Trang chủ Thể loại Tội Phạm

Tội Phạm

Vì Con Cha Sẽ Làm Tất Cả

Vì Con Cha Sẽ Làm Tất Cả Con gái tôi bị người sếp giàu có của nó chuốc say rồi đưa vào khách sạn, làm điều tàn nhẫn nhất. Vào một ngày nọ của hai tháng sau đó, tôi đi tự thú ở đồn cảnh sát. Năm 2018, tôi giam giữ một tên h//iếp d//âm. Trong vòng hai, ba ngày, tôi dùng thủ thuật tra khảo, phá hủy toàn bộ tinh thần của hắn, biến hắn thành một tên vô dụng. Tôi không phải là cảnh sát, tôi chỉ là một người cha, muốn trả thù cho con gái mình. Một ngày năm 2018, tôi đi tự thú ở đồn cảnh sát. Tôi nói với họ rằng, vụ mất tích của gã nhà giàu kia, là do tôi gây ra. Nếu không muốn gã nhà giàu đó ch//ết, hãy giúp tôi làm một việc. Nếu không thì, sau 48 giờ, tôi nhất định sẽ được trả tự do vì vô tội. Và các người sẽ không bao giờ tìm thấy được tên khốn đó nữa. 

Mùa Hè Gặp Lại

Mùa Hè Gặp Lại “… Cốc, cốc, cốc!” Mười hai giờ đêm, thời điểm u ám nhất trong ngày, tiếng gõ cửa dồn dập phá vỡ sự im lặng của cả tòa nhà. Con mèo đi theo dưới chân tôi đột nhiên thấp giọng gầm gừ lên tiếng, lông khắp người dựng thẳng lên, bước vào trạng thái chiến đấu. Mèo đen có thể thông linh, đột nhiên tôi cũng cảm thấy có gì đó không ổn, bèn nín thở rón rén đi về phía cửa. Qua chuông cửa video, tôi nhìn thấy Tống Vận Vận, người bạn thân nhất của mình. Đầu cô ấy cúi thấp và khuôn mặt ẩn trong bóng tối. Cô ấy trông vẫn như thường lệ, nhưng quầng sáng nhợt nhạt bao quanh cô ấy lại là thứ mà chỉ người chết mới có. Đầu tôi kêu ong ong, mất khả năng suy nghĩ. Chúng tôi mới không gặp nhau mấy ngày mà người bạn thân nhất của tôi đã đi rồi? Mỗi lần Tống Vận Vận đến chỗ tôi, cô ấy đều nhập mật khẩu rồi vào thẳng nhà. Tôi kìm nén cảm xúc, nghẹn ngào nói: “Con nhỏ này, lúc còn sống sao không thấy cậu lễ phép như vậy, bây giờ chết rồi mới biết gõ cửa?” Tống Vận Vận nghe vậy liền xuyên qua cánh cửa, lao vào vòng tay tôi rồi hu hu khóc lớn: “Đông Chí, tớ đi rồi, hu hu, tớ chết rất thảm, tớ còn chưa gặp được trai đẹp!” Người bạn thân nhất của tôi bị cắt thành từng khúc và sắp biến thành lệ quỷ. Cô ấy mang theo bộ phận cơ thể của mình đến gõ cửa nhà tôi. Bởi vì cô ấy biết tôi là thợ khâu xác chết. Khâu da thịt, nhìn lén ký ức, cũng có thể thanh lọc linh hồn.  

Đại Chiến Cùng Hàng Xóm

Đại Chiến Cùng Hàng Xóm Hàng xóm của tôi ngày nào cũng phát điên, còn chửi bới tôi trong nhóm. Quay người, tôi cho thuê nhà: Mới ra tù giá rẻ 500, có tiền sử bệnh tâm thần giá rẻ 600, bà thím thích cãi nhau giá rẻ 700. Rất nhanh, đại ca xăm trổ, tiểu đệ u ám, bà thím siêu hung dữ, đều tụ tập ở nhà tôi. Lúc này, đến lượt hàng xóm cầu xin tôi rồi.

Sống Cuộc Đời Mới

Sống Cuộc Đời Mới Trong đêm giao thừa, cả người tôi đầy máu chạy ra khỏi nhà. Sau lưng lửa cháy hừng hực, người nhà tôi nằm sõng soài trong vũng máu. Người là mẹ tôi giết, nhưng nhà là do tôi đốt. Tôi làm như vậy, chỉ để che dấu sự thật tàn nhẫn phía sau thảm cảnh.

