Ngôn Tình

Kế Hoạch Theo Đuổi Của Tiểu Ngư

Kế Hoạch Theo Đuổi Của Tiểu Ngư Tôi và Trần Cư An – người chú trên danh nghĩa ngoài ý muốn qua đêm với nhau. Nghe nói hắn chưa bao giờ yêu đương, cũng không muốn cho bất kỳ người phụ nữ nào danh phận chính thức. Không bao giờ chạm vào một người phụ nữ tới lần thứ hai. Nhưng lại cùng tôi duy trì mối quan hệ mập mờ suốt nửa năm. Cho đến một ngày, bà Trần mừng rỡ cầm một tấm ảnh cho tôi xem. “Cư An tự mình chọn vị hôn thê, có phải rất xinh đẹp hay không?” Tôi nhìn người phụ nữ xinh đẹp chói mắt kia, cười chúc phúc. “Rất đẹp, rất xứng đôi, chúc mừng chú Trần.” Đêm khuya, Trần Cư An đột nhiên đi vào phòng tôi, “Tang Ngư, trên giường gọi chồng, dưới giường gọi chú, em đang chơi tôi à?”

Không Hối Hận Vì Đã Yêu

Không Hối Hận Vì Đã Yêu Năm thứ tư tôi thích Kỷ Diên Xuyên, tôi nghe thấy anh nói với anh trai tôi: “Tôi làm sao có thể thích em gái của cậu? Như thế chẳng khác nào không ra gì.” Tôi cuối cùng cũng hoàn toàn tuyệt vọng, quyết định không dây dưa với anh nữa, đồng ý với gia đình ra nước ngoài du học. Thế nhưng lần tái ngộ sau đó, anh lại đỏ ngầu cả mắt, chặn tôi lại nơi góc tường, không cho tôi rời đi. Tôi lo lắng đẩy anh ra: “Kỷ Diên Xuyên!” “Anh không phải, anh chính là đồ không ra gì.”

Thì Ra Từ Đầu Đến Cuối… Luôn Là Anh

Thì Ra Từ Đầu Đến Cuối… Luôn Là Anh Năm tôi nghèo rớt mồng tơi, tôi đã nhắm trúng Thái tử gia giới quyền quý thủ đô – Chu Tẫn, dụ dỗ anh ta rơi khỏi thần đàn. Anh ta trông thì lạnh lùng, nhưng thực ra lại chẳng hề biết tiết chế. Tôi đã kiếm đủ lợi, dần dần cũng không chịu nổi nữa. Đúng lúc Bạch Nguyệt Quang – người có hôn ước với anh ta – quay về với vẻ kiêu kỳ. Lần cuối cùng ân ái, tôi không nỡ rời đi, khẽ vuốt lấy cơ ngực anh, nhẫn tâm nói lời chia tay: “Tôi chán rồi.” Ngay giây sau, cổ chân tôi bị nắm chặt. Chu Tẫn cười lạnh một tiếng, thong thả kéo tôi – kẻ đang muốn bỏ trốn – quay lại từng chút một: “Thật sao?” “Chán rồi là muốn chạy à… Em nghĩ tôi là kẻ ngu dễ bị lừa sao?”

Tôi Cũng Không Muốn Làm Nữ Phụ Độc Ác

Tôi Cũng Không Muốn Làm Nữ Phụ Độc Ác Tôi là một nữ phản diện xinh đẹp nhưng ngốc nghếch. Sau khi ngủ với anh trai của nam chính, tôi quyết định bỏ cha giữ con, khởi động kế hoạch báo thù đầy tội ác—để con thay tôi trả mối hận này! Trong sân trường mẫu giáo, tôi chỉ vào con trai của nam chính. “Đó là con trai của kẻ thù mẹ! Con nhất định phải dằn mặt nó, hành hạ nó, khiến nó trở thành con chó của con!” Con gái tôi nghiêm túc gật đầu. “Mẹ yên tâm, con sẽ hoàn thành nhiệm vụ!” Thế là, vào giờ ăn, con bé cướp thịt trong bát cậu ta. Lúc rửa tay, nó chen hàng của cậu ta. Giờ ngủ trưa, nó giật chăn của cậu ta. Nhưng con trai nam chính không những không tức giận, mà còn muốn đi theo con bé về nhà. Ai ngờ, tối hôm đó, cậu ta gọi một cú điện thoại, kéo đến một người—anh trai của nam chính. Người đàn ông chậm rãi tháo cà vạt, từng bước ép sát tôi: “Ngủ xong thì giả vờ như không quen, còn mang thai bỏ trốn?” “Chủ nhân của em dạy em như vậy sao?”  

