Ngôn Tình
Chim Hoàng Yến Của Anh Khi tỉnh dậy, tôi phát hiện mình đã trở thành chim hoàng yến của crush. Không ngờ sau vẻ ngoài nho nhã ấy lại ẩn giấu trái tim của một loài thú, tôi vừa xuất viện đã bị anh hành hạ không ngừng. Tôi biết, anh đối tốt với tôi chẳng qua là vì tôi có vài phần giống bạch nguyệt quang của anh. Kẻ bỏ tiền ra chỉ động lòng thân xác, nhưng tôi lại động lòng thật sự. Thu dọn đồ đạc, chuẩn bị ôm bụng bỏ trốn, vừa mở cửa đã thấy anh đứng đó, nở nụ cười nửa như trêu chọc, nửa như lạnh lùng: “Biết ngay em sẽ giở trò này mà, vợ yêu.”
Tôi không chịu nổi áp lực nên đã đồng ý liên hôn với kẻ thù không đội trời chung từ nhỏ – anh bạn thanh mai trúc mã của tôi.Ban đầu tôi nghĩ hai đứa cưới xong thì mạnh ai nấy sống, ai ngờ nửa đêm Lục Yến bò lên giường lại bị tôi đá xuống, tức điên lên hét lớn:“Giang Tinh Kỳ, em có thể để tâm đến anh một chút được không?!”Tôi ngơ ngác.Đ.ọ.c tr uy,ện t ạ i pa ge b/ắ p c.ả i d/a//ng y,e,uĐể tâm cái gì cơ? Đây chẳng phải chỉ là cuộc hôn nhân thương mại thôi sao?
Hợp Đồng Hôn Nhân: Được Tặng Kèm Con Trai Siêu Cấp Tôi và ông chủ cao lãnh ký hợp đồng kết hôn, cùng chăm sóc đứa con trai bảy tuổi của anh ta.7 giờ sáng.“Mẹ ơi, bữa sáng ở trong nồi nhé, con đã gọi xe tự đi học rồi.“Mẹ nhớ 8 giờ mới được dậy nha.“Chiều tan học con sẽ tự về nhà nấu cơm tối, mẹ tan làm thì về ăn luôn, không được ăn ngoài nữa đâu đấy.”Ngày lễ Tình nhân.“Xin lỗi mẹ, ba bận công việc quá, chỉ biết gửi tiền cho mẹ thôi.“Đúng là ông già lỗ mãng, con gái người ta thích quà tặng có ý nghĩa cơ!”Cơ thể nhỏ nhắn của con trai nâng lên một bó hoa hồng bằng vàng ròng.“Mẹ ơi, nể mặt con, tha thứ cho ba một lần này nhé, được không?”Học lực xuất sắc, việc nhà thành thạo, miệng ngọt như mía lùi, còn biết kiếm tiền nuôi gia đình.Trời ơi.Cậu bé này mà làm con trai tôi cả đời thì tuyệt biết mấy.Dù chồng tôi đẹp trai chung tình, tài sản hàng tỷ, tôi cũng sẵn sàng chấp nhận!
Kế Hoạch Chinh Phục Trai Thẳng Mẹ của Thái tử gia Bắc Kinh thả ra tin tức, người phụ nữ nào có thể ngủ thẳng đứa con trai gay của bà ấy thì sẽ được thưởng 10 triệu nhân dân tệ. Tôi thấy tiền liền sáng mắt, ngày nào cũng nghĩ ra đủ chiêu trò khác nhau để quyến rũ Thái tử gia. Lúc đầu, anh ta không hề lay động, nhưng về sau anh lại ta tóm lấy tôi đêm nào cũng chiến đấu, đến cả bạn gay trên Wechat cũng xóa hết. Nhiệm vụ hoàn thành, tôi cầm tiền giả chết nhưng lại bị Thái tử gia dẫn người chặn ở sân bay. Anh ta dùng cà vạt từng vòng từng vòng trói chặt cổ tay tôi, cười lạnh. “Lúc tôi mút em, sao em không nói tôi thích đàn ông? “Bây giờ để em xem rõ, tôi thẳng đến mức nào.”
