Ngôn Tình

Cảnh Sát Trần À, Anh Bắt Em Lần Thứ N Rồi!

Cảnh Sát Trần À, Anh Bắt Em Lần Thứ N Rồi! Kết hôn chớp nhoáng với một anh cảnh sát, sau khi cưới lại sống như bạn trên mạng ở hai thành phố khác nhau. Tin nhắn trò chuyện thì như đang nói chuyện với AI: 【Hôm nay đi bắt tội phạm, không về nhà, nhớ khóa cửa.】 【Chưa bắt được, tiếp tục bắt, không về, khóa cửa.】 【Bắt người, khóa cửa.】  

Dùng Bói Toán Càn Quét Giới Giải Trí

Dùng Bói Toán Càn Quét Giới Giải Trí Tôi là một thiên sư, xuyên không thành một cô gái làm trò lố trong giới giải trí. Khi ghi hình một chương trình giải trí kinh dị, tôi đã vô tình lột quần của một thần tượng nổi tiếng. Sau khi thức tỉnh, tôi dựa vào bói toán để làm náo loạn giới giải trí. Các đại gia dâng lên rất nhiều tiền, cầu xin tôi tha mạng. Anti-fan khi thấy tôi livestream bói toán thì run rẩy, chân mềm nhũn. Ngay cả thần tượng nổi tiếng cũng ôm chân tôi khóc lóc. Hắn gọi tôi là mẹ: “Mẹ giúp con tính chết đối thủ của con đi!”

Tôi Bị Bệnh Chỉ Nhớ Mặt Tra Nam

Tôi Bị Bệnh Chỉ Nhớ Mặt Tra Nam Năm thứ ba mắc chứng mù mặt, tôi chỉ có thể nhớ được khuôn mặt của Cố Tuần. Sau một trận chiến tranh lạnh, anh đã đẩy tôi vào đám đông ở nơi công cộng. “Ngoan, tìm được anh thì mới có thể cùng anh về nhà.” Tôi nhận hết đùa cợt, cuối cùng cũng tìm được khuôn mặt của anh trong đám đông. Tôi thấp giọng cầu xin: “Em nhất định sẽ nghe lời, đừng bỏ em lại được không?” Anh ôm tôi, nhẹ nhàng khen ngợi: “A Dư, em làm tốt lắm.” Sau một đêm ân ái, tôi khoác tay anh bước ra khỏi khách sạn. Nhưng lại đụng phải một Cố Tuần khác đứng đối diện, gần như phát điên hét lên: “Tang Dư, lập tức xuống khỏi người anh trai tôi!” Lúc đó tôi mới biết, người đàn ông đêm qua. Là anh trai sinh đôi vừa mới trở về nước của Cố Tuần. *Hội chứng quên mặt (hay còn được gọi là prosopagnosia) là một hội chứng liên quan đến rối loạn não bộ khiến người mắc không thể nhận dạng hay phân biệt khuôn mặt mà mình nhìn thấy.

Chim Hoàng Yến Luôn Muốn Bỏ Trốn

Chim Hoàng Yến Luôn Muốn Bỏ Trốn Kim chủ của tôi mất trí nhớ rồi. Trong phòng bệnh, cô thanh mai trúc mã của anh giả mạo làm tôi, nũng nịu nói: “Chồng ơi, em là vị hôn thê của anh mà~” Tôi đứng ngẩn ra tại chỗ. Vừa lau nước mắt vừa âm thầm mừng như điên: 【Cuối cùng cũng không phải đi làm nữa rồi!】 【Trâu khó thuần, ruộng khó cày.】 【Rõ ràng chỉ là kết hôn hình thức, mà tôi lại phải phục vụ cả 365 ngày không nghỉ!】 Tối đó tôi ôm tiền bỏ trốn. Không ngờ lại bị Phó Dụ Bạch dẫn người chặn ngay tại sân bay. Anh nhìn thẳng vào mặt tôi, cười lạnh, tức giận đến run người: “Chồng em sắp bị người khác cướp mất rồi, mà em vẫn còn giả điếc giả mù?” “Bấy nhiêu năm qua, xem như là nuôi em vô ích rồi!”

