Thiên Kim
Thiên Kim Thật Giả Câm Kiếp trước, sau khi được nhà họ Thẩm đón về, Thẩm Thiên Thiên – tiểu thư giả – liên tục bày trò hãm hại tôi. Cô ta khéo ăn khéo nói, lại có tài nghệ trà đạo, khiến tôi không bao giờ cãi lại được, đến mức tức mà chet. Sau khi trọng sinh, tôi quyết định giả vờ câm luôn. Cô ta nói gì, tôi chỉ đáp lại bằng tiếng “a ba a ba”. Ai mà ngờ từ đó, người bị cả xã hội chỉ trích lại trở thành cô ta. Mọi người đều cho rằng cô ta quá độc ác khi đi ức hiếp một người câm. Kể từ lúc đó, Thẩm Thiên Thiên sống dưới sự phán xét đạo đức của xã hội, làm gì cũng bị lên án. Còn tôi thì thật sự cười muốn chet, “a ba a ba”.
Xuyên Thành Thiên Kim Giả Người Nhạt Như Cúc, Bị Nghe Lén Nội Tâm Xuyên thành thiên kim giả người nhạt như cúc, để vạch trần bộ mặt thật của tôi, thiên kim thật đã buộc tôi vào hệ thống nghe nội tâm. Thiên kim thật muốn đấu đá với tôi, tôi nhìn tổng tài bá đạo gầy gò, trong lòng đầy tiếc nuối: 【Quá gầy, không được. Đàn ông phải cơ bắp săn chắc, há cảo phải ăn khi còn nóng hổi.】 【Há cảo! Thèm thật đấy, nhưng mình phải giữ vẻ thanh cao như cúc, lát nữa lén gọi hai phần ăn cho sướng miệng.】 Tổng tài bá đạo bênh vực cho thiên kim thật, lớn tiếng quát tôi cút về nhà. Tôi thầm nghĩ: “Tuyệt vời, về nhà đúng lúc xem bản cập nhật của One Piece!” Tổng tài: “?” Về sau, có người nói tôi giả thanh cao, thiên kim thật thở dài: “… Thực ra không phải vậy, cô ấy chỉ bình đẳng không để ý đến bất kỳ ai mà thôi.”
Bố Mẹ Nuôi Của Tôi Tôi là thiên kim thật. Nhìn ánh mắt đề phòng của bố mẹ ruột với đứa thiên kim giả được họ che chở sau lưng, tôi lập tức quyết định đổi bố mẹ cho mình. Tôi ngoan ngoãn đi đến trước mặt vợ chồng bác cả không có con gái: “Con muốn tự tiến cử làm con của hai bác, không biết hai bác có đồng ý không ạ.” Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, bác cả ôm chầm lấy tôi: “Con ngoan, con gái ngoan, bảo bối của mẹ.” Sau đó, mẹ ruột cố gắng giành lại tôi. Bà ta nhìn chằm chằm vào bụng của mẹ mới của tôi rồi chế giễu: “Chị dâu cả, chị không thể sinh con, đương nhiên làkhông thể hiểu tấm lòng người mẹ rồi.” “Nhưng chị cũng không thể cướp con của người khác.” Tôi đứng chắn trước mặt mẹ mới, lạnh lùng nói: “Bác hai, con chính là con của mẹ con.” Sau đó chỉ vào cô gái đang lau nước mắt ở góc tường: “Con gái của bác ở đằng kia kìa. “Cô ta đang chờ tấm lòng của người mẹ của bác đấy.”
