Ngôn Tình
Sương Nhuộm Ngày quốc phá, quân địch yêu cầu chọn một trong hai vị công chúa để hầu hạ tân đế. Lâm Tri Ý để lại một câu: “Ta sinh ra tôn quý, tuyệt đối không hạ mình phục vụ giặc thù.” Rồi nàng nhảy xuống từ lầu thành, lấy cái ch.t để tuẫn quốc. Còn ta, xiêm y xộc xệch, bước lên cỗ xe ngựa của tân hoàng. Ta bắt đầu từ thân phận cung nữ, từng bước giành lấy sự tín nhiệm của tân hoàng, nhẫn nhịn ba năm, cuối cùng liên thủ cùng huynh trưởng phục quốc thành công. Cứ ngỡ có thể thở phào nhẹ nhõm, lại không ngờ bị hoàng huynh chán ghét tới cực điểm: “Tất cả là tại ngươi tham sống sợ ch.t, nếu không thì Tri Ý làm sao phải tuẫn quốc?” “Nếu không có ngươi, cô cần gì phải nhẫn nhịn ba năm trời? Nếu là Tri Ý, cùng lắm một năm đã có thể phục quốc.” Ngay cả phò mã cũng hận ta thấu xương, nói thành thân với ta chẳng qua là để trấn an ta, người hắn thực sự yêu là muội muội ta. Cho đến khi— Ta mở quan tài khám nghiệm t h I thể Lâm Tri Ý, lại phát hiện bên trong là xác của người khác.
Nguyệt Lộ Hành Chiêu Năm ta lên mười, mẫu thân sinh đệ đệ. Bà nội đã bán ta đi với giá mười lượng bạc. Ta được đưa đến trước một công tử bệnh yếu lạnh lùng, khi gặp ta, huynh ấy cực kỳ nổi giận. Ta co rúm người cúi đầu, y nhìn ta thở dài: “Thôi được, tạm để nàng ở lại phủ vậy.” Về sau, khi phụ mẫu đến tìm ta, y lại lạnh mặt che ta sau lưng: “Minh Vương phủ này chỉ có một Minh An quận chúa, còn ái nữ của hai vị, bản vương không rõ.”
Không Đụng Tường Nam Quyến rũ Châu Kim An ba năm, ta vẫn một thân hoàn bích. Huynh ấy quân tử thẳng thắn, ghét bỏ ta ngực quá đầy, eo quá mềm, ánh mắt quá quyến rũ, lạ mến mộ Kinh thành đệ nhất thục nữ Nguyễn Tố Tâm. Huynh ấy hết lần này đến lần khác lạnh lùng cự tuyệt, ta lại hết lần này đến lần khác tiến tới. Toàn bộ kinh thành xem ta là trò cười, gọi ta là “Tiểu thư đụng Nam Tường*”. (Chỉ những người cố chấp, ko biết tự lượng sức, không nghe lời người khác, đụng phải bức tường chắn mới có nhận thức bản thân phải rẻ trái hay phải chứ đừng cố chấp đi thẳng) Cuối cùng, ta cũng từ bỏ huynh ấy, uốn eo một cái, liền rơi vào lồng ngực khác. “Tiểu thư đây là có ý gì?” Ta ngượng ngùng đáp: “Tiểu thư ta không đụng tường nam nữa, muốn đụng chàng cơ.” Có lẽ ta nhìn lầm rồi, Ngục diện la sát thiên hạ người người đều kinh sợ lại đột nhiên đỏ bừng cả tai. … Sau đó, Chu Lệnh An chặn ta ở góc tường, hai mắt mắt đỏ rực, nói từng chữ từng chữ: “Nam Tường, ta muốn tự tiến cử mình làm chỗ dựa cho nàng
