Ngôn Tình
Chỉ Yêu Mình Em Vào phòng sinh, tôi phát hiện bác sĩ lại chính là chồng cũ của mình. Tôi vội vã níu lấy y tá, xin cô ấy cho tôi gây mê ngay, nhưng có vẻ đã muộn. “Ly hôn chưa đầy một năm mà em đã sinh con, có vẻ chồng mới của em giỏi hơn anh nhiều đấy nhỉ.” Hắn cầm dao mổ, mắt long lên giận dữ, lạnh lùng nhìn tôi. Tôi đành giả vờ ngất đi, nhưng đứa bé không chịu hợp tác. Nó cứ đạp lung tung vào bụng tôi, đau đến nỗi tôi phải bật thốt: “Đ.m, Lữ Tống, mau kéo con trai của anh ra đi!”
Nhặt Chồng Ta tên Vương Hoa Hoa, cha ta là thổ phỉ, ông ta là thổ phỉ, ông của ông ta cũng là thổ phỉ. Nhà ta chẳng có gì để lại, chỉ có duy nhất một tài sản là sơn trại này trên núi Hắc Phong. Đến đời ta, bảy đời truyền tử đã đứt mạch. Mẹ sinh ta xong thì qua đời, cha chưa kịp tục huyền để sinh một đứa con trai nối nghiệp đã không may ngã ngựa mà chế1. Không biết đám thổ phỉ này nghĩ gì, họ lại đặc biệt có tình có nghĩa. Đệ nhị và đệ tam đương gia đợi ta đến 18 tuổi thì phò ta làm chủ sơn trại. Đệ nhị đương gia còn bí mật nói với ta rằng, ông đã nhờ Lưu Manh Tử dưới núi xem bói cho ta, bảo rằng mệnh ta phi phàm, ắt sẽ hiển quý, chắc chắn là người làm đại đương gia! Sơn trại đã phủ đầy tuyết mùa đông, lạnh khác thường. Đệ nhị đương gia mấy ngày trước săn được một con gấu đen, lột da làm cho ta một cái áo choàng lớn. Ta khoác lên, tất cả anh em đều khen ta có khí phách, không hổ danh là đại đương gia.
Tham Niệm Năm thứ tư dây dưa với Chu Tấn Nhiên, nhà tôi phá sản. Bạch nguyệt quang của anh ta nhân cơ hội nói: “Vừa hay để cô ta chịu chút khổ, rèn luyện lại cái tính tình kiêu ngạo đó.” Chu Tấn Nhiên nghe lời cô ta, vứt tôi trên đường phố ngoại quốc. Bốn tháng sau, tôi mang theo vết thương chồng chất trở về Bắc Kinh. Tất cả mọi người đều cho rằng tôi sẽ tiếp tục bám lấy Chu Tấn Nhiên không buông, nhưng tôi lại chủ động tránh né, trả lại quà cho anh ta. Hoàn toàn vạch rõ ranh giới. Chu Tấn Nhiên cười nói với bạn bè: “Cuối cùng cũng thoát được khối thạch cao bám dính này.” Nhưng ngày tôi rời khỏi Bắc Kinh, anh ta lại hoảng loạn chạy đến sân bay, giọng run rẩy cầu xin: “Niệm Sơ, em đừng đi, chúng ta trở lại giống như trước đây có được không?” Tôi nở nụ cười, chỉ vào cái bụng hơi nhô lên của mình: “Chu Tấn Nhiên, anh xem, chúng ta sao còn có thể giống như trước đây được sao?”
Ái Tình Tựa Bão Tố Tống Thanh Yến như đi*n rồi, hắn say rượu rồi xông vào cung điện của ta, đưa tay định cởi áo ta. Ta quay lại tát hắn một cái, tay đau rát, nhưng hắn lại đỏ mắt trước, quỳ gối bên chân ta, giọng nói đã run rẩy. “Điện hạ, Tiêu Tuân đã trở lại.” Ồ, ta cứ tưởng chuyện gì to tát lắm, thì ra là hắn. Ta từ từ ngồi xuống, nâng cằm Tống Thanh Yến lên, mặc dù hắn không muốn, ta vẫn ép hắn phải nhìn ta. Giống thật, hắn và Tiêu Tuân giống hệt nhau, chỉ có điều trong ánh mắt Tống Thanh Yến có thêm vài phần mê say. Ta nhìn hắn, suýt nữa lại tưởng Tiêu Tuân đã quay về.
