Ngôn Tình
Ác Nữ Phong Tình Vạn Chủng Tôi xuyên không thành vai nữ phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết. Nhưng tôi không còn hứng thú gì với việc trở nên độc ác nữa. Ngày ngày tát nữ chính, tay tôi không đau chắc? Ngày ngày đi mua sắm quần áo, thi thoảng ghé công ty nhà mình một chuyến, mỗi tuần làm móng và chăm sóc da mặt, chẳng phải dễ chịu hơn sao? Không ai ngờ rằng, sau một tháng nằm không không làm gì, nam chính lại chủ động tìm đến tôi. Anh ta dồn tôi vào góc tường, đôi mắt đào hoa nhìn chằm chằm: “Trúc Trúc, sao em không còn ghen với anh nữa?”
Nam Phụ Bệnh Không Hề Nhẹ Gia đình tôi phá sản, Lục Từ nói sẽ giúp tôi. Tôi vội chạy đi tìm anh ta. Nhưng tôi lại nghe thấy anh ta đang cười nhạo cùng bạn bè bên ngoài phòng bao: “Giúp cô ấy á? Làm sao có thể, gọi cô ấy đến chỉ để trêu chọc thôi.” “Cô ấy theo đuổi tôi bao nhiêu năm nay, chán chết đi được. Có cơ hội này, sao có thể bỏ qua chứ?” “Hình ảnh một cô gái ngoan ngoãn bị bắt nạt đến phát khóc, chỉ nghĩ thôi đã thấy thú vị rồi.” Tôi hoàn toàn tuyệt vọng về Lục Từ, quay đầu gọi điện cho kẻ thù của anh ta. Sau đó, Lục Từ bất chấp nguy hiểm, lái xe vượt tốc độ để chặn chiếc xe của Tề Hàn, nhưng lại thấy tôi ngồi trên đùi và hôn Tề Hàn say sưa. Tề Hàn cười vui vẻ: “Cảnh còn lại có lẽ không thích hợp để Tổng giám đốc Lục xem.”
Kẻ Điên Dịu Dàng Trở lại năm 1983, tôi gắng gượng mở mắt, liếc nhìn đứa con gái vừa mới chào đời, rồi tự véo mình một cái để không ngất đi.
Vả Mặt Bạn Trai Cũ Cặn Bã Hai giờ sáng, tôi vẫn đang nướng đùi gà bên ngoài Đại học Thanh Hoa. Bất ngờ, tôi gặp phải bạn trai, bên cạnh anh ta là một cô gái xinh đẹp dễ thương. Ánh mắt của hai người họ nhìn nhau đầy tình tứ. “Cho một đùi gà nướng. Cảm ơn.” Anh ta không nhìn thẳng vào người bán hàng, nên không nhận ra tôi đang giận dữ sau lớp khẩu trang. Cô gái nói giọng trong trẻo: “Gia Minh, sao chỉ mua có một cái vậy?” “Chúng ta ăn chung.” Giọng nói dịu dàng của Hồ Gia Minh, tôi đã lâu không được nghe thấy. Cô ấy gật đầu e thẹn, quay sang thấy tôi chưa nướng, liền hỏi: “Sao chị không nướng đi?” “Trả tiền trước.” Tôi trả lời lạnh lùng. “Ồ, 15 đồng một cái phải không?” Cô gái vừa nói vừa lấy điện thoại ra thanh toán, Hồ Gia Minh lập tức ngăn lại, “Để anh trả. Làm sao có thể để con gái trả chứ.” Nụ cười rạng rỡ của cô gái khiến tôi đau nhói. “150 đồng.” Tôi nói giọng lạnh lùng. “Cái gì?” Hồ Gia Minh tưởng mình nghe nhầm, mặt đầy vẻ không tin được. Khi tôi kéo khẩu trang xuống, anh ta hoàn toàn sững sờ.
