Ngôn Tình

Hình Phạt Của Anh Trai Kế

Hình Phạt Của Anh Trai Kế Mẹ tôi mất rồi, cha dượng vì giết vợ để lừa tiền bảo hiểm mà ngồi tù. Người anh trai không chung huyết thống trở thành người giám hộ duy nhất của tôi. Tôi điên cuồng chống đối Trì Cận. Để khiến anh ghê tởm, tôi thậm chí còn cố tình bấm đề xuất dưới những video về quan hệ cấm kỵ. Trì Cận vẫn thản nhiên tiếp nhận, chăm sóc tôi đến mức không ai có thể bắt lỗi. Nhưng sau đó, khi tôi không còn dây dưa nữa. Như ý anh muốn, tôi bắt đầu sống như một người bình thường—đi học, giao tiếp, xem phim cùng bạn học nam. Trì Cận lại đè tôi xuống đùi, hạ thấp giọng: “Run cái gì?” “Chẳng phải chính em nói, anh trai sinh ra là để làm chồng em sao?”

Hoa Hồng Vượt Rào

Hoa Hồng Vượt Rào Tôi đã làm chó liếm của Hoắc Kiêu hơn hai mươi năm. Một lần tình cờ, tôi nghe được Hoắc Kiêu cười đùa, nói với đám bạn: “Tạ Thính Vãn chẳng thú vị xíu nào, chuẩn một cô gái ngoan. Nếu không phải ông cụ đã định hôn từ bé thì anh đây vốn sẽ không cưới cô ấy.” Đám bạn cười nhạo anh ta: “Anh Kiêu thảm quá mà, bị ép phải cưới sớm.” Một tay Hoắc Kiêu ôm eo cô gái ngồi cạnh, nhả khói thuốc phì phèo: “Đúng vậy, ông đây quá thảm.” Hai tháng sau, tôi công khai mang thai, chuẩn bị tổ chức lễ cưới. Hoắc Kiêu gọi video tới lớn tiếng mắng: “Tạ Thính Vãn, ông đây chưa chạm vào cô, cô lấy đâu ra con? Nói mau! Gian phu là ai?” Khoảnh khắc nhìn thấy người đàn ông bên cạnh tôi, Hoắc Kiêu ngây người: “Chú, chú út?” Người đàn ông nghiêm khắc, mắng khẽ: “Không được vô lễ với thím út cháu!”

Hối Tiếc Muộn Màng

Hối Tiếc Muộn Màng Năm thứ ba được bao nuôi, tôi nói dối Tống Chí Thành nói rằng tôi đã mang thai. Hắn lạnh lùng chuyển cho tôi một khoản tiền: “Phá nó đi, cô không xứng để sinh con cho Tống gia.” Sau đó hắn cùng một cô gái môn đăng hộ đối công bố tin tức đính hôn. Tôi không khóc cũng không làm loạn, chỉ lặng lẽ rời đi. Sau đó, Tống Chí Thành lái xe cả một ngày một đêm tìm tới nhà tôi. “Tạ Lê, em còn nợ anh một đứa con.” Tôi lại vô tình bắt gặp người đàn ông mà trong giới kinh doanh không ai dám đụng vào, đang quỳ gối giúp tôi mang giày. Cố Gia Hành cẩn thận vỗ về bụng dưới hơi nhô lên của tôi, tôi mặt mày lạnh nhạt nói. “Tống tổng không phải đã có vợ rồi sao? Hay là…… phương diện kia của anh không được tốt?”

Chỉ Có Thể Là Anh

Chỉ Có Thể Là Anh Trong phòng khám, tôi đang tán tỉnh đối thủ một mất một còn của anh trai. Đột nhiên anh trai đẩy cửa đi vào. “Thấy em gái tôi không?” Tôi trốn dưới gầm bàn, vụng trộm nắm chặt lấy áo khoác trắng của anh. Chỉ nghe thấy anh cười khẽ một tiếng: “Không thấy.”

