Trang chủ Truyện hoàn thành

Danh sách truyện đã hoàn thành

Anh Không Còn Là Cơn Gió Của Em Nữa

Anh Không Còn Là Cơn Gió Của Em Nữa Em gái tôi qua đời vì sinh khó. Chưa đầy hai tuần sau, vị hôn phu của tôi cũng chọn cách tự kết thúc mạng sống của mình. Khi dọn di vật của anh, tôi mới nhận ra — Mười năm tôi ở bên anh, từ căn hầm ẩm thấp đến biệt thự xa hoa, vẫn chẳng bằng một nụ cười anh nhìn em gái tôi năm mười lăm tuổi. Vì vậy, khi quay lại thời đi học, tôi rút lại ánh nhìn của mình. Lần này… tôi chọn thành toàn cho họ.

Con gái trong tường

Con gái mất tích sáu năm, vậy mà vẫn không có tin tức gì của nó. Đêm nay, nửa đêm, tôi lại không kìm được mà bước vào phòng con bé. Đang chăm chú nhìn bức chân dung con gái treo trên tường, bỗng tôi nghe thấy tiếng khóc vang lên từ trong bức tường. “Mẹ ơi, trong tường lạnh lắm.”

Con gái trong tường

4 chương
Hiện đại
Đứa con giả

Toàn gia tộc cùng nhau lên núi tảo mộ, khi quét mộ cho mẹ tôi thì đột nhiên xuất hiện một làn sương mù dày đặc, sau đó tôi nhận được tin nhắn của mẹ: 【Trong các con có người đã chết, nó đã trà trộn vào giữa các con. Nhớ kỹ! Tuyệt đối đừng tách ra một mình! Nhất định phải rời khỏi núi trước khi trời tối, nếu không sẽ mãi mãi bị kẹt lại.】 Nhưng điện thoại của mẹ, là do chính tay tôi đặt bên cạnh hũ tro cốt, chôn cùng với bà.

Đứa con giả

3 chương
Hiện đại
Thông Báo Đáng Sợ

Đêm khuya làm thêm giờ, máy tính đột nhiên bật lên một thông báo. “Thành phố chúng ta vừa xảy ra một vụ án mạng đặc biệt nghiêm trọng, nơi hung thủ xuất hiện lần cuối là ở khu Tây, phía Nam thành phố, xin mọi người dân hãy chú ý đề phòng.” Lòng tôi chợt trầm xuống. Khu Tây Nam thành phố, nơi duy nhất có khu công trình lớn chính là ngôi trường tôi đang làm việc hiện giờ. Lúc này bên ngoài trời đã tối đen, chỉ còn mỗi phòng làm việc của tôi là còn sáng đèn. Đang suy nghĩ, từ cầu thang liền truyền đến những tiếng bước chân khẽ khàng. Sống lưng tôi lạnh toát. Giật mình quay đầu lại, liền phát hiện bên ngoài cửa sổ không biết từ khi nào đã dán sát một khuôn mặt người. Còn chưa kịp hét lên, cửa phòng làm việc bỗng bị ai đó gõ mạnh.

Thông Báo Đáng Sợ

4 chương
Hiện đại
Rắn Mặt Người

“Chú, chú có biết cái gọi là Nhân Diện Xà không?”. Hắn nhe răng cười với tôi, để lộ cả hàm răng vàng khè. “Là lấy phần thân dưới của người, khâu lại bằng da trườn dài, ngâm rượu ba năm… Nhưng chú có biết loại người nào dùng để làm thứ đó là tốt nhất không?” “Loại người nào?” tôi hỏi. Hắn cười bí ẩn. “Con gái mười tám tuổi.”