Bạn Gái Dũng Mãnh Của Tôi Anh họ vô tình nghe nhầm điện thoại của đối tượng hẹn hò qua mạng của tôi. “Alo, cục cưng.” “Hử, cục cưng đéo nào ở đây?” Anh họ tôi quanh năm tập thể hình, dây thanh quản cũng luyện thành cơ bắp luôn rồi. Giọng nói trầm ấm của anh ấy làm cho người bên kia im lặng giây lát, rồi cúp máy cái rụp. Tôi tưởng anh sẽ chia tay với tôi nhưng tối đó khi tôi đăng nhập tài khoản phụ của trò chơi, tôi thấy anh ấy đang trò chuyện với anh em trong nhóm bang hội: [Anh em ơi, nếu vợ của chúng mày là đàn ông thì phải làm sao?] [Không phải tao, là bạn của tao.] [Hơn nữa, giọng nói của người yêu nó nghe như có thể đấm nó bốp bốp chát chát vào tường rồi lặt nó ra làm hai vậy đó.] [Sau này kết hôn rồi, anh ta đối xử không tốt với nó thì phải làm sao?] [Thực ra bạn của tao cũng không phải người cứng nhắc lắm.] [Đúng rồi, trước đây đối tượng của chúng bây đặc biệt thích xem tiểu thuyết đam mỹ nào ấy nhỉ? Xem ở đâu thế?] [Không có ý gì khác, tao chỉ thấy thú vị, muốn xem thử thôi.]
Tôi Là Thầy Bói Của Mafia Tôi là thầy bói Tarot riêng của Giáo phụ mafia. Trong lần bói toán cuối cùng, ông ấy bảo tôi chọn một trong 99 người con trai của ông làm chồng. “Shirley, ai được cô chọn sẽ là người thừa kế mọi thứ của tôi bao gồm cả vị trí Giáo phụ.” Kiếp trước, tôi nghe theo trái tim, chọn Kevin người đàn ông được định sẵn trong tiểu thuyết là sẽ cưới tôi. Thế nhưng trong kỳ nghỉ trăng mật, anh ta đưa tôi tới một vùng đất hoang vắng. “Nếu không phải vì cô giở trò trong lúc rút bài Tarot, ép tôi cưới cô, thì Alice đã không u sầu đến mức phải kết hôn với kẻ khác rồi chết vì khó sinh trên bàn mổ.” “Cô không phải giỏi bói toán lắm sao? Lấy bài Tarot của cô mà đánh nhau với bầy thú dữ ấy đi!” Anh ta đẩy mạnh tôi ra khỏi xe. Không xa là bầy gấu ngựa Tây Tạng đang đói, gầm rú lao về phía tôi như hóa điên. Chúng lột da tôi từng lớp, xé thịt tôi từng mảng. Trong tuyệt vọng, tôi nghe thấy âm thanh chúng nhai nát xương sọ của tôi. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay trở lại đúng ngày mà Giáo phụ bảo tôi rút bài Tarot. Ngón tay tôi dừng lại ngay trên lá bài mình đã chọn ở kiếp trước. Giáo phụ hỏi: “Cô muốn chọn lá này à?” Tôi không do dự cầm lấy lá bài giống hệt như kiếp trước: “Vâng.”
Giữa Lưỡi Dao Và Trái Tim Sau khi say rượu vô tình ngã vào vòng tay của người anh kế lạnh lùng vô tình, tôi phát hiện mình mang thai ngoài ý muốn. Lo sợ hắn sẽ trả thù, tôi quyết định trốn đi với đứa bé trong bụng. Sau đó, khi trở về nước, tôi nói dối ba của đứa trẻ đã qua đời. Tôi giới thiệu hắn với con mình: “Đây là anh của mẹ, con nên gọi là cậu.” Người đàn ông bế đứa bé lên: “Ngoan nào, từ giờ chúng ta sẽ gọi đúng vai vế nhé. Mẹ con gọi cậu là anh, con gọi cậu là ba.”
