Ngôn Tình
Đảo Ngủ Dưới Ánh Trăng Vì báo ơn, tôi kết hôn với thiếu gia nhà họ Tô – Tô Vũ, một người kiêu ngạo, ngỗ ngược, luôn cho mình là tâm điểm. Đêm tân hôn, anh ta chỉ vào chiếc giường: “Tôi mắc bệnh sạch sẽ, không thích ngủ chung giường với người khác.” Tôi lập tức cuốn chăn gối rời đi. Sau đó, bạn trai cũ của tôi trở về nước, tìm tôi để quay lại. Tối hôm ấy, Tô Vũ ôm gối, không mời mà đến. Thấy tôi ngơ ngác, anh ta bình thản nói: “Mái nhà dột, miễn cưỡng ngủ tạm với em một đêm.” Tôi gật đầu thông cảm. Tối thứ hai, Tô Vũ lại đến: “Cửa sổ hở, miễn cưỡng ngủ thêm một đêm.” Tôi bắt đầu thấy có gì đó không ổn. Đến tối thứ bảy, tôi chặn anh ta trước cửa, cau mày hỏi: “Hôm nay lại dột cái gì nữa?” Anh ta nhìn tôi, mặt đỏ đến kỳ lạ: “Tim tôi… dột sang chỗ em rồi.”
Bạn Gái Tôi Bị Bắt Làm Sính Lễ Tôi đưa bạn gái về vùng núi quê nhà để dự đám cưới của em họ. Em họ nói rằng thiếu phù dâu, nên nhờ bạn gái tôi tham gia cho đủ số lượng. Ngày cưới, em họ dẫn bạn gái tôi đi đón dâu xong, nhưng không quay lại. Khi tôi cuống cuồng chạy đến nhà cô dâu, thì phát hiện bạn gái mình quần áo xộc xệch, đã bị em trai của cô dâu – người bị bệnh bại liệt – xâm hại. Gia đình cô dâu còn ngang nhiên nói: “Dù sao con gái cũng đã không còn trinh trắng rồi, ở lại làng đừng quay về nữa, gả cho con trai tôi, vừa hay thân lại càng thêm thân.” Tôi lúc đó mới biết, để kết hôn em họ đã thỏa thuận với gia đình cô dâu để đổi dâu. Họ đã coi bạn gái tôi như một phần của sính lễ! Tôi giận dữ tột cùng, lập tức muốn báo cảnh sát. Nhưng bị bố mẹ cô dâu cùng dân làng hợp sức đánh chết, vứt xác nơi hoang dã, bị chó hoang ăn thịt. Bạn gái tôi bị nhốt trong làng, chịu đủ mọi tra tấn, trở thành công cụ sinh sản. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi sống lại vào ngày vừa trở về làng quê. Em họ đang nhìn tôi với vẻ mặt nịnh bợ: “Anh, cho em mượn chị dâu làm phù dâu được không?”
Nhật Ký Cưa Vợ Của Cún Con Tâm Cơ Gia đình chủ thuê của tôi có một cậu ấm rất ghét tôi. Thậm chí còn ghét cả chú cún mà tôi nuôi. Cậu luôn nhìn chú cún bằng ánh mắt lạnh lùng và mắng: “Đồ súc sinh đáng ghét.” Cho đến khi chú cún bị cậu bắt vào trong nhà. Qua khe cửa, tôi thấy cậu hung hăng chọc vào đầu chú cún: “Mày xấu như vậy, dựa vào gì mày được làm cún của cô ấy.” “Không được nhảy vào lòng cô ấy, để cô ấy ôm mày.” “Không được lên giường cô ấy, đó là chỗ của tao sau này.” “Lại gần cô ấy nữa, tao cạo trọc đầu mày.” Tôi: ?
