Trang chủ Thể loại Tội Phạm

Tội Phạm

Vòng Lặp Nguy Hiểm

Vòng Lặp Nguy Hiểm Đêm trước kỳ thi tuyển sinh đại học, tôi bị c//ưỡng h//iếp. Hai tên s//át nh//ân đột nhập vào nhà và c//ưỡng h//iếp tôi trước mặt bà ngoại. Sau đó hắn b//óp cổ bà tôi đến chet ngay trước mặt tôi. Sau khi được cứu sống, tôi từ một học sinh dự bị nổi tiếng ở Đại học Thanh Bắc trở thành một kẻ vô dụng bị liệt hoàn toàn, thậm chí còn không thể đi vệ sinh. May mắn thay, tôi đã được tái sinh. Tái sinh vào lúc kẻ sát nhân gõ cửa.

Chân Tướng Cuối Cùng

Chân Tướng Cuối Cùng Ở trường đại học, các thầy cô không mấy quan tâm đến việc bạn trượt môn, bỏ học, hay đi chơi đêm. Điều duy nhất họ để tâm là liệu bạn có gặp nguy hiểm đến tính m//ạng trong khuôn viên trường hay không. Rất nhiều trường đại học nhìn bề ngoài có vẻ bình yên, nhưng bên trong lại che giấu những điều không thể nói ra. Tại một trường truyền thông ở vùng trung và hạ lưu sông Trường Giang, đã từng xảy ra chuyện một sinh viên qua đời ngay tại trường. Không thể nói rõ trường nào vì chúng tôi đã nhận tiền để giữ im lặng, và còn bị đe dọa rằng nếu tiết lộ sẽ không được tốt nghiệp suôn sẻ. Giờ đây, sau nhiều năm tốt nghiệp, tôi chỉ muốn kể lại câu chuyện này, không mang theo cảm tính, chỉ nói về những gì tôi đã tận mắt chứng kiến. Tôi và người đã khuất có mối quan hệ khá tốt, chúng tôi thường cùng nhau làm nhiều việc. Tôi muốn kể lại sự thật vì câu chuyện này có hai phiên bản. Phiên bản vẫn đang lưu truyền trong trường chỉ là một phần không trọn vẹn. Các tên nhân vật sau đây đều là tên giả, không cần tra cứu cũng không cần truy cứu.

Tro Tàn

Tro Tàn Tôi mắc bệnh nan y, bác sĩ nói nhiều nhất cũng chỉ sống được thêm hai năm nữa. Bà ngoại tôi không tin, đi khắp nơi tìm các bài thuốc dân gian để chữa trị cho tôi. Và rồi, tất cả số tiền dành để cứu m//ạng tôi đều bị lừa mất.

Phần 1 - Đang Vui, Đừng Phá!

Đang Vui, Đừng Phá! Link các phần sau: Phần 1 Phần 2 Phần 3 Phần 4 Phần 5 Tôi là con gái của Tử Thần. Bất kỳ ai bị tôi điểm danh sẽ không bao giờ nhìn thấy mặt trời vào ngày hôm sau. Khi vui chơi ở nhân gian, tôi bị bắt cóc đến miền bắc Myanmar. Sau đó, bọn họ khóc lóc và muốn đưa tôi trở về. Tại sao phải về? Nơi này đều là nhân tài, nói chuyện lại dễ nghe, tôi cực kỳ thích, chẳng muốn đi đâu cả.

Tiệm Vàng Mã 3: Lễ Đồng Nữ

Tiệm Vàng Mã 3: Lễ Đồng Nữ Trong tiệm giấy vàng mã của tôi, một cô bé sắp chết bước vào. Tôi muốn cứu cô bé, nhưng cô bé lại nói chết đi còn tốt hơn sống. Một cơ duyên bất ngờ khiến hồn phách tôi nhập vào cơ thể cô bé. Cha cô nghiện rượu, đánh đập cô tàn nhẫn. Đồ ăn thừa của em trai cô, ngay cả chó cũng được cho, nhưng cô bé thì không. Ngày mười lăm tháng Bảy, quỷ môn mở, đúng vào đêm đầu thất hồi hồn, oan hồn tìm người thế thân. Gia đình cô bé cầu xin tôi cứu mạng. Nhưng oan hồn này, chính là do tôi triệu đến!

