Ngôn Tình

Người Đi Tây Thành, Ta Về Hướng Đông

Người Đi Tây Thành, Ta Về Hướng Đông Trọng sinh một đời, ta lựa chọn tránh né mọi lần gặp gỡ với thiếu tướng quân Mục Hằng. Hắn tham dự lễ cập kê của biểu muội, ta liền giả bệnh nằm liệt giường. Hắn đoạt giải nhất đố đèn Nguyên Tiêu vì biểu muội, ta ở nhà một mình nâng chén thưởng nguyệt. Hắn quyết định nhập học tộc học, ta dứt khoát ôm chặt đùi Tam công chúa, vào cung làm thư đồng. Ta vẫn nhớ kiếp trước trọn một đời lầm lỡ, Mục Hằng ngồi bên giường cảm thán, rằng chính ta đầy rẫy tâm cơ, cướp đi hôn duyên giữa hắn và biểu muội. Ngay cả nữ nhi độc nhất của ta cũng oán ta là một mụ đàn bà điên cuồng, không bằng biểu di mẫu dịu dàng hiền thục.

Kiếp Này Không Còn Tiếc Nuối

Kiếp Này Không Còn Tiếc Nuối Kiếp trước, phu quân sau khi khải hoàn trở về đã dùng quân công cầu hôn nữ tướng quân, muốn nàng ta làm bình thê, còn bắt ta bỏ tiền chuẩn bị sính lễ cho hắn. “Ta và Lăng Thu tình đầu ý hợp, sính lễ tất nhiên phải chọn thứ tốt nhất, tuyệt đối không thể qua loa với nàng ấy.” Phu quân và phụ mẫu hắn ta một người hát mặt đỏ một người hát mặt trắng, cùng nhau khống chế và lừa gạt ta, lôi hết của hồi môn ta mang theo để bù đắp cho nhà chồng. Ta từng cho rằng chỉ cần chịu đựng nhẫn nhịn thì sẽ đổi được tấm chân tình của hắn, nào ngờ lại bị phụ mẫu hắn và hắn giày vò cả một đời, cuối cùng ch:ết thảm trong cô độc. Sau khi trọng sinh, ta trở về đúng ngày hắn khải hoàn hồi kinh. Ta lập tức vào cung, cầu xin Hoàng thượng ban cho ta và hắn được hòa ly. Kiếp này, kẻ ngu tình si ngốc ấy, ai muốn làm thì cứ làm!        

BỊ ÉP ĐI XEM MẮT GẶP PHẢI NGƯỜI THẦN KINH HƠN CẢ TÔI

Bị ép đi xem mắt, tôi vốn định đối phó cho qua chuyện, không ngờ đối phương còn “trừu tượng” hơn tôi tưởng.Anh chàng đẹp trai nhấp một ngụm trà sữa, tỏ vẻ ngầu lòi:“Chào em, anh năm nay 27 tuổi, sở thích ngoại tình, cờ bạc rượu chè không gì không giỏi, thu nhập không cố định, chủ yếu xem bạn gái gửi cho bao nhiêu tiền. Không biết nấu ăn. Anh rất ưng em, thêm liên lạc nhé?”Tôi: “……”Trên điện thoại là tin nhắn từ mẹ tôi gửi thông tin về đối phương: bác sĩ thú y, chưa từng yêu ai, còn có bằng đầu bếp. B a p cai dnag yeuAnh chàng đẹp trai vẫn tiếp tục: “Sao? Không hài lòng à? Thế thôi vậy, ly trà sữa này mình chia đôi nhé.”Tôi: “Khoan đã, tới lượt tôi rồi”“Tôi năm nay 25 tuổi, sở thích thuê người mẫu nam, sở trường tố cáo các hành vi phạm pháp, thu nhập mỗi tháng lên đến 300.000 điểm. Tôi cũng rất ưng anh, mai ra mắt gia đình nhé?”Anh ta bổ sung: “Anh b ạ o nự/c gia đình.”Tôi: “Tôi báo cảnh sát.”Anh ta: “Anh không chơi trừu tượng nữa, anh ngoan rồi, em tha cho anh đi.” 