Thế Giới Rộng Lớn Hơn Cả Thảo Nguyên

Thế Giới Rộng Lớn Hơn Cả Thảo Nguyên Hoắc Tầm là bạn trai mà tôi lừa được. Anh không nghe được người khác nói gì. Tôi thích nhất là tháo máy trợ thính của anh xuống, nói những lời lẳng lơ bên tai anh. Cho đến khi tôi phát hiện anh là thái tử gia Hoắc gia. Cho nên đêm chia tay, chúng tôi cãi nhau rất lớn. Hoắc Tầm đỏ mắt bảo tôi cút đi. Tôi thực sự rời đi. Cho đến ba năm sau, truyền đến tin tức anh đính hôn, tôi mới dám mò về thành phố. Hoắc Tầm trong trẻo nhưng lạnh lùng, quay đầu dùng dây lưng trói tôi lại: “Lần này còn muốn trốn đi đâu?” “Vị hôn thê của anh.”

Quay Lại Năm Chồng Tôi Là Đại Ca Trường

Quay Lại Năm Chồng Tôi Là Đại Ca Trường Ngày đi khám thai cùng chồng, chúng tôi gặp tai nạn xe hơi. Tôi quay trở lại thời trung học. Để có thể gặp được anh ấy sớm hơn, tôi chuyển trường đến nơi anh đang học. Chỉ là không ngờ rằng, người chồng từng nâng niu tôi trong lòng bàn tay, thời cấp ba lại là một tên đầu gấu nổi tiếng trong trường. Trên đường đi, anh ôm quả bóng rổ, xung quanh có cả đám người vây quanh như các vì sao xoay quanh mặt trăng. Tôi chắn trước mặt anh. Anh cau mày khó chịu: “Tránh ra.” Sau này. Tôi lạnh lùng đẩy anh ấy ra: “Tránh ra.” Anh khúm núm như một chú chó nhỏ, ôm chặt lấy tôi, không chịu buông tay. “Không muốn, bà xã, ôm anh chút đi~!”

Xuân Cũ Lặng Lẽ, Năm Mới Rạng Ngời

Xuân Cũ Lặng Lẽ, Năm Mới Rạng Ngời Ngồi tò ba năm. Ngày tôi ra tò, người đến đón không phải là vị hôn phu đã tự tay đưa tôi vào ng//ục gi//am. Mà là người anh cùng mẹ khác cha, từ nhỏ đã ghét bỏ tôi. Anh ta cau mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi: “Không có anh, em sống th//ảm h//ại đến vậy à?” Tôi cười với anh ta, giọng bất cần: “Vậy thì đừng lo cho em nữa, cứ để em ch.t đi cho rồi.” Anh ta nổ/i gi//ận, đ//ập mạ//nh một cái lên vô lăng: “Vậy thì ch.t cmn luôn đi!” Kẻ từng quát tôi đi ch.t đi, sáng hôm sau đã đá//nh gã//y t/ay ch/ân vị hôn phu của tôi, lôi hắn đến trước mặt tôi, ép hắn qu//ỳ xuống dập đầu.

