Ngôn Tình

Cú Lừa Cứu Rỗi

Cú Lừa Cứu Rỗi Tôi luôn biết Thẩm Chấp là một kẻ lừa đảo. Giả vờ ngoan ngoãn, tính tình cực đoan, miệng nam mô bụng bồ dao găm, bất chấp thủ đoạn để đạt mục đích. Dù tôi có dạy bảo thế nào, cậu vẫn cười híp mắt bảo tôi cút. Cho đến khi nhiệm vụ cứu rỗi của tôi thất bại, tôi bị hệ thống đưa đến nhiệm vụ tiếp theo. Vài năm sau. Tôi nắm tay một thiếu niên hiền lành mà tôi đã cứu rỗi thành công, dạo bước trên bãi biển. Người đàn ông đi tới từ phía đối diện, sắc mặt âm u. Nhưng khi nhìn thấy tôi, mắt cậu đột nhiên đỏ hoe. “Cút!”

Diều Giấy

Diều Giấy Tôi từng yêu một cậu sinh viên đại học lạnh lùng, sống dựa vào trợ cấp. Tôi đã tiêu rất nhiều tiền vào cậu, làm đủ mọi chuyện điên rồ. Nhưng trong lòng cậu, luôn có hình bóng một cô gái khác. Không cam tâm, tôi đã “chiếm đoạt” cậu rồi biến mất. Không ngờ, hai năm sau. Cậu sinh viên nghèo khó năm xưa đã trở thành người thừa kế của một tập đoàn lớn, và cậu xuất hiện trong bữa tiệc sinh nhật của tôi. Cậu lạnh lùng, quý phái, cao ngạo đến mức không thể với tới. Tôi giả vờ không quen biết, quay lưng bỏ đi. Nhưng cậu đã giữ chặt tay tôi lại. “Chị ơi, chạy đi đâu vậy?” “Ngủ với tôi rồi mà chị định không nhận người nữa sao?”

Mưu Kế

Mưu Kế Ta cùng tiểu thư nhà tri phủ đến chùa thắp hương. Nàng cầu tài vận, còn ta cầu nhân duyên. Ta thầm khấn: “Tín nữ nguyện dùng mười năm độc thân của tiểu thư để đổi lấy một vị phu quân hoàn hảo: tám múi cơ bụng, giọng nói dễ nghe, một lòng một dạ, không nạp thiếp, lo hết việc nhà, có cầu tất ứng, không phải ta không cưới, và sẵn sàng vì ta mà mưu quyền đoạt vị, chặt đầu hoàng đế, trở thành một người chồng nhị thập tứ hiếu!” Đêm đó, ta mơ thấy Bồ Tát ngồi vắt chéo chân, phán: “Gia phê chuẩn!” Hôm sau, tiểu thư ném tú cầu, trúng một gã ăn mày. Ta thay tiểu thư lấy chồng.

Sơ Tinh

Sơ Tinh Công lược sư tôn lạnh lùng, thất bại. Công lược sư huynh ôn nhu, thất bại. Công lược sư đệ phản diện, thất bại. Công lược con chó A Hoàng của tông môn, vẫn thất bại. “Ngươi bị khai trừ, ngay cả một con chó cũng không công lược được, giữ ngươi lại làm gì?” Hệ thống buông lời lạnh lùng rồi biến mất. Ta đứng trước cửa động phủ ba ngày ba đêm, cũng gọi hệ thống ba ngày ba đêm. Nhưng trong đầu vẫn tỉnh táo, không có bất kỳ âm thanh nào đáp lại ta. Xác định hệ thống đã thực sự rời đi, ta cuối cùng cũng không nhịn được bật cười. Tạm biệt cặp cha mẹ hút máu ở thế giới cũ. Cũng tạm biệt luôn cả người ca ca siêu nhân của ta. Ta sẽ ở lại thế giới tu tiên này, tận hưởng cuộc sống dài lâu và sung túc của mình.