Mệnh Khắc Phu

Mệnh Khắc Phu Tôi đã lần lượt khắc ch .t ba vị hôn phu. Từ đó ánh mắt phụ hoàng nhìn tôi ngày càng… đi/ên cuồng. Ngài phất tay ra lệnh, ban cho tôi một cuộc hôn nhân mới, với vị thiếu niên tướng quân cũng vừa khắc ch .t hai vị hôn thê. “Không có gì đâu, trẫm chỉ tò mò… rốt cuộc ai khắc hơn ai thôi.” Khi nghe tin, tôi ôm lấy chân vị hôn phu mới mà khóc lóc gào thét: “Khắc phu của ta là hư danh! Còn huynh là khắc thê thật sự đó!!” “Con có ba, nó có hai, tỉ số nghiêng về nhà ta!” “Thật sự không được thì trẫm sẽ nhờ Khâm Thiên Giám… buff cho con thêm chút vận mệnh!” Tôi: … Lắm lúc tôi thực sự chỉ muốn nhỏ m/á/u nghiệm thân.

Thính Hạ

Thính Hạ Từ nhỏ tôi và Cố Bắc Thần đã có hôn ước với nhau. Năm 7 tuổi vì cứu hắn tôi đã mắc tật nói lắp. Nhưng hắn lại giễu cợt tôi với bạn bè: “Ai lại thích đồ nói cà lăm chứ.” “Những người thích tôi hồi nhỏ nhiều không thể đếm hết.” Tôi bình tĩnh rời khỏi thế giới của hắn, thi đậu vào ngành y, được bình chọn là bác sĩ thực tập đẹp nhất. Hắn lại hết sức ghét bỏ: “Một người nói lắp có thể làm ra chuyện gì được chứ.” Cho đến khi tôi và phi công đẹp trai quay video tuyên truyền rồi nổi tiếng trên mạng. Trong video tôi nói chuyện rất rõ ràng. Mà người bên cạnh, ánh mắt nhìn tôi chân thành tha thiết. Đêm khuya hôm đó, tôi đăng một tấm ảnh lên nhóm bạn bè: “Ở cùng một chỗ với thiếu niên năm mười bảy tuổi thầm mến.” Cuối cùng Cố Bắc Thần ngồi không yên: “Thẩm Thính Hạ, em đừng quên chúng ta có hôn ước từ nhỏ.” Đáp lại hắn là nụ cười thản nhiên của một người đàn ông khác: “Anh hối hận sao, mới sáng sớm đã gọi điện thoại cho bạn gái tôi, anh không sao chứ?”

Số Báo Danh

Số Báo Danh Lần đầu gặp Cố Hành là hồi cấp 3, anh là người nổi bật nhất trường, còn tôi chỉ là một trong vô số cô gái thầm yêu anh. Lên đại học, tôi học cùng trường với anh, nghe nói anh thay bạn gái như thay áo, là kẻ phong lưu nổi tiếng trong giới. Vì một trò đùa, anh trở thành bạn trai tôi. Mọi người cười ầm đặt cược: “Gái ngoan à, xem lần này anh Hành chơi chán trong bao lâu?” Thế mà đến đêm khuya, tôi lại khóc, vừa đánh Cố Hành vừa tức giận. Anh vòng tay ôm lấy eo tôi, nhẹ giọng dỗ dành: “Em muốn đánh thế nào cũng được, tất cả là lỗi của anh. Đừng giận anh nữa.”