Gặp Phải Cô Nàng Ngây Thơ Trong Chương Trình

Gặp Phải Cô Nàng Ngây Thơ Trong Chương Trình  Ngày đầu tiên của chương trình du lịch hẹn hò, cô nàng tiểu hoa đán đình đám đã làm mất sạch tiền, rồi ngồi bệt xuống vệ đường vừa khóc vừa than thở: “Cái đầu ngốc nghếch này, đến cái ví cũng giữ không xong.” Cả đoàn hết sạch tiền, chỉ còn cách cùng cô nàng đi rửa bát kiếm tiền. Nào ngờ cô nàng lại vô cớ ngã sấp mặt, làm vỡ hết cả đống đĩa: “Hu hu, chị ghét Thiến Thiến, cố tình bắt nạt Thiến Thiến, nhưng Thiến Thiến không trách chị đâu. Tại Thiến Thiến ngốc quá, ngay cả đi đường cũng không xong. Chị thông minh thế này chắc chắn sẽ giải quyết được hết mọi rắc rối!” Tôi cười nhạt: “Mười tuổi thế này thì dễ thương, ba mươi tuổi mà thế này thì không phải ngây thơ nữa mà là thiểu năng rồi.” Có lẽ cô ta không biết biệt danh của tôi là “Một nhát dao”, mỗi câu nói đều như dao đâm vào tim người khác. …

Thái Tử Gia Bắc Kinh Là Cháu Của Tôi

Thái Tử Gia Bắc Kinh Là Cháu Của Tôi Thiên kim giả và tôi cùng lúc nôn nghén. Cô ta ưỡn bụng bầu, cao cao tại thượng. “Tôi mang thai con của thái tử gia Bắc Kinh.” Cha mẹ vui mừng khôn xiết, liên tục khen thiên kim giả có bản lĩnh. Quay sang chê bai tôi không biết tự ái, không trông cậy được vào việc thông gia với gia tộc hào môn. Hôm nay, người nhà thái tử gia Bắc Kinh đến. Nhưng người đến lại là chú ba của thái tử gia Bắc Kinh, người nắm quyền thực sự của cả Bắc Kinh này. Hắn nhanh chân bước đến chỗ tôi, vẻ mặt căng thẳng. “Hết giận chưa?”

Cả Đời Em Chỉ Ăn Cơm Anh Nấu

Cả Đời Em Chỉ Ăn Cơm Anh Nấu Đêm tân hôn, Phó Hằng đưa tôi đến… giường của chú anh ấy. Tôi nghe thấy hai người nói chuyện: “Chú à, Vãn Vãn cho chú, còn dự án kia cho cháu.” “Không hối hận chứ?” Phó Hằng không trả lời, nhưng tiếng đóng cửa sau lưng anh ấy đã nói lên tất cả.

Mệnh Cách Tỳ Hưu 2: Tai Hoạ Bắc Thành

Mệnh Cách Tỳ Hưu 2: Tai Hoạ Bắc Thành Sau khi tin tức về mệnh cách Tỳ Hưu của tôi bị rò rỉ, các thế lực ở Bắc Thành đều ra sức truy lùng tôi. “Diệp Hưu, nghe nói cô có thể thu hút tài lộc, trừ tà, trấn trạch.” “Chỉ cần giao cô cho đại ca Bắc Thành, tôi sẽ được thăng quan phát tài!” Tôi bị trói và đưa đến biệt thự của đại ca Bắc Thành. Ngậm xì gà, đại ca Bắc Thành mỉm cười gật đầu: “Món quà này không tệ, ta rất hài lòng.” Thái tử gia Bắc Thành, Chu Yến, cởi trói cho tôi, mặt tối sầm nói: “Bố, cô ấy là bạn gái của con!”

Cuộc Liên Hôn Thương Nghiệp Của Tôi Và Ảnh Đế Cố

Cuộc Liên Hôn Thương Nghiệp Của Tôi Và Ảnh Đế Cố Không biết ảnh đế đang livestream, tôi nói anh giúp mình lấy đồ ngủ, khu bình luận lập tức yên tĩnh như gà. Fan hâm mộ muốn điên rồi! Livestream nổ tung luôn rồi! Mười phút sau, #Cố Dịch ẩn hôn lao thẳng lên hotsearch, toàn thể cư dân mạng đều đi tìm chị dâu.