Hết Mình Cũng Chỉ Vì Em Trong giờ học, tôi cố tình nhắn tin cho vị giáo sư dạy thay: “Chồng à, tối nay có thể ‘bịch bịch bịch’, nhưng mà chỉ cần anh cười thôi là coi như vô hiệu.” Khóe môi người đang đứng trên bục giảng khẽ cong lên. … Tối đó, tôi tức giận mắng anh không tuân theo luật chơi. Giáo sư thì chậm rãi mở một hộp bcs siêu mỏng 0.01 mới toanh. “Anh cười rồi thì đúng là vô hiệu thật mà.” Tôi: “??”
Nhật Ký Hắc Hóa Của Tạ Tiểu Cẩu Sau khi cứu rỗi thành công nam chính Yandere. Ta hỏi: “Có thể cho ta làm hoàng hậu không?” Tạ Ngộ Triều im lặng không nói. Vì vậy ta bỏ mặc hắn, giả chết trở về thế giới ban đầu. Tay trái trà sữa tay phải gà rán, một mạch đánh lên trận thăng hạng năm mươi sao. Hệ thống đột nhiên phát ra cảnh báo: [Nhiệm vụ thất bại, nam chính đã hắc hóa, xin hãy lập tức trở về thế giới ban đầu để cứu rỗi lần thứ hai!] Ánh sáng trắng lóe lên, ta ngậm ống hút trở về thế giới nhiệm vụ. Đây là năm thứ năm sau khi ta chết, Tạ Ngộ Triều cũng đã trở thành bạo quân khiến người ta nghe tiếng mà sợ mất mật. Thanh kiếm dài lạnh lẽo trong tay hắn kê ngang cổ ta: “Hừ, lại đến thêm một đồ giả.” “Trẫm ghét nhất chính là khuôn mặt này, nói đi, thích chết kiểu gì?”
Khi Trúc Mã Trở Thành Đại Gia Trúc mã và phú nhị đại cùng theo đuổi tôi, kết quả tôi chọn phú nhị đại. Trúc mã tức giận nói: “Đừng coi thường thiếu niên nghèo. Một ngày nào đó tôi sẽ khiến cậu phải hối hận.” Sáu năm sau, trúc mã lái một chiếc xe sang trọng, bên cạnh còn có mỹ nữ. Tôi tình cờ gặp hắn ta khi đang bán xúc xích nướng ven đường. Hắn ta trêu chọc nói: “Vì là người quen nên tôi sẽ mua thêm hai cái nữa.”
Đố Mày Thoát Được Phó Bản Này Nam thần dịu dàng mà tôi thầm mến bỗng thay đổi chỉ sau một đêm. Hắn nói tôi là nữ phụ độc ác ở trong sách, chửi tôi là đồ lòng lang dạ thú, bảo tôi rằng ác giả tất có ác báo. Hắn lôi kéo toàn bộ bạn học cô lập tôi, lấy ảnh tôi làm giả video nóng, đập đầu tôi xuống đất, cố ý khiến tôi bị thương trong Hội khỏe toàn trường. Tôi khóc lóc hỏi hắn phải làm sao mới chịu tha cho tôi, hắn cười gằn, đáp: “Tha cho cô ấy à? Trừ khi bố mày rời khỏi phó bản này.”
Phá Kén Ngày sinh nhật của bạn trai tôi, hắn công bố tin tức sắp đính hôn. Tôi mơ mộng về một tương lai tốt đẹp. Nhưng hắn lại nói với tôi: “Chia tay đi, tôi có người khác rồi.” Tôi uất ức đến đỏ cả hốc mắt, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống. “Tại sao chứ? Là em làm không tốt chỗ nào sao?” “Em cũng có người khác mà, em có chia tay anh đâu.” Thiếu gia của Trình gia luôn cao ngạo lại đột nhiên đỏ bừng mắt. Hắn cắn răng truy vấn: “Là kẻ nào không có mắt dám chạm vào người phụ nữ của tôi?” Người đàn ông tiến vào ôm tôi vào lòng, hôn môi tôi: “Nhỏ giọng một chút, đừng làm thím cháu sợ.”
