Ngôn Tình

Hành Trình Hạnh Phúc

Hành Trình Hạnh Phúc Tôi là thiên kim thật của hào môn nhà họ Sở, vừa được đón trở về. Sau khi về nhà, tôi không ngừng so sánh bản thân với vị thiên kim giả. Hết lần này đến lần khác, tôi ép chồng phải chèn ép em trai anh ấy. Ép con trai phải giành ngôi quán quân trong cuộc thi piano. Thế rồi đột nhiên, tôi nhìn thấy một loạt bình luận chạy trên không trung: 【Nữ phụ này đúng là tự tìm đường chết, có chồng giàu có, lại luôn dịu dàng, có con trai ngoan ngoãn nghe lời, vậy mà không biết hưởng, cứ bám riết lấy nữ chính mà ganh đua so bì.】 【Không sao, cuối cùng con trai cô ta sẽ vào tù, chồng cô ta phá sản vì nợ nần, để không liên lụy đến cô ta, anh ấy sẽ chết thảm, lúc đó cô ta mới thành thật được.】 【Thật mong ngày đó sớm đến, hì hì, cô ta không nhìn ra con trai mình đã bị dạy lệch đường rồi sao? Thắng cuộc thi hoàn toàn nhờ nhốt con trai nữ chính trong nhà vệ sinh, bảo sao sau này lại vào tù.】 Hóa ra, tôi chỉ là nhân vật đối chiếu của thiên kim giả trong một câu chuyện sảng văn* về thiên kim thật và giả. (*Sảng văn: thể loại truyện hài hước, sảng khoái, tình tiết thỏa mãn người đọc.)

Yêu Phải Cún Tsundere

Yêu Phải Cún Tsundere Khi đang cãi nhau với bạn trai, anh ấy đỏ mắt uất ức hét lên: “Nếu được làm lại từ đầu, tôi nhất định sẽ không hèn mọn làm ‘chó vẫy đuôi’ theo em nữa!” Ai ngờ, ngay ngày hôm đó, bọn tôi thật sự xuyên không về thời cấp ba. Anh ấy cũng giữ đúng lời, đối xử với tôi vô cùng lạnh nhạt. Tôi bắt đầu thất vọng, định từ bỏ mối tình này. Cho đến khi tôi tình cờ bắt gặp anh ấy đứng ở một góc khuất lẩm bẩm: “Lần này, tuyệt đối không làm chó cho Ninh Tiểu Vãn nữa.” “Phải duy trì hình tượng nam thần lạnh lùng, khiến cô ấy mê như điếu đổ, ngoan ngoãn nghe lời mình.” “Đáng ghét thật, Ninh Tiểu Vãn, chờ đó mà theo đuổi tôi đi! Làm chó cho tôi ấy!” Nhưng tối hôm đó, tôi chỉ vừa chủ động nói chuyện với hotboy trường được một câu. Anh ấy đã ôm mặt khóc như đun nước sôi: “Huhu, cầu xin em đừng đến với cậu ta! Cậu ta chỉ làm bạn trai em được thôi, còn tôi có thể làm… chó cho em mà!” “Em không tin thì tôi sủa cho em nghe luôn! Gâu gâu!” “Gâu gâu gâu gâu——”

Khi Nữ Thần Cao Lãnh Bị Lừa Tình

Khi Nữ Thần Cao Lãnh Bị Lừa Tình Đối tượng hôn ước của tôi là nhị thiếu gia của một tập đoàn lớn. Mới gặp mặt hai lần, anh ta đã huênh hoang khoe khoang: “Em có biết Thịnh Yến không? Anh trai ruột của anh đấy, cũng là người thừa kế của tập đoàn nhà anh. Anh ấy từ nhỏ đã rất thương anh.” “Em chỉ là con bé nhà quê lên thành phố thôi, sau này cứ yên tâm theo anh.” “Anh trai anh cũng sẽ rất rộng rãi với em.” Rộng rãi? Đúng là rộng rãi thật. Tôi lén nhìn bức ảnh cơ bụng trong điện thoại. Đều là Thịnh Yến gửi cho tôi cả.