Trà Xanh Nhỏ Vừa Giành Vừa Cướp

Trà Xanh Nhỏ Vừa Giành Vừa Cướp Bên nhau năm năm, Giang Chiếu Tự lại đính hôn với người khác. Về tôi, anh ta chỉ đánh giá một câu: “Cái gì cũng tốt, nhưng chỉ thích hợp nuôi bên ngoài để chơi đùa.” Tôi không làm loạn, lập tức nghỉ việc, vứt bỏ chiếc nhẫn trơn trên ngón áp út cùng tất cả đồ đạc của cả hai, rời đi trong đêm. Sau này, khi tôi bước ra từ phòng tắm, nhận được cuộc gọi từ Giang Chiếu Tự chủ động cầu hòa: “Diệp Chân, đừng quậy nữa, về sớm đi.” Người đàn ông phía sau giật lấy điện thoại, cười khẩy: “Không về được nữa, cô ấy bận rồi.” Minh Dục cúi đầu nhẹ nhàng cắn lên môi tôi, giọng trầm thấp thì thầm: “Chị ơi, chị đang bận yêu em đấy.”  

Gả Cho Chú Là Có Nhà Lầu

Gả Cho Chú Là Có Nhà Lầu Tôi bị kẻ thù của cha tôi bắt cóc. Hắn đòi tiền chuộc một triệu tệ. Không ngờ cha tôi ngay cả một nghìn tệ cũng không muốn bỏ ra, trực tiếp đem tôi gả cho hắn làm vợ. “Hắn không trả tiền, mày tin tao giec mày không.” – Hắn dọa sẽ ném tôi xuống biển. Tôi run cầm cập, răng va lập cập: “Tin.” Một năm sau, cha tôi gọi điện tới. Người đàn ông hét vào điện thoại: “Tiền tôi không cần nữa, người ông mau đến mà rước về, lão tử không phải bảo mẫu trông con giùm ông!” Cúp máy xong, hắn cắn điếu thuốc, mặt mày cáu bẳn, vò lấy chiếc quần nhỏ xinh xắn của tôi mà giặt như trút giận.

Huyền Sư Thẩm Tuế: Tiền Mượn Thọ

Huyền Sư Thẩm Tuế: Tiền Mượn Thọ Nhặt được tiền vay mượn sinh mệnh của ác quỷ, tôi tính ra cô ta chết khi dương thọ vẫn còn. Lúc rạng sáng, trong buổi livestream của tôi, có một người đàn ông nhờ tôi giúp tìm hài cốt của em gái. Tôi đồng ý, lập tức lên đường đến khu rừng. Nhưng tôi không ngờ rằng… kẻ tìm đến tôi, căn bản không phải con người.

Hủy Hôn Càng Sớm Càng Tốt

Hủy Hôn Càng Sớm Càng Tốt Tôi đã cùng Tạ Trầm đi từ tay trắng đến khi sở hữu khối tài sản kếch xù, vậy mà bạn gái cũ của anh ta lại đứng trước mặt tôi nói một câu: “Tôi sẽ từng bước giành lại Tạ Trầm từ tay cô.” Ủa? Lúc loài người tiến hóa, có phải cô ta trốn kỹ quá nên lỡ mất không? Mấy lời súc sinh như vậy mà cô ta cũng nói ra được sao. Kết quả, hay thật, tôi tưởng lịch sử tiến hóa chỉ bỏ sót mỗi cô ta. Ai ngờ còn sót thêm một tên nữa.

Tôi Mang Thai Sau Khi Chết

Tôi Mang Thai Sau Khi Chết Sau khi chết, tôi đã mang thai. Ở âm phủ, tôi gặp lại người bạn trai cũ đã mất một năm, giờ anh ấy là Diêm Vương của âm phủ. Nhìn thấy cái bụng ngày càng lớn của tôi, cuối cùng anh ấy không thể chịu nổi nữa. “Đứa trẻ không có cha, vậy thì ở với anh đi.”