Ngày Sau Hóa Khói Sương

Ngày Sau Hóa Khói Sương Khi con gái tôi được năm tuổi, tôi nhận được một cuộc gọi từ đồn cảnh sát. Người chồng mất tích – Chu Dịch Nam – đã được tìm thấy. Tổng cộng ba năm ba tháng mười tám ngày. Anh ấy không ch.t. Anh ấy sống rất tốt, rất hạnh phúc. Thậm chí, sắp có con.

Hồi Ức Tháng Hai

Hồi Ức Tháng Hai Người yêu cũ từng đeo còng tay cho tôi. Anh ta mặc trên người bộ đồng phục cảnh sát, chính trực quang minh, bên cạnh còn có một cô bạn gái trẻ trung, xinh đẹp. Tại đồn cảnh sát, anh ta công tư phân minh, ánh mắt lạnh nhạt: “Làm gì thì nói nấy, đừng nói dối.”

Hoa Hồng Vượt Rào

Hoa Hồng Vượt Rào Tôi đã làm chó liếm của Hoắc Kiêu hơn hai mươi năm. Một lần tình cờ, tôi nghe được Hoắc Kiêu cười đùa, nói với đám bạn: “Tạ Thính Vãn chẳng thú vị xíu nào, chuẩn một cô gái ngoan. Nếu không phải ông cụ đã định hôn từ bé thì anh đây vốn sẽ không cưới cô ấy.” Đám bạn cười nhạo anh ta: “Anh Kiêu thảm quá mà, bị ép phải cưới sớm.” Một tay Hoắc Kiêu ôm eo cô gái ngồi cạnh, nhả khói thuốc phì phèo: “Đúng vậy, ông đây quá thảm.” Hai tháng sau, tôi công khai mang thai, chuẩn bị tổ chức lễ cưới. Hoắc Kiêu gọi video tới lớn tiếng mắng: “Tạ Thính Vãn, ông đây chưa chạm vào cô, cô lấy đâu ra con? Nói mau! Gian phu là ai?” Khoảnh khắc nhìn thấy người đàn ông bên cạnh tôi, Hoắc Kiêu ngây người: “Chú, chú út?” Người đàn ông nghiêm khắc, mắng khẽ: “Không được vô lễ với thím út cháu!”

NHÌN LẠI ĐỂ BIẾT ANH YÊU EM

Tôi đã thích Lệ Hoài Kinh mười năm, kết hôn thương mại với anh ấy bốn năm, chúng tôi có một con trai ba tuổi, và trong bụng còn một em bé sáu tuần.Nhưng ánh trăng sáng trong lòng anh ấy lại không phải là tôi.Tôi từng nghĩ rằng với điều kiện ưu việt của bản thân, tôi có thể làm tan chảy trái tim anh ấy. Thực ra, đó chỉ là sự tự tin mù quáng của tôi.Sau khi kết hôn, ngoài những lúc trên giường, anh ấy chưa từng thể hiện chút tình cảm nào với tôi.Lúc nào anh ấy cũng giữ dáng vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị, không dễ gần.Một tháng trước, tôi lấy hết can đảm đề nghị ly hôn với anh ấy.Anh ấy lại lạnh mặt hỏi: “Tại sao?”Tôi nói: “Không còn yêu nữa.” Anh ấy tức giận đến mức đập cửa bỏ đi.Tôi không hiểu, tôi chỉ muốn nhường chỗ cho ánh trăng sáng của anh ấy, anh ấy tức giận vì điều gì?Sau đó, khuôn mặt anh ấy không còn giữ được sự bình tĩnh, điềm đạm như trước nữa.Anh ấy siết chặt eo tôi, nhẹ nhàng cắn vào tai tôi thì thầm:“Tô Niệm Niệm, anh chỉ yêu em.”“Bốn năm trước, với năng lực của Lệ Hoài Kinh này, anh hoàn toàn không cần bất kỳ cuộc hôn nhân thương mại nào.”“Vợ à, gọi một tiếng ‘chồng’ nghe xem nào!”

