Ngôn Tình
Cuộc Hôn Nhân Bí Mật Của Tôi Và Sếp Trong buổi team building của công ty, sếp nhã nhặn từ chối lời mời rượu của đồng nghiệp. “Vợ tôi đang chuẩn bị mang thai, không cho tôi uống.” Đồng nghiệp lập tức hào hứng hóng chuyện về bà xã của sếp. Sếp thử nhìn về phía tôi: “Vợ ơi, chuyện này có nói được không?” Tôi: “…Anh nghĩ sao?”
Cún Nhỏ Của Tôi Là Thái Tử Hắc Bang Một lần tình cờ, tôi nhặt được một chú cún con 188 dễ thương. Mỗi tháng chỉ cần 200 nghìn, ngoan ngoãn và dễ bảo. Ngày ngày, tôi cầm roi da, thể hiện quyền lực trên người cậu. Làm cậu ấm ức, đôi mắt rưng rưng nước mắt. Cho đến một ngày, tôi và bạn thân lén lút đi gọi người mẫu nam. Lại tình cờ thấy cậu lái chiếc Bugatti. Còn có người gọi cậu là… Thái tử gia hắc bang. Không kịp nghĩ ngợi, tôi vội vàng chạy đi. Chưa kịp chạy được hai cây số, tôi đã bị trói lại và ném xuống tầng hầm ngầm. Cậu cười mỉm, kéo tay tôi lại. “Chị chạy đi đâu vậy, chị gái?”
Cứu Rỗi Phản Diện Xong Anh Ta Lại Hắc Hóa Rồi Tôi nuôi dưỡng anh từ nhỏ, người từng là nam phụ dịu dàng, giờ lại bị tai nạn giao thông khiến tính cách khôi phục thành phản diện tàn nhẫn trong nguyên tác. Mà lúc này, chúng tôi đã kết hôn được 5 năm. Hôm qua anh còn nói: “Anh thích ăn đồ thừa của em nhất.” Giờ đây lại lạnh nhạt, mỉa mai nhìn tôi, ánh mắt từng chứa chan yêu thương giờ đã chẳng còn sót lại chút gì: “Đây chẳng phải là con chó trung thành của thằng nào đó à? Sao giờ lại đổi sang leo lên giường tôi rồi?”
Tôi gặp lại nam thần từng từ chối tôi hồi cấp ba ở KTV.Tôi vung tiền bao dưỡng anh ta.Chỉ cần có thời gian, tôi sẽ đến căn hộ cho thuê của anh ta.Bạn thân thấy tôi cả tháng nay không ra ngoài chơi, gọi video hỏi:“Dạo này mày đi đâu chơi thế?”Tôi quay camera về phía người đàn ông đang ngoan ngoãn giặt đồ lót cho tôi, khẽ cười:“Coi như là bù đắp cho tuổi trẻ năm nào đi.”Ngay giây tiếp theo, bạn tôi hét lên hoảng hốt:“Chị gái ơi, mấy năm nay, đụng đến Phó Tùng Văn là không yên thân đâu, bao trai kiểu đó, mày không muốn sống nữa à?”
Cố Ý Dụ Dỗ 1 Tôi và chồng ly hôn xong, như ý nguyện gả cho lão Vương ở sát vách. Còn chồng trước của tôi cũng như ý nguyện cưới cô góa phụ tên là Hồ Lệ Tĩnh. Vốn tưởng đôi bên mỗi người một nhà, ai nấy yên ổn, nhưng cái gã chồng cũ cùng cô vợ mới của anh ta lại muốn gây chuyện. Chồng cũ chạy sang nhà tôi nói tôi không biết xấu hổ, nói tôi và lão Vương đã lén lút cấu kết với nhau từ lâu. Còn vợ anh ta thì nay chạy sang nhà tôi mượn muối, mai lại chạy sang mượn tiền, mà hễ có dịp là liếc mắt đưa tình với lão Vương nhà tôi. Chồng cũ thì nhiệt tình thích giúp người, vợ hắn mặt dày lại sang gọi “người đàn ông nhà tôi” qua giúp, muốn người đàn ông của tôi gánh nước, bổ củi cho ả. Tôi đời nào chiều theo bọn họ!