Nhặt Chồng

Nhặt Chồng Ta tên Vương Hoa Hoa, cha ta là thổ phỉ, ông ta là thổ phỉ, ông của ông ta cũng là thổ phỉ. Nhà ta chẳng có gì để lại, chỉ có duy nhất một tài sản là sơn trại này trên núi Hắc Phong. Đến đời ta, bảy đời truyền tử đã đứt mạch. Mẹ sinh ta xong thì qua đời, cha chưa kịp tục huyền để sinh một đứa con trai nối nghiệp đã không may ngã ngựa mà chế1. Không biết đám thổ phỉ này nghĩ gì, họ lại đặc biệt có tình có nghĩa. Đệ nhị và đệ tam đương gia đợi ta đến 18 tuổi thì phò ta làm chủ sơn trại. Đệ nhị đương gia còn bí mật nói với ta rằng, ông đã nhờ Lưu Manh Tử dưới núi xem bói cho ta, bảo rằng mệnh ta phi phàm, ắt sẽ hiển quý, chắc chắn là người làm đại đương gia! Sơn trại đã phủ đầy tuyết mùa đông, lạnh khác thường. Đệ nhị đương gia mấy ngày trước săn được một con gấu đen, lột da làm cho ta một cái áo choàng lớn. Ta khoác lên, tất cả anh em đều khen ta có khí phách, không hổ danh là đại đương gia.

Chân Tình

Chân Tình Kiếp trước, ta tự vẫn để khỏi bị tên hoàng đế dâm loạn kia làm nhục. Phu quân ta là Dự Vương đau đớn tột cùng, mưu phản giết vua. Sau khi đăng cơ, hắn tìm một vũ cơ có mặt mày giống ta để chuyên sủng. Thiên hạ đều khen Dự Vương si tình nhưng ai mà ngờ được người mà hắn yêu thực sự lại là vũ cơ kia. Còn ta, ta bị hắn dâng cho hoàng đế, làm cớ để sau này đoạt ngôi. Sống lại một kiếp, ta trở về đêm hầu hạ hoàng đế. Lần này, ta chủ động ôm lấy vòng eo thon gọn của hắn. Ngày hôm sau, cả kinh thành đều biết rằng: Hoàng đế anh minh thần võ, còn Dự Vương thì không được như vậy.

Trúc Chi

Trúc Chi Sau bữa tiệc tốt nghiệp, tôi đã lấy hết can đảm để tỏ tình với anh trai kế của mình trong lúc say. Khác với sự mong đợi và lo lắng của tôi, đôi mắt người đàn ông vẫn bình tĩnh không gợn sóng. “Chúng ta chỉ là anh em.” “Em còn nhỏ nên không hiểu, đừng nói những lời này nữa.” Tình đơn phương kết thúc. Tôi quay đầu nộp đơn vào một trường đại học ở tỉnh ngoài rồi rời đi không ngoảnh lại. Sau đó, một anh học trưởng quen biết tình cờ đưa tôi về nhà, nhưng lại bị người đàn ông ở tầng trên nhìn thấy. Tối hôm đó, bên cạnh giường tôi xuất hiện một bóng dáng quen thuộc. “Ngoan nào, hồi nhỏ không phải em thích ngủ chung với anh nhất sao?”

Tử Yến

Tử Yến Ta là nữ thứ, do kỹ nữ sinh ra. Cha ta vì muốn thăng quan tiến chức, đã đem ta gả cho Cửu Thiên Tuế làm thiếp. Nghe nói thái giám là kẻ giỏi tr@ tấn phụ nữ nhất, nên từ lúc định ra hôn sự, ta đã ôm lấy quyết tâm phải ch-t. Lão già ấy muốn bán con gái cầu vinh hoa, ta thì nhất định không để lão ta được như ý. Không chỉ vậy, ta còn muốn kéo cả nhà hắn chôn cùng. Nhưng đêm tân hôn, ta lại sững người tại chỗ. Kẻ được đồn là quyền khuynh triều dã – Cửu Thiên Tuế – lại mang khuôn mặt giống hệt người trong lòng ta!

Tình Cổ

Tình Cổ Ta và Giang Duệ Hành là kẻ thù truyền kiếp nhưng lại bị người trong nhà ép buộc đính hôn. Tất cả chỉ vì hai chúng ta đều trúng phải cổ độc, phải dựa vào nhau để giải trừ. Đêm tân hôn, tình cổ đực cái tựa như hổ đói, khó mà kiềm chế. Chúng ta liều mạng chống cự, cuối cùng vẫn dây dưa với nhau. Nghĩ đến việc phải chung chăn gối với kẻ mà mình ghét, ta cố gắng hết sức, định dùng lời lẽ thô tục để giữ vững tỉnh táo. “Tên khốn, đồ lưu manh, đồ vô lại…” Nhưng Giang Duệ Hành lại giữ chặt lấy cánh tay đang vùng vẫy của ta, đè ta xuống giường, gân xanh trên trán nổi lên, giọng nói khàn khàn run rẩy: “Mắng một câu, làm mười lần.”  