Vạch Mặt Kẻ Dối Trá Cô học sinh nghèo được mẹ tôi tài trợ đã giả mạo thân phận của tôi ở trường. Ở cổng trường đông người qua lại, cô ta nhanh chóng bước lên xe trước tôi, và lớn tiếng gọi tôi, đủ để mọi người xung quanh nghe thấy: “Chiêu Chiêu, tôi biết chúng ta quan hệ tốt, tính toán mấy chuyện này lại làm tổn thương tình cảm.” “Nhưng, chúng ta không cùng đường, cô không thể lúc nào cũng đi nhờ xe của tôi được, cứ lợi dụng mối quan hệ mà để tài xế nhà tôi đưa cô về.” Lời vừa dứt, xung quanh ai nấy đều ném ánh mắt khinh bỉ về phía tôi. Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ đỏ mặt vì xấu hổ, không biết phải đối phó ra sao. Nhưng không may cho cô ta, tôi vừa tái sinh. Vì vậy, trước mặt mọi người, tôi không ngại kéo cô ta ra khỏi xe, leo lên xe, rồi phun một ngụm nước bọt vào mặt cô: “Cho cô sống mấy ngày yên ổn, cô thật sự không biết mình là ai rồi.” “Còn nói là tài xế nhà cô, cô thử gọi một tiếng xem, ông ấy dám trả lời không.”
Thiên Kim Đổi Mệnh Tôi là thiên kim thật. Nhìn ánh mắt đề phòng của bố mẹ ruột với đứa thiên kim giả được họ che chở sau lưng, tôi lập tức quyết định đổi bố mẹ cho mình. Tôi ngoan ngoãn đi đến trước mặt vợ chồng bác cả không có con gái: “Con muốn tự tiến cử làm con của hai bác, không biết hai bác có đồng ý không ạ.” Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, bác cả ôm chầm lấy tôi: “Con ngoan, con gái ngoan, bảo bối của mẹ.” Sau đó, mẹ ruột cố gắng giành lại tôi. Bà ta nhìn chằm chằm vào bụng của mẹ mới của tôi rồi chế giễu: “Chị dâu cả, chị không thể sinh con, đương nhiên làkhông thể hiểu tấm lòng người mẹ rồi.” “Nhưng chị cũng không thể cướp con của người khác.” Tôi đứng chắn trước mặt mẹ mới, lạnh lùng nói: “Bác hai, con chính là con của mẹ con.” Sau đó chỉ vào cô gái đang lau nước mắt ở góc tường: “Con gái của bác ở đằng kia kìa. “Cô ta đang chờ tấm lòng của người mẹ của bác đấy.”
Em Họ Lắm Chiêu Em họ trượt kì thi vào trung học, bà nội cầu xin ba tôi nhờ vả quan hệ để cô ta và tôi học cùng một trường trung học trọng điểm. Mới khai giảng, cô ta đã dùng danh hiệu của tôi rêu rao khắp nơi: “Thiên kim tập đoàn Chu thị cường thế vào trường.” Nhìn bộ dáng vênh váo tự đắc của em họ, tôi nở nụ cười. Từ nhỏ cô ta đã thích cướp đồ của tôi, hiện tại ngay cả thân phận của tôi cũng muốn đoạt lấy. Vậy tôi sẽ để cho cô ta nhìn xem, thế nào mới là thiên kim thật sự. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Thật Giả Tình Thâm Con gái ruột bị bắt cóc suốt 17 năm cuối cùng đã được đưa trở về nhà. Mẹ ôm chặt lấy cô ấy vào lòng, không ngừng gọi: “Tim gan của mẹ ơi, con gái yêu của mẹ ơi.” Thế nhưng ánh mắt cô ta lại dán chặt vào tôi, giả vờ ngây thơ hỏi: “Bây giờ con đã về rồi, vậy chị gái có phải nên trở về nhà mình không?” Cô ta tưởng tôi là kẻ được nhận nuôi, kẻ đã ăn cắp cuộc sống sung túc lẽ ra thuộc về mình. Nhưng lại không hề nhận ra, ngay khi nói ra câu ấy, cả căn nhà lập tức rơi vào im lặng.