Phu Quân Lắm Chiêu Đêm trước khi hòa ly, Ngự sử đại nhân trúng độc mất trí nhớ. Sau khi tỉnh lại, vị Ngự sử lạnh lùng băng giá bỗng hóa thành tiểu yêu tinh bám người không buông. “Nàng là phu nhân của ta?” “Ta thật có phúc, cưới được phu nhân xinh đẹp như thế này.” “Phu nhân, ta đã sưởi ấm chăn cho nàng rồi, mau đến đây đi.” Ta: “…” Khi phát hiện ra thư hòa ly thư đã soạn sẵn, hắn kinh hãi đến tột cùng. “Phu nhân, ta đã làm sai điều gì? Nàng cứ nói, ta sẽ sửa hết.” “Có phải do ta hầu hạ phu nhân chưa đủ chu đáo không?” Ta: “…” Phải làm sao để nói cho hắn biết, mối hôn sự của chúng ta, vốn dĩ là giả?
Tôi mơ thấy một giấc mơ, trong đó tôi là nữ phụ trong một cuốn tiểu thuyết chữa lành, tiểu thuyết theo một motip rập khuôn.Nam chính và nữ phụ bạch nguyệt quang bị cha mẹ chia cắt, sau đó nam chính tìm một thế thân giống nữ phụ để bên cạnh.Anh ta vừa hành hạ nữ chính, cho rằng nữ chính không xứng có gương mặt như vậy, nhưng hành động cư xử lại ngược lại, ngoài miệng chối nhưng hành động lại ngầm thừa nhận tình cảm với nữ chính.Cuối cùng, anh ta bị sự trong sáng, thiện lương của nữ chính làm cảm động, và khi bạch nguyệt quang trở về, anh ta đã bỏ qua bạch nguyệt quang và chọn nữ chính.Và tôi chính là nữ phụ bạch nguyệt quang đó.
Minh Châu Rực Rỡ Hầu Thế Tử Vĩnh Ninh bị kết án chém đầu sau mùa thu. Thế tử phi mang theo toàn bộ của hồi môn, trong đêm quay về nhà mẹ đẻ. Hầu phu nhân bỏ ra nghìn lượng bạc mua ta. Mỗi đêm đưa vào đại lao, muốn ta sinh cho thế tử một đứa con nối dõi. Một tháng sau, ta bắt đầu có thai. Hai tháng sau, thế tử được minh oan, vô tội thả ra. Việc đầu tiên hắn làm chính là đón thế tử phi trở về. Chuyện này chẳng phải rất khó xử sao? Ta nên ôm bụng bỏ trốn, hay vẫn là ôm bụng bỏ trốn đây?
Ngược Dòng Thời Gian Vì Mẫu Thân Ta và trúc mã đang ở trong hoa viên thì đột nhiên xuất hiện một cô bé, nàng tự xưng là con gái tương lai của ta và trúc mã. Thế nhưng cô bé này lại nói, sau này ta trở thành hoàng hậu, lại tư thông với người khác, tính tình hay ghen, hại chết hoàng tự, nên dù có bị biến mất, nàng cũng phải chia rẽ chúng ta. Nhìn cảnh cô bé cố hết sức ghép đôi trúc mã của ta với những cô nương khác, ta không kìm được nở nụ cười lạnh trong lòng. Nhưng nàng không biết rằng, ta đã nhìn thấy toàn bộ câu chuyện trong giấc mơ.