Vợ Ơi, Anh Yêu Em Đồ ngốc mà tôi nhặt về gần đây cứ thích đi theo sau mông tôi. Thỉnh thoảng còn ôm tôi rồi gọi: “Vợ ơi!” Tôi nhịn không được nữa, đẩy anh ta ra: “Tôi không phải vợ anh!” Đồ ngốc bị dọa sợ, trong mắt ngấn lệ, hàng mi rung rung, nhỏ giọng tủi thân nói: “Vợ ơi…” Tôi mềm lòng trong chốc lát: “Gọi đi gọi đi.” Dù sao anh ta cũng chẳng hiểu gì. Cho đến một tháng sau, tôi thấy ông trùm giới Bắc Kinh đăng tin tìm người. Đây không phải là đồ ngốc nhà tôi sao?! Đêm đến, người đàn ông đã khôi phục trí nhớ tựa đầu lên cổ tôi. Hờ hững va chạm. Giọng điệu nguy hiểm mà bình thản: “Vợ ơi, bị em phát hiện rồi…”
Kết Thúc Vào Năm Mười Bảy Tuổi Lục Tư Hoài thích bạn cùng phòng của tôi. Anh ta dẫn theo bạn cùng phòng của tôi, đối đầu với cha mẹ trước mặt mọi người, muốn tuyên bố giải trừ hôn ước từ nhỏ của tôi và anh ta. Anh ta chỉ vào tôi, nói với người lớn hai bên: “Con hoàn toàn chưa bao giờ thích em ấy, kết hôn với em ấy sẽ chỉ khiến con buồn nôn.” Hôm đó cũng trở thành ngày cuối cùng tôi thích Lục Tư Hoài. Sau này, tôi được những nam sinh khác tỏ tình. Anh ta lại liều mạng ngăn cản tôi ở bên người khác. Cầm hôn thư anh ta từng viết cho tôi hồi nhỏ trong tay. “Em rõ ràng đã nói… Sau khi lớn lên sẽ chỉ gả cho anh.”
Đừng Gửi Gấm Thư Nhung Thẩm gia thất thế, công tử bị giáng chức đầy đi ngàn dặm. Dưới mưa tuyết ở thập lý đình, hắn đứng suốt một ngày, vậy mà chỉ chờ được một phong hôn thư bị trả lại từ thanh mai, cùng lý do nàng mang bệnh. Từ đó, ba năm lưu lạc nơi Nhai Châu, hắn giết người ta đưa đao, hắn trọng thương ta gãy chân. Từng nhát đao, từng vết máu, hắn chém ra một con đường về kinh thành. Hắn nói: “Ngươi và ta đã cùng một đường, vậy thì nên nắm tay nhau đến bạc đầu. Kiều Thư, ta muốn cưới nàng.” Thế nhưng đến ngày vào kinh. Tiểu thư phủ Thượng thư kiêu ngạo đứng giữa trời tuyết mịt mù, hai mắt đỏ hoe. Thẩm Vân Đình xưa nay luôn lãnh đạm, lần đầu tiên không thể kiềm chế cơn giận ngút trời. Hắn gầm lên: “Nàng ta muốn đứng, cứ để nàng đứng đến chết!”
Hòa Giải Thế Đạo Trưởng tỷ trà xanh vì muốn thượng vị, nhân lúc nhiếp chính vương say rượu, đã hạ hẳn ba gói thôi tình tán. Nhiếp chính vương phát cuồng cả một đêm, sáng hôm sau liền dẫn theo mấy ngàn tướng sĩ vây Giang phủ của chúng ta: “Bổn vương muốn cùng với thế đạo này cùng nhau hủy diệt!” Trưởng tỷ trà xanh trốn trong góc run rẩy, đẩy ta ra ngoài. Ta liếc nhiếp chính vương: “Ta gả cho ngươi!” Nhiếp chính vương nghe vậy, nhìn ta một lúc, lặng lẽ thu kiếm, ngửa mặt thở dài: “Cũng đến lúc bổn vương hòa giải với thế đạo này rồi!”