Phần 2 - Đừng Phá Trò Ma Sói

Đừng Phá Trò Ma Sói Tôi bị bắt tham gia vào một vụ giết người sói ngoài đời thực. Tiểu Trà Xanh ban ngày giả vờ đáng thương, ban đêm lại muốn dùng dao đâm tôi. Tôi mỉm cười và kéo đồng đội sói lạnh lẽo của cô ta ra khỏi gầm giường. “Người một nhà phải ở cùng một chỗ.”  

Khách Sạn Cõi Âm

Khách Sạn Cõi Âm Kỳ nghỉ lễ 1/5, tôi đặt trước một phòng tại khách sạn cõi âm. Không ngờ ngay đêm đầu tiên, từ dưới giường đã vọng lên tiếng nói: “Được nằm xuống thế này, thoải mái ghê!” Tôi can đảm cúi xuống nhìn và chạm mắt với… một thứ gì đó.

Chín Bào Thai

Chín Bào Thai Bạn thân của tôi, Hồ Vi Vi, thất bại trong việc kết hôn với một gã nhà giàu đẹp trai. Cô ấy mang thai chín đứa con nhưng cuối cùng lại chết thảm trong bể phốt. Gã đàn ông kia cầm bản kết luận tự sát của cô ấy, đắc ý rải tiền khắp nơi: “Giờ thì lão tử được yên thân rồi. Một người đàn bà chơi chán rồi mà còn mơ dựa vào cái bụng để trèo cao à? Con trai á? Dù có sinh ra Thái tử cũng vô ích thôi! Không phải muốn tiền sao? Quỳ xuống nhặt đi, từ từ mà nhặt, đây là phần thưởng gia gia ban cho bọn mày.” Tôi không động đến một tờ nào. Dù sao thì, người sống không lấy tiền của người chết. Đôi mắt hắn vằn đỏ, tà khí quấn thân, sống không qua nổi 11 giờ sáng ngày mai. À, trùng hợp thay, đó lại là lúc kỳ thi bắt đầu…

Thần Xui Xẻo

Thần Xui Xẻo Tôi là một thần xui. Từ nhỏ cha mẹ đã mất, trại trẻ mồ côi nhận nuôi tôi chưa đầy ba tháng thì phải đóng cửa. Trường học tôi theo học cũng không trụ nổi quá nửa năm. Thậm chí ngôi chùa tôi từng ghé qua hôm trước thì hôm sau đã bốc cháy một cách bí ẩn. Cuối cùng cũng gắng gượng được đến năm mười tám tuổi, tôi vui vẻ vào làm việc trong một nhà máy. Chưa đầy một tháng, nhà máy phá sản. Không còn ai dám chứa chấp tôi nữa. Tôi cứ nghĩ cuộc đời mình chắc chỉ đến thế là hết. Bỗng một ông chú xăm trổ đầy tay xuất hiện, đưa tôi một tấm danh thiếp. “Em gái xinh đẹp, tìm việc không? Theo chú ra nước ngoài kiếm tiền lớn nhé?” Tôi ngập ngừng: “Nhưng… nhưng cháu là thần xui…” “Xui thì sao? Chỗ chú đưa em tới, thần nào cũng vô dụng!” Mắt tôi sáng rỡ. Và thế là tôi theo chú đến Myanmar.

Vụ Án Vương Quả Phụ

Vụ Án Vương Quả Phụ Ngày hôm sau khi ca ca đỗ tú tài. Vương quả phụ mặc áo cưới, bụng lớn treo cổ chết trước cửa nhà ta. Huyện lệnh vì thế mà tước bỏ công danh của ca ca, không cho hắn tiếp tục tham gia khoa cử. Nhưng bọn họ không biết, ta có thể giao tiếp với âm dương, đối thoại cùng ma quỷ. Tối hôm đó, ta và ca ca đốt hương dẫn hồn trong sân. Vương quả phụ thè cái lưỡi dài ngoằng xuất hiện. “Vương quả phụ, rốt cuộc là ai hại chết ngươi?” Ta còn chưa kịp hỏi xong, nàng ta mắt đỏ ngầu xông về phía ca ca ta; “Tên bạc tình kia! Trả mạng lại cho ta!”