Nhẫn Quấn Xác

Nhẫn Quấn Xác Chăm sóc chồng mắc bệnh nan y suốt hai năm, nhưng vì quên đeo nhẫn cưới mà bị anh ta tát một cái. Nhắc đến chuyện này, cô bạn là bác sĩ Đông y nhắc nhở tôi: “Đó gọi là nhẫn quấn xác, mặt trong khắc ngày sinh của cô, mặt ngoài khắc tên của anh ta. Anh ta sống, cô chết. Một mạng đổi một mạng.” Trước khi kết hôn, tôi đã biết hoàn cảnh gia đình của chồng, Tống Thuận Dương, không được tốt lắm. Anh có bốn chị gái, học phí đều dựa vào vay mượn. Mọi người xung quanh đều nhắc nhở tôi đừng để bị anh ta lừa. Nhưng vào ngày cầu hôn, bố mẹ anh bán đi trang sức vàng gia truyền, cộng thêm tiền tiết kiệm hai năm làm việc của Tống Thuận Dương, để đặt riêng cho tôi một chiếc nhẫn kim cương 3 carat. Mặt trong khắc ngày sinh của tôi, mặt ngoài là chữ viết tắt tên anh bằng kiểu chữ uốn lượn, tượng trưng cho lời hứa sẽ bảo vệ tôi trọn đời trọn kiếp. Tống Thuận Dương nghiêm túc hứa: “Anh muốn nói với mọi người rằng hôn nhân không phải là nấm mồ, mà là sự khởi đầu của một cuộc sống tươi đẹp. Từ hôm nay, anh sẽ dành những điều tốt đẹp nhất trên thế gian này cho em.” “Gia đình em không còn ai, nhưng bố mẹ anh sẽ coi em như con gái ruột. Em là bảo bối của cả gia đình chúng ta.” Chỉ vì câu nói đó, tôi đã đồng ý lời cầu hôn. Dù sau đó một tháng, Tống Thuận Dương được chẩn đoán mắc bệnh nan y, tôi vẫn không rời bỏ, chăm sóc anh suốt hai năm trời.

Mẹ Hiền Con Thảo

Mẹ Hiền Con Thảo Bà Hồ thích nhất là phóng sinh, mà những thứ được phóng sinh thì đủ mọi loại trên đời. Từ rùa tai đỏ đến bèo lục bình, từ nước khoáng đến quần áo bông. Thậm chí còn quá đáng hơn, giờ đây bà muốn “phóng sinh” cả trẻ con, mà lại là con nhà người khác. Làm tất cả những việc này, bà liên tiếp nhặt được tiền suốt bảy ngày. Bà đắc ý, nói đó là phước báo nhờ công đức mà bà đã tích lũy. Nhưng thực ra, đó lại chính là tiền mua mạng của bà.

Tro Tàn

Tro Tàn Tôi mắc bệnh nan y, bác sĩ nói nhiều nhất cũng chỉ sống được thêm hai năm nữa. Bà ngoại tôi không tin, đi khắp nơi tìm các bài thuốc dân gian để chữa trị cho tôi. Và rồi, tất cả số tiền dành để cứu m//ạng tôi đều bị lừa mất.

Gương Hồn

Gương Hồn Vào ngày lễ tình nhân, tôi thuê phòng với bạn trai. Anh khăng khăng chọn một căn phòng có gương trước cửa, nói là tiết kiệm tiền. Thật đáng sợ khi phải đứng trước gương vào lúc nửa đêm. Sau khi mây mưa, tôi xuống giường mặc quần áo thì bạn trai đột nhiên nổi giận, tát tôi một bạt tai. Tôi giận dỗi chạy ra khỏi phòng, mở ra một trang huyền học đêm khuya tố khổ. Chủ trang lại đột nhiên nhắn riêng cho tôi: [Trong đồ đạc tùy thân của bạn trai cô, có phải cũng có một cái gương không?] Tôi im lặng. Vì tôi biết mặt trước chiếc đồng hồ bỏ túi mà anh ta luôn đeo trước ngực là một tấm gương.  

