Ngôn Tình
Mưu Kế Trong Hầu Phủ Phu quân Tề Yến của ta đã tòng quân suốt 15 năm. Ngày hắn trở về lại mang theo một nữ nhân cùng hai nam một nữ. Trưởng tử của nàng còn lớn hơn đôi long phụng thai của ta đến ba tháng. Nhưng ta chẳng hề tức giận. Bởi lẽ, trong cuộc hôn nhân này, ai tính toán ai, ai chịu thiệt hơn, vẫn chưa thể kết luận.
Uyên Ương Ân Ái Trúc mã của ta là một người què. Hắn bị ta đánh què. Còn ta, là một đứa ngốc. Bị hắn đập ngốc. Hai nhà bàn bạc, một người què, một kẻ ngốc. Gộp lại thành một đôi cho xong. Thế là, ta chảy nước miếng, hắn lê cái chân què. Chúng ta bái đường thành thân, trở thành phu thê. Nhưng sau khi thành thân, ta lại thông minh tuyệt đỉnh, còn hắn thì đi lại như bay. Hai chúng ta nhìn nhau, đồng thanh chất vấn: “Ngươi giả bộ đấy à?!”
Trong một chương trình tài chính, MC nổi tiếng Kiều Ngôn hỏi vị đại lão giới kinh doanh Lệ Hàn Sinh rằng: “Anh còn nhớ gương mặt mối tình đầu không?” Khán giả lập tức xôn xao. Ai cũng biết năm xưa ở Đại học A, Kiều Ngôn là hoa khôi, còn Lệ Hàn Sinh là nam thần học bá — đôi thanh mai trúc mã khiến ai cũng ngưỡng mộ. Thậm chí còn có lời đồn rằng, Lệ Hàn Sinh từng thầm yêu Kiều Ngôn. Mọi người đều tưởng sắp được chứng kiến một màn tái hợp kinh điển giữa trai tài gái sắc thì anh lại khẽ cười, quay sang nhìn thẳng vào ống kính: “Dĩ nhiên là nhớ. Sáng nay cô ấy vừa thức dậy bên cạnh tôi.” Cùng lúc đó, tôi — người đang say giấc — bị điện thoại réo đến nổ tung. Lệ Hàn Sinh… đã đem cả khuôn mặt lúc ngủ của tôi lên sóng truyền hình quốc gia rồi!
Mẹ Tôi Là Nữ Phụ Độc Ác Tôi xuyên vào bụng của nữ phụ đang mang thai, trở thành một đứa trẻ mới sinh. Ba tôi là ảnh đế, sau khi say rượu cùng mẹ tôi xuân phong nhất độ mà có tôi. Nhưng trong tiểu thuyết, tôi căn bản không được sinh ra! *春风一度; [chūnfēngyīdù] ; Hán Việt: XUÂN PHONG NHẤT ĐỘ ; giao hợp; làm tình.
Tạm biệt, Lý Tư Niên Tôi đã yêu Lý Tư Niên suốt mười năm. Cuối cùng, ngày anh cưới ánh trăng sáng của mình cũng đến. Tại lễ cưới, tôi cảm động đến rưng rưng nước mắt. Nhìn bọn họ kết hôn, tôi thật sự rất vui, còn vui hơn cả mẹ ruột của họ.
Váy Công Chúa Màu Đen Tôi và Lục Tây Châu là cặp vợ chồng bị giới thượng lưu xem như trò cười nổi tiếng. Anh ta vì Bạch Nguyệt Quang, tức giận đuổi theo tàu cao tốc mà gặp tai nạn, hai chân tàn phế. Tôi thì thầm yêu thanh mai trúc mã Chu Độ suốt 10 năm, vậy mà vẫn không dám thổ lộ. Sau khi kết hôn, ngày nào chúng tôi cũng sống trong oán hận. Tôi châm chọc anh ta: “Đến đứng còn không nổi, còn muốn học người ta theo đuổi vợ à?” Anh ta lạnh lùng mỉa mai: “Ai như có người kia, ngay cả tỏ tình cũng không dám.” Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về thời trung học. Lần này, tôi lấy hết dũng khí, chuẩn bị tỏ tình với thanh mai trúc mã. Tối hôm ấy, cậu thiếu niên đôi chân lành lặn lại đỏ mắt, ép tôi vào tường: “Thật sự muốn ở bên cậu ta à? Vậy coi như tôi đã chết rồi sao?”