Cha Đã Muộn Mất Rồi

Cha Đã Muộn Mất Rồi “Mẹ ngươi đâu?” Cha hỏi tôi, trên người còn vương mùi son phấn của thiếp thất của ông ta. “Mẹ tôi ch//ết rồi, từ ba ngày trước.” Tôi chỉ vào di hài của mẹ, dửng dưng nói cho ông ta biết. Người cha xưa nay vốn được xưng là tỉnh táo đã hoàn toàn phát điên. 

ĐÓNG LẠI CẢNH HÔN NHAU VỚI NYC

Đóng phim mà gặp phải người yêu cũ, nhìn cảnh thân mật trong kịch bản, tôi có chút bối rối.Ai ngờ anh ta chẳng thèm ngẩng đầu, mắt cũng không buồn mở, thản nhiên nói: “Chúng ta là diễn viên, có thể chuyên nghiệp một chút không?”Nghe vậy, tinh thần chuyên nghiệp của tôi lập tức bùng nổ, tôi liền hôn tới, vừa hôn vừa vuốt ve. Không ngờ ảnh đế vốn luôn chuyên nghiệp lại lập tức đỏ tai, phản ứng còn nhanh hơn cả tôi tưởng!

Sếp Ở Cạnh Nhà

Sếp Ở Cạnh Nhà Tối đến, tôi định xem phim tình cảm hôn hít đắm đuối, xem cả nửa ngày vẫn chưa thấy có tiếng còn tưởng loa nhà bị hỏng rồi. Một lúc sau, anh chàng bên cạnh nhà hét lên từ ban công: “Đừng có bật to lên nữa, phim con heo của cô đang kết nối Bluetooth với cái loa nhà tôi đấy!” Tôi sợ hết hồn, đành đi qua xin lỗi hắn lại vô tình chiếm luôn “tiện nghi” của hắn. Hắn nói tôi nhất định sẽ ch/ết rất khó coi với hắn, nghỉ rằng hắn chỉ giận quá nói bừa. Ai mà có ngờ…. Hắn là sếp lớn của tôi! Xin hỏi, bây giờ nên làm sao để xin lỗi hắn đây, cho hắn chiếm tiện nghi lại có được không vây? Tôi khờ luôn rồi!

Sự Trừng Phạt Của Anh Trai Kế

Sự Trừng Phạt Của Anh Trai Kế Sau khi bỏ thuốc đối thủ không đội trời chung Phó Thời Uyên, tôi và hắn bị nhốt trong một gian phòng. Khi tôi run rẩy cầu xin tha thứ, hắn lại khẽ cắn cằm tôi, khàn giọng nói: “Không phải nên tự trách mình hay sao?” “Bây giờ dù mệt mỏi cũng phải chịu đựng cho tôi.” Ngày hôm sau, trước khi rời đi tôi vẫn mạnh miệng chê hắn yếu đuối. Nhưng mà ba ngày sau, hắn trở thành anh trai kế của tôi, chuyển đến nhà tôi. Tối hôm đó, ba đứng trước cửa phòng tôi, khuyên tôi đừng đắc tội với người cầm quyền Phó thị này. Cách một bức tường, tôi bị Phó Thời Uyên ôm ngồi trên đùi. Hắn dùng cà vạt bịt miệng tôi lại, cười lạnh nói: “Em gái, có gan chê anh, đêm nay có bản lĩnh thì đừng khóc.”   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘 👉 https://zalo.me/g/oegfon933

Đắm Say Không Lối Thoát

Đắm Say Không Lối Thoát Năm thứ năm vướng vào mối quan hệ phức tạp với thiếu gia nhà họ Phó, Phó Thời An. Anh ta đính hôn với người bạn thanh mai trúc mã, thờ ơ nói với tôi: “Chỉ là hôn nhân do gia đình sắp đặt thôi mà.” Chút tình cảm cuối cùng trong tôi cũng cạn kiệt, không ồn ào không náo loạn mà đề nghị chia tay. Anh ta chắc chắn rằng đây chỉ là thủ đoạn của tôi để thu hút sự chú ý. Và không hề cố gắng níu kéo. Sau đó, tại một bữa tiệc thương mại, anh ta chặn tôi lại, tự tin nói: “Hứa Từ Ý, ngoan ngoãn một chút, ngoài chuyện kết hôn, tôi có thể cho em bất cứ thứ gì.” Tôi giơ bàn tay có đeo chiếc nhẫn lên cười: “Cháu trai lớn à, tôi đã kết hôn rồi, bây giờ anh phải gọi tôi là thím nhỏ~”