Rắn Mặt Người

5 chương
Hiện đại
Một Cuộc Gọi, Mười Xe Cảnh Sát

Trên đường đi, tôi nhặt được một đứa trẻ. Vì có việc gấp nên không thể nán lại lâu, tôi liền gọi 110. “Alo, cảnh sát à? Có một đứa bé đang ở chỗ tôi. Đúng rồi, nó đang ở đây, nhưng tôi không có thời gian đứng đợi đâu. Các anh liên hệ với phụ huynh của bé càng nhanh càng tốt nhé. Nhanh lên là tốt cho tất cả mọi người, hiểu không?” Tôi cúi đầu nhìn cô bé nhỏ nhắn mặc váy hồng, không hề ngập ngừng, cứ thế mà báo án như đã quá quen tay. Tôi không thể ngờ được, chỉ mười phút sau, mười chiếc xe cảnh sát đã bao vây xung quanh tôi. Tôi đứng hình. Trời đất, bây giờ trị an tốt tới mức này sao? Chỉ vì nhặt được một đứa bé thôi mà điều đến tận… mười chiếc xe cảnh sát?

Anh Về Trong Cơn Mơ Em Chưa Kịp Quên

Anh Về Trong Cơn Mơ Em Chưa Kịp Quên Chính quyền địa phương thông báo rằng chồng tôi đã hy sinh, tro cốt mang về cũng chỉ là một bộ quân phục đẫm mùi mồ hôi. Tôi ôm chiếc áo ấy, từ một cô gái ngây thơ thành mẹ của ba đứa trẻ. Mười một năm sau, người đàn ông được tuyên bố là “đã ch” đột nhiên xuất hiện trước cửa nhà tôi. Dáng vẻ anh vẫn vững chãi, ánh mắt nóng bỏng, phía sau là một cô bác sĩ xinh đẹp, yêu kiều. Anh nhìn tôi, lại nhìn ba đứa trẻ lấm lem, giọng gằn xuống như nuốt lửa: “Lâm Oanh Ý, ai cho em sinh con với người khác?”

Tôi Đã Hồi Sinh Bà Nội Của Mẹ Chồng

Tôi Đã Hồi Sinh Bà Nội Của Mẹ Chồng Ngày đầu tiên em chồng đến nhà tôi ở cữ,mẹ chồng liền nấu một nồi canh “bổ dưỡng” dùng chính con vịt Khơ Nhĩ mà tôi đã nuôi suốt mười năm. Đêm đó, trong ánh sáng nhàn nhạt, một “tiên vịt” xuất hiện trước mặt tôi. “Vịt của ngươi vẫn còn hai năm dương thọ.” “Ta có thể cho ngươi một cơ hội hồi sinh nó. Chỉ cần viết tên của nó vào đây, nó sẽ sống lại thêm hai năm.” Tôi nhớ tới nồi canh nghi ngút khói buổi tối, nơi x//ác của nó đã bị nấu nhừ trong niềm khoái trá của người khác. Thế là, trong ô Tên người muốn hồi sinh, tôi viết xuống — “Dương Phát Đệ.” Tên của… bà nội chồng tôi.

Bức Tường Giữa Chúng Ta

Bức Tường Giữa Chúng Ta Làm thư ký riêng cho Tổng Giám đốc Lục đã ba năm, thì anh ta đính hôn với một thiên kim nhà giàu. Tuy tôi xưa nay vẫn luôn giữ khuôn phép, chưa từng thật sự “dính dáng” gì đến anh ta. Nhưng để tránh bị vị “phu nhân tương lai của Tổng Giám đốc Lục” ghi hận, tôi rất biết điều, chủ động nộp đơn xin nghỉ việc. Kết quả là chưa đến hai phút sau khi tôi gửi email, Tổng Giám đốc Lục đã lao thẳng ra khỏi văn phòng, đứng sừng sững trước bàn làm việc của tôi: “Thư ký Hách, cô muốn nghỉ việc? Vì sao?? “Là không hài lòng với tôi? Hay không hài lòng với công việc tôi giao cho cô?? “Vậy thì thế này, điều kiện tùy cô đề ra, chỉ cần cô không rời đi, chuyện gì tôi cũng có thể đồng ý!” …… ……Tôi?! Cái này?! ……Như này chẳng phải càng chết tiệt không nói rõ được sao?!

