Ngôn Tình
Làm Sao Thuần Hóa Một Con Chó Điên Anh trai của bạn trai tôi dẫn bạn gái của anh ấy về nhà ăn cơm. Trên bàn ăn, bạn gái của anh ấy lại tươi cười rạng rỡ, trước mặt mọi người gắp một miếng thịt từ bát bạn trai tôi. Tôi ngẩng đầu nhìn lên dòng bình luận nổi giữa không trung: 【Em trai nam chính cũng không thoát nổi đâu! Chẳng bao lâu nữa cũng sẽ thành người của nữ chính thôi!】 【Bạn gái của em trai thì vừa yếu đuối vừa ích kỷ, loại ngoan ngoãn như em trai ấy nên để nữ chính thu phục mới đúng!!】 Tôi mừng đến phát điên nhưng cố nhịn cười. Tuyệt thật! Loại chó điên tối tăm như thế này nhanh bị ai đó thu phục đi là vừa! Nhưng bạn trai tôi phát điên thật rồi, nửa đêm trèo lên giường tôi, vừa cắn môi tôi vừa lạnh lùng cười khẽ: “Bảo bối, đẩy tôi cho người khác, vui lắm sao?”
Kết Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Thì Sao
Bảy Năm Thầm Yêu Thanh Mai Trúc Mã Sau một đêm vượt rào cùng cậu bạn thân thuở nhỏ trong cơn say, sáng hôm sau anh ngồi dựa vào đầu giường, nhíu mày hút thuốc, vẻ mặt đầy do dự và hối hận. Tôi đoán được tâm trạng anh, liền chủ động nói: “Cả hai đều là người lớn, tôi không bắt anh chịu trách nhiệm đâu. Cứ coi như… đôi bên giúp nhau một tay.” Anh thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt. Thật ra… tôi đã có bạn gái rồi.” Tôi sững lại một giây: “Bạn gái?” Anh gật đầu, ánh mắt rất nghiêm túc: “Ừ. Năm nay tôi định dẫn cô ấy về ra mắt gia đình. Đến lúc đó nếu hai người chạm mặt nhau… em nên biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói.”
Anh Ấy Quá Mù Quáng Trong Tình Yêu Thái tử gia mất trí nhớ, ôm tôi làm nũng. “Vợ ơi, hôn anh.” Tôi sợ tới mức không dám nhúc nhích, tôi và hắn vốn là kẻ thù không đội trời chung! Ánh mắt hắn mơ màng, mập mờ hôn tôi, hôn đến mức mặt đỏ tim đập nhanh. Quá căng thẳng, tôi quên mất việc phải tát hắn. Tôi suy nghĩ một chút, hắn mất trí nhớ cũng rất đáng thương, nên không so đo với hắn. Tôi đi ra ngoài rót nước cho hắn, trên môi vẫn còn dấu hôn. Quay lại, nghe tiếng hắn và anh em đang nói chuyện: “Cậu có chắc rằng giả vờ mất trí nhớ như cún con thì có thể theo đuổi được cô ấy không?” “Lần trước cậu bảo tôi giả bộ lạnh lùng bá đạo, kết quả cô ấy nhìn thấy tôi càng chướng mắt hơn, đều tại cậu, khiến tôi suýt nữa là mất vợ rồi đó.” Quân sư đối diện nói: “Người anh em, lần này cậu cứ yên tâm, đảm bảo thành công.” Thái tử gia hỏi: “Thật không?” “Thật đấy, tôi đã nhờ thầy bói xem rồi, cậu cứ chờ mà kết hôn đi.” Tôi: ???
Phu Quân Ta Cùng Cả Nhà Hắn Đều Là Kẻ Vô Dụng Kế mẫu gả ta cho một kẻ vô dụng, còn mỹ danh nói rằng: “Đại tiểu thư nhà chúng ta tính tình nóng nảy, chỉ có gả cho loại người này mới có thể chịu đựng được cái tính xấu ấy.” Nhà chồng của ta, từ cha mẹ chồng đến đệ đệ chồng, đúng thật là một lũ vô dụng. Bị người ta bắt nạt đến tận cửa, vậy mà chỉ biết lặp đi lặp lại vài câu: “Được.” “Có thể.” “Cũng được.” Chỉ có với ta, mới chịu nói thêm vài chữ: “Nương tử nói phải.” “Tẩu tẩu nói gì thì là thế ấy.” “Con dâu muốn, thì lấy.” “Ai cũng không được bắt nạt con dâu.” Kẻ lưu manh dám trêu ghẹo ta bị đánh gãy chân, kẻ có ý đồ bất chính với ta thì mất mạng. Ta quay đầu nhìn cả Triệu gia. Không thể nào là bọn họ làm, đúng không?
