Ngôn Tình

Trăng Khuất Màn Mây

Trăng Khuất Màn Mây Tôi là con gái ruột của một gia đình giàu có. Thế nhưng lại bị ba tôi nuôi lớn trong nghèo khó suốt 18 năm. Trước khi tôi chào đời, ba mẹ đã cãi nhau triền miên vì bất đồng quan điểm trong việc nuôi dạy con cái. May mắn là mẹ tôi mang thai đôi. Cơ hội được chia đều cho cả hai người, ai cũng có thể tự chứng minh mình đúng. Mẹ chọn em gái tôi để nuôi dưỡng trong nhung lụa. Ba thì bế tôi lúc ấy còn đỏ hỏn về quê, bắt đầu cuộc sống “nuôi con kiểu khổ luyện”. Mười tám năm sau, đúng vào hôm nay. Ba tôi đang hí hửng cầm thư báo trúng tuyển Đại học Hoa Đô ngoài sân. Còn tôi thì đang kỳ cọ mấy chú heo. Một chiếc ô tô đỏ bóng dừng lại trước cổng. Một người phụ nữ ăn mặc sang trọng bước xuống xe. Nhìn thấy lớp bùn dính trên thân xe, tôi cầm vòi nước bước tới, hỏi: “Chị ơi, rửa xe không? Mười đồng thôi, em đảm bảo rửa sạch bong sáng bóng.” Chị ta không nói gì, chỉ nhìn tôi rồi bỗng dưng khóc nấc lên. Ba tôi từ phía sau hét lên: “Con gọi gì mà chị? Đó là mẹ con đấy!”

KỶ LỘT DA VÀ CÔ NÀNG ĐẦU HEO

Làm việc thêm giờ sửa phương án đến mức muốn ói.Vào viện, lại nằm chung phòng với sếp cuồng công việc.Tôi ôm bụng, vừa đau vừa cố tỏ ra mạnh mẽ chào anh ta: “Trùng hợp ghê ha, Tổng giám đốc Kỷ, anh cũng viêm ruột thừa à?”Ánh mắt anh ấy rời khỏi màn hình máy tính, nhìn sang tôi, ngoắc tay gọi lại gần: “Cô đến đúng lúc lắm, phương án của cô vẫn còn chỗ cần sửa!”Tôi cố gượng cười: “Ha ha… Anh cũng tận tâm quá rồi đó…”Anh nhìn tôi đầy oán trách, nói: “Có người chẳng phải từng bảo, không có căn hộ rộng thênh thang thì đừng mơ theo đuổi chị gái à? Tôi không cố gắng thì lấy gì mà mua nổi nhà lớn?”Cứu tôi với!Câu đó… hình như đúng là tôi từng nói thật!

BÉ CON GẢ DÌ CHO CHÚ CỨU HỎA

Bệnh viện, tình cờ gặp lại anh chàng tôi từng thầm thương trộm nhớ.Anh nhìn đứa bé trong lòng tôi, nghiến răng nghiến lợi:“Anh tìm em bao năm nay, thế mà em lại đi lấy chồng, sinh con rồi sao?”Ồ.Đ,ọc tru,yệ/n t,ạ,i pa,ge B,ắ/p c ả,i da ng y e uNgược đời thật, anh chơi trò đổ vấy này tài ghê.Tôi chỉ cười nhạt:“Biết sao được, chồng tôi chọn đúng quá, sinh một đứa vẫn chưa đủ đâu.”

Túi Quần Anh Có Gì?

Công ty tổ chức tiệc liên hoan, ông sếp cao lãnh của tôi uống say khướt, ôm chặt lấy tôi rồi bắt đầu phát rồ lên: “Bảo bối à, mật khẩu thẻ ngân hàng của anh là 168658, trong thẻ có năm trăm triệu, mật khẩu thanh toán là 990203, mật khẩu điện thoại là 980980, trong túi quần còn có năm chục nghìn tiền mặt…” Một kẻ tham tiền như tôi đột nhiên cảm thấy trời lạnh cắt da, chỉ muốn thò tay vào túi quần anh ta để… sưởi ấm. Không ngờ chưa kịp mò thấy tiền, đã sờ phải một thứ cứng cứng lạ lạ… Tôi: “?” Gì vậy trời? Ngay giây tiếp theo, ông sếp bụng dạ khó lường nở một nụ cười mờ ám, ép tôi vào góc giường, ánh mắt lạnh lẽo, giọng khàn khàn dụ dỗ: “Bảo bối, một đường đi thẳng vào tim anh, được không?”