Bức Tường Giữa Chúng Ta

5 chương
Hiện đại
Cậu Thanh Niên Mùa Hè Của Tôi

Tôi để ý đến bạn cùng phòng của em họ mình — Dư Thanh Dã. Người thì đẹp trai đến mức gây họa, chỉ tiếc là hơi đào hoa. Tôi theo đuổi anh ta gần hai tháng, mà thái độ của anh vẫn cứ hờ hững, vừa đủ khiến người ta bị mắc câu. Được thôi, xem như anh biết chơi. Ngay sau đó, tôi cùng bạn trai cũ đi ăn, buổi tối lại bị người ta túm cổ tay, kéo ngồi vào lòng. “Chị, há miệng ra.” “Vẫn còn chỗ chưa hôn đến.”

Cậu Thanh Niên Mùa Hè Của Tôi

4 chương
Hiện đại
Tôi Không Làm Nền Cho Kẻ Khác

Tôi dưỡng bệnh ở New Zealand suốt hai năm. Ngày đầu tiên về nước, em họ tôi – Trần Huyền – mở một bữa tiệc đón gió cho tôi. Toàn là những thiếu gia, tiểu thư trong giới quen mặt. Đã lâu không gặp. Những cô nàng từng chơi thân với tôi, hôm nay đều im lặng bất thường, chẳng ai nói câu nào. Người từng ngoan ngoãn đi theo sau gọi tôi là “chị”, thiếu gia nhà họ Vân – Vân Phong Miên – cũng trở nên xa cách. Tiệc đón gió của tôi, mà khách khứa lại tỏ ra dửng dưng với nhân vật chính. Bỗng dưng, cửa ra vào náo loạn. Cố Thời Yến dắt tay một người phụ nữ bước vào, không khí yên tĩnh lập tức như bị rưới dầu sôi, bùng lên ồn ào. Đứa “em trai” tôi từng chiều chuộng nhất lập tức đứng dậy chào đón: “Anh Yến, chị Tần, cuối cùng hai người cũng tới.” Mấy vị tiểu thư vừa nãy còn giữ kẽ giờ bỗng hoạt bát hẳn lên: “Tiểu Phi, ngồi bên này nè.” “Tụi chị giữ chỗ cho em đó.” Người con gái được vây quanh, cười khẽ như hoa, dáng người uyển chuyển nhẹ nhàng. Bên cạnh cô ta, Cố Thời Yến dịu dàng nhìn cô ấy bằng ánh mắt như thể chỉ có một người trong thế gian này. Nếu như anh ta không phải là vị hôn phu của tôi, thì cảnh tượng này đúng là khiến người ta muốn “đẩy thuyền”. Em họ tôi còn hăng hái thêm dầu vào lửa: “Chị họ, thấy chưa? Cô ta là thế thân bọn họ tìm về, đóng thế mãi thành nữ chính luôn rồi.” “Chị mà về trễ chút nữa, chắc họ tổ chức tiệc mừng có bầu luôn đó.”

Tôi Không Làm Nền Cho Kẻ Khác

5 chương
Hiện đại
Bình Hoa Di Động Và Thiên Tài Khoa Học

Bình Hoa Di Động Và Thiên Tài Khoa Học Tôi và em gái đều bị ràng buộc với một hệ thống. Em ấy dùng tất cả điểm kỹ năng kiếm được từ việc hoàn thành nhiệm vụ để nâng cấp nhan sắc. Nhờ vậy, em ấy trở nên nổi đình nổi đám trong giới giải trí, trở thành một bình hoa di động xinh đẹp nức tiếng. Còn tôi, tôi dành hết điểm kỹ năng để nâng cấp trí tuệ. Ngay từ khi còn rất trẻ, tôi đã cống hiến cho đất nước và bắt đầu tham gia một dự án mật. Khi dự án kết thúc và tôi bắt đầu liên lạc lại với thế giới bên ngoài, tôi mới phát hiện ra cô em gái bình hoa của tôi đã bị cả mạng xã hội tẩy chay. Em ấy bị đồn thổi, phỉ báng, thậm chí bị gán cho tội “danh tiểu tam” và bị mọi người xua đuổi. Trong khi đó, bạn trai của em ấy – Thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh – lại đăng lên Weibo một câu: 【Không quen, đừng dây dưa.】 Tôi: “??” Nếu không quen, vậy cái gã ngốc đứng dưới nhà tôi van xin em gái tôi ra gặp mặt ngày xưa là ai?