Ngàn Lần Mộng Tìm Người Mùa hè năm 1983, văn phòng giáo viên trường cấp ba Hưng Hoa. “Thầy Vương, em suy nghĩ xong rồi. Em sẽ tiếp tục học lên, nhưng đổi từ suất vào Bắc Đại sang chuyên ngành Giải mật của Đại học Quốc phòng.” Gió cuối thu se lạnh, thân hình Trình Dịch Kiều mảnh mai yếu ớt, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. Thầy Vương ngây ra trong giây lát, sau đó vui mừng tột độ: “Cuối cùng em cũng chịu nghĩ thông rồi à, Trình Dịch Kiều! Thầy còn tưởng em định nhường suất vào Bắc Đại cho em họ chỉ vì muốn cưới Tham mưu Sĩ. Nhưng chuyên ngành Giải mật của Đại học Quốc phòng thì rất đặc biệt, phải xóa bỏ thân phận, sống ẩn danh. Em đã bàn bạc với gia đình chưa?” “Không cần bàn. Chuyện này em tự quyết.” Nghe nhắc đến hai chữ “gia đình”, trong mắt Trình Dịch Kiều thoáng hiện lên đau đớn, nhưng rất nhanh đã bình thản trở lại. Một khi đã biến mất khỏi thế giới của họ, có lẽ sẽ không còn ai có thể cướp đi bất cứ thứ gì từ cô nữa.
Vương Gia Điên Cuồng và Vương Phi Bất Cần Vị hôn phu của ta gặp chuyện mất trí nhớ. Tại yến tiệc trong cung, hắn chỉ liếc qua đã bị đích tỷ cuốn hút. Khi người bên ngoài hỏi đến ta, hắn chỉ nhíu mày, nhàn nhạt đáp: “Có đích tỷ cao quý như vậy, một thứ nữ tầm thường như nàng, làm sao có tư cách xứng với bổn vương?” Đích tỷ ngay lập tức đắc ý ra mặt. Còn ta, chỉ thở dài thay nàng. Bởi vì nàng chẳng hề biết, người nam nhân này, tận sâu trong cốt tủy, là một kẻ điên rồ đến mức nào.
Những Năm Tháng Còn Lại Năm 30 tuổi, tôi quyết định nghỉ việc. Cũng là lúc kết thúc mối tình đơn phương chẳng ai hay biết này. Tôi đã mất năm năm để đi từ vị trí trợ lý lên làm thư ký trưởng của Lục Tư Niên. Thêm ba năm nữa để khiến anh ta không thể rời xa tôi. Và cuối cùng, chỉ mất năm phút để viết đơn từ chức, một giây để gửi đi.
Khi Nữ Thần Cao Lãnh Bị Lừa Tình Đối tượng hôn ước của tôi là nhị thiếu gia của một tập đoàn lớn. Mới gặp mặt hai lần, anh ta đã huênh hoang khoe khoang: “Em có biết Thịnh Yến không? Anh trai ruột của anh đấy, cũng là người thừa kế của tập đoàn nhà anh. Anh ấy từ nhỏ đã rất thương anh.” “Em chỉ là con bé nhà quê lên thành phố thôi, sau này cứ yên tâm theo anh.” “Anh trai anh cũng sẽ rất rộng rãi với em.” Rộng rãi? Đúng là rộng rãi thật. Tôi lén nhìn bức ảnh cơ bụng trong điện thoại. Đều là Thịnh Yến gửi cho tôi cả.
Dụ Dỗ Chàng Trai Trẻ Ngoan Ngoãn Quay Lại Giản Thần là bạn trai cũ của tôi. Một chàng trai trẻ, hung dữ và cuồng nhiệt, thật sự rất thú vị. Nhưng khi tôi tốt nghiệp đại học, cậu lại đề nghị chia tay. Chưa kịp định thần lại, cậu đã biến mất. Tôi đã tìm cậu suốt ba năm. Khi gặp lại, cậu đang bận rộn đảo chiếc chảo lớn tại một khu chợ đêm sầm uất nhất Lâm thành. Thấy tôi, ánh mắt cậu chỉ lóe lên một cái rồi nhanh chóng bình tĩnh lại: “Muốn ăn bánh tráng xào hay mì xào?” “Muốn mua cậu, bán không?”
Đối Thủ Một Mất Một Còn Đè Tôi Lên Giường Ngoài ý muốn bị chuốc thuốc mê, tôi lăn giường cả ngày lẫn đêm với kẻ thù truyền kiếp của mình. Sau đó, bạn tốt của tôi hỏi tôi cảm thấy thế nào. Để giữ thể diện, tôi mạnh miệng nói: “Đẹp chứ có xài được đâu, tớ chưa có cảm giác gì cả thì anh ta đã xong rồi.” Chuyện này tình cờ bị kẻ thù không đội trời chung nghe được. Anh mỉm cười, kiên quyết đem tôi lôi về cái khách sạn đêm hôm trước hai chúng tôi đã lăn giường cùng nhau. Sau đó đem tôi đè ở dưới thân, thong thả ung dung gỡ xuống máy trợ thính trên lỗ tai, dùng khẩu hình ý bảo tôi. “Tháo xuống rồi sẽ không dừng lại.” “Bé cưng à, đừng khóc lóc cầu xin sự thương xót như đêm đó.” “Dù sao… tôi cũng không thể nghe thấy tiếng em rên la.”