Nếu Mặt Trời Còn Có Thể Lên

Nếu Mặt Trời Còn Có Thể Lên Mùa hè năm thi đại học kết thúc. Tôi tỏ tình với Tạ Diễn, người tôi thầm thích suốt bao năm. Anh cười giễu cợt: “Muốn thích em thì tôi đã ở bên em từ lâu rồi. Em là con gái, có thể tự trọng một chút không?” Sau đó, tôi quay lưng bước vào đại học và bắt đầu hẹn hò với một bạn trai. Tạ Diễn phá hỏng mối tình vớ vẩn đó của tôi. Anh đè tôi xuống, giọng khàn khàn mang theo vẻ mê hoặc khiến người ta không cách nào kháng cự: “Hắn đã từng chạm vào chỗ này chưa…”

Người Hầu Ngoan Ngoãn Muốn Tạo Phản

Người Hầu Ngoan Ngoãn Muốn Tạo Phản Tôi là đại tiểu thư kiêu căng của giới thượng lưu Bắc Kinh. Khi Tạ Lâm và mẹ anh ta đến nhà tôi, tôi đã đá đổ vali của anh ta. “Con chó hoang từ đâu tới, cũng xứng để bổn tiểu thư gọi là anh sao?” Anh ta không nói gì, lặng lẽ dựng vali dậy. Sau khi Tạ Lâm sống ở nhà tôi, tôi coi anh ta như người hầu sai bảo, anh ta cũng không một lời oán hận. Sau này, tôi uống say được bạn học nam đưa về nhà. Sau khi mở cửa, Tạ Lâm kéo mạnh tôi vào lòng anh ta. “Con chó hoang thối tha! Anh làm tôi đau rồi, mau buông tôi ra!” Tôi bất mãn gào lên với anh ta. Anh ta lại vác tôi lên ném lên giường, thong thả cởi dây lưng trói hai tay tôi lên đỉnh đầu. Khóe miệng Tạ Lâm cong lên, nhẹ nhàng nói bên tai tôi. “Đại tiểu thư…” “Chó hoang, sao có thể nghe lời chứ?”

Không Chờ Anh Nữa

Không Chờ Anh Nữa Khi tôi phát hiện ra mình là nữ phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết tổng tài bá đạo, thì… Tôi đang ngồi trong lòng tổng tài ấy làm nũng. Trong truyện, tôi là cô em gái nuôi độc ác của nam chính, vì yêu nam phụ mà không có được, nên nhiều lần hãm hại nữ chính. Cuối cùng bị anh trai nuôi của tôi – nam chính thuê người thay nhau làm nhục, dẫn đến điên loạn, cô độc sống hết đời còn lại trong trại tâm thần. Nhưng mà— Người anh trai nuôi từng chỉ yêu mỗi nữ chính bé nhỏ thuần khiết ấy, giờ đang siết chặt eo tôi, Kìm chế hôn lên môi tôi, hôn đến mức chân tôi mềm nhũn, đẩy cũng không đẩy ra được.  

Đường Đường Vẫn Chưa Muộn

Đường Đường Vẫn Chưa Muộn  Sau khi phát hiện ra tôi thi đại học trượt, bạn trai tôi đã công khai đề nghị chia tay: “Con trai Thanh Hoa và con gái cao đẳng mãi mãi không có kết quả, lớp trưởng, cậu nói có đúng không?” Cậu thanh niên ngồi ở vị trí chủ trì không đáp lại, chỉ lặng lẽ kéo tôi vào góc tường khi không ai chú ý, đôi mắt đỏ hoe uất ức nói: “Chị à, ngày xưa chị đã bỏ rơi tôi chỉ vì thứ phế vật này.” Sau đó, tôi nhận được giấy báo trúng tuyển của Đại học Thanh Hoa. Bạn trai tôi gọi điện thoại: “Lớp trưởng, tôi đã hiểu lầm Đường Đường rồi, cậu có biết cô ấy đang ở đâu không?” Cậu thanh niên rời khỏi môi tôi, thở hổn hển, giọng khàn đặc: “Ở trên đùi tôi…”