Trọng Sinh Báo Thù Cố Tướng quân còn trẻ tuổi phong lưu nhưng lại bị ép cưới ta, một công chúa phế vật. Bảy năm thành hôn, hắn đối xử với ta như trân bảo. Cho đến ngày cung biến, hắn giết chết hoàng huynh, tự lập làm đế. Phong cho nha hoàn của ta làm hoàng hậu, còn giáng ta làm tội nô. “Công chúa đã cướp phu quân của người khác thì nên chuộc tội cho đàng hoàng.” Ta mới biết, hắn và nha hoàn của ta đã nhẫn nhục chịu đựng nhiều năm như vậy. Hóa ra hắn hận ta đến thế. Mở mắt lần nữa, ta đã trọng sinh vào ngày hắn khải hoàn trở về.
Kẻ Thiên Vị Năm ta cập kê, Tiêu Dật tới cửa cầu hôn. Hắn thẳng thắn nói vừa gặp đã yêu, không cưới ta thì không lấy ai khác. Sau khi thành thân mấy năm, phu thê chúng ta ân ái mặn nồng, khiến người người hâm mộ. Dù ta chậm mãi không thể hoài thai, hắn vẫn chẳng chịu nạp thiếp, cũng không có thông phòng ở bên ngoài. Ta phiền muộn lo lắng, nhưng Tiêu Dật lại an ủi ta rằng hắn không để tâm đến chuyện con cái, mọi sự cứ thuận theo duyên số. Cho nên khi biết bản thân đã mang thai, ta không thể kìm nén nổi kích động trong lòng, liền vội vã đi tìm hắn. Nào ngờ lại vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa hắn và thuộc hạ. “Thiếu gia, người thật sự không cần sao?” “Ngươi đi lấy thuốc đi.” Tiêu Dật đáp mà chẳng chút do dự. “Nhưng… Vương đại phu nói, vì trước đó phu nhân đã dùng quá nhiều dược tránh thai. Lần này nếu lại dùng thuốc để phá thai, e rằng về sau sẽ khó mà có thai lại được.” Trong lời thuộc hạ lộ ra mấy phần lo lắng. “Không có thì không có thôi! Ta đã hứa với Thanh Thanh, sau này sẽ coi hài tử của nàng như cốt nhục của chính mình.” Tiêu Dật ngừng lại một chút, rồi tiếp tục. “Giờ Thanh Thanh vừa mới hòa ly trở về nhà mẹ đẻ, tâm tình suy sụp, càng không thể khiến nàng bị kích động.” “Mà Thẩm Mộng, tính tình dịu dàng, khéo lo liệu việc nhà, nàng vốn là người ta cưới về để quản gia thay Thanh Thanh.” “Mà không có con mới có thể chăm sóc hài tử của Thanh Thanh cho chu toàn.” Ta nhẹ nhàng buông tay khỏi cánh cửa sắp đẩy ra, lặng lẽ thu lại nụ cười hân hoan trên gương mặt, xoay người rời đi.
Sống Lại Đến Bên Anh Thời điểm tôi khốn cùng nhất, Hạ Vấn Tân đã cưới tôi. Tất cả mọi người đều nói, anh cưới tôi chỉ vì giận dỗi với em gái tôi. Nhưng sau khi anh qua đời vì tai nạn xe cộ, anh lại để lại toàn bộ di sản cho tôi. Cùng với một chiếc máy ghi âm. Nhẹ nhàng mở ra, là giọng nói khàn khàn trầm thấp của anh — Anh nói: “Tống Đường Âm, em có thể thích anh một chút được không?” Nhiều năm sau, cuối cùng tôi cũng nhìn thấu được tình yêu mãnh liệt và vĩ đại của anh ẩn dưới lớp băng giá. Lần nữa mở mắt ra, tôi đã trùng sinh. Mẹ nuôi đang nắm tay tôi nói: “A Âm, con đi thay em gái con ngồi tù có được không?”