Thiên Kim Giả Bỏ Chạy Rồi

Thiên Kim Giả Bỏ Chạy Rồi Tôi là thiên kim giả trong một cuốn tiểu thuyết cẩu huyết. Sau khi thức tỉnh, tôi thấy mình có cảm giác tham lam với nam chính nghèo khổ nhưng đẹp trai và lạnh lùng. Tôi dụ dỗ hắn, ăn hắn một cách sạch sẽ rồi bỏ trốn. Sau đó, Quý gia tổ chức tiệc đính hôn cho tôi, người đàn ông ngồi ở vị trí cao, sắc mặt tối tăm và giọng nói lạnh lùng hỏi: “Ngồi cách xa như vậy?” “Là sợ mọi người biết chúng ta có gian tình à?”

Tường Vi Như Nguyệt

Tường Vi Như Nguyệt Trọng sinh một kiếp, ta nghe thấy thứ muội đang bàn bạc về phương pháp chia ruộng mới. Ta liền biết, nàng đã trọng sinh rồi. Nàng nhìn ta, cười lạnh: “Tỷ tỷ, chẳng lẽ không chúc mừng ta sao?” Ta trông theo dáng vẻ vinh quang khi nàng được tuyển vào cung: “Chúc phúc cho muội.” Thâm cung tựa biển, kiếp trước ta mấy lần thoát ch.t trong gang tấc. Chúc muội đừng ch.t quá sớm.

Đúng Người Đúng Thời Điểm

Đúng Người Đúng Thời Điểm Trước khi thi đại học, tôi lén lấy trộm thư tình hot girl trường viết cho bạn thuở nhỏ của tôi, khiến hai người họ không thể ở bên nhau. Cậu ấy hận tôi cả đời. Thậm chí sau khi biết tôi yêu thầm mình, cậu ấy nói tôi đ//ố kị, á//c độc, cậu ấy sẽ không bao giờ thích tôi. Sau đó, tôi qua đời vì tai n//ạn xe cộ. Trước khi ch//ết, cậu ấy nói nếu như có thể bắt đầu lại từ đầu, xin tôi đừng bao giờ phá hoại mối lương duyên của cậu ấy và hot girl trường. Vậy thì như cậu ấy mong muốn. Bắt đầu lại lần nữa, tôi không lấy trộm thư tình. Sau đó, vì muốn vào cùng một trường với hot girl trường. Cậu ấy đã bỏ phần trắc nghiệm bài thi tổng hợp khoa học tự nhiên. 

Tự Mình Mặc Giá Y

Tự Mình Mặc Giá Y Nửa tháng trước khi thành thân, tiểu thanh mai của Chu Hành Dã thiếu chút nữa bị người ta làm nhục. Đêm đó, Chu Hành Dã nói với ta muốn lấy nàng ta làm bình thê. “Vũ Yên không có gì cả, không có ta nàng ấy không sống được.” Hắn ta cho rằng ta sẽ nhịn. Nhưng ta quay đầu tìm biệt viện ở ngoại ô của Tiêu Hạc Xuyên. “Thành thân sao? Tự mặc giá y là được, tiệc cưới sẵn sàng.”

Truy Thê Hỏa Táng

Truy Thê Hỏa Táng Tôi đã đóng vai một người vợ hoàn hảo suốt bảy năm, nhưng giờ không thể tiếp tục nữa. Tôi từng nghĩ rằng mình có thể cảm hóa chồng, khiến anh ấy yêu tôi. Nhưng thực tế chứng minh – không có cửa. Thế nên, tôi quyết định ly hôn. Ngay trong ngày kỷ niệm năm năm kết hôn. Sau khi ly thân, tôi hoàn toàn thả lỏng bản thân, tận hưởng cuộc sống tự do. Nhưng chưa kịp vui vẻ được bao lâu, tôi đã bị chồng bắt về. Tôi không ngờ… người buông thả hơn lại chính là anh ta. Tôi co rúm người trong góc, run cầm cập. Anh kéo lỏng cà vạt, cúi người, khẽ cười: “Ơ? Hóa ra em cũng biết sợ à?”

