Ngôn Tình
Star Cp Attack ABO x Fudi cực ngolll siêu choáy!!! Ta xuyên thành một con báo săn giữa thảo nguyên mênh mông. Một con báo hoa trông khá zâm zê khả nghi đã để mắt tới ta. Ta cố gắng giải thích cho hắn khái niệm “cách ly sinh sản”. Hắn lại nhân lúc đêm xuống tha ta lên cây, rồi thẳng thừng hóa thành người. Một nam nhân mang vẻ đẹp hoang dã, lai Tây, ghé sát tai ta, giọng khàn khàn: “Ngươi cũng biến đi.” Ta suýt khóc: “Hay là ngươi cắn chớt ta luôn cho rồi…”
Thân Mật Quá Mức Vào ngày trúc mã của tôi kết hôn với người khác, tôi đã gặp phải tai nạn máy bay. Người đến thu dọn thi thể tôi chính là Trần Dập Châu, người mà tôi từng vô cùng ghét bỏ. Anh bỏ lại tất cả để tự sát và cùng tôi xuống hoàng tuyền. Ở một kiếp sống khác, giữa cơn mưa lớn, tôi đã gõ cửa nhà Trần Dập Châu. Trong ánh mắt ngỡ ngàng của anh, tôi nắm lấy tay áo của anh và nói: “Trần Dập Châu, chúng ta kết hôn nhé?” Mắt người đàn ông đỏ hoe, nhưng anh lại dửng dưng hất tay tôi ra: “Chơi đùa với tôi thấy vui không?” Đêm đó, tôi rùng mình vì lạnh dưới mưa. Trần Dập Châu mở cửa với vẻ mặt tức giận, thở dài rồi kéo tôi vào lòng: “Thẩm Đường, tôi thực sự giống như một con chó mà em nuôi.”
Trời Hôm Nay Xanh Tôi dùng 30 triệu để trả hết nợ cho Hứa Cận Bạch – người đã phá sản. Sau đó đưa anh ấy về nhà. Tôi ngây thơ nghĩ rằng tình yêu có thể vượt qua mọi thứ, sớm muộn gì cũng sẽ sưởi ấm được trái tim anh. Nhưng trái tim anh lại chứa quá nhiều thứ, thù hận của anh em, sự phản bội của vị hôn thê, sự trở mặt của cấp dưới. Duy chỉ không có tôi. Về sau, anh ấy trở mình đứng dậy. Vị hôn thê thanh mai trúc mã quay lại, thay đổi quyết định. Vẻ đáng thương của cô ta khiến người ta không nỡ trách móc, kể lể hoàn cảnh bất đắc dĩ khi xưa. Tôi biết điều rút lui, trước khi đi còn gõ cửa phòng anh: “Ba mươi triệu anh từng nói sẽ trả lại tôi, còn tính không?” Tiền vào tài khoản, tôi cùng ba mẹ dọn về quê cũ. Tham gia buổi xem mắt với anh trai nhà hàng xóm, chuẩn bị đính hôn. Nhưng đêm trước hôn lễ, tôi bị người ta bắt cóc đến một tầng hầm. Nụ hôn của Hứa Cận Bạch rơi xuống từ trên xuống dưới, giọng khàn khàn cảnh cáo: “Thẩm Lê Sơ, em to gan thật, dám gả cho người khác?”
Trùm Trường Là Đồ Sợ Vợ Trùm trường nói anh ta là chồng tôi khi tôi xuyên về thời trung học. Còn nói anh ta đời này nhất định không làm đồ sợ vợ nữa. Nói tôi đừng mơ mộng, anh ta tuyệt đối không cưới tôi. Kết quả là tôi chỉ đi tham gia trại hè của đại học X cùng nam thần trường học. Anh ta vừa đuổi theo vừa khóc: “Vợ ơi! Không có em anh sống sao nổi! Đừng đi mà! Anh giàu hơn nó, lớn hơn nó! Giỏi hơn nó lại còn dai sức!”
Khúc Ca Vịnh Vi Khi Giang Ký theo đuổi tôi, toàn trường đều bị buộc phải giữ im lặng. Không ai dám nói cho tôi biết rằng, anh ta đã từng hẹn hò với vô số cô gái xinh đẹp trong trường. Anh ta khoác lên vẻ ngoài dịu dàng, lịch thiệp, từng bước từng bước khiến tôi chìm đắm. Cho đến vài tháng sau, khi anh ta cảm thấy chán, không muốn diễn nữa. Anh ta lại dùng cách đã từng dỗ dành tôi, ôm lấy cô nữ sinh mới chuyển trường đến và dỗ dành cô ấy. “Bảo bối, anh thật sự chưa từng yêu ai cả. Mọi người đều có thể làm chứng, em chính là mối tình đầu của anh.” Khi tôi vô tình bắt gặp cảnh tượng này, tất cả mọi người đều nghĩ tôi sẽ suy sụp, sẽ níu kéo. Nhưng tôi không làm vậy. Bởi vì ngay lúc đó, anh trai của Giang Ký cũng đang dỗ dành tôi. Người đàn ông quyền lực đến mức chỉ cần dậm chân, cả thế giới như chao đảo. Vừa gửi đến cho tôi một tin nhắn: “Vậy nên, Đàm Anh, em nói nhiều như thế, chẳng qua là không muốn chịu trách nhiệm cho chuyện tối hôm đó sao?”
