Ngôn Tình
Kết Thúc Để Bắt Đầu Chu Thành xuống biển làm ăn, tôi một bước trở thành người có tiền giàu có. Anh ta cùng mối tình đầu ra vào có cặp, tôi đề nghị ly hôn, mang theo khoản bồi thường kếch xù xuống phía Bắc đào tạo chuyên sâu. Ly hôn nhiều năm, Chu Thành nói muốn theo đuổi lại tôi. Anh ta đem công ty chuyển xuống phía Bắc, đem toàn bộ biệt thự trang sức đều đặt trước mặt tôi. Tôi bị thành ý của anh ta làm cho cảm động, liền bảo cậu con trai vừa đầy một tháng tuổi của mình gọi anh ta một tiếng chú Chu.
Cặp Đôi Ngốc Nghếch Ôn Sơ An là nhị thiếu gia ăn chơi nổi tiếng ở Bắc Kinh, còn tôi cũng là nhị tiểu thư phóng túng có tiếng. Vì vậy, khi chúng tôi kết hôn, người khác gọi chúng tôi là: Cặp đôi ngốc nghếch. Sau khi kết hôn, chúng tôi thỏa thuận rằng mỗi người tự do làm việc của mình, không can thiệp vào cuộc sống của đối phương. Nhưng sau một sự cố, tôi đẩy ngã anh, một đêm phóng túng đã xảy ra. Sau chuyện đó, cả hai chúng tôi đều im lặng. Anh nói: “Không phải cô có dày dặn kinh nghiệm sao, sao kỹ thuật hôn lại kém thế?” Tôi không chịu yếu thế, lập tức phản kích: “Không phải anh là tay chơi lão luyện sao, sao đến cả nút áo cũng không biết cởi vậy?” Anh nghiến răng nói: “Tôi còn chưa nắm tay cô gái nào bao giờ!” Tôi: ???
Anh Ấy Bị Bệnh Rồi Nhớ thương Thái tử Hồng Kông đã lâu, tôi không nhịn được mà lôi kéo anh – người vừa mù vừa mất trí nhớ về nhà. Mỗi ngày tôi đều lừa anh hôn mình một cái thì mới được ăn cơm. Thái tử bị trêu đến nỗi đỏ mặt, tim đập rộn ràng, thế nhưng chỉ có thể mở miệng mắng tôi là kẻ lưu manh. Sau đó, gia tộc Thái tử đến đòi người. Tôi vội vàng chạy trốn cả đêm. Nhưng khi đến cảng biển, lại bị đánh ngất. Khi tỉnh dậy, hai tay đã bị còng chặt vào đầu giường, mắt cũng bị bịt kín. Anh khẽ hôn lên môi tôi: “Bảo bối à, tối nay anh muốn nằm trên có được không?”
Trúc Mã Ôm Vào Lòng Mẹ trúc mã cứ ngỡ con trai mình là gay nên bèn phái tôi đi thăm dò. Ngày nào tôi cũng ăn vận mát mẻ để trêu chọc Chu Thanh Cố. Lúc ăn cơm thì cọ chân vào đùi cậu ta, nói chuyện toàn lời lẽ ong bướm, hễ cúp điện là lại sờ soạng cậu ta từ trên xuống dưới. Thế nhưng cậu ta vẫn dửng dưng như không, còn cuộn tôi trong chăn rồi ném ra khỏi cửa. Về sau, tôi và một anh học trưởng cùng trường cứ dính lấy nhau như hình với bóng, cậu ta mới bắt đầu cuống lên, âm trầm chặn tôi lại trong phòng ngủ: “Gạ gẫm tôi vẫn chưa đủ à? Còn muốn gạ gẫm người khác nữa, hay lắm!”
Tình Yêu Dành Cho Em Người con gái trắng trẻo trong lòng lão đại giới kinh thành đã trở về nước. Anh bỏ cả cuộc họp quốc tế, vội vã chạy đi đón. Mọi người đều nói bọn họ sắp kết hôn. Là con chim hoàng yến ngoan ngoãn bên cạnh anh, tôi lập tức cuỗm tiền bỏ trốn. Trước khi xuất ngoại, tôi gửi tin nhắn chào tạm biệt lão đại: 【Tôi sắp ra nước ngoài, tạm biệt.】 Kết quả, không cẩn thận gõ nhầm chữ “nước” thành “đường”. Vừa quay đầu đã bị một nhóm người áo đen chặn ngay tại sân bay. Người đứng đầu nghiến răng nghiến lợi: “Bây giờ, em chơi đùa hơi quá rồi đấy?”