Thư Nhã

Thư Nhã Từ nhỏ, tôi đã được chọn làm con dâu tương lai của nhà họ Bùi. Năm 20 tuổi, tôi gả cho Bùi Túc, một người mắc chứng tự kỷ. Năm năm hôn nhân, Bùi Túc vẫn luôn chán ghét tôi. Không chấp nhận bị tôi chạm vào, càng đừng nói đến chuyện chung giường. Sau đó, anh ấy gặp một cô gái. Trước mặt cô ta, anh thu lại hết thảy sự cáu kỉnh, vụng về mà ngoan ngoãn. Anh viết nhạc tặng cô, cũng chuẩn bị quà cho cô. Ngay cả thư phòng, nơi anh cấm tôi bước vào cũng mở cửa đón cô ấy một cách không giữ lại gì. Tôi biết… Bùi Túc đã có người mình thích. Mà tôi cũng chẳng muốn tiếp tục chăm sóc anh nữa. Vì vậy, tôi tìm đến lão gia nhà họ Bùi, nói rõ: Tôi muốn ly hôn.

Mưa Rào Bất Chợt

Mưa Rào Bất Chợt Tôi lao đi trong mưa để gặp Phó Yến Từ, lại tận mắt chứng kiến anh và mối tình đầu ôm hôn dưới cơn mưa tầm tã. Áo sơ mi của anh mở rộng nơi cổ áo, để mặc cô ta để lại dấu đỏ ngay trên yết hầu. Đó là lần đầu tiên sau hai năm bên nhau, tôi thấy anh thực sự có cảm xúc. Hôm ấy, tôi để lại chìa khóa căn hộ, lặng lẽ dọn đi. Gặp lại nhau trong một buổi tiệc rượu. Tôi bị vu oan ăn cắp sợi dây chuyền có giá trên trời, nhưng cũng không chịu bấm gọi số của Phó Yến Từ để nhờ anh làm chứng. Lúc giằng co, Phó Yến Từ băng qua đám đông, chậm rãi bước về phía tôi. Trong ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, anh cúi người, đắp áo vest lên vai tôi đang run rẩy: “Thà nghiến nát răng cũng không chịu gọi cho tôi, hận tôi đến mức đó sao?”

Món Quà

Món Quà Tôi nhặt được Tạ Chấp khi tôi 5 tuổi. Anh ấy đẹp trai, học giỏi, từ nhỏ đến lớn đều là tiêu điểm được mọi người ngưỡng mộ. Ba mẹ tôi rất hài lòng về anh, coi anh như con rể nuôi từ bé của tôi. Dựa vào thân phận đó, tôi ngày ngày bắt nạt anh. Ba năm sau, gia tộc hào môn đỉnh cấp ở thủ đô tìm đến, nói Tạ Chấp là con ruột của họ. Tôi run như cầy sấy. Xong rồi xong rồi! Bắt nạt anh suốt mười mấy năm, sắp bị trả thù rồi! Quả nhiên, ngay đêm đó, anh dùng cà vạt trói chặt cổ tay tôi. “Tiểu thư, đêm nay để tôi bắt nạt lại cô, được không?”

Từ Bỏ

Từ Bỏ Thẩm Tứ Bạch và tôi kết hôn được bảy năm, hắn cũng bao nuôi nhân tình đã 7 năm. Sau khi tôi mang thai, hắn và nhân tình cắt đứt quan hệ, trở về với gia đình. Hắn nấu cơm cho tôi, cùng tôi đi khám thai. Nhưng ngày nhân tình của hắn gả cho người khác, hắn thất hồn lạc phách, trước mặt mọi người đi cướp dâu. Bọn họ ôm nhau thật chặt, trên mặt đều là nụ cười vui sướng. Tôi cười tự giễu, ngày hôm sau liền đi bệnh viện phá thai. Khi Thẩm Tứ Bạch hốt hoảng chạy tới, tôi đã làm xong cuộc phẫu thuật, tôi đưa đơn ly hôn cho hắn. Hắn đột nhiên đỏ mắt, nức nở một tiếng: “Thời Ngu, em từ bỏ đứa bé, ngay cả anh cũng từ bỏ sao?” Tôi nhắm mắt lại, nhẹ giọng nói: “Thẩm Tứ Bạch, đã bảy năm rồi, lẽ ra tôi nên từ bỏ anh từ lâu rồi. “