Cuối Cùng Tôi Và Phản Diện Đã HE Tôi xuyên thành cô gái ác độc vừa mới phá sản, dựa theo cốt truyện, tôi đến tìm người chồng phản diện. Mỗi ngày vừa bám dính lấy anh ta, vừa dùng tiền của anh ta để bí mật nuôi nam chính. Ngày mọi chuyện bại lộ, tôi bị phản diện ném lên giường, khóc lóc cầu xin tha thứ: “Em sai rồi…” Anh ta thong thả tháo đồng hồ ra: “Còn sớm lắm, bảo bối à.”
Chim Hoàng Yến Luôn Muốn Bỏ Trốn Kim chủ của tôi bị mất trí nhớ rồi. Trong phòng bệnh, cô thanh mai trúc mã của anh giả làm tôi, giọng ngọt như mật: “Chồng ơi, em là vị hôn thê của anh mà!” Tôi chết trân tại chỗ. Vừa lau nước mắt, vừa âm thầm mừng rỡ trong lòng: 【Cuối cùng cũng không cần phải đi làm nữa rồi!】 【Con trâu khó dỗ, mảnh ruộng cày nát.】 【Đã nói là kết hôn giả, kết quả tôi phải cày 365 ngày không nghỉ!】 Tôi lập tức gom tiền, tính kế bỏ trốn trong đêm. Nhưng lại bị Phó Dụ Bạch dẫn người chặn ở sân bay. Anh nhìn chằm chằm vào mặt tôi, cười lạnh tức giận: “Chồng em sắp bị người ta cướp mất rồi, mà em còn giả vờ không biết sao?” “Bao năm nay, xem như nuôi em uổng phí rồi.”
Lúc chia tay với Đình Vân Thâm, tôi và anh ta cãi nhau đến mức rất khó coi.Anh ta đập hết tất cả những thứ có thể đập, mắt đỏ bừng, gào vào mặt tôi:“Tô Uyển, nếu lần nữa phải cúi đầu trước em, tôi không bằng con chó!”Vài năm sau, nhà tôi phá sản.Anh ta chuyển cho tôi năm trăm vạn.Bạn thân của anh ta hỏi:“Cậu không phải thề là không bao giờ quan tâm đến cô ta nữa sao?”Đình Vân Thâm thở dài:“Cậu không hiểu đâu. Tô Uyển xưa nay luôn kiêu ngạo, nhưng hôm nay… cô ấy đã cúi đầu rồi.”Bạn thân anh ta ngơ ngác:“Cô ấy cúi đầu lúc nào? Hai người còn chưa gặp mặt à.”Đình Vân Thâm nói rất nghiêm túc:“Cô ấy nhận tiền của tôi. Cô ấy muốn quay lại với tôi.”Bạn thân anh ta tức đến bật cười:“Cậu chuyển thẳng vào tài khoản ngân hàng người ta, người ta từ chối kiểu gì?”“Trả lời tôi đi!”
Thái Tử Gia Này Đến Từ Đông Bắc Vì trả nợ, tôi phải leo lên giường của Thái tử gia trong giới Kinh thành. Bên anh ta suốt 3 năm. Trong khoảng thời gian đó, tôi liều mạng kiếm tiền, trả sạch món nợ 100 triệu. Bạn thân của anh ta không chịu nổi nữa, bắt đầu mỉa mai tôi: “Đủ rồi đấy, biết điều thì tự rút lui đi.” “Cô căn bản không xứng với anh ấy.” Tôi còn chưa kịp nói gì, Tạ Vệ Đông đã thắt tạp dề, vung xẻng bếp xông ra ngoài. “Có thể để tôi sống yên mấy ngày không?” “Cô ấy không xứng với tôi á?” “Cô ấy không xứng chết với tôi thì có!” “Cô ấy xứng đáng làm tôi quay vòng 8 lần còn phải cua chữ S!” Quên chưa nói, vị Thái tử gia này gốc gác ở Đông Bắc.