Kiếp Sau Đừng Làm Anh Của Em Khi dọn dẹp di vật của anh trai, tôi phát hiện quyển nhật ký của anh. Trang cuối cùng viết: 【Kiếp sau, anh không muốn làm anh trai của Kỷ Vũ Đồng nữa.】 Tôi sững người. Hóa ra đến lúc ch .t, anh vẫn còn hậ/n tôi sao? Nếu năm đó tôi không nhất quyết lấy Tần Tư Viễn, rước só/i vào nhà… Kỷ gia cũng đã không phá sản, anh trai cũng sẽ không phải ngồi tò. Bỗng nhiên, trên trang nhật ký xuất hiện dòng bình luận bay: 【Bộ cô tưởng anh ấy không muốn làm anh trai là vì hận cô à?】 【Lật lại vài trang trước thử xem.】 Tôi lật lại những trang anh viết hồi đại học. 【Yêu chính em gái ruột của mình, đúng là s/úc si/nh.】 Nước mắt tôi lập tức trào ra. Dòng bình luận lại hiện lên: 【Chúng tôi đã đủ 1000 lượt thích rồi! Có thể giúp cô trọng sinh về thời đại học!】 【Nhanh lên! Anh trai cô sắp gặp t//a i n ạ.n xe đó!】 Tôi vừa xoay người thì đụng phải Tần Tư Viễn mới về đến. Dòng bình luận lướt qua: 【Đã quay về quá khứ thì tiện thể dạy dỗ tên tra nam này luôn nhé!】
Trọng Sinh Những Năm 80: Bảo Vệ Vợ Là Trách Nhiệm Hàng Đầu Anh là một quân nhân, thường xuyên không ở nhà. Mỗi lần cô than phiền, anh chỉ lạnh nhạt đáp: “Anh là quân nhân, phải hy sinh gia đình mình vì lợi ích của công chúng. Em là vợ anh, đương nhiên phải có giác ngộ này.” Nghe nhiều rồi, cô cũng học cách hiểu chuyện. Cho đến ngày hôm đó, cô tận mắt chứng kiến anh vì một người phụ nữ mà hủy bỏ buổi diễn tập quân sự. Cô chết lặng tại chỗ. “Anh không phải… luôn đặt công vụ lên hàng đầu sao?” Tại sao? Tại sao người anh từ bỏ, luôn luôn là cô…
Kiếp Này Không Tha Thứ Giang Ứng là chồng tôi. Khi bị bắt cóc, hắn lại chọn cứu cô em gái kế của tôi. Còn tôi, trong vụ nổ, hóa thành tro bụi. Sống lại một đời, tôi đeo cặp sách, đi ngang qua con hẻm nhỏ nơi Giang Ứng bị bắt nạt. Giang Ứng nằm trên đất, thoi thóp hấp hối, lần này, tôi chọn cứu người bên cạnh hắn. Về sau, hắn quỳ xuống trước mặt tôi, đôi mắt đỏ hoe, giọng run rẩy: “Du Du, lẽ ra em nên cứu anh…”
Mẩu Chuyện Nhỏ Nhà Bá Đạo Tổng Tài Từ Sở Trầm ngồi đối diện tôi, lặng lẽ đẩy kết quả kiểm tra thai kỳ đến trước mặt. “Anh có thai rồi, là con của em.” Tôi run rẩy nhận lấy tờ giấy: “Anh… chắc chứ?” Nghe ra sự nghi ngờ trong giọng tôi, đôi mắt vốn đã đỏ của anh lại càng đỏ hơn, anh hít một hơi sâu như đang lấy hết can đảm: “Anh biết có thể em không tin… Anh biết, đêm hôm đó thật sự quá điên rồ, nhưng… đời này anh chỉ có mỗi một người phụ nữ là em.” Tôi chỉ muốn hét lên: Thế giới này điên rồi sao?
Người Trong Mộng Là Chàng Đêm bị Bùi Tịch từ chối, ta bắt đầu mơ những giấc mộng kỳ lạ. Lần đầu tiên, hắn lạnh lùng nhìn ta, nói: “Hôn ta.” Nhưng chính hắn lại ép ta vào lòng, hôn đến mức khiến ta không thở nổi. Lần thứ hai, đầu ngón tay hắn móc nhẹ chiếc áo trong của ta, nghiêm nghị nói: “Cởi ra.” Thế nhưng lại là hắn, trong cơn ý loạn tình mê, ôm lấy ta: “Diêu Diêu, phu quân rất thích nàng.” Những cơn ác mộng cứ thế lặp đi lặp lại, khiến ta sợ hãi đến mức phải đi tìm Bùi Tịch để hỏi cho rõ. Nhưng vừa đến, ta đã nhìn thấy người nam nhân anh tuấn cao quý ấy đang giữ vẻ mặt lạnh lùng, nói với Quốc công phu nhân về ta: “Xin mẫu thân đừng lo. Ta không thích nàng.”
Trong buổi ghi hình chương trình tạp kỹ, vì hiệu ứng chương trình, tôi phải gọi điện cho người yêu cũ.Tôi cứ tưởng anh ta đã chặn tôi từ lâu rồi, nhưng đầu dây bên kia lại vang lên giọng ngái ngủ: “Muốn quay lại à?”Fan nổ tung, còn tôi cũng choáng váng theo.Không còn cách nào khác, tôi đành dồn hết can đảm hỏi: “Anh có thể cho em mượn 100 vạn tệ được không?”Sau đó, anh ép tôi vào tường.Anh nói: “Quay lại nhé? Anh có nhiều 100 vạn tệ lắm, tất cả đều là của em.”