Tôi Giúp Con Dâu Phản Công Tôi đón con dâu và cháu gái lên thành phố đúng ngày con trai tôi cùng cô thư ký từ chuyến du lịch trở về. Ngay tại ga tàu cao tốc, tôi bắt gặp hai đứa. Con trai tôi lập tức chắn trước mặt thư ký, như thể đang bảo vệ báu vật: “Con sẽ không quay về sống với cái con quê mùa vừa béo vừa xấu đó đâu. Nếu mẹ muốn sống với nó thì tự mà sống!” Chồng tôi ôm lấy vai tôi, im lặng không nói gì, còn tôi thì tức đến mức đầu óc choáng váng. “Được, mẹ sống với nó cũng được. Còn con, mau về dọn đồ rồi cút cho khuất mắt mẹ!”
Chiêu Chiêu, Ta Hối Hận Rồi Khi đó, ta cưu mang nữ nhi của một vị huyện lệnh đang tiến kinh kêu oan, giúp nàng rửa sạch nỗi oan cho cả tộc. Không ngờ, vị tiểu tướng quân thanh mai trúc mã của ta lại vì nàng mà đến trước mặt ta, đòi hủy hôn. Nữ nhi huyện quan kia ăn nói táo bạo, cũng tinh thông y thuật, tiểu tướng quân nhất quyết phải cưới nàng, làm náo động cả kinh thành. Để tránh thị phi, gia đình bèn đưa ta xuất kinh du học. Nào ngờ khi ta học thành trở về, vừa hay gặp buổi yến hội đầu xuân, lại nghe tin vị Tướng quân Trì Yến thâm tình ấy đã có ba phòng thiếp thất. Hắn giấu diếm thê thiếp, gửi thiệp đến cho ta: “Chiêu Chiêu, ta hối hận rồi.”
Tôi Từ Một Chú Gấu Túi Xuyên Thành Diễn Viên Tuyến 18 Tôi là một chú gấu túi, sau khi bị ngã từ trên cây xuống liền ngoài ý muốn xuyên vào một nữ minh tinh tuyến 18. Trong một chương trình tạp kỹ, đối thủ không đội trời chung của nguyên chủ mở miệng chế nhạo tôi: “Em gái La La (Lạp Lạp), có phải hay không cô tiêm axit hyaluronic (filler) tiêm nhiều quá nên không cẩn thận xóa luôn nếp nhăn trên não rồi?”. Tôi nhai lá rau trên tay một cách đần độn: “Không, ở chỗ đó tôi là kẻ thông minh nhất, bộ não vẫn còn chút nếp nhăn ó..” Cư dân mạng:… [Tinh thần trạng thái thật tuyệt đẹp, hứng thú rất ổn định, muốn like!]
Khi Nữ Thần Cao Lãnh Bị Lừa Tình Đối tượng hôn ước của tôi là nhị thiếu gia của một tập đoàn lớn. Mới gặp mặt hai lần, anh ta đã huênh hoang khoe khoang: “Em có biết Thịnh Yến không? Anh trai ruột của anh đấy, cũng là người thừa kế của tập đoàn nhà anh. Anh ấy từ nhỏ đã rất thương anh.” “Em chỉ là con bé nhà quê lên thành phố thôi, sau này cứ yên tâm theo anh.” “Anh trai anh cũng sẽ rất rộng rãi với em.” Rộng rãi? Đúng là rộng rãi thật. Tôi lén nhìn bức ảnh cơ bụng trong điện thoại. Đều là Thịnh Yến gửi cho tôi cả.
Em Nghiện Mùi Hương Anh Tôi mắc một căn bệnh lạ: Nghiện mùi hương. Bắt đầu từ khoảng một tháng trước, tôi phát hiện mình thèm muốn mùi hương trên người đối thủ một mất một còn của tôi – Trần Quân Ý. Nếu trong một thời gian ngắn mà không được hít mùi của hắn, thân thể tôi sẽ trở nên suy nhược, tinh thần mỏi mệt. Nhưng mà như tôi đã nói đó, hắn ta là “đối thủ một mất một còn” của tôi!!! Là cái người mà tôi ghét cay ghét đắng ấy! Tôi là thủ khoa khoa tiếng Trung, còn hắn là thiên tài khoa vật lý. Trên lưng chúng tôi đeo “huyết hải thâm thù” của nhiều thế hệ ban tự nhiên và ban xã hội. Ngay từ khi gặp mặt, chúng tôi đã tranh nhau đủ các loại giải thưởng, không ai nhường ai. Toàn trường đều biết, tôi – Trương Vãn và Trần Quân Ý ghét nhau như chó với mèo. Thề cả đời không đội trời chung! Vì vậy, khi tôi phát hiện mình nghiện mùi của hắn, trời đất xung quanh như muốn sụp đổ.