Xuyên Đến Bên Nàng

Xuyên Đến Bên Nàng Phu quân nuôi từ bé của ta là trạng nguyên tương lai. Hắn lợi dụng ta để thành danh, sau đó trở mặt cưới người trong lòng, còn diệt cả tộc ta, đày ta vào ngục tối. Trong ngục tối âm u, hắn và tân nương nắm tay nhau, lạnh lùng nhìn ta: “Ta đã nói, nhục nhã ngày hôm đó, ta sẽ trả lại gấp ngàn lần!” Chớp mắt, ta bừng tỉnh khỏi giấc mơ, không hiểu nổi giấc mơ này là điềm báo hay là nỗi lo lắng trong lòng. Sáng hôm sau, ta và Thôi Ninh Viễn cùng ngồi xe ngựa đến học đường nhưng nửa đường lại đâm phải một người. Người bị đâm ngã ngửa đầu dậy, lộ ra khuôn mặt thanh tú lạ thường, đôi mắt sáng ngời linh hoạt. Thôi Ninh Viễn khựng lại: “… Vị cô nương này?” Ta vô tình liếc nhìn sau lưng hắn, trong lòng kinh hãi vô cùng. Khuôn mặt này, người này, chẳng phải chính là Đường Lộ, tân nương mà Thôi Ninh Viễn yêu đến tận xương tủy trong giấc mơ đêm qua sao?

Nhân Gian Tám Vạn Mùa Xuân

Nhân Gian Tám Vạn Mùa Xuân Nha hoàn Thanh Mạt của ta đã tặng cho tên ăn mày một túi tiền đầy, ai nấy đều khen nàng rộng lượng. Nhưng ngày hôm sau, trong cung lại truyền đến thánh chỉ từ hôn. “Nữ nhi Hứa gia, Hứa Ấu Nhiên, phẩm hạnh bại hoại, cả đời bị giam cầm trong chùa miếu.” Ta chính là Hứa Ấu Nhiên. Khi bị thái giám lôi ra khỏi cửa, nha hoàn Thanh Mạt kề sát tai ta, cười khẽ: “Tiểu thư, trong túi tiền đó là bức họa diễm tình của cô, hiện đã lan truyền khắp thanh lâu. Cô không thể trở thành Tấn Vương phi tôn quý được nữa rồi.” Ta không thể trở thành, chẳng lẽ một nha hoàn như ngươi có thể thay thế? “Người muốn cô chết đâu chỉ có mình ta, cô đoán xem còn ai nữa ~” Nàng cười nhìn về phía chính sảnh, bên trong đang đứng ba người. Lần lượt là—phụ thân ta với gương mặt đầy phẫn nộ, mẫu thân ta với vẻ mặt đau thương, và biểu muội Vi Vân Thư khẽ cau mày. Họ là những người thân cận nhất của ta. Ai đang hại ta? Sau một trận đại hỏa, ta trọng sinh về ngày du xuân năm ấy.

Tổ Tiên Hiển Linh Rồi

Tổ Tiên Hiển Linh Rồi Thông thường, người ta cúng tổ tiên là để cầu bình an. Tôi mang theo thẻ ngân hàng của mình, chỉ mong cầu một đêm đổi đời thành đại gia. Ngày hôm sau, tài khoản của tôi bỗng xuất hiện một khoản tiền khổng lồ, mà dù có đầu thai ngàn lần cũng chưa chắc kiếm được. Tôi phát tài rồi ~ Nhưng vui quá hóa buồn, cảnh sát đã tìm đến tận cửa nhà tôi. Cuối cùng, tôi bị các chú cảnh sát bắt giữ vì tội “trộm cắp”.

Công Lược Nhân Vật Phản Diện Hắc Hóa

Công Lược Nhân Vật Phản Diện Hắc Hóa Bất ngờ xuyên sách, trói định hệ thống cứu rỗi. Hệ thống nói tôi phải công lược nhân vật phản diện độc ác. Hiện tại, nhân vật phản diện mới mười bảy tuổi, bị người bắt nạt, đang nằm thoi thóp trong hẻm nhỏ. Hệ thống: “Nhanh đến giúp cậu ta, chữa lành cho cậu ta, sưởi ấm cho cậu ta!” Tôi lập tức đến bên tai nhân vật phản diện thiếu niên: “Đánh nhau cũng đánh không thắng, cậu đúng là đồ phế vật.” Hệ thống: “?” Nhân vật phản diện: “?”