Thiên Kim Trở Về Khi nhiệm vụ sắp kết thúc, thiên kim thật cầm một miếng ngọc bội tìm đến chồng tôi, độ hảo cảm của anh với tôi đột ngột giảm xuống 0. Tôi bị cưỡng ép trói lên bàn mổ, anh nói muốn lấy thận của tôi cho thiên kim thật. “Đây là những gì cô nợ Noãn Noãn, dù có đền mạng, cô cũng đáng đời!” Người anh trai cùng lớn lên với tôi cũng lạnh lùng nói. “Nếu quả thận này bị đào thải, thì sẽ lấy quả thận còn lại.” Trên bàn mổ, máu của tôi không ngừng chảy, tôi chết thảm dưới dao mổ của chồng mình. Người bạn thanh mai trúc mã nghe tin chạy đến, tức giận bùng nổ. “Chết như vậy là quá nhẹ nhàng cho cô ta! Đã cướp đoạt cuộc sống của Noãn Noãn, cô ta đáng phải chết vạn lần.” Hệ thống thông báo tôi thất bại nhiệm vụ, trước khi bị xóa sổ hoàn toàn tôi đã yêu cầu. “Đã thất bại rồi, vậy hãy lấy lại điểm tích lũy trước đây của tôi, đôi mắt của Hạ Cảnh Thâm, vận may sự nghiệp của anh trai tôi với đôi chân của người bạn thanh mai trúc mã.”
Tôi là con gái ruột bị thất lạc của gia đình tỷ phú. Khi bố mẹ đẻ tìm thấy tôi, tôi đang mắng một lũ tóc vàng té tát vì không giải được bài toán khó. Trong lúc bố mẹ còn đang lúng túng, tôi bỗng thấy những dòng bình luận lơ lửng giữa không trung: 【Ôi, ác nữ phụ sắp bị đưa về nhà rồi, lại tranh giành tình cảm với nữ chính giả mạo.】 【Ác nữ phụ hung dữ thật đấy, nghe nói vì tiền còn đánh quyền anh chui nữa, nữ chính từ nhỏ đã yếu ớt, làm sao đấu lại được?】 【Cố lên, đợi khi nữ chính thi đại học đạt 630 điểm, tỷ phú sẽ phải nể phục, lúc đó cuộc đời được cưng chiều của cô ấy mới thực sự bắt đầu!】 Mặt tôi giật liên hồi, cuối cùng không nhịn được, đẩy nhẹ cặp vợ chồng tỷ phú sang một bên, nghiêm túc hỏi cô con gái nuôi đang tỏ vẻ áy náy: “Muốn khỏe như trâu và thi đậu Thanh Bắc không? Chỉ 3999 tệ, tôi nhận đơn này!” Yếu ớt? Thi đại học 630 điểm? Một đứa vừa học giỏi vừa đ//ánh nhau giỏi như tôi, không thể chấp nhận có kẻ yếu đuối như vậy xung quanh!
Hoán Đổi Nhân Sinh Kiếp trước, khi bọn buôn người xông tới, tôi đã cứu được anh trai Chu Tuấn Ninh nhưng chính mình lại bị bắt đi. Mười lăm năm sau, tôi được bố mẹ ruột tìm lại. Nhưng chưa bao giờ được hưởng thụ tình yêu thương của người nhà dù chỉ một ngày, còn nhiều lần bị thiên kim giả vu oan hãm hại. Chu Tuấn Ninh luôn kéo tay thiên kim giả, vẻ mặt ghét bỏ nhìn tôi: “Em gái của tôi vĩnh viễn chỉ có một mình Tinh Tinh.” Như anh ta mong muốn, tôi bị thiên kim giả hại chết. Sống lại, trở về ngày gặp phải bọn buôn người. Chu Tuấn Ninh 6 tuổi vẻ mặt hoảng sợ: “Em gái, mau cứu anh với.” Tôi không tiến lên như kiếp trước, chỉ lạnh nhạt trả lời: “Anh trai, mười lăm năm sau gặp lại.”