Nhật Ký Dạy Kèm Sau kỳ thi đại học, tôi nhận dạy kèm cho một cậu thiếu gia. Vừa bước vào nhà chủ, đã nghe thấy tiếng tranh cãi: “Má à, người khác được tuyển thẳng thì liên quan gì đến con?” “Thành tích đội sổ mà còn mơ vào trường trọng điểm? Ha, chắc chỉ có má mới tin chuyện đó. Muốn làm gia sư của con á? Không có cửa đâu! Kêu cô ta trả tiền lại đi!” Tôi định chào bà chủ rồi rút lui cho lịch sự, ngẩng đầu lại đụng ngay một gương mặt khôi ngô đang đỏ bừng. Thiếu gia nhìn tôi chăm chú, mở lời có chút căng thẳng: “Cái đó… Ý tôi là, phí giờ học tính thiếu rồi, trả lại rồi thì đưa thêm cũng được.” “Tôi tên Lục Phi Trì, giới tính nam, sở thích nữ, cao 1m87, nặng 78kg, dài 18…” “Tôi muốn chọn cô… à không, ý tôi là chỉ muốn cô làm gia sư cho tôi, sinh viên được tuyển thẳng vào Bắc Đại là lựa chọn thích hợp nhất!” Phu nhân họ Lục: ? Tôi: ……
Lâm Vãn Nhan Tô Tiếng quát của Tiêu Minh Chi vang lên: “Lâm Vãn Nhan, nàng dám nhảy xuống, ta sẽ nạp thiếp!” Ta không nói lời nào, liền nhảy xuống ngay. Loại chuyện tốt này, gãy chân cũng đáng! Hắn nói sẽ nạp thiếp, ta thật sự giúp hắn nạp, một lần nạp luôn ba người. Bởi vì ba người có thể chia thành ba ca, như vậy không ai mệt cả.
Giành Giật Sinh Cơ Ta đã mất đi sự trong sạch. Là do thứ muội hại. Mẹ ta biết rõ, nhưng vẫn quyết định để nàng thay ta gả cho Thái tử. Ngày trước khi nàng xuất giá, ta thức tỉnh. Lúc này ta mới hiểu được hóa ra mình chỉ là một nữ phụ pháo hôi. Sau khi thứ muội trở thành Thái tử phi, người chết đầu tiên chính là ta. Ta: Cứ mặc kệ đi, dù sao cũng đều phải chết, tất cả đều cùng hủy diệt đi. Kể cả ta. Tất cả đều phải chết.
Mật Đào Dưới Trăng Thanh Ta đem mình bán đi, bán được năm lượng bạc. Ta đứng bên cạnh tên buôn người đếm bạc, lén lút giấu một lượng vào trong tay áo, còn lại đều đưa cho mẹ. Mẹ rơi lệ bảo ta phải tự chăm sóc bản thân cho tốt nhưng cha ta lại không kiên nhẫn cầm tiền bỏ đi: “Sau này có phạm lỗi thì đừng nói mình là con của ta!”
Mối tình đầu của Giang Cảnh Dao chưa cưới đã mang thai. Vì danh tiếng của cô ấy, anh yêu cầu tôi nhẫn nhịn làm đối tượng liên hôn, để anh có thể cưới cô ấy trước và giúp đứa trẻ có tên trong hộ khẩu.Anh cùng cô ta tham gia dạ tiệc từ thiện, trước truyền thông thừa nhận đứa trẻ là con của mình.Tôi trở thành trò cười lớn nhất trong giới của họ.Sau đó, anh quay về tìm tôi.Tôi nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình:“Con của tôi không thiếu ba để có hộ khẩu.”Sắc mặt anh tối sầm, nhìn chằm chằm vào bụng tôi, mắt đỏ ngầu:“Là con của ai?”Tôi bình thản cười đáp:“Mối tình đầu của tôi.”Buồn cười thật, ai mà chẳng có mối tình đầu.