Trò Chơi Chân Thành

Trò Chơi Chân Thành Mọi người trong giới đều biết, Tần Việt bao nuôi một cô gái, không những vậy còn bị khiếm thính. Hắn nuông chiều hết mực, chỉ thiếu bước rước về làm vợ. Ngày tôi khôi phục lại được thính giác, tôi kích động đi tìm hắn lại nghe thấy anh em của hắn cười vang nói: “Vẫn là anh Tần biết cách chơi, cùng người ta lăn giường mà vẫn còn có thể gọi tên người con gái khác.” “Cô ấy cũng không nghe thấy. ” Tần Việt cười khẽ: “Khóc đến đáng thương, còn rất ngoan ngoãn.” Thế là tôi liền bỏ đi. Ba năm sau, trong một bữa tiệc của giới thượng lưu, tôi bị Tần Việt bắt được. “Làm loạn đủ rồi, lập tức theo anh trở về. ” Hắn bỗng nhiên đỏ mắt nói. “Dư Dư. ” Chủ nhân trẻ tuổi của bữa tiệc thở dài, ủy khuất xin tôi một nụ hôn. “Tình địch tìm tới cửa nhiều như vậy, em vẫn định không cho anh một danh phận sao?”

Người Chồng Hai Mặt

Người Chồng Hai Mặt Chàng thiếu gia danh giá bậc nhất thủ đô có hai nhân cách. Đêm khuya, anh ta leo lên giường tôi, anh ta quấn quít đòi tôi yêu chiều. “Thích cục cưng đến mức muốn làm cún của cục cưng cả đời.” Nhưng đến ban ngày, anh ta lại cực kỳ lạnh nhạt với tôi. “Chúng ta chỉ là hôn nhân thương mại, cô nên tự biết thân biết phận, đừng vượt quá giới hạn.” Tôi chưa từng nghi ngờ về điều đó. Cho đến khi anh ta một lần nữa quỳ xuống và điên cuồng hôn lấy tôi. Ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa dữ dội. “Mở cửa ra, Tạ Kinh Từ! Cô ấy là chị dâu của mày đấy!” Tôi giật mình. Người đàn ông trước mặt chẳng những không hề hoảng sợ, ngược lại anh ta còn cười một cách điên cuồng và bệnh hoạn. “Bị phát hiện rồi.” “Cục cưng à, em nghĩ nếu chúng ta làm trước mặt anh trai thì… có kích thích hơn không?”

Tình Yêu Lặng Lẽ Dâng Lên

Tình Yêu Lặng Lẽ Dâng Lên Tôi và Lục Khâm đã kết hôn 5 năm, trong mắt tất cả mọi người, tôi là một người vợ hoàn hảo của nhà họ Lục. Cư xử đoan trang, hành sự khéo léo, thậm chí từng được tạp chí lá cải bình chọn là “Người vợ đảm đang số 1”. Ai ai cũng ngưỡng mộ tôi vì đã lấy được một người chồng tốt. Nhưng lại chẳng ai biết, trong cuộc hôn nhân này, tôi thực chất đang đóng vai trò gì. Suốt 5 năm, anh ấy lúc nào cũng giữ vẻ lạnh nhạt, xa cách. Còn tôi, cũng dần dần mài mòn hết tình yêu nồng nhiệt từng theo đuổi anh ấy năm xưa. Tôi biết rõ, trong lòng anh, tôi vĩnh viễn không phải là người ấy. Người mà anh vẫn mãi canh cánh trong lòng, không thể buông bỏ. Vì vậy, tôi đề nghị ly hôn và rời khỏi ngôi nhà đó. Nhưng chỉ một tuần sau, tôi lại bị anh chặn trước cửa nhà mới. “Ly hôn?” Anh nhìn tôi, vành mắt đỏ hoe, “Tô Nhiễm, em lặp lại lần nữa xem?”

Anh Hướng Về Tổ Quốc, Em Hướng Về Phía Anh

Anh Hướng Về Tổ Quốc, Em Hướng Về Phía Anh Kỳ huấn luyện quân sự đại học, tôi bị bắt lại khi đang lén mua đồ ăn ngoài. Anh trai shipper vô cùng chính trực mà nói: “Tôi là anh của con bé, cũng xem là người lớn trong nhà, cái này mấy người cũng quản sao?” Giáo quan quân sự nhìn tôi. Anh cười nhạt nói: “Tôi và em có hôn ước mà sao tôi lại không biết em có anh ruột nhỉ?” Đôi khi chỉ mất vài giây để một người tỉnh táo lại. Ba ngày sau, trong kì huấn luyện quân sự, tôi đã nhìn thấu hồng trần. Trước khi bị trường học đưa vào trong núi, tôi chưa từng nghĩ đến những chuyện sau này mình phải đối mặt. Bây giờ tôi đã biết là gì rồi. Là báo ứng.