“Người Hầu Thân Cận” Của Cậu Bạn Bất Lương Năm đó nghèo khó nhất, vì muốn có 200 tệ tiền thưởng, Tôi đã tình nguyện làm “người hầu” cho tên đầu gấu ở trường, ngay cả khi ngủ, tôi cũng phải dính lấy cậu. Cho đến một ngày, bên cạnh tên đầu gấu bỗng dưng xuất hiện một vị hôn thê và muốn cắt giảm tiền thưởng xuống còn 15 tệ. Tôi đã khóc rất nhiều, đau khổ tột cùng và đang loay hoay tìm việc mới. Tên đầu gấu nhẹ nhàng chạm vào mặt tôi, rồi lúng túng nói: “Hôn ước đã hủy rồi, đừng buồn nữa. Thật ra, tôi cũng thích cậu.” Tôi: ???”
Bạn Trai Chống Trà Xanh Của Tôi Bạn trai tôi có một cô “nữ huynh đệ” rất nổi tiếng trong nhóm bạn. Rất nhiều mối tình của các chàng trai đã rơi vào cảnh sóng gió vì cô nàng huynh đệ này. Lần đầu tiên tôi ra mắt, cô ta kéo tay bạn trai tôi nói: “Anh em tụ họp với nhau, cậu dẫn theo con gái làm gì? Trang điểm kỹ thế này, chắc cậu chờ lâu rồi nhỉ?” Tôi còn chưa kịp lên tiếng, bạn trai tôi đã mở lời trước: “Hả? Cậu không trang điểm à? Thô thế, chẳng trách không có bạn trai.”
Tôi Câu Dẫn Nam Chính Thành Cá Môi Nhọn Tôi xuyên vào vai cô bạn gái thực dụng đã đá nam chính. Hệ thống bảo tôi phải bắt nạt anh. Nhưng tôi là một kẻ mù chữ. Lấy diss làm kiss. Thế là tôi vừa mạnh mẽ hôn anh, vừa nhục mạ anh: “Đồ vô dụng, ngay cả một chiếc vòng cổ cũng không mua nổi cho tôi.” “Đi theo anh đúng là xui xẻo, nếu anh còn không nghe lời, tôi sẽ hôn anh mỗi ngày.” “Tôi là kiểu người có thù tất báo, đừng mong tôi sẽ dễ dàng tha thứ.” Sau này, nam chính quả nhiên dốc lòng phấn đấu. Khi anh ta thành công rực rỡ, thuộc hạ định thay anh trả thù tôi. Nhưng nam chính lại đỏ bừng tai, lắp bắp nói: “Thật ra cô ấy cũng không đến mức hung dữ như vậy…”
Tầng Trên Của Tôi Là Anh Chàng Đẹp Trai Anh chàng đẹp trai tầng trên, cao 1m88, da trắng, mũi cao, sáu múi, đeo kính gọng vàng, trông thì có vẻ lạnh lùng cấm dục, nhưng thực ra lại rất dữ dội. Tối đầu tiên tôi chuyển đến, tầng trên đã ầm ĩ suốt cả đêm. Nóng bỏng thật đấy, dữ dội thật đấy. Giá mà tôi không bị ảnh hưởng nghiêm trọng thì tốt biết mấy. Đến khi họ lại chuẩn bị bắt đầu nữa, tôi thật sự không chịu nổi. Mở nhóm chat của cư dân chung cư, tôi tìm ngay WeChat của anh đẹp trai ở căn 802 tòa E. “Tôi chào bạn, bạn là cư dân căn 802 tòa E đúng không?” “Hai người có thể nhỏ tiếng lại không?” “Ồn đến mức tôi không ngủ nổi luôn rồi…” Đối phương trả lời: “Tôi đang tăng ca ở công ty.” Tôi bật dậy như thể vừa được hồi sinh sau cơn bạo bệnh, ngay lập tức ngửi thấy mùi drama bùng nổ. Giây tiếp theo, đối phương chuyển khoản tám trăm. Đối phương: “Người anh em, giúp tôi chặn cửa lại, tôi về ngay đây.”
Quay Lại Năm Chồng Tôi Là Đại Ca Trường Ngày đi khám thai cùng chồng, chúng tôi gặp tai nạn xe hơi. Tôi quay trở lại thời trung học. Để có thể gặp được anh ấy sớm hơn, tôi chuyển trường đến nơi anh đang học. Chỉ là không ngờ rằng, người chồng từng nâng niu tôi trong lòng bàn tay, thời cấp ba lại là một tên đầu gấu nổi tiếng trong trường. Trên đường đi, anh ôm quả bóng rổ, xung quanh có cả đám người vây quanh như các vì sao xoay quanh mặt trăng. Tôi chắn trước mặt anh. Anh cau mày khó chịu: “Tránh ra.” Sau này. Tôi lạnh lùng đẩy anh ấy ra: “Tránh ra.” Anh khúm núm như một chú chó nhỏ, ôm chặt lấy tôi, không chịu buông tay. “Không muốn, bà xã, ôm anh chút đi~!”