Kẻ Bắt Nạt Là Thiên Kim Giả Tôi bị cô gái giàu nhất lớp bắt nạt suốt ba năm, hóa ra cô ta là thiên kim giả còn tôi là thiên kim thật. Chỉ qua một đêm, bố mẹ cô ta đã cưng chiều tôi đến tận xương tuỷ, còn người anh trai bắt nạt tôi đã quỳ xuống trước mặt tôi và khóc lóc thảm thiết. Tôi cười còn cô ta hoảng sợ.
Vân Lãm Tôi được gia đình đón từ vùng quê Giang Nam trở về, cô em kế chê bai bộ sườn xám tôi đang mặc, mỉa mai rằng tôi có phải vẫn bó chân, sống trong thời nhà Thanh không. Tôi chỉ cười mà không nói, lặng lẽ pha trà, dịu dàng đưa chén trà đã pha sẵn thuốc xổ cho cô ta.
Thiên Kim Hào Môn Không Dễ Làm Sau mười bốn năm mất tích, cuối cùng tôi cũng được ba mẹ ruột đưa về nhà. Trong bữa tiệc trở về, bạn bè danh viện của em gái cười nhạo tôi lớn lên trong khe núi. Nói tôi chưa từng trải qua việc đời. Cho dù bay lên đầu cành cũng vẫn là gà rừng. Nhưng cô ta không biết. Tôi chưa bao giờ cần bay vào hào môn để làm thiên kim. Viên ngọc lam giá trị liên thành bên hông kia, đã đủ biểu lộ thân phận của tôi.
Gia Đình Tôi Phát Điên Rồi! Để tìm lại thiên kim giả đã mất tích, gia đình tôi cưỡng ép trích xuất ký ức của tôi. Họ khăng khăng rằng suốt ba năm qua, chính tôi đã bắt nạt cô ta, khiến cô ta bỏ nhà ra đi. Tôi cười thê lương, mặc cho ký ức bị lôi ra từng chút một. Từng cảnh tượng hiện lên rõ ràng—người bị bắt nạt chưa bao giờ là cô ta, mà luôn là tôi. Bố mẹ tôi phẫn nộ đến mức tay run rẩy siết chặt lấy tôi, gần như sắp ngất đi. Anh trai tôi siết chặt hàm răng đến bật máu, đôi mắt đỏ hoe vì giận dữ. Tôi ngước lên, bối rối nhìn họ trong vòng tay họ: “Các người… là ai?”
Sau Tận Thế Thiên Kim Giả Về Quê Làm Ruộng Tôi đã ở Thẩm gia được mười tám năm, họ đột nhiên nói tôi là thiên kim giả. Thiên kim thật đã khóc, cầu xin cha mẹ nuôi đuổi tôi đi vì chỉ cần nhìn thấy tôi sẽ khiến cô ta cảm thấy khó chịu. Mẹ ruột tôi vội vàng kéo tôi bỏ chạy, chỉ sợ bố mẹ nuôi ngăn cản. Bởi vì cả hai chúng tôi đều biết rằng tận thế đang đến. Mẹ ruột của tôi có ruộng, có nhà, có cửa hàng tạp hóa và đất đai ở nông thôn, không phải một đống nhân dân tệ vô dụng!
Sống Lại Đến Bên Anh Thời điểm tôi khốn cùng nhất, Hạ Vấn Tân đã cưới tôi. Tất cả mọi người đều nói, anh cưới tôi chỉ vì giận dỗi với em gái tôi. Nhưng sau khi anh qua đời vì tai nạn xe cộ, anh lại để lại toàn bộ di sản cho tôi. Cùng với một chiếc máy ghi âm. Nhẹ nhàng mở ra, là giọng nói khàn khàn trầm thấp của anh — Anh nói: “Tống Đường Âm, em có thể thích anh một chút được không?” Nhiều năm sau, cuối cùng tôi cũng nhìn thấu được tình yêu mãnh liệt và vĩ đại của anh ẩn dưới lớp băng giá. Lần nữa mở mắt ra, tôi đã trùng sinh. Mẹ nuôi đang nắm tay tôi nói: “A Âm, con đi thay em gái con ngồi tù có được không?”