Ngàn Lần Mộng Tìm Người

Ngàn Lần Mộng Tìm Người Mùa hè năm 1983, văn phòng giáo viên trường cấp ba Hưng Hoa. “Thầy Vương, em suy nghĩ xong rồi. Em sẽ tiếp tục học lên, nhưng đổi từ suất vào Bắc Đại sang chuyên ngành Giải mật của Đại học Quốc phòng.” Gió cuối thu se lạnh, thân hình Trình Dịch Kiều mảnh mai yếu ớt, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. Thầy Vương ngây ra trong giây lát, sau đó vui mừng tột độ: “Cuối cùng em cũng chịu nghĩ thông rồi à, Trình Dịch Kiều! Thầy còn tưởng em định nhường suất vào Bắc Đại cho em họ chỉ vì muốn cưới Tham mưu Sĩ. Nhưng chuyên ngành Giải mật của Đại học Quốc phòng thì rất đặc biệt, phải xóa bỏ thân phận, sống ẩn danh. Em đã bàn bạc với gia đình chưa?” “Không cần bàn. Chuyện này em tự quyết.” Nghe nhắc đến hai chữ “gia đình”, trong mắt Trình Dịch Kiều thoáng hiện lên đau đớn, nhưng rất nhanh đã bình thản trở lại. Một khi đã biến mất khỏi thế giới của họ, có lẽ sẽ không còn ai có thể cướp đi bất cứ thứ gì từ cô nữa.

NỮ CHÍNH CỦA ANH

Khi đạo diễn hô “Cắt”, môi tôi vẫn còn bị Thẩm Dục ngậm lấy.Lần thứ hai mươi rồi.Anh ta kẹp điếu thuốc, đáy mắt đỏ rực, là dục vọng bị kìm nén.“Không biết hôn à?”Ngón tay nóng rực của người đàn ông ấn lên sau gáy tôi, giọng khàn đặc đến nghẹt thở.“Để tôi dạy em.”Tim tôi đập loạn không kiểm soát nổi, thầm yêu năm năm, chỉ chờ khoảnh khắc này.Tôi móc lấy cà vạt của anh, kiễng chân ghé sát tai anh thì thầm:“Vậy… có phải thè lưỡi không, đạo diễn?”

Tình Nhẹ Như Nước

Tình Nhẹ Như Nước Gần đây, Phó Dĩ Sơ đặc biệt ra sức trong chuyện đó. Tôi gần như gãy cả thắt lưng, vậy mà anh vẫn không chịu dừng lại. Mãi đến khi tin tức anh kết hôn lan ra, tôi mới bừng tỉnh. Thì ra, đây chính là dấu hiệu chia tay. Tôi đã thấy sự giằng xé trong đáy mắt anh, nên nhân lúc anh đi công tác, tôi chu đáo gửi tin nhắn chia tay. Ai ngờ hành lý còn chưa kịp thu dọn xong, Phó Dĩ Sơ đã quay về. Anh kéo lỏng cà vạt, từng bước từng bước ép sát tôi: “Xem ra mấy ngày qua tôi vẫn chưa đủ cố gắng, mới để em rảnh rỗi đến mức suy nghĩ vẩn vơ như vậy!”  