Tuệ Tuệ Thời An Bị mẹ ruột nghi ngờ ngực quá nhỏ do phát triển kém, tôi bị bà lôi đi khám bác sĩ. Mà bác sĩ lại là bạn trai cũ, vừa mới chia tay không lâu. Anh ta vẻ mặt lạnh nhạt, giọng điệu xa cách: “Vén áo lên tới xương quai xanh, cởi nội y.” Còn cố tình châm chọc tôi: “Đúng là nhỏ thật.” Tôi nghiến răng, đẩy trách nhiệm: “Ngực nhỏ là do bạn trai cũ không biết cố gắng.” Chưa kịp nói xong, tôi đã bị anh ta ép lên giường khám, giọng trầm thấp nguy hiểm vang lên bên tai: “Khám chưa đủ kỹ.” “Có vẻ như tôi phải tiếp tục cố gắng.”
Trộm Nhớ Thương “Chồng ơi…” Tôi nhào vào lòng người đàn ông trước mặt, ôm chặt lấy anh. Huhu, tôi mất trí nhớ, mà co//n mẹ nó mất đúng cái phần quan trọng nhất. Ví dụ như, tôi chỉ nhớ rõ chuyện đi bắt gian, nhưng lại quên mất mặt mũi của gã tra nam. Tóm lại, tên đàn ông đang đứng trước mặt kéo tôi đi này,không sai chắc chắn chính là tên tra nam đó . Hừ, chẳng phải muốn cùng tiểu tam chim sẻ một đôi sao? Tôi đây càng không để cho nhắn được như ý! (Hay ho quá thể, nhờ sự tài lanh của mình mà tôi nhân nhầm kẻ thù không đội trời chung là chồng ,hơn nữa tên chồng này còn là kẻ ngoại tình.)
Kỵ Sĩ Của Công Chúa Tôi là một kẻ háo sắc ngu ngốc, có một người anh trai mắc chứng cuồng em gái. Sau khi tôi phải lòng một Thái tử gia đầy âm trầm tàn độc trong giới quyền quý Kinh Thành… Anh ấy hạ thuốc, trói người đàn ông kia lên giường tôi. Còn nhờ Cục Dân Chính mở cửa sau, kéo tôi đi đăng ký kết hôn với hắn. Người duy nhất chịu thiệt là Thương Dư Sơn. Anh bị xích chó khóa lại, từ trên giường đến dưới giường đều hung hăng dữ tợn, cố ý phát tiết giận dữ. Đến lần thứ năm ánh mắt tôi mờ đục, không thể tập trung. Tôi không nhịn được nữa, gọi điện thoại cho anh trai than thở, muốn trả hàng. Lúc đó anh ấy còn đang leo núi, bám chặt trên vách đá. Giọng vang như sấm nổ: “Ông đây khi nào thì trói cái tên Diêm Vương đó lên giường mày hả?” “Con mẹ nó mày mau chạy ngay cho anh!”
Ông Trùm Đã Âm Mưu Từ Lâu Tôi là một bé gái mồ côi được nhận nuôi đã 10 năm. Vào đêm sinh nhật 18 tuổi, tôi bị “đóng gói” đưa đến biệt thự của ông trùm Hồng Kông Trần Miện. Lần đầu gặp mặt, anh đã dập tắt điếu thuốc, lười biếng nói: “Muốn làm vợ hay làm em gái?” Tôi lo lắng đến mức sắp vò nát cả váy, khẽ nói: “Làm vợ.” Ai ngờ, anh cười khẩy một tiếng, rũ mắt nói: “Tôi không có sở thích đó.” Sau này. Báo chí Hồng Kông đăng tin: “Chuyện vui của ngài Trần sắp tới! Cùng nữ thần đến tổ ấm ở Vịnh Thâm Thủy.” Tối hôm đó tôi xóa hộp thoại được ghim trên đầu danh sách bạn bè, thu dọn hành lý định rời đi. Không ngờ, vừa mở cửa đã bị người ta ép chặt trên cửa sổ sát đất. “Thật sự coi mình là em gái sao?”