Tình Yêu Chớp Nhoáng Ta trúng phải tà thuật, sẽ yêu người đầu tiên nhìn thấy sau khi mở mắt. Ta bịt mắt bằng vải trắng, gọi cha đến, sau khi chắc chắn không có gì sai sót mới tháo vải trắng ra. Trước mắt là bức họa của chiến thần vương gia đã tử trận sa trường từ nhiều năm trước, tướng mạo anh tuấn, đôi mày mang sát khí lạnh lẽo của người từng chinh chiến nơi sa trường. Thế là, ta như phát điên yêu chàng. Ta vừa mừng vì chàng không còn nhưng cũng buồn vì chàng đã mất. Kết quả là không lâu sau, chiến thần vương gia sống lại xuất hiện trước cửa nhà ta. “Nghe nói nàng yêu ta đến chết đi sống lại, không thể sống thiếu ta, nên ta đến xem thử.” Ta: “…”
Nguyệt Vãn Hàn Tịch Ta là dân phụ bị hoàng thượng cưỡng ép mang vào cung. Mọi người đều nói ta như một con gà rừng một bước hóa phượng hoàng, nhưng không ai biết rằng ta và phu quân đã là thanh mai trúc mã, tình sâu nghĩa nặng. Họ chỉ biết hoàng thượng là vị minh quân được vạn dân ca tụng, nhưng không biết phu quân của ta cũng là người tài hoa xuất chúng, là nhân trung long phượng. Ta kề trâm lên cổ, cầu xin hoàng thượng tha cho phu quân. Hoàng thượng gật đầu đồng ý, nhưng phu quân của ta lại chết đi vào ngày đông tuyết rơi trắng xóa.
Độc Sư Vân Cẩm Mẹ giấu ta trong một ngăn bí mật, lúc đó ta cứ nghĩ bà muốn chơi trò trốn tìm với mình. Nhưng bà lại dùng một miếng vải nhét chặt vào miệng ta, nghiêm nghị dặn rằng bất kể có chuyện gì xảy ra cũng không được lên tiếng. Qua khe hở nhỏ của ngăn bí mật, ta tận mắt chứng kiến một trăm ba mươi hai mạng người của Tấn gia bị giết hại, thi thể chất thành núi, máu chảy thành sông. Kẻ dẫn đầu cuộc thảm sát là một nam tử phong nhã, vận trường bào trắng như tuyết, chính là Trung thư lệnh Tống Minh của Đại Hạ. Hắn dùng chiếc khăn trắng lau sạch vết máu loang trên lưỡi kiếm, vừa lau vừa nở một nụ cười lạnh lẽo đầy âm khí: “Kẻ tiện dân thấp hèn mà cũng vọng tưởng lay động thế gia trăm năm, thật không biết lượng sức mình.” Vậy nên, gia tộc của hắn cũng đáng phải bỏ mạng dưới tay một kẻ tiện dân như ta.
Tương Lai Tươi Đẹp Ta nhặt một thiếu niên từ đám ăn mày về, thiếu niên tuấn tú, ôn nhu như ngọc nhưng hắn không bao giờ ăn cơm ta nấu, cũng không uống trà ta pha. Ta hỏi hắn vì sao, thiếu niên cười nhạt: “A Trúc, ta thích sạch sẽ.” Ta hiểu rồi. Ta là kỹ nữ của Hồng Trướng Lâu, hắn chê ta bẩn. Sau đó ta lại nhặt về một tên ngốc tử. Tên ngốc tử sẽ giúp ta nhào bột, trộn nhân, chẻ củi, còn cả ngày vui vẻ đi theo sau ta. Nhưng đôi mắt của thiếu niên đó lại đỏ au, hắn nắm chặt tay ta: “Một tên ngốc tử, cũng đáng để ngươi để tâm sao?” Ta hất tay hắn ra, nhẹ giọng nói: “Ngươi biết không? Ta cũng chê bẩn.”