Cú Quay Xe Định Mệnh Công khai tỏ tình với anh trai hàng xóm mình yêu thầm ba năm. Anh ta lại nắm tay hoa khôi, nói tôi là đồ đeo bám. Trong tiếng đùa giỡn và cười nhạo của mọi người, đầu óc tôi trống rỗng. Ma xui quỷ khiến, tôi gọi tên của nam thần học đường. “Lâm Kỳ, có muốn yêu đương với em không?” Anh nói: “Được đó.”
Tình yêu của Tiểu Mãn Mười năm thích Vệ Chiêu, hắn vẫn luôn chê ta ngốc nghếch. Về sau, vì cứu hắn mà ta trúng cổ độc, lời nguyền khiến ta sẽ yêu người đầu tiên mà ta nhìn thấy khi mở mắt. Kẻ ăn chơi không ai coi trọng kia lại chưa bao giờ chê bai ta. Hắn hái hoa cho ta, tìm ánh sáng của đom đóm khó gặp giữa mùa đông, dịu dàng dỗ dành mỗi khi ta gặp ác mộng. Khi biết ta mất tích mấy ngày, Vệ Chiêu không nhịn nổi nữa, cuối cùng tìm thấy ta trên giường của gã ăn chơi nhà họ Cố. Hắn túm lấy cổ áo ta, toàn thân run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu, từng chữ như nghiến qua kẽ răng: “Tránh xa tên vô dụng đó ra, ta cưới nàng.” Ta ngẩng đầu, bối rối nhìn hắn. Nhưng Tiểu Mãn đã có người trong lòng rồi mà.
Giả Ngoan Tại bữa tiệc, Thẩm Hoài Xuyên thua trò chơi. Anh ta bị phạt phải đăng ảnh hôn em gái khóa dưới rồi ghim lên đầu vòng bạn bè. Mọi người ái ngại nhìn tôi, bạn gái chính thức của anh ta. Bạn anh ta cười nói tôi hiểu chuyện, chắc chắn sẽ không hiểu lầm. Thẩm Hoài Xuyên mỉm cười nhìn tôi: “Hình phạt phải ghim đầu trang ba ngày, Ôn Tích em hiểu chứ?” Tôi không nói gì rồi lấy cớ rời đi. Có người hỏi Thẩm Hoài Xuyên có phải chơi quá trớn rồi không. Thẩm Hoài Xuyên nói tôi ngoan như cún, chơi quá chút thì đã sao? Dù sao, tôi cũng chỉ là một sinh viên nghèo dựa dẫm vào anh ta thì có thể đi đâu được cơ chứ? Ngày thứ ba tôi dọn ra khỏi biệt thự, Thẩm Hoài Xuyên vẫn kiên nhẫn đếm ngược. Anh ta không biết, tối hôm đó tôi đã đến thành phố Vọng Kinh để thực tập. Tôi còn gặp cả em trai anh ta. Tháng thứ hai, anh ta mất kiên nhẫn liền gọi cho tôi. “Ôn Tích, em đừng làm loạn nữa được không? Ảnh anh đã xóa rồi.” Em trai anh ta ôm lấy tôi từ phía sau, khẽ cười: “Anh, cô ấy đã mang thai hai tháng rồi, hay là anh tìm người khác bắt đầu lại đi, được không?”