Tư Biến

Tư Biến Chú Hai nói với tôi rằng, nhà chúng tôi đời đời làm nghề vớt xác, chỉ biết làm mỗi việc đó. Cha tôi cũng đã chết vì nghề này. Ông còn nói, Tây Hải nhất định phải có người chết đuối, nếu không chúng tôi sống bằng gì? Ngày hôm sau khi chú Hai nói xong câu đó, Tây Hải – nơi đã lâu không có ai chết – cuối cùng cũng xảy ra một vụ chết đuối. Và đó chỉ mới là người đầu tiên…

Ngôn Linh Sư: Livestream Phán Quyết

Ngôn Linh Sư: Livestream Phán Quyết Khi tôi đang livestream, có một người đàn ông giả làm phụ nữ để xin nối mic: “Tôi đến tháng hơn chục năm nay, chẳng bao giờ dùng băng vệ sinh, chỉ dùng giấy nhét vào, vừa tiết kiệm tiền, vừa bảo vệ môi trường, vẫn sống khỏe re như thường.” “Thật ra, sau khi sinh con xong chẳng cần ở cữ đâu. Tôi sinh mổ ngày thứ hai đã giặt quần lót cho chồng, nấu cơm, khiến anh ấy cảm động đến khóc.” Nhưng không ai biết rằng, đây là “Livestream Ngôn Linh” của tôi. Mỗi chữ họ nói ra đều sẽ thành sự thật.

Phần 2 - Đừng Phá Trò Ma Sói

Đừng Phá Trò Ma Sói Tôi bị bắt tham gia vào một vụ giết người sói ngoài đời thực. Tiểu Trà Xanh ban ngày giả vờ đáng thương, ban đêm lại muốn dùng dao đâm tôi. Tôi mỉm cười và kéo đồng đội sói lạnh lẽo của cô ta ra khỏi gầm giường. “Người một nhà phải ở cùng một chỗ.”  

Chiêm Tinh Sư Giả Mạo

Chiêm Tinh Sư Giả Mạo Trầm Tinh Hà dựa vào thuật chiêm tinh, tìm được danh tính nạn nhận duy nhất còn sống sót của s át thủ liên hoàn, tên trường đại học và chuyên ngành, thậm chí cả số phòng ký túc xá. Đồng thời hắn còn để lại một câu, người này khi bị xâm phạm chưa từng phản kháng. Hắn tính toán chính xác, được cư dân mạng sùng bái, lượng fan tăng vọt, danh lợi song thu. Nhưng nạn nhân sống sót duy nhất, em gái tôi, lại bởi vì thông tin cá nhân bị đưa ra ánh sáng, nhận phải vô số bạo lực của cư dân mạng. Cư dân mạng hỏi: 【 Tại sao cô không phản kháng, có phải cô cảm thấy rất hưởng thụ không? 】 Bởi vì không chịu nổi áp lực dư luận, em gái từ mái nhà nh ảy xuống, kết thúc sinh mệnh của mình. Sau đó, hung thủ lại phạm tội. Tôi đã khởi xướng một bản kiến nghị trực tuyến kêu gọi sự tham gia của Trầm Tinh Hà trong việc giải quyết các vụ án.

Chín Bào Thai

Chín Bào Thai Bạn thân của tôi, Hồ Vi Vi, thất bại trong việc kết hôn với một gã nhà giàu đẹp trai. Cô ấy mang thai chín đứa con nhưng cuối cùng lại chết thảm trong bể phốt. Gã đàn ông kia cầm bản kết luận tự sát của cô ấy, đắc ý rải tiền khắp nơi: “Giờ thì lão tử được yên thân rồi. Một người đàn bà chơi chán rồi mà còn mơ dựa vào cái bụng để trèo cao à? Con trai á? Dù có sinh ra Thái tử cũng vô ích thôi! Không phải muốn tiền sao? Quỳ xuống nhặt đi, từ từ mà nhặt, đây là phần thưởng gia gia ban cho bọn mày.” Tôi không động đến một tờ nào. Dù sao thì, người sống không lấy tiền của người chết. Đôi mắt hắn vằn đỏ, tà khí quấn thân, sống không qua nổi 11 giờ sáng ngày mai. À, trùng hợp thay, đó lại là lúc kỳ thi bắt đầu…

Vết Sẹo Cũ

Năm lớp 12, ở chỗ chúng tôi xảy ra một vụ án nghiêm trọng. Để bảo vệ nạn nhân, nhà trường cho cả lớp nghỉ nửa tháng. Lúc ấy, chẳng ai dám hỏi nhiều. Nhưng không ngờ, mười năm sau trong buổi họp lớp, lại có người nhất quyết muốn moi ra thân phận nạn nhân năm ấy…