Ta gả cho Thái tử chỉ là để xung hỉ cho lão Hoàng đế đang hấp hối. Ai ngờ xung quá tay, vừa cưới xong ngày hôm sau đã tiễn người lên đường.
Yến Quy Trường Ninh Vào ngày đại hôn, người lẽ ra phải cùng ta bái đường lại dẫn theo một tân nương khác. Hắn nói, thành thân thì được, nhưng phải đồng thời nạp Trà Trà làm thiếp. Cả sảnh đường ồn ào xôn xao. Ta vén khăn voan, hỏi: “Ngươi vừa nói gì?” Hắn vậy mà thật sự lặp lại lần nữa, ngay trước mặt vô số khách nhân. Vậy thì đương nhiên, ta phải thành toàn cho hắn. Ta nói: “Được thôi, nhưng cái thân này đã có người thành, vậy ta sẽ không thành nữa.”
Em Hối Hận Rồi, Cho Em Cưới Lại Được Không? Vừa uống hết bát chè mà người tôi thầm thích là Lý Kiến Quốc đưa đến, trước mắt tôi bỗng xuất hiện hàng loạt dòng chữ bay lơ lửng: 【Trời má, trong nước có bỏ thuo’c, lát nữa thuo’c phát tác, tên khốn Lý Kiến Quốc sẽ gọi đội trưởng tri thức trẻ đến c//ư.ỡ/n/g h/i..ế/p nữ chính, còn định dùng thân thể cô ấy để đổi lấy suất về thành cho nữ phụ nữa!】 【Đúng vậy! Đội trưởng sẽ nói nữ chính là người lẳng lơ chủ động quyến rũ hắn. Cô ấy tiêu đời rồi, xem ra nam phụ nữ phụ sắp lên đời thành nam chính nữ chính luôn!】 【Không, vẫn còn cơ hội! Nam chính Thiệu Phong mới là người thật lòng với nữ chính, tối nay anh ấy trực đêm ở kho thóc, nếu nữ chính tới tìm ngay bây giờ thì vẫn kịp cứu vãn!】 Tôi ch .t sững khi nhìn thấy mấy dòng chữ ấy. Tìm đến Thiệu Phong, người mà tôi vừa mới huỷ hôn? Tôi không làm được! Nhưng… chân tôi lại không thành thật, cứ thế hướng về phía kho thóc mà đi.
Chồng Đẹp Trai Của Tôi Giỏi Thả Thính Lắm
Bạn Trai Cũ Của Tôi Chỉ Nghĩ Đến Chuyện Yêu Đương Bạn trai cũ của tôi chỉ nghĩ đến chuyện yêu đương. Tôi sắp tốt nghiệp cần tìm công ty để thực tập, cuối cùng tôi đành phải gửi sơ yếu lý lịch cho bạn trai cũ. Bạn trai cũ: [?] Tôi: [Đến chỗ anh làm hai tháng.] Anh: [Công ty của tôi không phải là nơi chứa chấp chó mèo đâu.] Tôi: [Vậy quên đi.] Sau đó tôi bỏ điện thoại xuống, đi tắm rửa. Lúc quay lại mới phát hiện điện thoại di động đã nhận được một đống tin nhắn. …
Tôi là thế thân cho mối tình đầu của Chu Cảnh Hoài.Anh ta cần gương mặt tôi, tôi cần tiền của anh ta.Chúng tôi vẫn luôn phối hợp ăn ý, cho đến khi anh ta phá sản.Tôi không do dự, lập tức thu dọn đồ đạc trong đêm chuẩn bị rời khỏi anh ta, nhưng lại bất ngờ nhìn thấy bình luận nổi lên:【Nữ phụ này đúng là tuyệt tình, nam chính vừa phá sản là cô ta chạy còn nhanh hơn thỏ, chẳng trách sau này nam chính quay lại việc đầu tiên là báo thù cô ta.】【Loại người nhỏ nhen, thấy người sa cơ là đạp, chẳng bao giờ làm nổi nữ chính đâu.】【Không để lại cho nam chính dù chỉ một đồng, chuyện này đúng là không bênh nổi, nữ phụ độc ác thật sự.】Bình luận càng lúc càng đáng sợ, thậm chí còn có người nói tôi vì áy náy nên đã quỳ xuống xin lỗi Chu Cảnh Hoài.Tôi hoảng hốt, lập tức hủy vé xe về quê, gọi điện cho Chu Cảnh Hoài.“Chồng ơi, anh đến đón em đi, trời mưa rồi, em không về nhà được.”