Ưu Ái

Ưu Ái Tôi và Giang Dã là thanh mai trúc mã. Trong giới, ai cũng biết anh ấy là kiểu người cao ngạo, mắt luôn nhìn lên trời, mà tôi là cô gái ngoan ngoãn duy nhất có thể khiến anh kiên nhẫn ở lại. Nhưng sau này, bên cạnh Giang Dã xuất hiện một cô gái. Tính cách kiêu ngạo ngang tàng, nghe nói rất hợp gu của anh. Tôi bắt đầu xa lánh anh, cố tránh mặt, cho đến một ngày tôi cuối cùng cũng về nhà. Nửa đêm, anh lật người trèo vào phòng tôi, hôn lên vòng eo của tôi. Toàn thân tôi run rẩy, anh lại ghé sát tai tôi cười khẽ: “Tống Ninh, em thử trốn tôi thêm lần nữa xem.”  

YÊU THẦM ANH TRAI CỦA BẠN THÂN

Sau khi tốt nghiệp đại học, bạn thân của tôi bị người yêu đá.Tôi khuyên nhỏ: “Đừng có mê trai quá mà rối não. Một thằng nhãi con mà cũng khiến mày bỏ ăn bỏ uống hả?”Cho đến khi tôi tình cờ gặp anh trai của nhỏ ở nhà nó.Năm đó tôi đứng đút tay túi quần, nhìn anh trai người ta mà nghĩ: chưa thấy ai bám người như tôi, vậy mà vẫn có người còn bám hơn cả tôi.

Tâm Sự Của Thanh Mai

Tâm Sự Của Thanh Mai Tôi và Diêm Triển Sĩ đã được đính hôn từ khi cả hai còn bọc tã. Anh ta không thích tôi, tôi biết điều đó rất rõ. Khi đính hôn, anh ta nói: “Thời hạn 2 năm, trong thời gian đó tôi sẽ không can thiệp vào việc của em.” Ý ngoài lời là, tôi cũng đừng xen vào chuyện của anh ta. Đợi đến khi thời hạn kết thúc, sẽ nói với ông cụ là tính cách không hợp rồi chia tay trong hòa bình. Hai năm sau, Bạch Nguyệt Quang của Diêm Triển Sĩ trở về nước. Tôi chủ động tìm đến ông cụ nhà họ Diêm để bàn chuyện ly hôn. Vậy mà Diêm Triển Sĩ lại trước mặt ông cụ thẳng thừng phủ nhận: “Giận dỗi chút thôi, ly hôn gì chứ? Không có chuyện đó!”

Sống Lại Thay Đổi Bi Kịch

Sống Lại Thay Đổi Bi Kịch Tin phu quân tử trận được đưa về kinh. Đích tỷ cùng cha khác mẹ của ta, hiện là Hoàng hậu, mượn danh nghĩa thăm hỏi binh sĩ, tự xin cùng ta đến doanh trại lo hậu sự. Nhưng ta biết rõ trong lòng… phu quân ta chỉ giả chết. Ở kiếp trước, hắn vì muốn cùng bạch nguyệt quang là đích tỷ bỏ trốn, đã cố ý giả chết để thoát thân, mặc kệ binh sĩ toàn quân và dân chúng. Kết quả khiến mười lăm thành thất thủ, xác chết chất chồng, máu chảy thành sông. Ở kiếp này, ta đã đến doanh trại trước một bước. “Niêm phong quan tài, lập tức chôn cất!”

Em Từng Nghĩ Mình Sẽ Mãi Yêu Anh

Em Từng Nghĩ Mình Sẽ Mãi Yêu Anh Sau khi ước lượng điểm thi đại học, tôi cố tình báo thấp 350 điểm để trêu bạn trai. Anh ta căng thẳng hỏi: “Em chắc là chỉ được từng ấy điểm thôi à?” Tôi làm mặt mếu, nói: “Ừm, hôm thi bị đau bụng nên làm bài không tốt, chắc phải thi lại năm sau mất rồi.” Vậy mà đêm hôm đó, anh ta lại nhắn tin chia tay. Ngay sau đó, anh ta đăng công khai chuyện yêu đương với Á khoa trên vòng bạn bè. Lúc ấy tôi mới biết, hóa ra anh ta đã đặt cược trước vào cả hai người. Tôi nắm trong tay tin nhắn trúng tuyển từ Thanh Hoa và Bắc Đại, bình tĩnh gửi lời chúc phúc cho anh ta. Hết kỳ nghỉ hè, tôi ngồi lên chuyến tàu đi Bắc Kinh, còn anh ta thì lại bước xuống chuyến xe đến Hạ Môn, khản giọng hỏi tôi: “Lương Hạ, vậy ra em vẫn luôn lừa anh sao?”

