùng cứu mỹ nhân”. Anh đưa cô gái về biệt thự, giúp cô trả nợ, mở cửa hàng cho cô, nhưng chưa từng chạm vào. Chỉ mỗi ngày đến ăn một bữa cơm. Bạn bè không hiểu tại sao anh lại làm vậy. Anh chỉ nói: “Chỉ tham nửa ngày thảnh thơi của chốn hồng trần, về nhà tôi vẫn là người chồng tốt của Tư Niệm.”

Chia Tay Người Từng Yêu

Chia Tay Người Từng Yêu Phó Trì chê tôi nói lắp, chưa bao giờ muốn tôi bước vào thế giới của hắn ta. Bạn bè tụ tập, anh em của hắn ta trêu chọc: “Cậu cãi nhau với cà lăm thế nào?” Tiểu Thanh Mai của hắn ta cười nói: “Một câu mà nói mất ba phút, thật ngốc. Lần trước cô ấy không nói nên lời, trông như sắp khóc luôn.” Mọi người cười lớn: “Có vẻ như không có ý định cho người ta danh phận.” Phó Trì tỏ ra không quan tâm, nói: “Chỉ là một người nói lắp thôi, chơi chán thì chia tay.” Sau đó, tôi nắm tay anh trai hắn ta xuất hiện tại bữa tiệc. Đối đáp trôi chảy. Phó Trì nắm cổ tay tôi, lạnh lùng hỏi: “Em nói trôi chảy lại từ khi nào vậy?” Người đàn ông bên cạnh ôm eo tôi, cười nói: “Xin lỗi, cô ấy mắng chửi người vẫn luôn rất mượt.”

Kiều Kiều Không Biết Giữ

Kiều Kiều Không Biết Giữ Tôi giả làm bà lão để quay video ngắn, ai ngờ uống say lại bị đại ca trường vác về nhà. “Chú ơi, mẹ chú uống nhiều quá, cháu giao bà về cho chú ạ!” Ba tôi: “……” “Mẹ tôi mất ba năm rồi, cậu đào mộ lên à?”

Tây Ương

Tây Ương Khi Phó Tây Tân bị mù hai mắt, tôi đưa hắn về nhà. Hắn thích cắn tai tôi và nói hắn là con chó ngoan của tôi. Còn thích ở trong đêm tối dùng hai tay đo đạc cơ thể của tôi, nói muốn hình dung ra bộ dáng của tôi. Sau đó hắn lấy lại thị lực, hắn lại là thiếu gia của Phó thị bị mất tích, sớm đã có người trong lòng. Thừa dịp hắn còn chưa thấy mặt tôi, tôi để lại một tờ giấy chứng tử, biến mất không dấu vết. Trốn năm năm, nghe nói hắn mới kết hôn, tôi mới dám xuất hiện lần nữa. Nhưng máy bay vừa mới hạ cánh, sân bay đã bị rất nhiều vệ sĩ mặc đồ đen vây quanh. Phó Tây Tân cầm áo cưới được đặt may, nụ cười dịu dàng nhưng cố chấp. “Vợ sắp cưới, số đo của năm năm trước không chuẩn rồi.” “Ngoan, bây giờ để anh đo lại.”

Hái Trái Lê Đường

Hái Trái Lê Đường Thuở nhỏ vì cứu hoàng thái tôn, ta ngã xuống nước rồi trở nên ngốc nghếch. Thái tử phi trong lòng áy náy, liền định thân để bồi thường. Từ đó, ta trở thành cái đuôi nhỏ sau lưng Triệu Cảnh Xuyên, bám theo suốt bảy năm. Thế nhưng hắn lại ghét ta dây dưa, ghét ta ngu muội, luôn tìm cách bỏ ta lại phía sau thật xa. Đợi đến khi ta tròn mười sáu, việc đầu tiên hắn làm là thỉnh chỉ đi tuần du phương Nam. “Quốc gia đại sự là trọng, nhi thần nên sớm rèn luyện.” “Thẩm Đường Lê? Không cần báo cho nàng, để nàng phơi vài tháng cho gió thổi bớt nước trong đầu đi.” Ta vô tình nghe được một câu ấy, trên đường trở về liền hớn hở hỏi tổ mẫu: “Chỗ nào gió lớn nhất ạ?” “Tất nhiên là Tái Bắc rồi.” Hôm sau, thu dọn xong túi vải thêu hoa nhỏ, ta liền ngồi lên xe ngựa đi Tái Bắc, trong lòng vui như mở hội. Trước kia Triệu Cảnh Xuyên luôn nói Tiểu Đường đầu óc vào nước, dù có ăn tiên đan cũng không cứu nổi. Thế gian chẳng có tiên đan, nhưng có gió mà. Gió ở Tái Bắc lớn, thổi cho sạch sành sanh, Tiểu Đường ta nhất định sẽ trở nên thông minh. Mai sau gặp lại, thấy Tiểu Đường thông minh lanh lợi như thế, hắn sẽ không còn lý do để chê ta ngốc nữa.

Nhật Ký Chăn Dắt Ảnh Đế Hồ Ly

Nhật Ký Chăn Dắt Ảnh Đế Hồ Ly Tôi bị đuổi khỏi sở thú vì để con hồ ly xổng mất. Ảnh đế nổi tiếng đưa cho tôi một cành ô liu. Để tôi chăm sóc con hồ ly của hắn. Sau khi vào nhà hắn, tôi nhìn quanh bốn phía. “Hồ ly đâu?” Vòng eo bị một bó lông quấn quanh. Giọng nói của ảnh đế nào đó mị hoặc: “Ở đây này.”

Thính Hạ

Thính Hạ Từ nhỏ tôi và Cố Bắc Thần đã có hôn ước với nhau. Năm 7 tuổi vì cứu hắn tôi đã mắc tật nói lắp. Nhưng hắn lại giễu cợt tôi với bạn bè: “Ai lại thích đồ nói cà lăm chứ.” “Những người thích tôi hồi nhỏ nhiều không thể đếm hết.” Tôi bình tĩnh rời khỏi thế giới của hắn, thi đậu vào ngành y, được bình chọn là bác sĩ thực tập đẹp nhất. Hắn lại hết sức ghét bỏ: “Một người nói lắp có thể làm ra chuyện gì được chứ.” Cho đến khi tôi và phi công đẹp trai quay video tuyên truyền rồi nổi tiếng trên mạng. Trong video tôi nói chuyện rất rõ ràng. Mà người bên cạnh, ánh mắt nhìn tôi chân thành tha thiết. Đêm khuya hôm đó, tôi đăng một tấm ảnh lên nhóm bạn bè: “Ở cùng một chỗ với thiếu niên năm mười bảy tuổi thầm mến.” Cuối cùng Cố Bắc Thần ngồi không yên: “Thẩm Thính Hạ, em đừng quên chúng ta có hôn ước từ nhỏ.” Đáp lại hắn là nụ cười thản nhiên của một người đàn ông khác: “Anh hối hận sao, mới sáng sớm đã gọi điện thoại cho bạn gái tôi, anh không sao chứ?”