Gió Mát Trăng Thanh Buổi họp lớp sau bảy năm xa cách, tôi bất ngờ biết được một chuyện. Cậu học bá lạnh lùng, cao ngạo từng khiến bao trái tim rung động – Kỳ Việt, thời trung học lại… thích tôi? Tôi sững sờ không nói nên lời. Lại chẳng ngờ lớp trưởng còn sốc hơn cả tôi, tròn mắt nhìn tôi như thể tôi từ hành tinh khác tới, rồi bật thốt lớn tiếng: “Không thể nào, Tô Thanh Diệp, chuyện Kỳ Việt thích cậu, cả lớp đều nhìn ra rõ mồn một mà, chẳng lẽ cậu không biết thật á?!” Cả lớp đều biết á?! Tôi còn chưa kịp hỏi kỹ thì ánh mắt đã lơ đãng quét qua cửa, thấy Kỳ Việt vừa được nhân viên phục vụ dẫn vào. Ánh mắt anh chỉ dừng lại trên người tôi đúng một giây. Lạnh nhạt đến mức như đang nhìn một người xa lạ.
Kiều Niệm Ngày Cố Thanh Hoài thành hôn cùng nữ chính, chẳng một ai báo cho ta hay. Ta lo ngại đôi tay hắn mỗi khi trở trời lại đau, bèn cất công mua da chồn may thành bao tay, định đem tặng. Nào ngờ vừa bước đến, lại vô tình bắt gặp hắn cùng nữ chính đang thử hôn phục và mũ miện. Nàng tựa hồ có chút bận tâm, khẽ hỏi Cố Thanh Hoài: “…Việc của chúng ta, thực sự không cần nói với Kim Kim một tiếng sao?” Cố Thanh Hoài chau mày đầy chán ghét: “Nàng ta ngay cả một bông hoa cũng thêu không tốt, coi như biết cũng chỉ sẽ cùng ta náo.” Mãi đến lúc này ta mới vỡ lẽ, hóa ra hắn cũng không thích cô nương bị mù một con mắt. Về sau, ta nhận sính lễ của người khác, lấy chồng ở Cô Tô, dỗ dành vị công tử ăn chơi kia đèn sách, cuối cùng giúp chàng ấy đỗ Giải Nguyên. Lần nữa gặp lại Cố Thanh Hoài, là tại yến tiệc mừng phu quân ta thăng quan. Vừa trông thấy ta bước ra rót rượu, hắn liền thất thần làm rơi chén, bị cứa thương bàn tay. Ta hảo tâm đưa khăn, bình thản mà ôn tồn hỏi: “Cố đại nhân, đến mùa đông, tay người có còn đau không?” Nào ngờ khi hắn trông thấy vẻ điềm nhiên của ta, mắt hắn lại thoáng đỏ hoe.
Tôi là chú chim hoàng yến ngoan ngoãn nhất bên cạnh Chu Thế Quân, người nổi tiếng trong giới Bắc Kinh.Cho đến khi anh ta gặp rắc rối trong việc kinh doanh và tiện tay đem tôi tặng cho người khác.Khi bị kéo lên xe, tôi vùng vẫy thoát khỏi người đang giữ mình, khóc lóc chạy lại cầu xin anh ta.Nhưng anh ta chỉ lạnh lùng gỡ tay tôi ra: “Biết vì sao anh chưa từng chạm vào em không, Ương Ương?”Cuối cùng, tôi cũng hiểu ra, sự quan tâm và tôn trọng mà tôi từng nghĩ có được, chẳng qua chỉ để tôi có giá trị cao hơn vào lúc cần bán đi.Sau này, người đàn ông bao nuôi tôi bị hãm hại đến trọng thương cận kề cái chết.Chu Thế Quân đã đích thân đến đón tôi về: “Ương Ương, anh đến đón em về nhà đây.”Tôi mỉm cười giơ tay lên, để anh nhìn chiếc nhẫn cưới trên ngón tay áp út, rồi cúi đầu nhẹ nhàng hôn người tôi yêu.“Anh Chu, anh thấy không, tôi đã kết hôn rồi.”