Nơi Giấc Mơ Bắt Đầu

Nơi Giấc Mơ Bắt Đầu Tôi bị sốt 40 độ, bạn trai được công ty gọi đi làm thêm. Nhưng anh ta quên mang khăn quàng cổ, tôi đội tuyết chạy xuống lầu đưa cho, vừa hay nghe thấy anh đang gửi tin nhắn thoại: “Đi làm thêm? Tôi gạt cô ấy đấy, cô ấy chẳng bao giờ giận đâu. “Cô ấy bám người lắm, đuổi cũng không đi. Ranh giới cuối cùng của cô ấy chẳng khác nào không có. “Thật ra cũng khá vô vị, chẳng có chút thử thách nào…” Tôi siết chặt khăn quàng cổ, đứng ngây người tại chỗ. Chỉ cần anh ta quay đầu lại là có thể thấy tôi. Nhưng anh không làm vậy, tiếng cười đùa mỗi lúc một xa dần. Tôi ném chiếc khăn vào thùng rác. Cùng với cả người trong lòng, tôi cũng vứt vào đó luôn.

Viên Viên

Viên Viên Chuyển nhà tôi nhặt được một chiếc máy nghe nhạc cầm tay. Nó giống hệt chiếc máy nghe nhạc tôi đã tặng cho học bá Lục Từ bảy năm trước. Rất nhanh sau đó, trên nhóm chat của cư dân có thông báo: “Ai nhặt được một chiếc máy nghe nhạc cũ, làm ơn liên hệ để trả lại, tiền thưởng mười vạn tệ.” Mười vạn tệ cho một chiếc máy nghe nhạc cũ kỹ? Người này chắc chắn rất coi trọng chiếc máy này. Tôi nhìn địa chỉ người đăng tin, ngạc nhiên nhận ra đó chính là căn hộ đối diện nhà mình. Tôi không nhắn lại trên nhóm chat, chỉ mang thẳng sang gõ cửa. Và người mở cửa chính là học bá Lục Từ – người mà đã biến mất không dấu vết suốt bảy năm qua. Tại sao anh ta vẫn giữ chiếc máy nghe nhạc này? Chưa kịp hỏi, Lục Từ đã lạnh lùng giải thích, giọng điệu thản nhiên như thể không muốn tôi hiểu lầm: “Con chó nhà tôi rất thích nghe nhạc.” Ồ… ra là vậy à. Sau hôm đó, tôi nghe nói Lục Từ đã mua một con chó trong đêm.

CƠN MƯA MÙA HÈ

Sau một hôm khi chia tay, bạn trai cũ của tôi đã tìm được bạn gái mới.Anh ta thực sự không có khoảng cách nào giữa hai mối quan hệ hay sao ??1Tại buổi tiệc tốt nghiệp của trường, tôi chặn đường Lộ Hoài ở góc khuất cầu thang.Anh ta có vẻ hơi bực bội, kéo cổ áo và nhìn xuống tôi.“Tôi hỏi anh, người phụ nữ lúc nãy cọ sát vào anh, cứ như muốn dán cả người vào anh là ai?”“Bạn gái của tôi.” Anh trả lời một cách thản nhiên.“Lộ Hoài, chúng ta mới chia tay hôm qua thôi.”“Thì sao?”Người trước mặt từ từ gỡ tay tôi khỏi chiếc cà vạt của anh, cười khẩy một tiếng.“Tôi đã nói rồi, đừng hối hận.”