Giáo Sư Thẩm Ghen Tuông

Giáo Sư Thẩm Ghen Tuông Tôi và Thẩm Tầm Nam đã kết hôn theo thỏa thuận được hai năm, nhưng anh luôn lạnh nhạt với tôi. Mãi cho đến khi ánh trăng sáng của tôi trở về nước, sau khi tham gia một bữa tiệc, tôi mang về một chiếc áo sơ mi nam. Anh say rượu, đẩy tôi vào cửa, ánh mắt nóng rực và kiên quyết. “Em quên rồi sao, chúng ta còn chưa ly hôn?” Đêm đó, giáo sư Thẩm, người luôn ôn tồn nho nhã, trở nên điên cuồng đến cực điểm. Trước lúc rời đi, đôi mắt anh đỏ hoe: “Nhìn anh được không? Anh thật sự không thua kém gì anh ta.”

Tây Ương

Tây Ương Khi Phó Tây Tân bị mù hai mắt, tôi đưa hắn về nhà. Hắn thích cắn tai tôi và nói hắn là con chó ngoan của tôi. Còn thích ở trong đêm tối dùng hai tay đo đạc cơ thể của tôi, nói muốn hình dung ra bộ dáng của tôi. Sau đó hắn lấy lại thị lực, hắn lại là thiếu gia của Phó thị bị mất tích, sớm đã có người trong lòng. Thừa dịp hắn còn chưa thấy mặt tôi, tôi để lại một tờ giấy chứng tử, biến mất không dấu vết. Trốn năm năm, nghe nói hắn mới kết hôn, tôi mới dám xuất hiện lần nữa. Nhưng máy bay vừa mới hạ cánh, sân bay đã bị rất nhiều vệ sĩ mặc đồ đen vây quanh. Phó Tây Tân cầm áo cưới được đặt may, nụ cười dịu dàng nhưng cố chấp. “Vợ sắp cưới, số đo của năm năm trước không chuẩn rồi.” “Ngoan, bây giờ để anh đo lại.”

Anh Ấy Thích Thầm Tôi

Anh Ấy Thích Thầm Tôi Thời Quyện bị tai nạn xe nên mất trí nhớ, quên mất chúng tôi đã kết hôn. Tôi đến bệnh viện thăm anh, anh tỏ ra rất lạnh nhạt. Tôi cố nén chua xót bước ra khỏi phòng bệnh thì nghe thấy anh kích động lên tiếng: “Chết rồi, tôi trúng tiếng sét ái tình rồi. “Tôi vừa gặp đã yêu cô gái đó rồi.” “Không dám nghĩ nếu cô ấy là vợ tôi thì tôi sẽ hạnh phúc biết nhường nào.” Tôi, người đã là vợ anh: ???

Âm Mưu Hoa Hồng

Âm Mưu Hoa Hồng Tôi mang thai khi đang ở trong tù. Lúc sinh con, tôi bỏ trốn. Từ đó, viên giám ngục trở thành một người đàn ông già không ai muốn, phải nuôi con một mình. Ba năm sau. Tôi đang lừa một chàng trai ngây thơ. Thì một bóng người cao lớn bất ngờ còng tay tôi lại. “Giả mạo thân phận với cấp trên, mức án khởi điểm là 3 năm.” “Ngủ với người ta mà không chịu trách nhiệm, tội càng nặng thêm một bậc.” ??  

Gió Ngừng Trời Sáng

Gió Ngừng Trời Sáng Khi hay tin Quý phi có thai, phu quân liền đón về tiểu thanh mai vốn thủ tiết. “Hiện nay muội muội của ta đã được sắc phong Quý phi, lại còn hoài thai đứa con duy nhất của Thánh thượng.” “Chương gia ta từ nay chẳng cần phải nương tựa vào cái gia tộc lụn bại như Thôi gia các ngươi nữa. Ta muốn thuận theo tâm ý của bản thân, đón người nữ tử ta yêu về làm bình thê.” Đúng là buồn ngủ lại gặp người đưa gối. Ta vừa nghe Quý phi tự chuốc họa, lén lút tư thông cùng thị vệ, đang bối rối lo việc thoát thân thế nào, thì phu quân đã vội vàng mang về một kẻ thế mạng. “Nếu đã vậy, ngôi vị chủ mẫu của Chương gia cứ nhường cho nàng ta, ta tự xin rời đi.”