Ông Xã Tổng Giám Đốc Người chồng tổng giám đốc của tôi hình như bị thất tình. Vào ngày bạch nguyệt quang của hắn kết hôn, công ty thua lỗ hàng trăm triệu, tiền tiêu vặt cũng không gửi đúng hạn cho tôi. Tôi đứng ngồi không yên, cả đêm gửi tin nhắn cho hắn. “Không sao, ông xã, em cũng vừa bị đá.” “Đời người mà chưa từng liếm chó, thì chưa trọn vẹn.” Đối phương gửi tới một dấu “?” Đêm khuya, một chiếc máy bay tư nhân hạ cánh xuống Bắc Kinh. Ông xã sau nhiều năm không gặp bỗng nhiên xuất hiện ở trước mặt tôi, nhìn tôi đang run lẩy bẩy, khẽ cười lạnh: “Em nói liếm chó với ai cơ? Lăn lại đây nói cho rõ.”
Tình Yêu Của Con Nuôi Tôi thích đứa con nuôi mà ba tôi đưa về. Nửa đêm, tôi vụng trộm hôn cậu thiếu niên mà ba tôi nhận nuôi. Cậu ta ngủ say lắm, cho đến khi tôi hôn đủ rồi mới lẻn đi. Không lâu sau khi nhập học đại học, tôi đã tìm một người bạn trai. Tiếp đó, mỗi ngày khi thức dậy môi tôi đều sưng vù. Cho đến đêm mất ngủ đó, tôi mới thấy rõ người đang nằm bên cạnh mình. “Hôn trộm tôi ba năm, sao? Chán rồi à?”
Khóc Nhè Nhưng Vẫn Thuần Hóa Được Nam Chính U Ám Hệ thống giao cho tôi nhiệm vụ cứu rỗi một nam chính chán đời. Nhưng tôi lại là một kẻ vô dụng hay khóc, chỉ biết quấn lấy đàn ông rồi nức nở ỉ ôi. Khi Tạ Trì Úc nằm trong bồn tắm muốn tự sát, Tôi ép mình chen vào bồn, vừa khóc vừa nói sợ tắm một mình. Khi Tạ Trì Úc trèo lên tầng thượng, Tôi lao tới ôm lấy anh ta, nước mắt giàn giụa: “Anh không được chết! Nếu anh chết rồi, tôi cũng sống không nổi!” Dần dần, Tạ Trì Úc không còn nghĩ đến cái chết nữa, mà mỗi ngày đều chỉ lo làm sao để tôi bớt khóc một chút. Ngày hệ thống đến kiểm tra nhiệm vụ, người thừa kế gia tộc lạnh lùng và tăm tối như trong lời đồn, Lại đang dịu dàng xoa mắt cá chân cho tôi, nhẹ giọng dỗ dành: “Bảo bối, là lỗi của anh. Đôi giày giá 10 vạn vẫn còn rẻ quá, khiến chân em đỏ lên rồi.” “Nếu đau thì cứ giẫm lên người anh mà trút giận, đừng khóc nữa được không?” Hệ thống: ? Cô đã chỉnh nam chính tăm tối nhà tôi thành cái dạng gì rồi vậy?
Vào sinh nhật hai mươi tuổi, ba mẹ bảo tôi chọn một người trong hai người – Thẩm Diễn hoặc Cố Khê Châu – để làm đối tượng liên hôn.Ngay lúc tôi chuẩn bị đưa ra lựa chọn, trước mắt bỗng hiện ra từng hàng từng hàng bình luận bay ngang.“Cầu xin đừng chọn Thẩm Diễn, Thẩm Diễn không có ý định cưới mà! Bây giờ mà kết hôn thì làm sao còn cơ hội nổi tiếng trong giới giải trí, làm sao công khai ở bên nữ minh tinh hạng A Dương Hi được chứ!”“Nhưng cũng không thể chọn Cố Khê Châu, anh ấy là kiểu người kiêu ngạo như vậy, cưới một người mình không yêu vì lợi ích thương mại thì chẳng khác nào tra tấn cả đời.”“Bây giờ thật sự rất phiền công chúa con nhà quyền quý ở Kinh Thành này đấy! Có thể sắp xếp cho cô ta bị tai nạn xe được không? Tôi chỉ muốn mấy anh nam chính tỏa sáng một mình thôi!”Tôi nhìn đám bình luận đó, cạn lời, không thèm lên tiếng.Ngay lúc đó, bình luận lại tiếp tục cuồn cuộn.“Fan nam bảo vệ Cố Khê Châu cút được không, đừng thay anh ấy quyết định. Ai nói anh ấy không yêu nữ chính? Ngày nào cũng tập cơ bụng, trong mơ xuân người xuất hiện cũng toàn là nữ chính.”“Cũng đừng thay Thẩm Diễn quyết định……”Tôi cau mày, vỗ bàn đứng phắt dậy.“Đừng ồn nữa! Rút thăm, ai thì là người đó!”Tôi nhắm mắt, vừa niệm “ú òa ú ớ”, vừa chỉ đại một người, sau đó không chút do dự đặt tấm ảnh rút được xuống trước mặt ba mẹ.Cố Khê Châu!Cả hai tròn mắt nhìn nhau, vẻ mặt ngỡ ngàng đầy nghi hoặc.“Giao Giao, ba mẹ biết con từ nhỏ đã thích Thẩm Diễn, hay là suy nghĩ lại đi?”Tôi gật đầu ngay tắp lự: “Được, vậy con suy nghĩ lại.”Nói thật thì tôi đã mang theo đáp án sẵn trong lòng mà rút thăm, cứ tưởng hai chọn một thế nào cũng sẽ trúng Thẩm Diễn.