Dựa Vào Chính Mình Trong giới thượng lưu thịnh hành một loại trò chơi nuôi dưỡng xấu xa. Chọn một cô gái xinh đẹp từ cô nhi viện, để cô ấy trở thành chim hoàng yến được nuôi dưỡng của thái tử gia. Chị gái xinh đẹp đắc ý nói với tôi: “Sắc đẹp của phụ nữ chính là vốn liếng để trói buộc đàn ông.” Vì thế kiếp trước, chị gái không học hành nữa, ăn mặc lòe loẹt, vui mừng được chọn, còn tôi thì bị loại, tiếp tục ở lại cô nhi viện. 10 năm sau, tôi tốt nghiệp đại học vào làm ở một công ty danh tiếng, được thái tử gia trọng dụng, còn chị gái thì bị vứt bỏ thảm hại, chết thảm ngoài đường. Trước khi chết, chị ta lái xe đâm vào tôi, cả hai chúng tôi cùng được tái sinh vào ngày thái tử gia đến cô nhi viện chọn người. Cuộc đời của chúng tôi một lần nữa đảo ngược. Chị gái kiêu ngạo vô cùng: “Lần này tao sẽ dùng hình tượng hoa sen trắng, chắc chắn sẽ được thái tử gia thích.” Thật đáng thương cho chị gái tôi, dù có sống lại một kiếp nữa, chị ta cũng không hiểu rằng, phụ nữ không bao giờ là vật phụ thuộc của bất kỳ ai. Ngược lại, lần này trở thành chim hoàng yến, nắm trong tay nguồn lực và mối quan hệ, tôi lại leo lên nhanh hơn.
Nổi Tiếng Nhờ Phát Điên Diễn xuất tận tụy suốt ba năm, nhưng tôi vẫn không nổi tiếng, thậm chí còn bị chế giễu là một nữ diễn viên khôi hài với hình ảnh đen tối. Thế nên, tôi đã nổi điên. Một tiểu hoa đán nổi tiếng khóc lóc ám chỉ rằng tôi cướp mất tài nguyên của cô ta. Tôi đáp: “Bớt làm phiền chị đi!” Trên show truyền hình, một nữ minh tinh trà xanh châm chọc gây sự. Tôi trợn mắt lên trời, bị cư dân mạng chụp lại làm thành video chế nhạo. Người yêu cũ, một Thái tử gia, luôn đi theo dạy đời. Tôi đáp: “Đồ mất nết, ít quản tôi đi!” Sau một trận khẩu chiến đầy bực bội, tôi còn viết sẵn cả thông báo giải nghệ. Nhưng không ngờ, cư dân mạng lại yêu thích phong cách này của tôi. Chị nổi tiếng rồi. Cư dân mạng: [Thật sự buồn cười, người khác nổi tiếng thì bị đào bới chuyện xấu, còn chị của chúng ta thì toàn là những khoảnh khắc huy hoàng!]
Thật Giả Tình Thâm Con gái ruột bị bắt cóc suốt 17 năm cuối cùng đã được đưa trở về nhà. Mẹ ôm chặt lấy cô ấy vào lòng, không ngừng gọi: “Tim gan của mẹ ơi, con gái yêu của mẹ ơi.” Thế nhưng ánh mắt cô ta lại dán chặt vào tôi, giả vờ ngây thơ hỏi: “Bây giờ con đã về rồi, vậy chị gái có phải nên trở về nhà mình không?” Cô ta tưởng tôi là kẻ được nhận nuôi, kẻ đã ăn cắp cuộc sống sung túc lẽ ra thuộc về mình. Nhưng lại không hề nhận ra, ngay khi nói ra câu ấy, cả căn nhà lập tức rơi vào im lặng.