Dao Kỳ

Dao Kỳ Tôi đính hôn với Thái tử Bắc Kinh, bạn thân cũng đính hôn với em trai Thái tử. Chúng tôi quyến rũ vị hôn phu của đối phương, sau khi thành công lại giả vờ khóc sướt mướt, bỏ trốn cùng nhau. Có được phí chăm sóc giá trên trời đêm đó, bạn thân hỏi tôi: “Chạy không? Vị hôn phu của cậu quá mạnh mẽ.” “Chạy! Tớ cũng sắp mệt chết rồi.” Chúng tôi đang chuẩn bị chạy thì đụng phải hai lồng ngực rắn chắc. Thái tử và em trai Thái tử đồng loạt cởi bỏ cúc áo, sải bước chân dài tới gần chúng tôi. “Nói chúng ta là lục ca lục đệ?” “Khoản nợ này, tối nay phải tính cho xong.”

Trướng Trung Xuân

Trướng Trung Xuân Ta nuôi dưỡng Nhiếp chính vương từ nhỏ. Ai cũng nói hắn tàn nhẫn độc ác, thủ đoạn tàn bạo, nhưng ta không tin. Bởi trước mặt ta, hắn luôn tỏ ra lạnh lùng nhẫn nại, lễ độ gọi ta là “Mẹ nhỏ”. Cho đến khi ta tình cờ chứng kiến hắn tự tay xử lý kẻ cầu hôn ta, tóc xõa rối bời, khóe mắt tắm má.u như nốt ruồi lệ, vừa yêu mị vừa tàn bạo, tựa như la sát bò lên từ địa ngục. Ta hoảng sợ tột độ, bỏ trốn ngay trong đêm. Nhưng hắn bắt ta về, ép ta vào góc giường, dục vọng dồn nén suốt mười năm như muốn nghiền nát. Giọng hắn khàn đặc: “Mẹ nhỏ thấy cũng đã thấy rồi, nhi tử không cần thiết phải giả vờ quân tử nữa. Những năm qua, ta phải nhẫn nhịn rất vất vả.”

Nhị Thiếu Gia! Gọi Chị Dâu Đi

Nhị Thiếu Gia! Gọi Chị Dâu Đi Năm thứ tư sau khi yêu đương bí mật. Tôi tình cờ gặp Phó Thời Cẩm ở quán bar gọi hai em tay vịn, trái ôm phải ấp. Có người trêu ghẹo: “Phó nhị thiếu, không sợ bạn gái khóc nhè à?” Giọng điệu của anh ta lẳng lơ: “Dù sao cũng là trêu đùa, tôi sẽ không cưới cô ấy.” “Tôi đường đường là nhị thiếu gia, vị trí phu nhân của tôi sao có thể là con gái của bảo mẫu chứ?” Đêm đó, mưa lớn cả thành phố. Cả đêm tôi không về. Phó Thời Cẩm lo lắng gọi điện thoại cho anh cả của anh ta: “Anh, dùng các mối quan hệ của anh, giúp em tìm Hiểu Hiểu nhé! Cô ấy sợ nhất là sấm sét.” Cậu ấm của Phó gia tắt điện thoại, ngược lại thấp giọng dụ dỗ dưới người tôi: “Ngoan, chủ động một chút, vị trí đại thiếu phu nhân của Phó gia cho em ngồi.”