Câu Cá Vui Vẻ

Câu Cá Vui Vẻ Nửa đêm ra bờ sông câu cá, ai ngờ lại bị anh chàng cảnh sát đẹp trai coi là hung thủ vứt xác mà bắt lại thẩm vấn. Tôi ra sức giải thích: “Tôi đến để câu cá mà!” Cảnh sát không tin: “Mồi đâu?” Tôi bất lực: “Cá ăn hết rồi.” Cảnh sát chất vấn: “Cần câu đâu?” Tôi thở dài: “Cá kéo tuột mất rồi.” Cảnh sát cười lạnh: “Cá đâu? Tôi theo dõi cô nửa tiếng rồi, một con cá cũng không có, dân không quân à?” Tôi lập tức sụp đổ: “Ha ha, thật ra tôi là hung thủ! Tôi đúng là hung thủ! Anh bắt tôi đi! Bắt tôi đi!!!”

Ngày Tận Thế: Zombie Thật Sự Đến Rồi!

Ngày Tận Thế: Zombie Thật Sự Đến Rồi! Tôi chưa từng nghĩ rằng ngày tận thế zombie sẽ thật sự xảy ra. Mọi chuyện bắt đầu trở nên bất thường từ một video mà anh môi giới nhà trọ tôi kết bạn trên WeChat đăng lên. Bệnh viện Trường Canh bên cạnh ga tàu điện ngầm Thiên Thông Viện bị căng dây cảnh giới rất dài.

Quán Trọ Nhân Sinh

Quán Trọ Nhân Sinh Mưa bão như muốn nuốt chửng cả thế gian. Giữa con đường ven biển mịt mù, chiếc xe tải cũ kỹ của Lưu Vĩ bất lực sa lầy trong vũng bùn đen đặc. Cơn bão đến dữ dội, cuốn phăng mọi thứ, giống như cách số phận đã từng quét qua đời anh, để lại những vết sẹo khó phai mờ. Không còn đường lui, cũng chẳng có lối đi, anh thấy mình đứng trước một quán trọ nhỏ. Ánh đèn le lói qua màn mưa như lời mời gọi đầy ngờ vực. Trong đêm bão tố ấy, anh bước qua cánh cửa gỗ xập xệ, không hề biết rằng, phía sau những bức tường cũ kỹ ấy, định mệnh đang chờ đợi.

Tên Trộm Không Tồn Tại

Tên Trộm Không Tồn Tại Tôi là một tên trộm. Lúc đang trộm đồ thì chủ nhà trở về. Hết cách, tôi đành trốn dưới gầm giường. Nhưng chỉ một giây sau, người đàn ông đã cắt cổ người phụ nữ, sau đó móc điện thoại ra gọi. Ngay khi cuộc gọi được kết nối, di động trong túi tôi cũng run lên.

Bạn Cùng Ký Túc Xá Ai Cũng Xin Chuyển Phòng

Bạn Cùng Ký Túc Xá Ai Cũng Xin Chuyển Phòng Bạn cùng phòng tôi lén xin chuyển phòng. Tôi tò mò hỏi cậu ấy: “Sao lại chuyển phòng? Mọi người ở với nhau đang vui mà?” Cô ấy cười khan mấy tiếng: “Cái này… Phòng khác rủ mình qua…” Lúc trả lời, cậu ấy gục đầu, giọng cũng run run, không dám nhìn tôi. Tôi nhìn lại, thấy cậu ấy nói chuyện với bạn cùng phòng khác thì cơ thể thả lỏng đi rất nhiều. Trong lòng tôi đánh bộp một cái: “Mình có chỗ nào chưa tốt, làm cậu ở đây không thoải mái hả?” “Không phải! Không có! Sao mà có chuyện đó!” Bạn cùng phòng tôi hoảng hốt chối bay, “Cậu đừng nghĩ nhiều, không phải tại cậu đâu, thật đó!”

Sáu Ngày Sáu Đêm

Sáu Ngày Sáu Đêm Người đàn ông giam giữ tôi mỗi ngày đều đến chơi trò đóng vai với tôi. Có lúc anh ta giả làm một cận vệ trung thành, còn tôi là công chúa mà anh ta thề sống ch*t để bảo vệ. Có lúc anh ta lại hóa thành một kẻ s@t nhân biến th@i, còn tôi là con mồi mà anh ta luôn khao khát. Tôi cứ nghĩ rằng đây chỉ là vấn đề rối loạn nhân cách của anh ta, cho đến khi từ phòng bên cạnh truyền đến một mảnh giấy: “Cẩn thận, trong số họ có một nhân cách là giả, hắn muốn gi*t cô.”