Phu Quân Ta Cùng Cả Nhà Hắn Đều Là Phế Vật Kế mẫu gả ta cho một kẻ vô dụng, còn mỹ danh nói rằng: “Đại tiểu thư nhà chúng ta tính tình nóng nảy, chỉ có gả cho loại người này mới có thể chịu đựng được cái tính xấu ấy.” Nhà chồng của ta, từ cha mẹ chồng đến đệ đệ chồng, đúng thật là một lũ vô dụng. Bị người ta bắt nạt đến tận cửa, vậy mà chỉ biết lặp đi lặp lại vài câu: “Được.” “Có thể.” “Cũng được.” Chỉ có với ta, mới chịu nói thêm vài chữ: “Nương tử nói phải.” “Tẩu tẩu nói gì thì là thế ấy.” “Con dâu muốn, thì lấy.” “Ai cũng không được bắt nạt con dâu.” Kẻ lưu manh dám trêu ghẹo ta bị đánh gãy chân, kẻ có ý đồ bất chính với ta thì mất mạng. Ta quay đầu nhìn cả Triệu gia. Không thể nào là bọn họ làm, đúng không?
Tiến Về Phía Trước Ngày tôi phá thai, Bạch Nguyệt Quang của chồng tôi lại sinh con. Anh ấy đến để giúp cô ta đón đứa trẻ chào đời. Trong suốt những ngày tôi âm thầm rời đi, tôi vẫn không nhận được dù chỉ một cuộc gọi từ anh ấy. Cho đến khi tôi đề nghị ly hôn. Anh ấy nắm tay tôi, nói: “Niệm Niệm, anh sai rồi, chúng ta đừng ly hôn được không em?” Nhưng tên tôi không phải Niệm Niệm. Niệm Niệm, chính là người duy nhất anh ấy luôn khắc ghi trong lòng.
Hoa Khôi Tai Tiếng Trọng Sinh Kiếp trước, tôi là nữ thần tai tiếng của trường, nhưng lại yêu nam thần lạnh lùng. Nữ chính là một học bá, cũng thầm thích anh ấy. Cô ta sợ tôi làm ảnh hưởng đến kỳ thi của anh, nên đã cố tình chặn lại tờ giấy hẹn gặp mà tôi gửi cho nam thần, khiến tôi một mình chờ đợi trong tuyệt vọng và bị x e t ông ch .t. Tám năm sau, khi anh ấy biết được sự thật, tinh thần sụp đổ, kéo theo cô ta cùng ch .t chung. Kiếp này, khi sống lại lần nữa, cô ta quyết định không ngăn cản chúng tôi yêu nhau. Mà ngược lại— Cô ta muốn tận mắt chứng kiến chúng tôi sống không bằng ch .t.
Chi Ngôn Trên một show thực tế, tôi và một tiểu hoa đán “trà xanh” bị yêu cầu gọi điện cho một người khác giới và nói câu “Em yêu anh”. Kết quả, cả hai đứa đều gọi cho Thái tử gia giới giải trí, hot boy số một đất Bắc Kinh. Đến lượt cô ta, Thái tử gia đáp lại đầy thâm tình: “Anh cũng yêu em.” Đến lượt tôi, Thái tử gia giật bắn mình: “Cô bị uống nhầm thuốc à?!” Trong chớp mắt, tôi bị toàn mạng réo gọi là “chó liếm”, còn tiểu hoa đán thì nở nụ cười đắc ý, nói với tôi: “Dù chị có là bạn gái cũ của anh ấy thì sao? Người anh ấy yêu bây giờ là em.” Cô ta đâu biết… tôi không phải bạn gái cũ. Tôi là chị ruột cậu ta. Thằng em não yêu đương này, tôi không tin mình không trị được.
Giành Giật Sinh Cơ Ta đã mất đi sự trong sạch. Là do thứ muội hại. Mẹ ta biết rõ, nhưng vẫn quyết định để nàng thay ta gả cho Thái tử. Ngày trước khi nàng xuất giá, ta thức tỉnh. Lúc này ta mới hiểu được hóa ra mình chỉ là một nữ phụ pháo hôi. Sau khi thứ muội trở thành Thái tử phi, người chết đầu tiên chính là ta. Ta: Cứ mặc kệ đi, dù sao cũng đều phải chết, tất cả đều cùng hủy diệt đi. Kể cả ta. Tất cả đều phải chết.