Từ Bỏ Ánh Trăng Trắng Giang Dã lớn hơn tôi 5 tuổi, nhưng tôi chưa từng gọi anh là “anh”. Tôi nhìn anh thay bạn gái hết người này đến người khác. Mỗi một người, tôi đều ngoan ngoãn gọi là “chị dâu”. Sinh nhật 22 tuổi, tôi chờ suốt cả một ngày, Giang Dã vẫn không đến. Tôi ước rằng mình sẽ không còn thích anh nữa. Kết thúc sinh nhật, khi tôi xuống tầng đổ rác, thì thấy một bóng người quen thuộc. Là bạn thân của Giang Dã – Văn Diễn. “Anh Văn Diễn, sao anh lại tới đây?” “Giang Dã bận không rời đi được, nhờ anh mang quà đến cho em.” “Ồ, cảm ơn anh. Còn phần của anh đâu?” Anh cười nói: “Anh chuẩn bị hai phần. Em trả lời xong câu hỏi của anh, anh sẽ quyết định tặng em phần nào.” “Thu Thu, thích anh ấy rất mệt mỏi đúng không? Hay là đổi người đi, làm bạn gái anh nhé?”
100 Vé Tàu Anh Sẽ Cưới Em Yêu xa suốt năm năm, cứ mỗi nửa tháng, Phí Tư Niên lại ngồi tàu cao tốc bảy tiếng đồng hồ để đến thăm tôi. Dù trời có mưa bão, dù anh sốt cao, anh vẫn đến đúng hẹn. Người ướt sũng từ đầu đến chân, nhưng món quà kỷ niệm dành cho tôi vẫn còn nguyên vẹn. Phí Tư Niên cẩn thận đặt vé tàu vào một cuốn sổ lưu niệm, mỉm cười nói: “Y Y, đợi đến khi đủ một trăm tấm vé rồi em hãy mở ra, biết đâu sẽ thấy nhẫn cầu hôn của anh.” Thế là tôi cứ đợi hết năm này qua năm khác. Khi số vé đã tích đủ 99 tấm, tôi quyết định bước bước cuối cùng. Nhưng ngay trước cửa nhà anh, tôi nhìn thấy nến xếp thành hình trái tim, và dưới đất đầy rẫy dây ruy băng đã dùng xong. Bạn anh nói: “Tiểu Bạch lấy chồng rồi, cậu còn cầu hôn gì nữa? Chiếc nhẫn này cũng gần trăm triệu đấy, vậy Đổng Y Y phải làm sao?” Phí Tư Niên thờ ơ trả lời: “Chỉ là muốn hoàn thành giấc mơ thời niên thiếu thôi.” “Tôi sắp kết hôn với Y Y rồi, không phải người trong lòng, thì cưới ai mà chẳng vậy.”
Mạc Thượng Giang Tôi mặt dày bám lấy Giang Triệt suốt 5 năm. Tưởng rằng anh cũng động lòng với tôi, nhưng khi có người hỏi anh có định cưới tôi không. Giang Triệt cười nhạt, giọng điệu giễu cợt: “Chỉ là bạn giường thôi, si tâm vọng tưởng.” Sau này gặp lại, bên cạnh anh là người đẹp, nhưng anh lại cứ dây dưa không dứt với tôi. Tôi mỉa mai: “Muốn tôi làm người thứ ba của anh sao?” Đôi mắt người đàn ông tối lại: “Tô Vân Mạc, em dám nói thêm một câu nữa thử xem?”