Tên Trộm Không Tồn Tại

Tên Trộm Không Tồn Tại Tôi là một tên trộm. Lúc đang trộm đồ thì chủ nhà trở về. Hết cách, tôi đành trốn dưới gầm giường. Nhưng chỉ một giây sau, người đàn ông đã cắt cổ người phụ nữ, sau đó móc điện thoại ra gọi. Ngay khi cuộc gọi được kết nối, di động trong túi tôi cũng run lên.

Chiêm Tinh Sư Giả Mạo

Chiêm Tinh Sư Giả Mạo Trầm Tinh Hà dựa vào thuật chiêm tinh, tìm được danh tính nạn nhận duy nhất còn sống sót của s át thủ liên hoàn, tên trường đại học và chuyên ngành, thậm chí cả số phòng ký túc xá. Đồng thời hắn còn để lại một câu, người này khi bị xâm phạm chưa từng phản kháng. Hắn tính toán chính xác, được cư dân mạng sùng bái, lượng fan tăng vọt, danh lợi song thu. Nhưng nạn nhân sống sót duy nhất, em gái tôi, lại bởi vì thông tin cá nhân bị đưa ra ánh sáng, nhận phải vô số bạo lực của cư dân mạng. Cư dân mạng hỏi: 【 Tại sao cô không phản kháng, có phải cô cảm thấy rất hưởng thụ không? 】 Bởi vì không chịu nổi áp lực dư luận, em gái từ mái nhà nh ảy xuống, kết thúc sinh mệnh của mình. Sau đó, hung thủ lại phạm tội. Tôi đã khởi xướng một bản kiến nghị trực tuyến kêu gọi sự tham gia của Trầm Tinh Hà trong việc giải quyết các vụ án.

Đội Mồ Tìm Dương Khí

Đội Mồ Tìm Dương Khí Mười năm sau khi chết, hồn phách của tôi sắp tiêu tan. Để giữ mạng, tôi nghĩ ra một kế hoạch hiểm độc, chính là xâm nhập vào giấc mơ của người yêu cũ, vay mượn dương khí. Nghĩ lại, năm đó là tôi không tốt, đáng lẽ không nên đá anh. Nhưng anh cũng có lỗi đấy! Nếu chịu đốt cho tôi một nghìn tỷ tiền âm phủ, tôi sẽ tha thứ, tiện thể để anh hôn một cái. Người yêu cũ vui vẻ đồng ý. Nhưng kết quả là tối hôm sau, tôi bị thầy pháp do chính anh mời đến giam cầm tại nhân gian. Một tháng sau, môi tôi khô nứt, chân run lẩy bẩy, chật vật bò về địa phủ. Cứu với, dương khí sắp tràn ra ngoài rồi!

Đừng Tin Ảo Thuật Gia

Đừng Tin Ảo Thuật Gia Bạn trai ảo thuật gia của tôi đã chết. Trong tiết mục ảo thuật “xẻ đôi cơ thể” trên sân khấu, anh bị cưa thành vô số mảnh ngay trước mặt khán giả. Khi lo hậu sự cho anh, tôi tìm thấy một mảnh giấy trong dạ dày của anh. Trên đó ghi: “Bảo bối, màn ảo thuật vĩ đại nhất thế kỷ 21 đã bắt đầu, hãy chờ đón nhé. Ngày các vị thần ngã xuống, cũng là ngày anh tái sinh.”

Mở Khóa

Mở Khóa Tôi là một thợ mở khóa, và tôi thường lén lút làm hỏng khóa cửa nhà của người dân. Sau đó, tôi sẽ dán những tấm card ghi “mở khóa, thay khóa” lên tường. Khi người ta không mở được cửa, họ sẽ gọi điện nhờ tôi giúp đỡ. Bằng cách này, tôi đã tự tạo ra một nguồn khách hàng dồi dào. Cho đến đêm nay, tôi nhận được cuộc gọi từ một người đã chết.