Anh Đã Biết Rung Động Rồi Sao? Anh bạn thanh mai trúc mã bảo mình đến từ mười năm sau. Tôi bán tín bán nghi hỏi: “Thế sau này tôi làm chị dâu của anh thật hả?” Hắn ngập ngừng một chút, rồi gật đầu. Tôi phấn khích tưởng mình cuối cùng cũng cưa đổ được anh hai nhà hắn. Ai ngờ… Một giây sau, hắn từ tốn nói: “Không phải vợ anh hai… mà là vợ anh cả.”
Nha Hoàn Bất Đắc Dĩ Khương Đường xuyên vào một quyển tiểu thuyết trạch đấu, hóa thân thành nha hoàn hồi môn của nữ chính. Theo cốt truyện gốc, nhân vật mà nàng xuyên vào vốn là một kẻ dựa vào sắc đẹp để tìm cách bò lên giường nam chính khi nữ chính mang thai. Tuy nhiên, kết cục của cô ta lại thê thảm: bị đuổi khỏi phủ, sung quân đến thôn trang và chết cóng giữa mùa đông. Khương Đường hiểu rõ, nữ chính Lục Cẩm Dao trong truyện là cao thủ trạch đấu, luôn gặp may mắn và đầy quyền lực. Chỉ cần nàng bám theo nữ chính, giữ thái độ ngoan ngoãn, cuộc sống sẽ dễ dàng thăng tiến, hưởng thụ sung túc, chẳng lo thiếu ăn thiếu mặc. Khương Đường vốn nghĩ mình chỉ cần nằm yên mà sống vui vẻ. Hằng ngày ở trong phòng uống trà, tận hưởng cuộc sống an nhàn và âm thầm “đẩy thuyền” cho cặp đôi nam nữ chính. Cuộc sống sẽ yên bình, không cần lo toan. Thế nhưng, mọi chuyện đảo lộn khi nữ chính mang thai, sức khỏe yếu ớt, chẳng thiết ăn uống, còn nam chính lại bất ngờ tuyên bố đuổi hết tất cả đám nha hoàn. Khương Đường: “Ủa? Đang yên đang lành sao lại thế này?” Cô chỉ mới hưởng được chút phúc lợi, còn chưa tận hưởng đủ cuộc sống an nhàn! Là một nha hoàn ở Hầu phủ, công việc của Khương Đường đáng lý là ổn định, lương cao, có tiền tiêu mỗi tháng và thỉnh thoảng còn được tiền thưởng. Nếu về hưu, nàng hoàn toàn có thể sống tự do với một sản nghiệp nhỏ, trở thành địa chủ nhàn nhã. Vậy nên, Khương Đường lập chí phải trở thành một nha hoàn mẫu mực, quyết tâm giữ vững vị trí. Thế nhưng, không ngờ nàng càng cố gắng cẩn thận, lại vô tình trở thành… chị em dâu với nữ chính.
Tôi đã thích Giang Từ nhiều năm, luôn giữ vị trí là bạn thân của anh ấy.Thậm chí chưa từng có cơ hội tỏ tình.Năm bố mẹ anh ấy qua đời vì tai nạn xe hơi, tôi bỏ học, đi tàu suốt đêm để về nhà, ở bên anh ấy lo liệu tang sự.Giang Từ ôm chặt tôi, đầu tựa vào vai tôi, giọng khàn khàn nói: “Tớ chỉ còn mình cậu thôi.”Tôi không giỏi ăn nói, không biết cách an ủi, chỉ có thể vụng về và thẳng thắn hứa rằng, sẽ ở bên anh ấy cả đời.Khi mọi chuyện được lo liệu xong, tôi định nói ra tình cảm đã chôn giấu suốt tuổi thanh xuân, nhưng anh ấy lại đỏ mắt cầu xin tôi đừng nói ra.Lúc đó tôi không hiểu tại sao, cũng không dám hỏi nhiều.
Đêm Giáng Sinh, tôi đề nghị ly hôn với chồng.Anh chỉ đáp lại một chữ: “Được.”Tôi tức điên lên, thề phải tìm một anh chàng trẻ hơn, đẹp trai hơn anh gấp mười nghìn lần ở quán bar.Kết quả là, tôi uống quá chén, còn bị người ta bỏ thuốc.Cuối cùng vẫn phải gọi anh đến cứu về nhà.Tệ hơn nữa, tôi lại “ăn” anh ta.Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy định trốn.Anh giữ tôi lại trong vòng tay.Giọng nói trầm thấp vang lên: “Đã ngủ rồi, em còn định chạy đi đâu?”