Người Duy Nhất Em Không Thể Chối Từ Trong chương trình yêu đương, chúng tôi tham gia trò bắt vịt. Kết quả tôi bắt được thứ gì đó của ảnh đế… Ảnh đế cười như không cười nhìn tôi, khàn giọng nói: “Chị, chị đang cầm gì vậy?” Hotsearch nổ tung, tin tức tôi tưởng ảnh đế là vịt đứng ở vị trí đầu tiên. Tôi: “?”
Tại lễ trao giải của Ảnh đế, tôi nôn nghén.Khi cả mạng xã hội chìm trong cơn bão chỉ trích và dư luận đang sục sôi, Ảnh đế đăng một bài viết.“Vợ tôi nôn nghén, có vấn đề gì sao?”
Tình Yêu Không Lối Thoát Thời Ôn đau lòng khi nhìn thấy khuôn mặt đầy thương tích của chàng trai trước mặt. Cô đưa cho cậu một xấp khăn giấy, như một lời động viên mong cậu tìm thấy động lực sống tiếp. Nhưng không ngờ rằng, hành động nhỏ bé ấy lại mở ra một chuỗi bi kịch. Cô và chàng trai bắt đầu tương tác, dần dần gắn bó. Nhưng cậu ta ngày càng có những hành động kỳ quặc, khác người, với một sự cố chấp đáng sợ. Cuộc sống của Thời Ôn chìm vào bóng tối khi chị gái Thời Noãn của cô qua đời, còn mẹ cô thì suy sụp tinh thần. Sau khi trọng sinh, cô gặp lại chàng trai ấy, kẻ đã từng khiến cuộc đời cô trở nên bất hạnh. Không muốn bi kịch lặp lại, cô quyết định chuyển đến trường của cậu ta, mong có thể ngăn ngừa những sai lầm cũ. Nhưng đôi khi, những hành động của cô lại làm mọi thứ rẽ vào con đường ngoài dự đoán. Chàng trai vẫn bị đánh đến đầy thương tích, đôi mắt buồn bã như một hồn ma lạc lối, trông vô hại nhưng lại tiềm ẩn sự nguy hiểm. Thời Ôn quyết tâm sẽ cứu cậu khỏi sự tàn bạo và suy nghĩ cực đoan của kiếp trước. Nhưng dần dần, cô nhận ra ánh mắt chiếm hữu kỳ lạ của chàng trai dành cho mình. Cậu nhìn cô với sự si mê đến rùng mình, khiến cô băn khoăn liệu mình đang thực sự cứu rỗi hay lại vô tình đẩy bản thân vào lối thoát không đường lui. Liệu Thời Ôn có thể cứu được cậu và thay đổi vận mệnh của cả hai, hay bi kịch vẫn sẽ bám riết lấy họ? Nam chính của câu chuyện này chỉ yêu duy nhất nữ chính qua cả hai đời, không hề có tình cảm với chị gái của cô. Đây là một câu chuyện trọng sinh ngọt ngào nhưng cũng đầy giằng xé, hứa hẹn mang lại cho bạn cảm giác ấm áp xen lẫn hồi hộp trong từng trang.
Hủy Hôn Càng Sớm Càng Tốt Tôi đã cùng Tạ Trầm đi từ tay trắng đến khi sở hữu khối tài sản kếch xù, vậy mà bạn gái cũ của anh ta lại đứng trước mặt tôi nói một câu: “Tôi sẽ từng bước giành lại Tạ Trầm từ tay cô.” Ủa? Lúc loài người tiến hóa, có phải cô ta trốn kỹ quá nên lỡ mất không? Mấy lời súc sinh như vậy mà cô ta cũng nói ra được sao. Kết quả, hay thật, tôi tưởng lịch sử tiến hóa chỉ bỏ sót mỗi cô ta. Ai ngờ còn sót thêm một tên nữa.
Trọn Đời Yêu Anh Xuyên thành vợ nhân vật phản diện độc ác, tôi vì ngăn cản chồng cho thế giới chôn cùng mình mà vắt hết cả trí não. Nhân vật phản diện muốn trời lạnh phá sản công ty đối thủ, tôi mua bến cảng. Nhân vật phản diện muốn hắc hóa rồi hóa điên hóa dại, tôi mua hải đảo. Mãi cho đến khi thấy tài khoản cạn sạch, cả năm cống hiến cho tư bản thành công cốc, lúc này nhân vật phản diện mới ý thức được chuyện này không đơn giản, lập tức tìm tôi hỏi tội. Tôi vô tội xua tay: “Đều do hệ thống yêu cầu, em chỉ là một công nhân vô tội bốc vác cho tư bản mà thôi.” Hệ thống rưng rưng nước mắt gào thét: “Hoài Thanh đại lão gia! Tôi chưa từng tuyên bố nhiệm vụ tiêu tiền nào cho cô ấy cả!”