Năm mười tám tuổi, tôi nhặt được một tên “đại ca”, tên này có máu mặt có tiếng trong trường, không ai muốn gần anh ấy cả.Tôi đã cố gắng rất lâu nhưng vẫn không thể làm cho trái tim anh ấy ấm lên. Sau đó, cô bạn thanh mai trúc mã của anh ấy xuất hiện.Lúc đó tôi mới nhận ra, anh ấy thật sự cũng có một mặt dịu dàng như vậu, chỉ là không phải dành cho tôi.Ngày tôi quyết định buông tay anh, tôi đã nói dối rằng mình chỉ đi một lát rồi sẽ quay lại ngay.Thế nhưng tôi không bao giờ quay lại nữa.Bảy năm sau, chúng tôi gặp lại nhau tại phim trường. Anh ấy giờ đây đã trở thành Ảnh đế, bắt lấy tôi mà chất vấn:“Đi một lát rồi quay lại?”“Em rốt cuộc đã đi đâu vậy?!”
Vương Gia Điên Cuồng và Vương Phi Bất Cần Vị hôn phu của ta gặp chuyện mất trí nhớ. Tại yến tiệc trong cung, hắn chỉ liếc qua đã bị đích tỷ cuốn hút. Khi người bên ngoài hỏi đến ta, hắn chỉ nhíu mày, nhàn nhạt đáp: “Có đích tỷ cao quý như vậy, một thứ nữ tầm thường như nàng, làm sao có tư cách xứng với bổn vương?” Đích tỷ ngay lập tức đắc ý ra mặt. Còn ta, chỉ thở dài thay nàng. Bởi vì nàng chẳng hề biết, người nam nhân này, tận sâu trong cốt tủy, là một kẻ điên rồ đến mức nào.
Kết Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Thì Sao
Đối Thủ Một Mất Một Còn Tỏ Tình Tôi Trong Mơ Mỗi đêm, tôi đều lạc vào trong giấc mơ của kẻ thù. Ban ngày, hắn ta lạnh lùng kiêu ngạo trước mặt tôi, nhíu mày ghét bỏ: “Tránh xa tôi ra.” Nhưng đến đêm, trong giấc mơ của hắn, hắn lại ôm chặt tôi, hôn tôi say đắm: “Em là của tôi, làm ơn hãy đến gần tôi thêm một chút.”
Anh trai tôi, một ảnh đế đình đám, trong lúc say rượu đã mở livestream kể khổ:“Em gái tôi chưa bao giờ thích tôi, cũng chẳng ủng hộ giấc mơ làm diễn viên của tôi! Nó còn đánh tôi nữa.”“Nó chỉ thích bạn thân của tôi, chẳng thèm quan tâm đến anh trai mình!”Cư dân mạng lập tức lao vào chỉ trích tôi. Bất đắc dĩ, tôi phải lên Weibo giải thích:“Hồi nhỏ, anh ấy mê mấy trò kỳ quặc, tự đổi tên thành ‘Táng Ái’ (Chôn Tình), còn thích ra sân trường đứng dưới mưa như dân chơi bất cần đời. Có kéo cũng không chịu vào!”“Mà kéo anh ấy về, anh ấy còn trách ngược rằng tôi phá đôi cánh tự do của anh ấy, định hủy luôn ‘thiên đường’ của anh ấy.”Anh trai đỏ mặt, cãi lại:“Thế còn chuyện em thiên vị bạn anh, không thèm để ý đến anh thì sao?”Ta xoa trán, cười bất lực:“Bạn anh để tóc ngắn gọn gàng, còn anh thì để mái dài che hết mặt. Vì sợ mất mặt, nên em mới nhờ anh ấy đi họp phụ huynh hộ thôi, có gì sai chứ?”Sự việc này không chỉ giải quyết được lời trách móc của anh trai, mà còn khiến cư dân mạng có một trận cười lớn.Cư dân mạng cười ầm lên, mấy công tử nhà giàu ở Bắc Kinh còn trực tiếp gửi 10 hộp thuốc lá Hoa Tử để chế giễu.Tôi giả vờ cười: “Cảm ơn ‘anh em’ đã gửi quà Carnival, vẫn là bạn thân của anh đáng tin hơn!”