Anh Lính Quân Đội Tôi say rượu, ngồi tàu cao tốc thì đụng ngay một nhóm “anh lính quân đội”. Trong cơn choáng váng, tôi lao tới ôm tay người có vẻ là thủ lĩnh, vừa khóc vừa gào: “Chú ơi, rốt cuộc khi nào nhà nước mới phát người yêu cho cháu vậy ạ?!” Chú ấy thuận miệng chỉ đại một cái: “Trần Hoài, bước ra!”
Vào Phòng Thấy Toàn Trai Đẹp Tan làm về đến nhà, vừa mở cửa ra, tôi sững người khi thấy một đám trai đẹp cởi trần trong phòng. Tôi đi nhầm phòng à?
Phụ Thân Dẫn Ta Đi Tạo Phản Phụ thân ta tạo phản thành công, không biết nên khoe khoang thế nào cho phải: “Phế đế vẫn còn phong vận, tiền thái tử kia khá có tư sắc, đều ban cho nữ nhi của ta!” Cha con ông ta tức đến mức thổ huyết. Ta còn kích động hơn: “Ban cho con làm gì! Ban chết đi!”
Hoa Hải Đường Vẫn Như Xưa Phu quân của ta là Yến Đình Chi đã gây ra một vụ bê bối phong lưu bên ngoài. Đối phương là đích nữ của một quan tứ phẩm tên là Doãn Thanh Nguyệt, đã mang thai ba tháng. Nàng ta nói rằng không cầu xin gì khác, chỉ mong đứa con trong bụng có thể có một danh phận, được ghi vào gia phả Yến gia. Ta và Yến Đình Chi thành hôn đã ba năm, vẫn đắm chìm trong nghiên cứu kim thạch học, chưa từng có thai. Bà mẫu nghe tin đích nữ Doãn gia có thai, muốn nạp nàng ta vào phủ, sinh con trai thì có thể nâng lên làm bình thê. Mà trước đó không lâu, phụ thân ta vì phản đối tân chính mà bị bãi quan lưu đày, mất chức tể tướng. Chỉ trong một đêm, ta từ đệ nhất quý nữ kinh thành được mọi người ngưỡng mộ, trở thành trò cười sau lưng người khác. Bụng của đích nữ Doãn gia ngày một lớn, Yến Đình Chi không thể không đến cầu xin ta, đợi ta đồng ý mới có thể nghênh đón nàng ta vào cửa. “Thư Dư, trong lòng ta từ trước đến nay chỉ có mình nàng, Thanh Nguyệt dù có hài tử cũng không thể vượt qua nàng.” Ta rút ống tay áo dài khỏi tay Yến Đình Chi, không chút kiêng dè nhìn thẳng vào hắn. “Yến Đình Chi, chúng ta hòa li đi.”
Chỉ Một Chữ An Năm thứ 3 thành thân, ta phát hiện trong thư phòng của Thẩm Thiệu chín bức thư nhà giữa thời loạn lạc. Nội dung chỉ vỏn vẹn một chữ “An”. Hồi âm lại mang dấu ấn tư gia của biểu muội hắn. Ta chợt nhớ về năm ấy khói lửa dồn dập, chiến sự thất bại liên miên, từng thi thể binh sĩ ngã xuống được người dân tốt bụng đưa về an táng… Mà ta, vợ chính thất lại chưa từng nhận được một phong thư nào từ chàng. Vì lo lắng, ta đã lê đôi chân thương tích vượt hơn mấy chục dặm núi để dò hỏi tin tức. Cuối cùng bị quân lính lừa gạt, suýt bị hãm hại, chân còn chưa lành đã cố gắng trốn thoát về nhà. Lúc này đây, khi nhìn thấy chữ “An” mà từng đêm mong nhớ, đôi mắt ta mờ nhòe lệ. Nhưng bỗng nhiên… ta lại bật cười. Hôm hoà ly, Thẩm Thiệu nắm chặt tay áo ta, giận dữ quát: “Ta thề với trời, giữa ta và A Uyển chưa từng có tư tình. Nàng cớ gì phải vì một chữ đó mà tính toán?” Nhưng đối với ta, một chữ là đã quá đủ rồi.