Tiếng Gọi Không Ngơi Thái tử gia của giới quyền quý Bắc Kinh, Tần Tư Lễ, lười biếng vô cùng. Tôi nhìn trúng cơ hội kinh doanh, vượt qua hàng loạt đối thủ. Thuận lợi trở thành người chạy việc cho anh suốt bốn năm đại học. Chạy mãi, chạy mãi… chạy thẳng lên giường luôn. Người ta từng chê bai giờ phải há hốc mồm nhìn chúng tôi yêu nhau hai năm. Cảm thán tôi đúng là một bước lên mây làm phượng hoàng. Không ai ngờ, ngay trước khi tốt nghiệp, tôi lại chủ động nói chia tay. Lần đầu tiên, Tần Tư Lễ lạnh mặt với tôi. “Cho tôi một lý do.” Tôi thở dài. “Lần nào cũng ở trên thật sự rất mệt.” “Với lại mùa đông, cái quần giữ nhiệt của anh khó cởi quá.” Năm năm sau, tôi về nước làm việc. Lần đầu gặp lại, Tần Tư Lễ ép tôi xuống sofa suốt cả đêm. Anh xoa eo tôi, dịu dàng dụ dỗ: “Từ giờ mỗi tối anh sẽ tự thân vận động, được không?”
Tám Kiếp Tình Thâm Chưa từng nghĩ tới, trúc mã thề non hẹn biển với ta, lại đem ta bán vào phủ Vĩnh Xương hầu làm nô tỳ. Lúc đó ta một thân đồ trắng, vẫn còn đang để tang cha mẹ. Hắn đứng trên cao lạnh lùng nhìn ta, lời nói mang theo vẻ bố thí: “Nhân Nhân đã lớn rồi, nàng là tẩu tẩu của nàng ấy, cũng nên chuẩn bị chút của hồi môn cho nàng ấy. “Yên tâm, sớm muộn gì ta cũng sẽ cưới nàng.” Sau đó, hắn cầm thiệp cưới đứng đợi ngoài Hầu phủ một đêm, mắt đỏ hoe nói: “Không thể nào, Vĩnh Xương hầu sao có thể cưới một nữ tử mang nô tịch làm thê tử?” Hầu gia cười khẽ, hôn lên má ta, hơi thở nóng ẩm phả bên tai: “Đây chính là tình lang bạc tình của nàng sao? Quả là một cổ nhân cổ hủ não ngắn.”
Chàng Quỷ Của Tôi Tôi đã quan sát con ma nam đó rất lâu rồi. Hắn mặc một bộ vest chỉnh tề, gương mặt tái nhợt, quầng thâm dưới mắt đen sì. Mỗi ngày tan làm, tôi đều thấy hắn ngồi xổm trước cửa, rồi lơ lửng theo tôi về nhà. Ăn đồ thừa của tôi, lãng phí điện của tôi thì cũng thôi đi, đằng này hắn còn nhân lúc tôi ngủ mà leo lên giường giành chăn với tôi. Chịu đựng đã lâu, nay không thể nhịn thêm nữa! Tôi đạp một phát khiến hắn lăn thẳng xuống giường. Hắn lăn mấy vòng, trợn trừng mắt nhìn tôi đầy hoảng sợ: “Cô nhìn thấy tôi?”