Tình Yêu Khó Phai

Tình Yêu Khó Phai Lần thứ 10 cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo như rắn rết của nam thần trường học, tôi nhìn thấy dòng bình luận hiện ra trước mắt: 【Nam chính xuyên về 10 năm trước, phát hiện vợ mình hiện tại lại đang là bạn gái của người khác, trời như sụp đổ.】 【Thầm yêu bao năm, vất vả lắm mới theo đuổi được vợ, giờ lại phải bắt đầu lại từ đầu.】 【Lâm Mơ bảo bối hiện giờ đã có bạn trai, nam chính chỉ có thể nhẫn nhịn.】 【Tôi cảm giác lão đàn ông này sẽ không còn biết nhịn như lúc 19 tuổi nữa đâu.】 Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn nặc danh: 【Chào bạn, không biết bạn có thể chia tay được không?】 【Hoặc là… bạn có để tâm nếu có thêm một người bạn trai không?】 【Tôi đảm bảo, trước khi bạn chia tay, tôi sẽ ngoan ngoãn giấu mình thật kỹ.】

Lạt Mềm Buộc Chặt

Lạt Mềm Buộc Chặt Tôi và bạn thân chơi game với nhau. Chơi được một nửa, cậu ấy buồn đi vệ sinh, lúc đứng dậy không cẩn thận mà bật camera lên. Thế là tôi thấy anh đẹp trai cùng phòng với cậu ấy. Tiếng động bên phía tôi quá lớn nên anh phát hiện ra tôi. Anh lập tức đi đến tắt camera đi. Chỉ nhẹ nhàng để lại một câu… “Muốn nhìn? Đến F222 đi, cho cậu nhìn đủ.”

Chim Hoàng Yến Chán Rồi

Chim Hoàng Yến Chán Rồi Tôi là chim hoàng yến của Thái tử giới Kinh thành – Lệ Kinh Châu. Bên cạnh anh ta đã 3 năm, tôi chán rồi. Trong đầu chỉ toàn nghĩ làm sao để anh ta chủ động bỏ tôi. Giả mang thai để ép anh ta. Anh ta nói: “Vậy thì sinh đi.” Ép anh ta cho danh phận. Anh ta nói: “Vậy thì kết hôn.” Sau đó, tôi nảy ra một kế: tiết lộ hành tung của anh ta cho những cô gái muốn leo lên cao. Một tuần sau, tôi bị Lệ Kinh Châu đè lên tường, hung hăng hôn tới tấp: “Lo xử lý đám người kia, suýt quên phải ‘xử lý’ em rồi!”  

Buông Tay Quá Khứ

Buông Tay Quá Khứ Tại một bữa tiệc xa hoa của giới thượng lưu Bắc Kinh, vị thiếu gia nổi tiếng phong lưu đã cầu hôn tôi. Anh ta đã công khai đặt tên tôi cho một chiếc du thuyền trị giá hàng trăm triệu. Và còn dùng hàng nghìn chiếc drone để tạo nên tên tôi trên bầu trời đêm. Nhưng ngay trước lễ cưới, tôi vô tình nghe thấy anh ta cười nhạo với bạn bè: “Du Hoan lúc nào cũng vùi đầu vào những thứ chết chóc, trên người lúc nào cũng có mùi xác chết, tôi thậm chí còn không thể hôn nổi cô ấy. Cô ấy đã theo đuổi tôi suốt bảy năm trời, vậy nên tôi mới muốn xem cô ấy sẽ trông thảm hại như thế nào khi vào ngày cưới tôi bỏ trốn với người khác.” Mọi người xung quanh đều cười ồ lên. Đêm đó, Bắc Kinh mưa tầm tã, tôi đã lái xe suốt ba tiếng đồng hồ dưới trời mưa. Toàn thân ướt sũng, tôi gõ cửa nhà của người đàn ông quyền lực ở Bắc Kinh, mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói: “Anh từng nói muốn cưới tôi, lời hứa đó vẫn còn hiệu lực chứ?” Phó Cảnh Xuyên nhìn tôi một cái, rồi ôm tôi vào lòng: “Em đã suy nghĩ kỹ rồi chứ? Lúc đó anh đã nói, sẽ không có ly hôn, trừ khi anh chết đi.”