Trốn Chạy

Trốn Chạy Sau ba năm kết hôn, tôi phát hiện tôi là một nữ nhân vật phụ xinh đẹp và giàu có trong cuốn tiểu thuyết do một quan chức cấp cao ở Bắc Kinh viết. Qua 24 giờ nữa, chồng của tôi – Tư Trạm sẽ phải lòng nữ thực tập sinh dễ thương xinh đẹp ở công ty, sống chết vì cô ấy thậm chí còn vì cô ấy mà hoãn chuyến bay quan trọng ở lại Bắc Kinh. Sau đó, họ bắt tay bán tôi sang phía Bắc Myanmar, khiến tôi bị làm nhục cho đến chết. Tôi quyết định bỏ chạy càng sớm càng tốt. Không nghĩ tới vào đêm đó, Tư Trạm – người luôn luôn lạnh lùng thờ ơ lại lật tung toàn bộ Bắc Kinh lên, hắn nhéo eo tôi và ép tôi dựa vào cửa kính sát đất. Hắn vuốt ve tai tôi, khàn giọng hỏi: “Vợ, em định mang theo hạt giống của anh trốn đi đâu?”

Kiều Kiều

Kiều Kiều Ta là phi tần được sủng ái nhất trong hậu cung. Vì dung mạo và vóc dáng của ta đều rất đẹp. Hắn hạ một đạo thánh chỉ. Ban ta cho vị tướng quân Thiết Huyết vừa mới hồi kinh. Vị quân vương mà ta đã yêu ba năm, ôn tồn nói với ta: “Con trai nhà họ Dung, trẫm không yên tâm. “Kiều Kiều, trẫm chỉ tin nàng, nàng phải thay trẫm trông chừng hắn.” Sau đó. Ta như ý hắn, gả làm thê của tướng quân. Đêm động phòng. Người nam nhân thô lỗ, bất kham, đầy vẻ lưu manh nắm lấy eo ta. Hắn khẽ nói: “Sau này, ta sẽ không để nàng chịu ấm ức nữa.” Nhưng vị quân vương luôn giữ vẻ mặt điềm tĩnh lại giống như phát điên. Hắn nắm chặt tay ta. Đôi mắt đỏ hoe nói: “Kiều Kiều, trẫm hối hận rồi.”

Dục Nhiên

Dục Nhiên Ta là một thứ nữ vô dụng trong phủ huyện lệnh, ngày ngày chỉ biết ăn no chờ chếc. Không ngờ lại bị công tử của Hầu phủ nhìn trúng, ép ta vào phủ. Ai ngờ được, vị công tử kia không chỉ tham lam đồ ăn của ta mà còn muốn… cả người ta.

Đọa Tiên

Đọa Tiên  Ta theo mẹ lên núi cắt cỏ heo, lúc trở về liền thấy trước cửa nhà nằm một thiếu niên tuấn tú, phong thái ung dung. Người ấy rõ ràng đang hôn mê bất tỉnh, nhưng ta lại nghe thấy giọng nói đầy kích động vang lên trong đầu. “Tiểu nha đầu này chính là người sở hữu thiên linh căn, tương lai sẽ phi thăng trở thành Phù Ngọc Nữ Đế!” “Chờ khi ngôi làng này bị hủy diệt, ngày mai ta sẽ đưa nàng bôn ba khắp chân trời góc bể.” “Thanh mai trúc mã, lưỡng tình tương duyệt, ta muốn nàng tự nguyện vì ta mà gác kiếm nấu canh.” Ta kinh nghi bất định, nhưng nào ngờ nửa đêm, trong làng quả thực bùng lên một trận hỏa hoạn kinh thiên động địa. Thiếu niên ôm lấy ta đang mê man vào lòng, cẩn thận khẽ đặt một nụ hôn nơi mi tâm. Khi ta hoàn hồn, thanh đoản đao nhỏ bằng bàn tay đã đâm sâu xuyên qua tim hắn. Nhìn cơ thể ấy tan biến trong lưỡi lửa cuồng bạo, ta khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nhàn nhạt. “Không bao giờ gặp lại, kẻ công lược.”