Tặng Em Ngàn Vạn Tinh Hà Đính hôn ba năm, Tề Trú không hề đề cập tới chuyện làm lễ kết hôn. Tôi cảm thấy không có ý nghĩa. Đêm chuẩn bị nói chia tay, bạn thân mượn rượu hôn Tề Trú. Vì thế lời chia tay của tôi bị coi chỉ là vì giận dỗi. “Cô ấy uống say, huống chi cô ấy lại là bạn thân của em, em đừng có lòng dạ hẹp hòi như vậy được không?” “Không phải là muốn ép anh kết hôn sao? Nói thẳng là được không cần chơi chiêu này.” Tôi cười lắc đầu, kéo tay người đàn ông bên cạnh: “Đúng là muốn kết hôn nhưng không phải với anh.” Sau đó, Tề Trú vọng tưởng dùng một đám cưới hoành tráng thì tôi sẽ quay đầu lại. Tôi giơ chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út lên cho hắn ta xem. “Thật ngại quá, tôi thật sự kết hôn rồi, kết hôn nữa là phạm pháp.”
Nhặt Được Phu Quân Ngốc “Ta sẽ thành toàn cho các ngươi.” Ta đứng trước mặt Trường Công chúa, thảm thiết thốt lên câu ấy. Trong lòng lại vô cùng phấn khởi, cơ hội phú quý cuối cùng cũng tới rồi! “Nương tử muốn thành toàn cho ai?” Chưa kịp mừng được hai giây, từ sau bình phong bỗng vọng ra giọng nói quen thuộc.
Nghĩ Nhiều Rồi Tôi chia sẻ ảnh cosplay váy cưới mới của mình cho bạn thân nhưng lại gửi nhầm cho anh trai cô ấy. Tôi lập tức thu hồi tin nhắn, rồi gửi lại ảnh cho bạn thân. Bình thường cô ấy trả lời tin nhắn rất nhanh, nhưng lần này lại lâu lắm mới online. “Muốn nghe chuyện thú vị về anh trai tớ không?” “Anh tớ vừa khóc đấy! Vừa nấu ăn vừa rơi nước mắt, còn cứng miệng bảo là do khói dầu mỡ quá cay.” “Tớ nghe anh ấy lẩm bẩm cái gì mà kết hôn rồi mới nói cho tôi…” “Anh tớ thất tình rồi phải không?”
Chia Tay Người Từng Yêu Phó Trì chê tôi nói lắp, chưa bao giờ muốn tôi bước vào thế giới của hắn ta. Bạn bè tụ tập, anh em của hắn ta trêu chọc: “Cậu cãi nhau với cà lăm thế nào?” Tiểu Thanh Mai của hắn ta cười nói: “Một câu mà nói mất ba phút, thật ngốc. Lần trước cô ấy không nói nên lời, trông như sắp khóc luôn.” Mọi người cười lớn: “Có vẻ như không có ý định cho người ta danh phận.” Phó Trì tỏ ra không quan tâm, nói: “Chỉ là một người nói lắp thôi, chơi chán thì chia tay.” Sau đó, tôi nắm tay anh trai hắn ta xuất hiện tại bữa tiệc. Đối đáp trôi chảy. Phó Trì nắm cổ tay tôi, lạnh lùng hỏi: “Em nói trôi chảy lại từ khi nào vậy?” Người đàn ông bên cạnh ôm eo tôi, cười nói: “Xin lỗi, cô ấy mắng chửi người vẫn luôn rất mượt.”
Bảo Bối Của Lục Cánh Sơ Khi tôi bị bệnh nằm viện cần người chăm sóc, anh trai tôi ném tôi cho bạn tốt của anh ấy, rồi đi hẹn hò. Tôi vạn lần không muốn, muốn anh trai tìm hộ lý cho tôi, cũng không cần bạn anh trai chiếu cố. Anh trai vô cùng đau đớn dạy bảo tôi: “Em có biết hiện tại thuê hộ lý đắt bao nhiêu không? Tiền tiết kiệm được anh có thể mua cho bạn gái của anh một cái túi rồi.” Tôi hiểu, tôi không đáng giá bằng một cái túi. Tôi chưa từ bỏ ý định: “Nam nữ khác biệt, anh yên tâm giao em cho anh ấy sao?” Anh tôi tràn đầy tự tin cam đoan với tôi: “Yên tâm, em như này, cậu ta thấy chướng mắt lắm.” Sau đó, anh trai tôi bắt gặp anh em tốt của mình ấn tôi lên tường và hôn môi, liền tức giận thét gào: “Lục Cánh Sơ, tôi coi cậu là anh em tốt, cậu dám tán tỉnh em gái tôi?” Lục Cánh Sơ ôm tôi, cười như hồ ly: “Bảo bối, nói cho anh ấy biết, em tán tỉnh anh bao lâu rồi.”