Bình Minh Ló Dạng

Bình Minh Ló Dạng Tôi ép người bạn thân từ nhỏ cùng tôi theo dõi livestream của K thần. Anh cười nhạt: “Cậu có mắt nhìn không vậy? Theo đuổi cậu ta còn không bằng theo đuổi tôi.” Dù đã giải nghệ nhiều năm, Tạ Tư Ức vẫn được coi là vị thần duy nhất của thời kỳ hoàng kim trong làng game thủ. Sau đó, người đàn ông luôn kín tiếng này bất ngờ tham gia một chương trình truyền hình thực tế về Esports và dễ dàng vượt qua tất cả các tuyển thủ chuyên nghiệp khác. MC tò mò hỏi: “Điều gì đã khiến Yee thần quyết định tham gia chương trình này?” Ánh mắt anh dừng lại trên người tôi – người đang cầm poster cổ vũ K thần, rồi anh mỉm cười đầy bất lực. “Con công xòe đuôi thì làm gì được nữa?” “Sợ vợ chạy theo người khác, nên qua đây tranh giành sự chú ý với người trẻ mà thôi.”

Cam Đường Đoạn

Cam Đường Đoạn Trong lòng Chu Ngôn Đình có một mối tình đầu đã khuất. Năm thứ 4 kết hôn, anh ta nuôi một cô gái rất giống người con gái ấy. Còn tôi, là người cuối cùng trên thế gian này biết chuyện. Hôm đó, tôi và cô gái kia mặc váy đỏ giống hệt nhau. Chu Ngôn Đình cau mày nói với tôi: “Màu đỏ không hợp với em, đi thay bộ khác đi.” Tôi không thay váy mới. Tôi chọn thay… người chồng không thích tôi mặc váy đỏ.

Điệu Múa Chung Tình

Điệu Múa Chung Tình Chồng tôi, người đã ly thân với tôi nửa năm sau khi kết hôn, đột nhiên xuất hiện tại bữa tiệc mừng công của đoàn múa của chúng tôi. Đồng nghiệp tỏ tình tôi trước mặt anh ấy. Khuôn mặt chồng tôi đen lại, bật công tắc đèn lớn phá hỏng bầu không khí. “Xin lỗi, gia đình chúng tôi không cho phép con cái yêu sớm.” Yêu sớm? Tôi đã 25 tuổi rồi! “Chương Hi Hoài, em đã lớn rồi, không còn là đứa em gái mà anh quản từ nhỏ đến lớn nữa! Anh rốt cuộc có hiểu không!” Đêm đó, anh cởi bỏ lớp mặt nạ lạnh lùng, khóa chặt hai tay tôi. “Vợ à, chuẩn bị tinh thần gánh chịu hậu quả của việc trưởng thành chưa?”

Không Còn Tình Yêu

Không Còn Tình Yêu Là một bà mẹ bỉm sữa toàn thời gian, tôi và chồng sống xa nhau. Để kiếm thêm thu nhập trang trải cuộc sống, tôi đã giấu chồng làm thêm công việc là một chuyên gia ru ngủ trực tuyến. Không ngờ có một ngày, tôi phát hiện ra người tôi ru ngủ lại chính là chồng mình. Anh ấy nói rằng anh ấy đang đau khổ vì tình yêu, mất ngủ đã lâu. Khoảnh khắc đó, tôi như rơi vào hầm băng.

Lời Nói Dối Chân Thành

Lời Nói Dối Chân Thành Tôi nghĩ mình đang dính vào một mối quan hệ loạn luân, nhưng hóa ra anh không phải anh trai ruột của tôi. Khi tiểu thư thật sự mang theo kết quả xét nghiệm ADN đến, tôi lập tức chuồn ngay. Trước khi đi, tôi gọi điện cho Giang Duật Hành: “Em gái ruột của anh đã về rồi, lần này anh có thể làm bạn trai của em được chưa?” “Thiên Ninh, anh đã có người yêu rồi.” Năm năm liên tục bị từ chối, lòng tự trọng của tôi hoàn toàn bị tổn thương. Đau khổ tột cùng, tôi đến thẳng quán bar và gọi 18 người mẫu nam. Trong lúc vui vẻ, tôi buột miệng: “Em trai vẫn là tốt nhất, chân dài eo thon.” Có người không ngồi yên được nữa, lập tức bay về nước bằng máy bay riêng. Đêm đó, anh đè tôi xuống giường, hung hăng hỏi: “Ninh Ninh, em cảm nhận được chưa? Anh không chỉ có chân dài đâu.”