Nghịch Thần

Nghịch Thần Tướng quân xuất chinh trở về, còn mang theo một nữ tử đang mang thai. Ta khép tấu chương lại, lạnh lùng hỏi Lâm Kinh Phong: “Có cần trẫm ban hôn cho ngươi không?” Hắn bình tĩnh nói: “Thần chỉ muốn cưới người.” Ta ném ấn ngọc vào trán hắn, gầm lên: “Trẫm là hoàng đế, ngươi cũng dám nói!” Vết máu dài ngoằn ngoèo chảy từ trán hắn xuống lông mày, Lâm Kinh Phong chẳng thèm để ý, đưa tay quệt đi, cười nói: “Biên quan giá lạnh, thần đã thủ hộ người ba năm; đại kiếp của Yên Hư, thần đã đơn thương độc mã đánh lui ngàn quân địch. Chúng ta đã nói, giang sơn là của người, người là của thần.” Hắn từng câu từng chữ nói nhẹ nhàng nhưng trong mắt lại bùng lên ánh sáng khát máu. Vị tướng quân trẻ tuổi này, kẻ điên này, đẹp diễm lệ như một bức họa. Ta ngây người nhìn hắn, không nói nên lời.

Thế Gia

Thế Gia Khi ta xuyên không đến đây, câu chuyện đã gần đến hồi kết. Thiên hạ thống nhất, tân đế đăng cơ. Nữ tử đã cùng hắn đồng cam cộng khổ, không rời không bỏ, nay được ban một chén rượu độc. Còn ta chính là hoàng hậu sắp được hắn đón vào cung, đích nữ của Vương gia, huệ duệ của danh môn. Ta nhìn nữ tử uống chén rượu độc: “Ngươi biết vì sao ta đến không?” Nàng cười lạnh, mồ hôi lạnh ướt đẫm trán: “Sợ ta không chết?” “Không phải.” Ta lấy từ trong tay áo ra một viên thuốc, nhét vào miệng nàng: “Là sợ ngươi chết.”

Tiết Ương

Tiết Ương Việc đầu tiên Tạ Lâm An làm sau khi đỗ trạng nguyên chính là hủy hôn ước với ta. Lúc ấy, ta vẫn còn đang bưng bát canh giải rượu vừa nấu cho hắn, nghe vậy liền ngẩn người hồi lâu, lâu đến nỗi tay bị mép bát cứa vào một vết hằn, lâu đến nỗi hắn phải cau mày khẽ gọi ta: “A Ương?” Ta hoàn hồn vì tiếng gọi của hắn, rồi đặt bát lên bàn, nhẹ nhàng đáp: “Được.” Sau đó, ta rời khỏi kinh thành hai năm, khi trở về gặp lại hắn, ta chỉ cung kính gọi hắn một tiếng “Biểu ca”, rồi đi đến sau lưng hắn, xách tai vị tiểu tướng quân vừa trở về từ chiến trường: “Bạc Kế An! Đã bảo là chưa lành vết thương thì không được uống rượu, lại không nghe lời dặn của đại phu phải không!”

Trộm Tâm

Trộm Tâm Đêm khuya bụng đói cồn cào, tôi bực tức đăng bài xà lơ lên trang cá nhân mạng xã hội. “Ở chung 7 năm, vị hôn phu lại đi tán tỉnh bạn thân của tôi. Chuyển 50 vạn, tôi kể cho nghe kế hoạch báo thù hoành tráng.” Vị hôn phu thương mại hời hợt của tôi đột nhiên nhắn tin đến: ? Giây tiếp theo, tài khoản ngân hàng nhận được 50 vạn, kèm theo một tin nhắn lạnh lùng: Nói. Tôi thấp thỏm nhắn lại với hắn. “Tôi định nói là quên dùng nick phụ… Anh tin không?” Hắn không trả lời, chỉ tức tốc từ nước ngoài bay về trong đêm.