Phồn Hoa Nhất Thế Công chúa có mang, lại nói là con của ta, hoàng đế lại quá yêu chiều tỷ tỷ, bắt ta phải chịu trách nhiệm. “Bệ hạ, thần… thần làm sao có thể có con được!” Ta oan ức kêu lên. Công chúa cao lớn, dung nhan tuyệt thế, cúi đầu mỉm cười: “Tám tháng nữa, nếu bản cung không có con, thì ngươi phải chịu tội.” Ta sờ bụng, cảm thấy chua xót: “Con ơi, mẹ con ta sắp xong đời rồi…”
Mua Được Phu Quân Thành thân hai năm, mãi đến khi bị công chúa ban cho chén rượu độc, ta mới biết mình vốn chỉ là ngoại thất mà phò mã trộm nuôi bên ngoài. Sau khi giả chết, ta trốn vào núi sâu làm ruộng. Về sau lại tốn hai lượng bạc vụn mua về một gã nô lệ thô kệch. Khi cuộc sống dần đi vào quỹ đạo, phò mã lại một lần nữa tìm đến ta. Hắn trốn khỏi hoàng thành, cả người nhuốm máu, cầu xin ta cùng hắn rời đi. Ta còn chưa kịp lên tiếng, thì gã nô lệ xưa nay ít nói bỗng nắm chặt cổ phò mã mà nói: “Dám lừa gạt muội muội, đoạt thê tử của ta, ngươi nghĩ Trẫm sẽ tha cho ngươi sao?”
Dự Báo Yêu Đương Sau khi nhà tôi phá sản, ba tôi đã bán tôi cho thái tử gia của giới hào môn Bắc Kinh. Kết hôn bí mật nửa năm, tên anh ta cùng nữ minh tinh nổi tiếng treo lơ lửng trên hot search. Tôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm, lập tức đưa đơn ly hôn. Quay đầu vuốt ve khuôn mặt của nam người mẫu, nhẹ giọng nói: “Nỗi đau của anh, tôi cũng xót, tôi muốn giúp anh giải quyết.” Không ngờ tối hôm đó, người đàn ông xưa nay luôn lạnh lùng cấm dục lại tức giận kéo tôi về nhà. Sau một trận điên cuồng, anh nâng mặt tôi lên, ấm ức rơi nước mắt: “Bà xã Thẩm, anh cũng đau, em cũng thương anh một chút đi.”
Mẹ Nhỏ, Đừng Chạy! Người chồng giàu có đã chết, không để lại cho tôi một đồng nào. Tôi tức đến nỗi gần như phát điên, nhưng vẫn phải nắm chặt lấy hai chân của hai con trai kế. Cậu con trai út, Kỳ Duật, ngoan ngoãn, nũng nịu, hoàn toàn không có chút tính nổi loạn của một học sinh trung học. Thế nhưng cậu con trai lớn, Kỳ Thâm, lại lạnh lùng, thậm chí còn không cho tôi bước vào văn phòng tổng giám đốc của hắn. Tôi tưởng rằng hắn cực kỳ ghét tôi, cho đến tối hôm tổ chức tang lễ. Kỳ Duật mắt đỏ hoe, trông thật tội nghiệp: “Mẹ nhỏ, con sợ quá, mẹ nhỏ ôm con ngủ được không?” Và giữa đêm khuya, Kỳ Thâm lại leo lên giường của tôi: “Nếu em trai có thể, tại sao tôi lại không thể?” “Mẹ nhỏ không được thiên vị.”
Trò Chơi Tru Tâm Khi đang cùng vị hôn phu đi chọn nhẫn kim cương, tôi tình cờ lướt qua một bài viết đang rất hot trên mạng: [Cô bạn thân sắp dùng hôn nhân để thay đổi giai cấp, tôi thật sự rất ghen tị, phải làm sao đây?] Phần lớn bình luận đều là an ủi tác giả của bài viết. Chỉ có một bình luận nói: [Vậy thì tìm cách phá hỏng, cướp lấy cơ hội.] Ngay dưới, một dòng chữ nhỏ hiện lên, tác giả đã thích bình luận này. Lông mày tôi khẽ nhíu lại. Ngay sau đó, điện thoại của Chu Diễn ở ngay bên cạnh nhận được hai tin nhắn WeChat: “Anh Chu, tôi đã suy nghĩ rất lâu, nhưng vẫn không thể trơ mắt nhìn anh bị lừa dối.” “Giang Phồn khi đi du học ở nước ngoài đã mang thai trước khi kết hôn và sinh con cho người đàn ông khác. Anh có biết chuyện này không?”