Hai Kẻ Thất Tình Lại Thành Đôi

Hai Kẻ Thất Tình Lại Thành Đôi Trúc mã Cố Tư Viễn của ta đã cưới đệ nhất tài nữ kinh đô Lâm Khê. Ta và Lục tiểu hầu gia, hai kẻ thất tình, trong tiệc cưới của họ đã cùng nhau uống rượu đến say khướt. Bởi vì, ta thầm thương trộm nhớ Cố Tư Viễn, còn hắn lại yêu Lâm Khê. Chúng ta uống đến say mèm, trước mặt mọi người, ta ôm hắn khóc đến đau đớn. Cứ như vậy, ta và Lục tiểu hầu gia bị gia đình ép buộc thành thân. Đêm động phòng, ta thấy trên tường phòng tân hôn treo bức tranh của Lâm Khê. Để công bằng, ta lấy bức họa của Cố Tư Viễn trong lòng ra, treo song song lên đó. Lúc này, Lục tiểu hầu gia bước vào phòng tân hôn, bất ngờ thốt lên một câu. “Nhìn thế này, họ đúng là một đôi trời sinh, vô cùng xứng đôi!”

Kỳ Nghỉ Của Quỷ Sai

Kỳ Nghỉ Của Quỷ Sai Vào buổi tối sau khi chia tay bạn trai, tôi đã tự tử. Không phải vì thất tình, mà là vì Địa phủ thông báo, bảo tôi về bắt giữ ác quỷ đang chạy trốn. Ba năm sau, tôi hoàn thành nhiệm vụ. Đang chuẩn bị lên trần gian nghỉ phép tiếp thì gặp được người yêu cũ. Hôm đó là sinh nhật tôi, anh ấy uống say khướt, ôm con dao mà tôi dùng để tự tử chửi bới om sòm. “Anh chỉ không cho em sờ cơ bụng thôi mà, sao em lại tự tử?” “Tống Kim Hòa, em thật không có tiền đồ gì cả!” Chết rồi còn bị mắng. Tôi có chút tức giận, định dọa anh ấy một chút. Kết quả lại nghe anh ấy nói: “Chỉ cần em có thể trở về, muốn sờ thế nào cũng được, người cũng cho em, có được không?” Nghe vậy, tôi lập tức hỏi thăm ân cần: “Nhưng em thích chủ động.”

Bệnh Không Muốn Rời Xa

Bệnh Không Muốn Rời Xa Tôi là một succubus mắc chứng sợ xã hội. *Succubus: là một nữ quỷ xuất hiện trong truyền thuyết phương Tây, được cho là quyến rũ đàn ông và chiếm đoạt tinh khí hoặc sinh lực của họ thông qua QHTD. Ngày nào tôi cũng nhìn chàng trai đẹp trai thơm phức ở đối diện mà chảy nước miếng. Tôi lén lút theo dõi anh ấy, thu thập những thứ anh ấy đã dùng. [Thơm quá, ngọt quá, thật muốn làm chuyện ấy với anh ấy.] Tôi nghĩ mình đã ngụy trang hoàn hảo. Cho đến một ngày, anh ấy say rượu, khoanh tay dựa vào khung cửa và thản nhiên nói: “Nhóc biến thái, qua mở cửa cho tôi, tôi quên mật khẩu rồi.” Tôi đang nấp sau mắt mèo nhà mình thì giật mình kinh hãi. Anh ấy đang gọi ai vậy? Gọi tôi sao?

Thời Gian Ghi Dấu Thanh Xuân

Thời Gian Ghi Dấu Thanh Xuân Tôi bị mắc chứng mù mặt, nên đã nhầm lẫn giữa trùm trường và học sinh giỏi. Khi trùm trường hẹn đánh nhau trong con hẻm, tôi ôm sách vở chạy đến hỏi bài. Còn khi học sinh giỏi đang giảng bài cho các bạn, tôi lại cầm chổi xông vào bảo vệ các bạn học. Cho đến một lần nữa tôi lại nhận nhầm người, trùm trường không chịu nổi nữa, túm cổ áo tôi hỏi: “Châu Kiến Tinh, đến bạn trai mình trông thế nào mà em cũng không biết à?” Học sinh giỏi gạt tay hắn ra, ánh mắt lạnh lùng: “Cô ấy đến tìm tôi.” Thế là xong đời.