Vì Tình Mà Trưởng Thành, Vì Yêu Mà Cứu Rỗi Từ khi học mẫu giáo, tôi và Tưởng Tự chưa từng có ba ngày không gặp mặt. Nhưng kể từ khi hai nhà bàn chuyện đính hôn cho chúng tôi… Anh đã tránh mặt tôi suốt một năm trời. Anh chặn hết tất cả phương thức liên lạc của tôi; bảo vệ công ty anh nói người lạ và Tô Thiển Nhiễm không được phép vào; chỉ cần tôi xuất hiện trong tầm mắt anh, anh lập tức quay đầu rời đi… Sau này bạn bè anh cũng không chịu nổi nữa, lén dẫn tôi đi tìm Tưởng Tự. Khi tôi đến nơi, giọng nói lạnh lùng của Tưởng Tự vang lên từ khe cửa phòng bao: “Chỉ cần vẫy tay một cái là chạy tới như con đồ chơi.” “Vừa không có năng lực, lại chẳng có cá tính, đính hôn với cô ta tôi còn thấy mất giá.”
Thanh Mai Không Bằng Thầm Yêu Lần đầu tiên Thẩm Dương, thanh mai của tôi, thức tỉnh thể chất người sói, bạn bè đã gọi tôi đến giúp anh ta giải tỏa. Nhưng Thẩm Dương lại nói: “Thật không muốn để cô ấy được lợi.” “Người sói bọn tôi một khi đã đánh dấu ai lần đầu tiên thì cả đời này sẽ xem người đó là bạn đời duy nhất.” “Đợi Tiểu Tiểu đến, cho dù cô ấy van xin muốn giúp tôi giải tỏa, tôi cũng phải nhịn.” Thế nhưng anh ta chờ mãi chờ mãi, mà tôi vẫn không xuất hiện. Anh ta không biết rằng, vệ sĩ của anh trai anh ta đã gọi nổ máy tôi: “Cô Diệp, đại thiếu gia từ lâu đã xem cô là bạn đời duy nhất rồi.” “Cầu xin cô, có thể đến hôn anh ấy một cái không?” Hóa ra năm năm trước, khi tôi bị ngã xuống khe núi trong lúc trượt tuyết và gặp nạn qua đời, anh trai anh ta vì cứu tôi mà đã đánh dấu, chia một nửa tuổi thọ người sói của mình cho tôi, mới giành tôi từ tay tử thần về. Đêm khuya, tôi ôm cổ anh trai anh ta, dụ dỗ: “Anh Thẩm, đừng giấu nữa.” “Nói đi, thầm yêu tôi bao nhiêu năm rồi?”
Trộm Nhớ Thương “Chồng ơi…” Tôi nhào vào lòng người đàn ông trước mặt, ôm chặt lấy anh. Huhu, tôi mất trí nhớ, mà co//n mẹ nó mất đúng cái phần quan trọng nhất. Ví dụ như, tôi chỉ nhớ rõ chuyện đi bắt gian, nhưng lại quên mất mặt mũi của gã tra nam. Tóm lại, tên đàn ông đang đứng trước mặt kéo tôi đi này,không sai chắc chắn chính là tên tra nam đó . Hừ, chẳng phải muốn cùng tiểu tam chim sẻ một đôi sao? Tôi đây càng không để cho nhắn được như ý! (Hay ho quá thể, nhờ sự tài lanh của mình mà tôi nhân nhầm kẻ thù không đội trời chung là chồng ,hơn nữa tên chồng này còn là kẻ ngoại tình.)
Chờ Em Ở Tận Cùng Ký Ức Sau kỳ thi đại học, thanh mai trúc mã của tôi tỏ tình. Tôi đang định đồng ý thì một tin nhắn từ tôi ở tuổi 25 gửi đến. 【Đừng đồng ý! Anh ta chỉ muốn ngủ với em, không hề có ý định chịu trách nhiệm!】 【Hãy nhìn Tần Miên, anh ấy mới là chồng tương lai của em.】 【Hình nền điện thoại của anh ấy là em, hình xăm trên ngực cũng là em… ngay cả chiếc dây chun trên tay anh ấy cũng là do em đánh rơi!】 Tôi sững người, quay đầu nhìn về phía góc phòng nơi tên bá đạo học đường đang đỏ mắt. Anh ta không thoải mái, uất ức nói: “Nhìn tôi làm gì? Người tỏ tình đâu phải tôi.”