Tình Này Mãi Không Phai Năm thứ năm sau khi ta qua đời, phu quân đã trở thành kẻ đại gian thần bị người người phỉ nhổ. Hắn quyền khuynh triều dã, không việc ác nào không làm. Duy chỉ có một điều, hắn không gần nữ sắc. Thái hậu muốn gả công chúa cho hắn, nhưng hắn thẳng thừng từ chối ngay trước mặt bá quan: “Thê tử của thần đã khuất, cả đời này thần chỉ nguyện tưởng nhớ một người mà sống đến cuối đời.” Nhưng sau khi hạ triều, ta lặng lẽ đi theo hắn vào sâu trong cung cấm, mới thấy Thái hậu cao quý đang dịu dàng tựa vào lòng hắn. “Tạ khanh, ngươi dám chống đối ta trước bá quan triều đình, ngươi nói xem ta nên phạt ngươi thế nào đây?”
Hàng năm đều có Tuế Tuế Hồi đại học khi đang làm công việc bán thời gian, tôi quen Trần Kinh Liêm có tiền có thế ở Bắc Kinh. Hắn dùng hết tâm trí và sức lực để theo đuổi tôi. Thậm chí nhiều năm như vậy, tôi là người duy nhất hắn từng cho danh phận “bạn gái”. Nhưng chỉ được một năm hắn đã mất đi hứng thú với tôi. Lần cuối cùng gặp mặt, hắn ngay cả xe cũng không xuống, chỉ hạ cửa sổ xe xuống nói. “Tuế tuế, tỉnh táo một chút đi, trò chơi đã kết thúc rồi.” Rất lâu sau khi tôi đi, Trần Kinh Liêm cũng không để chuyện này trong lòng. Cho đến một hôm hắn say rượu, hắn bất ngờ ôm bạn gái và nói: “Tuế Tuế, còn biết đường về nhà sao.” Sau đó, hắn ngàn dặm xa xôi đi đến thành phố nhỏ, tham dự hôn lễ của tôi. Toàn bộ quá trình hôn lễ, hắn ôn nhuận lễ độ, trò chuyện vui vẻ. Cho đến khi chú rể hôn cô dâu. Trần Kinh Liêm ngồi ở dưới sân khấu bóp nát cái ly trong tay.
Khi Tình Yêu Lên Tiếng Năm Vệ Lan mất thính giác, tôi đã đề nghị chia tay. “Tôi không muốn bị một người điếc kéo xuống, chúng ta chia tay trong hòa bình.” Nhiều năm sau, Vệ Lan trở thành một tuyển thủ esports thiên tài và trở về sau khi giành chức vô địch. Tại buổi gặp mặt người hâm mộ, có một phóng viên hỏi anh có muốn tái hợp với người yêu cũ không. Anh nhìn tôi ở dưới, hạ thấp ánh mắt và chế nhạo: “Tôi chưa ngu ngốc đến mức đó đâu. Nhưng nếu đối phương không biết điều, đừng trách tôi không khách sáo.” Tối hôm đó, tôi bị anh giữ chặt dưới thân, cầu xin tha thứ. Anh thong thả tháo bỏ máy trợ thính, lười biếng nói: “Em nói gì vậy? Tôi không nghe thấy.”
Bệnh Không Muốn Rời Xa Tôi là một succubus mắc chứng sợ xã hội. *Succubus: là một nữ quỷ xuất hiện trong truyền thuyết phương Tây, được cho là quyến rũ đàn ông và chiếm đoạt tinh khí hoặc sinh lực của họ thông qua QHTD. Ngày nào tôi cũng nhìn chàng trai đẹp trai thơm phức ở đối diện mà chảy nước miếng. Tôi lén lút theo dõi anh ấy, thu thập những thứ anh ấy đã dùng. [Thơm quá, ngọt quá, thật muốn làm chuyện ấy với anh ấy.] Tôi nghĩ mình đã ngụy trang hoàn hảo. Cho đến một ngày, anh ấy say rượu, khoanh tay dựa vào khung cửa và thản nhiên nói: “Nhóc biến thái, qua mở cửa cho tôi, tôi quên mật khẩu rồi.” Tôi đang nấp sau mắt mèo nhà mình thì giật mình kinh hãi. Anh ấy đang gọi ai vậy? Gọi tôi sao?