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên Năm đó vì mê sắc quá độ, tôi đã cưỡng ép cậu học sinh nghèo đang tạm trú trong nhà mình. Trong căn phòng vẽ chật hẹp, tôi đè nam sinh dưới thân. Quần áo xộc xệch, trên người toàn là vết đỏ… Vừa nhục nhã, vừa nhẫn nhịn. Lâu ngày gặp lại, Dư Hoài Dự được đám thiếu gia ăn chơi ở kinh thành vây quanh như sao vây trăng. “Ai mà ngờ được, trong tụi mình thì anh Dự lại là người hỗn nhất, năm đó chú Dư còn phải đánh gãy liền ba cây gậy sắt mới tiễn được người lên máy bay, chạy về Cảng Thành dưỡng thương.” “Này này, anh Dự là vì vị hôn thê từ nhỏ của mình mới về Cảng Thành đấy. Haha, nghe nói còn làm gia sư tại nhà cho người ta mấy năm trời, thật sự thành ba người ta rồi.” Về sau nữa, tôi bị Dư Hoài Dự chặn trong phòng thay đồ, hắn bóp lấy cổ tôi, hôn đến mức các đầu ngón tay cũng run rẩy. “Đồ cầm thú.” Đối phương chẳng những không giận, còn bật cười khẽ bên tai: “Sao hả, giờ chỉ biết ngồi trên người tôi mà khóc thôi à?”  

Chuyện Tình Gió Xuân

Chuyện Tình Gió Xuân Năm thứ 3 sau khi kết hôn, Diệp Lê trở về. Tối hôm đó, Tống Thừa Chu lần đầu tiên không ăn cơm ở nhà, vớ lấy áo khoác rồi lập tức đến sân bay. Đêm ấy, anh không về. Tôi lần theo danh sách theo dõi trên Weibo của Tống Thừa Chu, tìm được tài khoản của Diệp Lê. Vừa lướt một cái, Diệp Lê đã cập nhật trạng thái: “Cuối cùng cũng về nước rồi, người yêu và bạn bè đều ở bên cạnh.” Trong ảnh, Tống Thừa Chu nghiêng người về phía cô ta, cùng nhìn vào ống kính. Bao quanh hai người là bạn bè của anh. Tôi tắt điện thoại, nhắm mắt lại. Cũng đóng luôn cả trái tim mình.

Tiểu Kê Hoàng Nữ

Tiểu Kê Hoàng Nữ Phụ thân ta là phượng hoàng, mẫu thân ta cũng là phượng hoàng. Nhưng ta lại là một con gà. Ngày ta phá vỡ vỏ trứng chào đời, tứ hải bát hoang đều im lặng. Mẫu thân ôm ta không nỡ buông, gượng gạo thanh minh: “Con gái ta thuộc dạng tiến hóa siêu cấp.” Ừm… Người quả thật hiểu về tiến hóa.

Anh Ấy Không Phải Nam Chính

Anh Ấy Không Phải Nam Chính Tôi vẫn luôn nghĩ rằng nam chính có hai nhân cách. Ban ngày thì cấm dục, ban đêm thì ham muốn mãnh liệt. Cho đến khi tôi ăn sạch hắn rồi mà tiến độ công lược vẫn dừng ở mức 0, lúc đó mới nhận ra có gì đó không ổn. Hệ thống online: “Ký chủ ngốc nghếch chạy mau đi, đây là thằng em trai sinh đôi của nam chính mắc bệnh yandere đó!” Hôm sau tôi định bỏ trốn, nhưng lại gặp nam chính. Hắn cầm theo xiềng xích, từng bước tiến lại gần, ánh mắt tối sầm: “Em có biết sinh đôi có thể cảm nhận lẫn nhau không? Kích thích lắm đó bé yêu.”

Đem Thân Báo Đáp, Ta Đã Gả Đúng Người

Đem Thân Báo Đáp, Ta Đã Gả Đúng Người Đại Lý Tự Khanh đã gánh trên vai muôn vàn áp lực, tra ra hung thủ thật sự, giải oan cho phụ thân ta, giúp nhà ta thoát khỏi cảnh bị lưu đày đi Lĩnh Nam. Phụ thân ta mang ân đức ấy, nguyện ý liều chết cũng phải báo đáp cho người. Đại Lý Tự Khanh xua tay thoái thác, chỉ nói: “Nhi tử của ta đến tuổi thành thân, nghe đồn nhà Thị Lang có ái nữ quý giá.” Phụ thân ta hiểu ý.