Hoán Linh Ta vốn là một y nữ nơi núi rừng, lại từng có ân cứu mạng với Thái tử. Hắn nghênh ta vào Đông cung, hứa cho ta vị trí chính phi, sau đó ta thuận theo lẽ thường mà trở thành Hoàng hậu, sinh hạ trưởng tử, vinh hoa cả đời. Người người đều nói ta nhặt được phú quý từ trên trời rơi xuống. Khi ta trăm tuổi quy tiên, con cháu đau đớn khóc thương, duy chỉ có hắn nhìn về nơi xa, nở một nụ cười nhẹ nhõm. “Uyển muội, đời này ta đã giữ trọn lời hứa, nhưng lại phụ lòng nàng. Chết đi, ta chỉ mong được đồng táng với nàng, cùng hẹn kiếp sau.” Hắn lạnh lùng nhìn thi thể của ta, từng chữ một: “Còn ngươi, ta nguyện đời đời kiếp kiếp không gặp lại, mãi mãi không bao giờ!” Ta bị bí mật an táng tại một ngọn đồi nhỏ cách hoàng lăng trăm mét, vị trí Hoàng hậu lại chôn xuống vong thê của một vị tướng quân. Sống lại một đời, thứ phú quý này, ta không cần nữa.
Lúc họp, sếp đang thuyết trình PPT.Tôi lén lút nhắn tin tán tỉnh người yêu online của mình:“Không thể nghĩ đến anh quá nhiều, vừa nghĩ đến là đầu óc toàn pixel mất rồi.”Kết quả, giây tiếp theo, câu này liền xuất hiện ngay trên màn hình trước mặt tôi.Cả phòng họp im lặng đến đáng sợ.Anh ấy bình tĩnh lấy điện thoại ra, nhắn lại:“Ngoan, tối nay chụp ảnh cơ bụng cho em.”
Tôi là phản diện trong một cuốn sách, nhưng lại đem lòng yêu nhân vật chính đầy chính nghĩa.Vậy nên khi anh ta dần dần tiêu diệt thế lực của tôi, cuối cùng tự mình cầm súng ép vào đầu tôi buộc tôi đầu hàng, tôi chỉ ngẩng đầu cười và hỏi anh ta:“Đội trưởng Bạch, anh có thích phần thưởng hạng nhất mà tôi tặng không?”Kèm theo tiếng súng vang lên, tôi chết dưới tay anh ta.Nhưng vài ngày sau, tôi sống lại, trở thành một nhân vật bình thường nhất trong cuốn sách.
Truy Thê Hỏa Táng Tràng Phi Điển Hình Tôi đã đóng vai một người vợ hoàn hảo suốt bảy năm, nhưng giờ không thể tiếp tục nữa. Tôi từng nghĩ rằng mình có thể cảm hóa chồng, khiến anh ấy yêu tôi. Nhưng thực tế chứng minh – không có cửa. Thế nên, tôi quyết định ly hôn. Ngay trong ngày kỷ niệm năm năm kết hôn. Sau khi ly thân, tôi hoàn toàn thả lỏng bản thân, tận hưởng cuộc sống tự do. Nhưng chưa kịp vui vẻ được bao lâu, tôi đã bị chồng bắt về. Tôi không ngờ… người buông thả hơn lại chính là anh ta. Tôi co rúm người trong góc, run cầm cập. Anh kéo lỏng cà vạt, cúi người, khẽ cười: “Ơ? Hóa ra em cũng biết sợ à?”