Khấu Tâm

Khấu Tâm Đêm trước ngày đính hôn, bạn trai tôi đột nhiên khôi phục ký ức. Tôi mới biết được, người đàn ông tôi yêu thương bấy lâu vốn là một cảnh sát nằm vùng. Và còn có một người vợ chưa cưới từ thuở thiếu thời. Cô ấy tìm đến tôi, nước mắt long lanh như những giọt mưa đọng trên cánh hoa lê: “Nếu lần đó anh ấy bình an trở về từ nhiệm vụ, chúng tôi đã thành đôi rồi.” “Cầu xin cô… hãy trả anh ấy về với tôi…” Tôi im lặng hồi lâu, rồi khẽ đáp: “Được.” Sau đó, tôi chấp nhận lệnh điều chuyển công tác đến một thành phố khác. Ba năm sau, tôi bị một kẻ cầm dao bắt cóc ngay đầu đường. Anh xuất hiện để cứu tôi. Khi tôi định lén lút bỏ đi lần nữa, anh đã nắm chặt cổ tay tôi. Giọng anh nghiêm nghị: “Em lại định bỏ đi mà không từ biệt một lần nữa sao?”

Tham Niệm

Tham Niệm Năm thứ tư dây dưa với Chu Tấn Nhiên, nhà tôi phá sản. Bạch nguyệt quang của anh ta nhân cơ hội nói: “Vừa hay để cô ta chịu chút khổ, rèn luyện lại cái tính tình kiêu ngạo đó.” Chu Tấn Nhiên nghe lời cô ta, vứt tôi trên đường phố ngoại quốc. Bốn tháng sau, tôi mang theo vết thương chồng chất trở về Bắc Kinh. Tất cả mọi người đều cho rằng tôi sẽ tiếp tục bám lấy Chu Tấn Nhiên không buông, nhưng tôi lại chủ động tránh né, trả lại quà cho anh ta. Hoàn toàn vạch rõ ranh giới. Chu Tấn Nhiên cười nói với bạn bè: “Cuối cùng cũng thoát được khối thạch cao bám dính này.” Nhưng ngày tôi rời khỏi Bắc Kinh, anh ta lại hoảng loạn chạy đến sân bay, giọng run rẩy cầu xin: “Niệm Sơ, em đừng đi, chúng ta trở lại giống như trước đây có được không?” Tôi nở nụ cười, chỉ vào cái bụng hơi nhô lên của mình: “Chu Tấn Nhiên, anh xem, chúng ta sao còn có thể giống như trước đây được sao?”

Thẩm Tri Vi

Thẩm Tri Vi Khi nhìn thấy tờ hưu thư đó là lúc ta vừa mới ngơi tay sau cả đêm chăm sóc bà mẫu đang trọng bệnh. Mở đôi mắt đỏ ngầu vì mệt mỏi, ta nghe Trình Triết Nam nghiêm nghị nói: “Ta biết nàng không phạm lỗi gì, nhưng vì Mặc Vũ Nhu đã bị hưu, ta cũng đành phải hưu nàng mới có thể bảo vệ nàng ấy.” Mặc Vũ Nhu vừa bị hưu, lập tức có người vì nàng ta mà bỏ thê tử của mình, vậy thì nữ nhân bị giễu cợt, đẩy lên đầu sóng ngọn gió lúc này, không ai khác chính là ta. Trình Triết Nam vì nàng thanh mai mà hắn luôn đơn phương này, đã tốn rất nhiều tâm tư. Ta tức giận, ngất lịm đi. Khi tỉnh lại, bên tai là tiếng ồn ào. “Thẩm tiểu thư, người mau tỉnh lại đi.” Ta cau mày mở mắt, người đang lo lắng nhìn ta là Mặc Vũ Nhu. Nàng ta mặc một bộ đồ màu xanh nhạt, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, ngũ quan tinh xảo có chút yếu đuối, dường như chỉ cần nói lớn tiếng cũng sẽ khiến cho nàng ta giật mình. Ta loạng choạng đứng dậy, vịn tay nha hoàn gần đó, đẩy đám người ra, chạy về viện của mình. Nhìn bức tranh mới thêu nửa mặt treo trong phòng, ta siết chặt tay, cuối cùng cũng tin rằng, ta đã được tái sinh về ba năm trước, lúc này ta vẫn chưa đính hôn với Trình Triết Nam.