Miêu Nữ Phản Công Mẹ tôi là một thiên kim tiểu thư thật, sau khi được ông ngoại – người giàu nhất tìm lại, bà trở về gia đình. Chưa đầy nửa năm, bà qua đời. Tôi đến dự đám tang, chỉ với mục đích lấy trộm một ít tr//o c//ốt của bà để giữ lại làm kỉ niệm. Trong đám tang, “tiểu thư giả” chỉ vào chiếc tay áo rách của tôi, nói rằng tôi thật đáng thương, rồi khóc lóc cầu xin ông ngoại cho tôi nhận tổ quy tông. Ông ngoại mắt đỏ hoe, đồng ý, và đưa tôi trở về nhà. Tối hôm đó, trên đầu giường của tôi có một con chuột bị m//ổ bụng. Bên trong bụng chuột là một tờ giấy. Trên đó có ghi mấy chữ to đẫm m//áu: [Chào mừng đến địa ngục, công chúa bé nhỏ của ta.] Tôi run rẩy khắp người. Không phải vì sợ hãi, mà là vì phấn khích. Tôi bẩm sinh đã là kẻ xấu xa, là cổ nữ duy nhất của Miêu Cương luyện thuật dưỡng cổ bằng chính cơ thể mình.
Bình An Phụ thân ta và An Viễn Hầu là tri kỷ. Khi An Viễn Hầu bị tịch biên gia sản, phụ thân liều mình cứu tiểu nữ nhi của ông, giấu nàng trong nhà. Để che mắt thế nhân, phụ thân giành lấy ta khi ta vừa tròn đầy tháng từ tay mẫu thân, đưa đến trước cửa am ni cô. Từ đó, con gái của An Viễn Hầu thay thế thân phận của ta. Còn ta, trở thành một tiểu ni cô trong am trên núi. Mười bốn năm thoáng chốc trôi qua, trước cửa am bỗng xuất hiện một phụ nhân điên dại, không chịu rời đi. Bà gặp ai cũng hỏi: “Ngươi có biết Tiểu Bảo nhà ta ở đâu không?”
Thiên Kim Thật Là Thiên Sư Huyền Môn Ngày tôi được cha mẹ ruột tìm thấy, tôi vừa mới thu phục một con quỷ lang thang trở về đạo quán. Nghĩ đến lời dặn trước lúc lâm chung của sư phụ và quãng thời gian chẳng còn bao nhiêu của mình, tôi quyết định hạ sơn. Cô con gái nuôi mắt hoe đỏ, ánh mắt tủi thân và bất lực nhìn tôi bước vào nhà, khiến câu đầu tiên cha mẹ ruột tôi nói lại là dặn tôi phải sống hòa thuận với cô ta. Người anh cả ốm yếu và nhã nhặn, mỉm cười với tôi nhưng trong ánh mắt lại lạnh nhạt và cao ngạo. Cậu em trai nhuộm tóc đỏ, dáng vẻ ngông nghênh, thậm chí không thèm liếc tôi lấy một lần. Nhìn phong thủy trong căn biệt thự này, âm khí độc ác dày đặc, ánh mắt của họ ai nấy cũng mang vẻ âm u, tôi nhanh chóng rút một tấm thẻ từ trong đạo bào ra. “50 vạn, cắt đứt nhân quả giữa tôi và các người!”
Vở Kịch Của Thiên Kim Thật! Khi người giàu nhất nói rằng tôi mới là thiên kim thật, mẹ nuôi cùng cả nhà đang ác ý đánh đập tôi. Tôi từ chối theo ông ấy về nhà. “Ba mẹ nuôi vì thiên vị em trai nên mới đánh con.” “Nếu các người cũng thiên vị em gái giả của con thì sao?” “Con không muốn bị đánh nữa.” Chỉ ba câu nói, sự áy náy của người giàu nhất đã lên đến đỉnh điểm. Tôi cười, vở kịch mà tôi chuẩn bị bấy lâu cuối cùng cũng sắp bắt đầu.