Nhà Ma Của Cô Gái Thuần Dương

Nhà Ma Của Cô Gái Thuần Dương Tôi trời sinh sợ nóng, đến mức quạt điều hòa phải để 16 độ, mùa đông lạnh giá còn có thể lăn lộn trong sông băng, trưởng thành rồi chỉ hận không ngủ được trong tủ lạnh. Điện phí ngày càng đắt đỏ, tôi từ bệnh lý chuyển sang tìm hiểu huyền học. Một anh chàng tính mệnh trên mạng bảo tôi là “thuần dương nữ” hiếm có trên đời, mệnh hỏa quá vượng cần tiết lửa. Cậu ta khuyên tôi thuê một căn nhà ma để hạ hỏa, tiện thể giúp cậu ta trấn trạch. Rồi cậu ta giới thiệu một căn biệt thự ba tầng được mệnh danh là “tuyệt sát đại hung trạch”, xây ngay trên quỷ môn quan. Nhìn cậu ta ăn mặc như nhân viên bất động sản, tôi nghiến răng ký hợp đồng. Dù sao nhà ma cũng rẻ, chỉ tốn giá một căn hộ nhỏ mà thuê được biệt thự ba tầng, điện nước giá dân, không cần đặt cọc ba tháng, còn đòi gì hơn nữa?

Tiêu Gia Một Nhà Thân Thiết

Tiêu Gia Một Nhà Thân Thiết Hai ngày trước, mẹ chồng tôi lập một nhóm gia đình tên là “Tiêu gia một nhà thân thiết”. Trong nhóm có ba mẹ chồng, chồng tôi và ba chị gái của anh ấy. Lúc đầu, chồng tôi cũng thêm tôi vào nhóm, nhưng ngay sau đó mẹ chồng đã đá tôi ra. Tôi ngơ ngác hỏi chồng chuyện gì xảy ra, anh ấy ấp úng nói mẹ chỉ muốn gửi tin nhắn cho nhóm thôi nhưng lại nhầm tay, giờ nhóm đã giải tán rồi. Sau này tôi mới biết nhóm đó vẫn còn, chỉ có mỗi “người ngoài” như tôi là không có mặt. Rồi sau đó, mẹ chồng bị tai nạn xe, tôi lập tức bị kéo vào nhóm trong đêm. Chị cả: “@Em dâu, mẹ bị tiêu chảy ra quần rồi, mau tới đây!” Chị hai: “@Em dâu, viện phí chưa đóng, mau chuyển tiền đi!” Chị ba: “@Em dâu, một mình em sao chăm sóc nổi? Mẹ còn chưa có ai nấu cơm nữa. Ba mẹ em chẳng phải đã nghỉ hưu rồi sao? Bảo họ cùng tới giúp đi, dù sao cũng là người một nhà mà!” Tôi: “@Mọi người: Người một nhà? Thử gọi một tiếng mẹ nghe xem nào?” Chị cả: “?” Chị hai: Đầu cô bị vào nước à? Chị ba: “Đ.ệt!” Tiêu Bắc: “@Vợ, rút lại lời đó ngay!” Ba chồng: “Tố chất đâu?!!” Tôi: “Đã rời nhóm!”

Giai Điệu Mang Tên Em

Giai Điệu Mang Tên Em Năm ấy tôi lắm lời nhất, kể chuyện cho bạn cùng bàn mắc chứng tự kỷ trung bình, thế mà cậu ấy dần khỏi thành nhẹ. Về sau, mẹ cậu ấy đến tìm tôi, bảo rằng cậu ấy sắp đi du học. Tôi lập tức đáp lời: “Cháu hiểu rồi, dì ạ. “Một trăm vạn để rời xa con trai dì, phải không?” Trần Nhiên ngồi ở phía sau nghe lén bỗng khóc òa. Hù chết tôi rồi. Còn tưởng là ai nhào lên lò nước sôi đun thành áp suất cao chứ!