Bình Minh Không Tắt

Bình Minh Không Tắt Năm thứ hai bị bắt cóc lên núi, tôi đi họp phụ huynh cho cháu trai. Giáo viên tình nguyện mới đến, chính là bạn trai tôi. Nhưng anh hình như… không nhận ra tôi. Thím nói, anh là sinh viên đại học có triển vọng nhất của làng này.

Tiệm Thời Không

Tiệm Thời Không Cuối tuần, tôi cùng với Uyển Nhi vào trung tâm thành phố chơi. Bất ngờ, một chiếc xe mất lái lao thẳng về phía cô ấy. Tai nạn xảy ra quá nhanh, và Uyển Nhi đã không qua khỏi vì vết thương quá nặng. Sau khi lo xong tang lễ, tôi trở về nhà, trong lòng trống rỗng. Chẳng biết từ bao giờ, tôi nhặt được một tấm thẻ kỳ lạ. Trên đó chỉ có hai dòng chữ ngắn ngủi: “Xuyên qua thời không. Nghịch chuyển vận mệnh.”

Thiên Nhãn

Thiên Nhãn Dưới sự giúp đỡ của vị đại sư, em trai tôi đã khai mở thiên nhãn. Từ đó trở đi… Đứa em trai ngốc nghếch của tôi dường như biến thành một người hoàn toàn khác. Nó nói chuyện chững chạc hơn người lớn, thậm chí còn có thể tiên đoán tương lai. Nhưng niềm vui chẳng kéo dài. Chẳng bao lâu sau, em trai tôi mắc bệnh quái lạ, miệng liên tục nôn ra thứ ô uế. Dưới sự tra hỏi gắt gao của bà cô am hiểu kỳ môn dị thuật, cuối cùng bố tôi run rẩy quỳ sụp xuống đất, ngửa mặt gào khóc: “Là con nha đầu chết tiệt đó trở về báo thù rồi…” “Nhất định là nó!” “Đến chết, nó cũng không muốn để cho lão tử được sống yên ổn!”

Câu Cá Vui Vẻ

Câu Cá Vui Vẻ Nửa đêm ra bờ sông câu cá, ai ngờ lại bị anh chàng cảnh sát đẹp trai coi là hung thủ vứt xác mà bắt lại thẩm vấn. Tôi ra sức giải thích: “Tôi đến để câu cá mà!” Cảnh sát không tin: “Mồi đâu?” Tôi bất lực: “Cá ăn hết rồi.” Cảnh sát chất vấn: “Cần câu đâu?” Tôi thở dài: “Cá kéo tuột mất rồi.” Cảnh sát cười lạnh: “Cá đâu? Tôi theo dõi cô nửa tiếng rồi, một con cá cũng không có, dân không quân à?” Tôi lập tức sụp đổ: “Ha ha, thật ra tôi là hung thủ! Tôi đúng là hung thủ! Anh bắt tôi đi! Bắt tôi đi!!!”

Ba Túi Gấm

Ba Túi Gấm Bà nội trước khi qua đời đã để lại cho tôi ba chiếc túi gấm. “Vào ngày đầu thất của bà, hãy giao cho người thứ bảy dâng hương.” Hôm tang lễ, tôi làm đúng như lời bà dặn. Người đàn ông mở chiếc túi gấm đầu tiên sợ đến tái mặt rồi vội vàng bỏ chạy. Sau này, tôi mới biết được, hắn ta là kẻ hiếp dâm giết người. Đêm đó, hắn vốn định ra tay với tôi. Trong chiếc túi gấm đầu tiên, có đầy đủ hồ sơ tội ác của hắn. Chiếc túi gấm thứ hai, bà bảo tôi chỉ được mở trước đêm tân hôn. Lần này, túi gấm rất mỏng, chỉ có vỏn vẹn một chữ: Chạy!!!