Chiến Lược Theo Đuổi Vợ Của Người Chồng Tuyệt Vọng

Chiến Lược Theo Đuổi Vợ Của Người Chồng Tuyệt Vọng Năm thứ 6 sau khi kết hôn, người chồng vốn luôn điềm đạm, ít nói của tôi – Ứng Lâm – bỗng trở nên vô cùng kỳ lạ. Anh bắt đầu dành một tiếng mỗi ngày để chăm chút ngoại hình, hai tiếng để tập gym, ba tiếng chỉ để mang cơm cho tôi, và… quan sát kỹ lưỡng từng chàng trai trẻ lướt ngang qua tôi với ánh mắt cảnh giác. Tôi chẳng hiểu rốt cuộc đã có chuyện gì. Cho đến một ngày, tôi vô tình nhìn thấy nhật ký của anh. 「Hôm nay cô ấy ra ngoài mà không đeo nhẫn cưới. Là vô tình hay cố ý? Không nghĩ ra. Không dám hỏi. Tôi sắp phát điên rồi…」 「Cô ấy lại thả tim cho tên thực tập sinh đó. Cô ấy định gi .t tôi sao? Tất cả là do thằng đàn ông không biết xấu hổ kia…」 「Tôi trong gương đang già đi, mục rữa, xấu xí dần. Không được. Tôi phải hoàn hảo hơn nữa, mới không bị cô ấy bỏ rơi…」 「Thật bất lực… thật tuyệt vọng… tôi lớn hơn cô ấy 5 tuổi. Tôi đã không còn trẻ. Sắc suy tình cạn. Đây chính là kết cục của tôi sao…」

Em Gái Tâm Cơ

Em Gái Tâm Cơ Tôi vô tình thấy một bài đăng xin lời khuyên trên mạng, một cô em gái yêu anh rể mình, đang tìm cách để khiến anh ấy chấp nhận tình cảm của cô. Tôi tiện tay đưa bài đó cho chồng mình là Hạ Dương xem. Anh lặng lẽ đọc xong, nhìn tôi một cái rồi nói: “Em không nhận ra à… người đăng bài đó là em gái em đấy.”

Hoa Hải Đường Vẫn Như Xưa

Hoa Hải Đường Vẫn Như Xưa Phu quân của ta là Yến Đình Chi đã gây ra một vụ bê bối phong lưu bên ngoài. Đối phương là đích nữ của một quan tứ phẩm tên là Doãn Thanh Nguyệt, đã mang thai ba tháng. Nàng ta nói rằng không cầu xin gì khác, chỉ mong đứa con trong bụng có thể có một danh phận, được ghi vào gia phả Yến gia. Ta và Yến Đình Chi thành hôn đã ba năm, vẫn đắm chìm trong nghiên cứu kim thạch học, chưa từng có thai. Bà mẫu nghe tin đích nữ Doãn gia có thai, muốn nạp nàng ta vào phủ, sinh con trai thì có thể nâng lên làm bình thê. Mà trước đó không lâu, phụ thân ta vì phản đối tân chính mà bị bãi quan lưu đày, mất chức tể tướng. Chỉ trong một đêm, ta từ đệ nhất quý nữ kinh thành được mọi người ngưỡng mộ, trở thành trò cười sau lưng người khác. Bụng của đích nữ Doãn gia ngày một lớn, Yến Đình Chi không thể không đến cầu xin ta, đợi ta đồng ý mới có thể nghênh đón nàng ta vào cửa. “Thư Dư, trong lòng ta từ trước đến nay chỉ có mình nàng, Thanh Nguyệt dù có hài tử cũng không thể vượt qua nàng.” Ta rút ống tay áo dài khỏi tay Yến Đình Chi, không chút kiêng dè nhìn thẳng vào hắn. “Yến Đình Chi, chúng ta hòa li đi.”