Cẩm Nang Công Lược Em Trai Chiếm Hữu Quá Mức Năm ngỗ ngược nhất, tôi ngủ với em trai mắc chứng chiếm hữu cao rồi bỏ trốn ngay trong đêm. Ở nước ngoài, tôi sống rất tốt. Cho đến khi mẹ tôi giả bệnh lừa tôi về nước. Cậu thiếu niên từng si mê ngày nào giờ đây lại lạnh nhạt, ngoan ngoãn gọi tôi: “Chị.” Sau đó… “Nhanh chóng mất cảnh giác như vậy.” Cậu nhếch môi cười khẽ, ánh mắt tối sầm lại: “Hay là, chị đã chuẩn bị tinh thần để bị tôi chơi chết rồi?” “Chị.”
Hai Kẻ Miệng Lưỡi Cứng Cỏi Trong Tình Yêu Tôi và Lục Duyệt Xuyên là đối thủ không đội trời chung trên thương trường, vì muốn mê hoặc đối phương nên giả vờ yêu đương. Sau khi yêu đương, tôi giành được dự án mà mình theo đuổi bấy lâu, trong lòng đã tính, đợi xong dự án này liền đá Lục Duyệt Xuyên đi. Không ngờ dự án này kết thúc, liền có cái tiếp theo. Khi con gái chào đời, tôi đã cam đoan với hội bạn thân: “Tin tôi đi, sinh con chỉ vì gen của anh ta tốt, tôi sẽ không bị mê hoặc, tôi có kế hoạch riêng.” Lục Duyệt Xuyên cũng đang đảm bảo với hội anh em của mình: “Thật đấy, tôi không đời nào bị phụ nữ khống chế, tất cả chỉ là kế sách tạm thời.” Bạn tôi: “……” Anh em của anh: “……”
Vì Tình Mà Trưởng Thành, Vì Yêu Mà Cứu Rỗi Từ khi học mẫu giáo, tôi và Tưởng Tự chưa từng có ba ngày không gặp mặt. Nhưng kể từ khi hai nhà bàn chuyện đính hôn cho chúng tôi… Anh đã tránh mặt tôi suốt một năm trời. Anh chặn hết tất cả phương thức liên lạc của tôi; bảo vệ công ty anh nói người lạ và Tô Thiển Nhiễm không được phép vào; chỉ cần tôi xuất hiện trong tầm mắt anh, anh lập tức quay đầu rời đi… Sau này bạn bè anh cũng không chịu nổi nữa, lén dẫn tôi đi tìm Tưởng Tự. Khi tôi đến nơi, giọng nói lạnh lùng của Tưởng Tự vang lên từ khe cửa phòng bao: “Chỉ cần vẫy tay một cái là chạy tới như con đồ chơi.” “Vừa không có năng lực, lại chẳng có cá tính, đính hôn với cô ta tôi còn thấy mất giá.”
Khi Nữ Phụ Ác Độc Nhìn Thấy Bình Luận Trực Tiếp Tôi là nữ phụ ác độc. Khi đang cưỡi lên người nam chính phản diện bệnh kiều để sỉ nhục, màn hình bỗng hiện ra hàng loạt bình luận: [Nữ phụ mau chạy đi, hắn sắp hắc hóa rồi! Hắn chính thái tử hắc đạo tương lai đấy!] [Bé con này yếu ớt quá, đụng nhẹ đã đỏ mặt. Nếu thật sự bị nhốt vào căn phòng đen nhỏ, chắc khóc ba ngày ba đêm mất!] [Không sao đâu, cô ấy chỉ cần nói một câu hay ho, nam chính sẽ lập tức quỳ xuống làm cún thôi! Vừa hận vừa dỗ là sở trường của hắn mà!] [Nam chính, cảnh sát Anh đã vào chưa? Có phải sắp điều tra học lực của bé con rồi không?!] Tôi: ? Giây tiếp theo, nam chính chậm rãi ngước mắt, giọng khàn khàn mang theo chút bệnh hoạn hỏi: “Giờ tôi đã liếm đủ sạch chưa, đại tiểu thư?”