Chỉ Cần Có Chàng Trưởng tỷ là tài nữ nổi danh khắp kinh thành. Vì một lần gặp gỡ mà đem lòng yêu thương một thư sinh nghèo, nguyện ý cùng hắn bỏ trốn. Ta không đành lòng, bèn kể việc này với cha mẹ. Cha mẹ giận dữ, lệnh người ngày đêm canh chừng. Cho đến khi nàng thuận lợi thành thân với Tần đại nhân mà cha mẹ chọn lựa. Sau khi thành thân không bao lâu, Tần đại nhân được thăng lên chức thừa tướng, nàng cũng nhờ đó mà trở thành nhất phẩm cáo mệnh phu nhân. Nhưng cho dù như vậy, trưởng tỷ vẫn không thể quên được thư sinh nghèo kia. Tự biết đôi bên không thể nối lại tiền duyên, nàng sinh lòng căm hận ta đến tận xương tủy. Nàng sai người dùng sắt nóng rực đổ vào miệng ta, chặt đứt tứ chi, hành hạ ta đến chết. Sống lại một đời. Ta trơ mắt nhìn nàng thu dọn hành lý, mang theo thư sinh nghèo bỏ trốn, chỉ lạnh lùng đứng ngoài nhìn mà không can thiệp.
Lấy Thân Trả Nợ Ba năm yêu thầm Chu Gia Thuật, bỗng nhiên hắn tuyên bố kết hôn. Cô dâu không phải là tôi. Có người cảm thấy bất bình thay tôi, Chu Gia Thuật cười đến lãnh đạm: “Nếu anh đau lòng, không bằng cưới một người nghèo như cô ta đi?” Sau đó, ông nội bệnh nặng, công ty gặp nguy hiểm, tôi đang mang thai bị ép công bố tin kế thừa gia nghiệp. “Xin hỏi cô Hứa, đứa bé là của Chu tổng sao?” Tôi nhìn phóng viên, cười khéo léo: “Đứa nhỏ không liên quan gì đến Chu tổng cả.” Nghe nói ngày đó Chu Gia Thuật nhìn tôi với cái bụng hơi nhô lên trên ti vi, tức giận đến mức đập vỡ đồ đạc trong phòng. Về sau nữa, có người chụp được người đàn ông khiêm tốn, thần bí nhất giới nhà giàu Bắc Kinh kia, ở trên đường thấp giọng dỗ một cô gái. “Nhan Nhan, đứa nhỏ cũng sắp một tuổi, sắp gọi ba được rồi, em còn không cho anh một danh phận sao?”
Lâm Vãn Nhan Tô Tiếng quát của Tiêu Minh Chi vang lên: “Lâm Vãn Nhan, nàng dám nhảy xuống, ta sẽ nạp thiếp!” Ta không nói lời nào, liền nhảy xuống ngay. Loại chuyện tốt này, gãy chân cũng đáng! Hắn nói sẽ nạp thiếp, ta thật sự giúp hắn nạp, một lần nạp luôn ba người. Bởi vì ba người có thể chia thành ba ca, như vậy không ai mệt cả.
Cú Tát Cực Hạn Minh tinh mới nổi là bảo bối trong lòng của Thái tử gia giới kinh thành. Ai nấy đều nâng niu cô, không ai dám chọc vào. Cho đến khi trong chương trình bị nữ minh tinh nổi tiếng tát thẳng một cái giữa mặt. Mọi người đều đang chờ xem, bao giờ tôi bị phong sát. Thi nhau đoán tôi sẽ chết kiểu gì. Về sau, tôi lại biến mất không thấy tăm hơi. Vị Thái tử gia nổi tiếng tàn nhẫn kia lại quỳ dưới chân tôi, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, dịu dàng nói: “Đau không? Mấy chuyện nhỏ thế này, cần gì em phải đích thân ra tay, chẳng phải chỉ một câu nói là xong à.”