Dải Ruy Băng Dâu Tây Tôi là nữ phụ “làm màu” trong truyện thanh xuân vườn trường. Để đối đầu với nữ chính, tôi đã khóc lóc lừa gạt nam phụ trung thành Lương Tấn Niên: “Thật ra chúng ta là nam nữ chính trong một cuốn truyện thanh xuân vườn trường. Nếu anh không tốt với tôi, tôi sẽ chết mất.” Anh ấy tin là thật, để mặc tôi sai bảo, hành hạ suốt một thời gian dài. Sau kỳ thi đại học, tôi không nói một lời đã biến mất. Lúc gặp lại, anh đã trở thành thương nhân hô mưa gọi gió, quyền thế ngập trời. Trên bàn rượu, chỉ vì thanh mai trúc mã cầu hôn tôi. Tối hôm đó, Lương Tấn Niên với đôi mắt hoe đỏ, trói chặt tay tôi, phát điên lên: “Cô dám lấy hắn ta thử xem?”
Người chồng sắp cưới của tôi đã đối xử lạnh lùng với tôi suốt ba năm qua.Tại một buổi tiệc xa hoa mà cả thập kỷ Hong Kong mới thấy một lần, anh ta công khai cầu hôn mối tình đầu của mình.Sau đó, tôi cũng công khai đăng lên mạng xã hội một cách ngọt ngào: “Sắp cưới rồi nhé.”Thế mà anh ta lại gọi cho tôi vào giữa đêm: “Giang Uyển, tôi chưa bao giờ nói sẽ cưới em.”Tôi mỉm cười nhẹ nhàng: “Tôi cũng đâu có nói chú rể là anh đâu.”Sau đó, một loạt bức ảnh lan truyền trên mạng, khiến cả thành phố bàng hoàng.Người đàn ông quyền lực nhất Hong Kong đang dang rộng vòng tay để tôi lao vào lòng anh, thậm chí còn chủ động cúi đầu xuống cho tôi hôn.
Trong giờ môn tự chọn, giáo viên hỏi tôi thích mẫu người con trai như thế nào.Người mà tôi thầm yêu ngồi ngay sau lưng.Tôi căng cứng cả người, ngẫu nhiên nói: “Giọng hay, cao ráo, đam mê thể thao.”Cả lớp xôn xao, tôi đỏ mặt, vừa ngồi xuống.Phía sau có một cây bút rơi “bịch” xuống chân tôi.Chưa kịp phản ứng, người luôn lạnh lùng ngồi phía sau tôi đột nhiên dùng giọng cố tình nũng nịu nói:“Bạn học Tô Niệm, giúp tớ nhặt bút nhé?”
Kẹo Sữa Và Bánh Gato Tôi chia sẻ sở thích với giáo thảo (*). (*) nam sinh vừa đẹp trai, vừa học giỏi Cậu nói cậu thích sưu tầm vòng trầm hương. Còn ám chỉ với tôi tháng sau sinh nhật cậu. Tôi gật đầu: “Đã hiểu.” Tôi quay đầu bán tin tức này cho cô gái nhà giàu nhất lớp, kiếm được một ngàn tệ. Hôm sinh nhật Cận Giác, cậu tức giận gọi điện thoại cho tôi: “Tất cả mọi người đều đến, cậu đâu rồi?” Một giây sau tôi đẩy cửa bước vào: “Chào cậu, bánh sinh nhật của cậu đã đến, mời cậu kiểm tra và kí nhận.” Hai má Cận Giác ửng đỏ: “Cậu… đặc biệt mang bánh gato đến cho mình sao?” “Đúng vậy đúng vậy!” Tôi quay đầu nhìn cô gái con nhà giàu kia: “Cảm ơn Chu đại tiểu thư đã tặng hai trăm tệ tiền ship!”
Nếu Có Kiếp Sau Khi Đoạn Sách đè ta xuống dưới thân, ta lại hỏi một câu cực kỳ phá hỏng tâm tình— “Ngươi có tin vào nhị thứ nguyên không?” Hắn giọng khàn đặc, nhưng vẫn cố nén dục niệm mà thuận theo lời ta: “Là gì vậy?” “Chính là nơi ta muốn chạy trốn đến.” Hắn bật cười khẽ hai tiếng, cắn lấy cằm ta: “Nàng trốn đến đâu, ta cũng sẽ tìm nàng về.”