Trèo Cành Cao Ta đã bỏ ra năm văn tiền để mua một thiếu niên sa cơ lỡ vận. Ta dỗ ngọt hắn, sai bảo làm việc như trâu ngựa để hầu hạ mình. Một ngày nọ, ta vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa hắn và một ám vệ: “Điện hạ, vài ngày nữa chúng ta sẽ trở về Sở Quốc.” “Nữ tử này… Điện hạ định xử lý thế nào?” Nguyên Hành khẽ cười, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng: “Oanh Oanh chỉ là một nữ tử thấp hèn, lại mồ côi phụ mẫu. Nếu nàng ta biết thân phận thật của bổn vương, chắc chắn sẽ tìm mọi cách để trèo cành cao, bám riết không buông.” “Thôi được rồi, ai bảo nàng ta có dung mạo khuynh thành cơ chứ? Đến lúc đó, bổn vương sẽ đặc ân cho nàng ta làm thị thiếp thông phòng. Nàng ta hẳn sẽ mang ơn đội nghĩa.” Hóa ra, hắn chính là Ngũ hoàng tử của Sở Quốc. Lần này giả nghèo khó, chẳng qua chỉ để đùa vui với ta mà thôi. Ta khẽ thở phào nhẹ nhõm. Thật ra, ta cũng đang đóng kịch. Ta là tiểu thư được nuôi dưỡng ở trang viên của phủ Quốc Công. Bảy ngày nữa, ta sẽ thay tỷ tỷ chính thất để sang Sở Quốc hòa thân. Người ta phải cưới chính là vị Thái tử hoàng huynh của Nguyên Hành kia.
Nhân Duyên Trời Định Ta nữ giả nam trang, xông pha nơi sa trường, kết quả hoàng đế lại ban hôn cho ta với công chúa. Chết tiệt, chơi quá đà rồi. Tin xấu: Ta đã phạm tội khi quân. Tin tốt: Phạm tội khi quân không chỉ có mình ta.
Vận Mệnh Trong Tay Năm thứ ba ta khởi binh tạo phản, triều đình vì muốn xoa dịu ta mà phái vị hôn phu cũ của ta đến hòa thân. Hắn mặc y phục mỏng manh, gương mặt đầy vẻ nhục nhã, ngồi trên giường của ta. Ta bóp cằm hắn, cười nhạo: “Ồ? Nghĩ thông suốt rồi sao? Bằng lòng theo ta rồi à?” Trước đây ở kinh thành, hắn thề độc rằng thà bị vạn tiễn xuyên tâm còn hơn cưới ta. Hắn nghiến răng căm hận nói: “Ngươi dù có chiếm được thân thể ta, cũng không có được trái tim ta!” Ta lập tức đá hắn xuống giường, bảo hắn cút đi. Ai thèm hắn chứ? Trước đây thề non hẹn biển dụ hắn cho vui, hắn lại tưởng bản thân là bảo vật chắc.
Giữ Bên Nhau Một Đời Ta bị phu quân đưa đến cho Thái tử ngay trong đêm tân hôn. Về sau, thân thể ta thường xuyên không khoẻ, lúc nào cũng thấy buồn nôn. Ánh mắt Thái tử âm u dịu dàng vuốt ve bụng ta. “Miểu Miểu, ngươi chỉ cần yêu một mình ta là đủ rồi.”
Trong bữa tiệc gia đình, tôi vô tình làm rơi đũa xuống chỗ dưới chân của chú nhỏ ngồi đối diện.Không biết một tổng tài như chú ấy thì trên chân có lông không nhỉ?Tôi lén lút sờ sờ chân của chú nhỏ.Ừm.Mịn màng như ngọc.Thử sờ thêm cái nữa.Bỗng nhiên có người túm cổ áo kéo tôi ra khỏi gầm bàn.Chú nhỏ nở nụ cười như không cười: “Nhóc con, chơi vui nhỉ?”