Cô Vợ Bán Đồ Cũ Của Tổng Tài

Học kỳ cuối năm tư, sau khi biết mình chỉ là thiên kim giả, tôi bắt đầu lao đầu vào việc… tích tiền đi. Đối mặt với em kế: Tôi nói, “Cái túi này còn dùng không? Không thì cho tôi đi.” Đối mặt với thanh mai trúc mã: “Chén bát xoong nồi còn cần không? Không thì cho tôi luôn.” Đối mặt với vị hôn phu: “Nhẫn cưới còn giữ không? Không thì—” “Tiêu Sở Sở.” Một người nghiến răng nghiến lợi. “Cô có định bán luôn cả tôi không?” Tôi nhún vai: “Cũng được thôi.” Ngay tối đó tôi đăng thẳng lên confession: 【Cho thuê vị hôn phu – 10 ngàn/ngày】 【1m90, 26 tuổi, 18cm – hiểu là hiểu nha】 Tối hôm sau, tôi bị anh ta ép sát vào cửa. “18 á?” “Là ai nói thế?” “Rõ ràng là 20 cơ mà.”

Kẻ Trộm Hoa Hồng

Kẻ Trộm Hoa Hồng Sau một năm kết hôn, tôi đề nghị ly hôn với chồng. Chỉ vì trên áo anh ta có mùi nước hoa. Tôi chưa từng xịt nước hoa, bởi anh bị viêm mũi dị ứng. “Giang Chi, em lại nổi giận vì chuyện gì thế? Em biết mà, em không rời xa anh được đâu.” Tôi không khóc, cũng không làm ầm lên, chỉ im lặng đưa bản thỏa thuận ly hôn cho anh. Nghiêm túc lặp lại một lần nữa: “Chúng ta ly hôn đi. Em nghiêm túc đấy.”

CHÀNG TRAI CỦA TÔI

Khi gặp lại bạn trai cũ sau nhiều năm chia tay, đầu tôi đang kẹt trong khung cửa chống trộm ở ban công nhà mình.“Anh lính cứu hỏa, anh cẩn thận chút nhé, đừng cưa vào đầu tôi!”“Lý Trừng Tư, em từng nói là em không muốn dây dưa với tôi nữa, …”“Vậy tôi phải chặt đầu đưa cho anh à?”

Trọng Sinh Xong, Tôi Không Làm Bảo Mẫu Miễn Phí Nữa

Trọng Sinh Xong, Tôi Không Làm Bảo Mẫu Miễn Phí Nữa Tôi là một người giúp việc sống tại nhà, năm nay 58 tuổi. Ở kiếp trước, khi con dâu tôi mang thai, con trai tôi van xin tôi nghỉ việc về chăm sóc vợ nó. Tôi bảo có thể đưa tiền để họ thuê bảo mẫu, hoặc để mẹ vợ nó qua chăm. Nhưng con dâu lại nói tôi là “bảo mẫu vàng”, lại là bà nội ruột, chăm chắc chắn chu đáo hơn người ngoài. Nếu tôi không chịu thì sau này đừng mong gặp cháu, con sinh ra cũng sẽ không mang họ Trần nữa. Tôi đành miễn cưỡng ở nhà chăm cháu. Ai ngờ con gái tôi cũng cho rằng tôi thiên vị, đem luôn con mình gửi sang bắt tôi chăm cả hai đứa. Tôi dậy sớm, thức khuya, bỏ tiền bỏ công chăm lo cho cả hai nhà. Vậy mà đến khi tôi bị chẩn đoán ung thư, con trai và con gái tôi đều để mặc tôi sống ch .t tự lo. Tôi uất nghẹn qua đời trên đường đến nhà con trai. Không ngờ ông trời có mắt, cho tôi sống lại.

Phu Nhân Chạy Trốn Khỏi Giới Kinh Thành

Phu Nhân Chạy Trốn Khỏi Giới Kinh Thành Tôi thay thế hoa khôi trường kết hôn với cậu ấm mù mắt của giới Kinh thành. Hôm cô ấy trở về, tôi phát hiện mình mang thai. Tôi hoảng loạn thu dọn đồ đạc rời đi. Tìm đến một thị trấn hẻo lánh, đặt lịch phá thai. Trở về căn phòng thuê. Trên ghế sofa là người đàn ông cao quý ấy, anh ta đang nghịch chiếc còng tay: “Tiểu ngoan, bỏ nhà đi cũng không cần chạy xa thế chứ.” “Qua đây, tự tay khoá vào đi.”