Trưởng Công Chúa Thích Cường Thủ Đoạt Hào Bề ngoài, ta là trưởng nữ của thế gia danh giá, nhưng thực ra, ta là một kẻ biến thái. Ta để mắt đến kẻ mà cả kinh thành đều ghét bỏ – tên công tử ăn chơi trác táng Triệu Nhất Thư. Sau nhiều đắn đo, ta sai muội muội tìm về một số thoại bản để học tập đạo lý yêu đương. Muội ấy mang về một chồng thoại bản sủng văn ngọt ngào, ta lắc đầu: “Không cần loại này.” Muội ấy hỏi: “Vậy tỷ cần loại nào?” Ta đáp: “Cưỡng đoạt bá đạo, càng biến thái càng tốt, xe chạy bạt mạng, càng hoang đường càng hay.” Muội ấy: “……”
Gió Mang Em Về Bên Anh Đối tượng liên hôn hiểu lầm rằng tôi sắp chết. Nhưng tôi hoàn toàn không hay biết gì về chuyện đó. Anh im lặng rất lâu, rồi do dự hỏi: “Chúng ta còn bao nhiêu thời gian nữa?” Tôi tưởng anh đang hỏi về thời hạn một năm của cuộc liên hôn, nên thành thật trả lời: “Còn ba tháng.” Người đàn ông luôn lạnh lùng xa cách, lịch thiệp ấy bỗng đỏ hoe mắt. Đã chia phòng hơn nửa năm, lần đầu tiên giữa đêm anh lén chui vào chăn tôi, ôm chặt tôi mà khóc ướt nửa chiếc giường. “Vẫn chưa kịp nói với em, thật ra anh đã thầm yêu em nhiều năm rồi… hu hu.”
Quý Bà Toàn Thời Gian Tôi là một bà nội trợ toàn thời gian, mỗi tháng có 50.000 tệ tiền tiêu vặt và thường xuyên đi du lịch nước ngoài. Cô bạn thân ghen tị đến phát điên, liền quyến rũ chồng tôi và trở thành “tiểu tam.” Cô ta tràn đầy hy vọng mà từ bỏ công việc, chuẩn bị tận hưởng một cuộc sống nhàn hạ thoải mái như tôi. Nhưng không ngờ, đó lại là khởi đầu của một cơn ác mộng…
Mối Quan Hệ Yêu Đương Năm thứ ba sau khi kết hôn, Cố Hoài nói anh ta đã chán rồi nên nuôi một cô nữ sinh đại học xinh đẹp. Tôi cũng đâu có thiệt thòi gì, tôi bao một người mẫu nam đẹp trai như yêu tinh, mỗi đêm lại được ca hát vui vẻ. Sau đó, người mẫu nam này muốn leo lên vị trí cao hơn và yêu cầu tôi cho hắn một danh phận. Tôi sợ quá nên lập tức yêu cầu chia tay. Nhưng điều buồn cười là mặc dù chồng tôi không về nhà ngày nào, mỗi tháng tôi tiêu cho hắn cả triệu cũng chẳng ai quản lý, vậy mà hắn còn không hài lòng sao? Cho đến khi tôi đi cùng Cố Hoài tham dự một bữa tiệc của những đại gia ở Bắc Kinh, sau đó diễn vở kịch vợ chồng ân ái. Không ngờ, người mẫu nam mà tôi vừa chia tay lại chính là người thừa kế của một gia tộc hùng mạnh. Ngày hôm đó, Cố Hoài gọi điện cho tôi: “Em đang ở đâu?” Tôi đứng trước cửa sổ kính, che miệng, thở hổn hển. Ở đầu dây bên kia, anh ta tức giận nói: “Em đang ở với ai?” Người đứng sau tôi lập tức tắt điện thoại, dùng lực mạnh hơn: “Vẫn còn sức để nghe điện thoại của người khác à? Xem ra em vẫn chưa đủ mệt.”