Xuân Ý Vị Vong Ta nhặt được một thư sinh về làm ở rể. Hắn tuấn tú vô cùng, chỉ tiếc thân thể lại yếu nhược. Ta ngày ngày ngóng trông đêm động phòng, còn dọa hắn: “Uống xong bát thuốc này mà vẫn không khá lên, thì ta sẽ hưu chàng đấy!” Phu quân của ta sắc mặt khi trắng bệch khi đỏ bừng, xem ra sợ bị ta hưu đến phát khiếp. “Ngoan nào, giếc xong con heo là ta về với chàng ngay.” Ta hôn nhẹ lên má hắn, dịu giọng dỗ dành. Ai ngờ hắn lại ho càng dữ dội hơn. Haiz… phu quân ta cái gì cũng tốt, chỉ tiếc… không được, thật khiến người ta đau đầu.
Báo Thù Cho Em Từ nhỏ tôi đã bị bắt cóc và tra tấn. Sau đó may mắn được cứu, lại phải gả cho một người đàn ông nghèo nhưng diện mạo anh tuấn. May mắn hơn là lúc mang thai được bảy tháng, cha mẹ ruột tìm được tôi. Chỉ đáng tiếc là, tôi cùng đứa con trong bụng cùng nhau chết trên đường về nhà nhận người thân. Đêm hôm đó, tại cảng có mấy chiếc máy bay tư nhân đáp xuống, làm chấn động cả Hồng Kông. Không ai biết, người đàn ông một thân sát khí đi xuống cầu thang kia. Là Tần Cửu Xuyên đại ca đã ở ẩn nhiều năm ở Hồng Kông, cũng là… người đàn ông làm chồng của tôi ba năm. Hắn vẫn mặc chiếc áo sơ mi rẻ tiền mà tôi đã mua. Nhưng tôi – người ngày ngày tự tay cài cúc áo cho hắn, sẽ không trở về nữa.
Tra Nữ Cao Cấp Trong phòng thay đồ, tôi bắt gặp Chu Tự và học muội đang hôn nhau nồng nhiệt. Học muội mặc áo cưới của tôi, làn váy vén đến thắt lưng. Chu Tự thỏa mãn nhếch môi: “Trước khi kết hôn muốn tìm chút kích thích, em có muốn thử không?” Vài ngày sau, hắn ta chơi chán học muội, đùa hỏi tôi: “Dạo này em bé thế nào rồi, không ngủ với người khác chứ?” Hắn còn chắc chắn nói với bằng bạn bè rằng: “Lộ Tịch yêu tôi như vậy, không dám làm xằng bậy đâu.” Nhưng hắn không biết, tra nữ cao cấp thích ngụy trang thành kẻ yêu đương não tàn. Lúc đó tôi ở trên giường, cố gắng trả lời: “Chỉ có anh làm cho tôi đi ngủ, còn anh ấy làm cho tôi cả đêm không ngủ.” Phó Tứ Đình ở phía sau không kiên nhẫn nhận điện thoại. “Nào có những người khác chứ, tất cả mọi người đều là người một nhà.” Ngày đó, Chu Tự suýt đập nát cửa nhà Phó Tứ Đình!
Niệm Linh Dao Ta dẫn con gái ba tuổi đi mua bánh ngọt, gặp được một người nam nhân đang cải trang vi hành. Con gái của ta chỉ vào tên nam nhân: “Mẹ, thúc thúc kia thật đẹp, nếu như thúc ấy có thể làm cha con thì tốt quá rồi.” Ta nhìn chằm chằm khuôn mặt nam nhân kia, nghiến răng nghiến lợi, “Tên đó, không thể nào! Đây chính là kẻ thù đã giết cha của con, con hãy tránh xa hắn ra.” Con bé nửa mê nửa tỉnh gật đầu. Sau đó, tên nam nhân vuốt ve gương mặt của ta, đặt ta ở trên giường, nhếch môi, cười như không cười: “Nghe nói… nàng nói với con gái của ta, ta là kẻ thù giết cha của con bé?”