Hóa Thân Lao Tù

Hóa Thân Lao Tù Tôi tỉnh dậy trong một cuốn tiểu thuyết bệnh kiều, nam chính bị khiếm thính bẩm sinh. Anh ngoan ngoãn như một con chó, mặc cho tôi hành hạ. Sau đó, tôi đã thành công chinh phục anh, đang định thoát ra thì bị anh tóm gọn. Anh học theo cách tôi đã từng làm, ép tôi vào cửa sổ sát đất rồi dùng giọng điệu mê hoặc rõ ràng. Chân tôi run lẩy bẩy, giọng nói bất giác mang theo tiếng khóc: “Dừng lại!” Anh đưa tay tháo máy trợ thính ở tai phải, giọng nói phóng túng. “Bảo bối, em quên rồi sao? Anh không nghe thấy.”

Chim Hoàng Yến Độc Ác Dựa Vào Bình Luận Đạn Màn Để Lật Kèo

Chim Hoàng Yến Độc Ác Dựa Vào Bình Luận Đạn Màn Để Lật Kèo Tôi là chim hoàng yến mà Hạ Hành Tiêu nuôi dưỡng. Trên giường thì lười biếng, cứ lâu một chút là kêu đau kêu mệt. Mua sắm thì nhanh như gió, ra sức tiêu tiền của anh. Cho đến khi tôi nhìn thấy một loạt bình luận đạn màn: [Những ngày tháng sung sướng của nữ phụ độc ác sắp kết thúc rồi, nữ chính vạn người mê, được cả thế giới yêu chiều sắp gặp nam chính!] [Cô ta sẽ hãm hại nữ chính đủ kiểu, cuối cùng bị nam chính ghét bỏ.] [Chưa kịp bị nam chính bỏ, cô ta đã cuỗm tiền của anh ta chạy theo một tên nhà giàu giả mạo. Kết quả bị hắn lừa hết tiền, bị lấy thận, chết thảm trong căn phòng thuê rách nát.] [Đáng đời! Chỉ có nữ chính hiền lành, không ham mê vật chất mới xứng đáng được lão đại yêu thương!] Tôi không muốn mất đi công việc lương ba trăm nghìn tệ một tháng này. Từ đó về sau, tôi không còn lười biếng nữa, trên giường như được tiêm thuốc kích thích, không để lại cho nữ chính dù chỉ một cơ hội nhỏ. Hạ Hành Tiêu cười mà như không cười: “Em định làm tôi đột quỵ để hưởng toàn bộ tài sản của tôi à?”

Giang Vu

Giang Vu Sau khi nhảy xuống thành lâu, ta được tái sinh vào ngày Thái tử bị thương. Thái tử đẩy ta xuống hố nước bẩn, thái độ đầy chán ghét: – Đừng chạm vào Cô, ngươi khiến Cô cảm thấy buồn nôn. Kiếp trước, ta cõng Tiêu Trạch rời khỏi nơi hoang dã, được Hoàng thượng ban hôn, trở thành Thái tử phi. Chỉ không ngờ rằng, ta yêu hắn như sinh mạng, hắn lại căm ghét ta tận xương tủy. Mới ngày thứ ba sau đại hôn, hắn liền nạp trắc phi, cốt muốn làm ta khó chịu. Sau này nước mất nhà tan, hắn bỏ lại ta, đem theo Trắc phi chạy trốn, đến tận lúc đó ta mới hiểu rằng, trái tim hắn không hề có ta, nhưng tất cả đã muộn rồi. Ta đành ôm hận nhảy thành… Sống lại kiếp này… Ta nhìn bản thân Tiêu Trạch bị thương khá nặng, nhưng lại đẩy ta ra, không cho phép ta tới gần. Ta cười lạnh. Vậy ngươi ở cứ chỗ này chờ chết đi.