Trang chủ Truyện hoàn thành

Danh sách truyện đã hoàn thành

Mang Thai Hộ Cho Tổng Tài, Tôi Sinh Ra Một Ổ Husky

Vì gom tiền ph//ẫu thu//ật cho mẹ, tôi ký vào một bản hợp đồng hoang đường:sinh con cho Phó tiên sinh – vị tỷ phú ngàn tỷ được đồn là không thể sinh con.KPI: một đứa.Tiền thưởng: một trăm triệu.Tôi liều mạng.Một năm sau, tôi mang thai thành công, được đưa vào trung tâm ở cữ cao cấp nhất nhà họ Phó.Ngày sinh, toàn bộ Phó gia có mặt, ngay cả vị lão thái gia thần bí quanh năm dưỡng bệnh ở nước ngoài, chưa từng lộ diện, cũng vội vàng trở về.Khoảnh khắc y tá bế “đứa con của tôi” bước ra, bên ngoài phòng sinh im phăng phắc.Phó tiên sinh nhìn năm sinh linh đang oe oe trong tay y tá — năm chú chó Husky con khuôn mặt tuấn mỹ của anh lần đầu tiên xuất hiện vết nứt.Tôi ôm mặt, muốn khóc mà không khóc nổi:“Phó tiên sinh… tôi… hình như tôi sinh ra cả một ổ Husky rồi.”Trong sự tĩnh lặng ch//ết chóc ấy, lão thái gia đang ngồi xe lăn bỗng bật dậy, nước mắt giàn giụa lao tới:“Trời phù hộ Phó gia ta! Huyết mạch Khiếu Thiên thuần chủng đó!”

Món Nợ Cả Đời Của Tổng Tài Lạnh Lùng

Ngày nhà tôi phá sản, tôi đá người bạn trai nghèo kia. Năm năm sau gặp lại khi tôi đang bưng khay trong hội sở, anh ta đã là tân quý của giới thương trường. “Lau sạch đi.” Anh cố ý hắt rượu vang đỏ lên cổ áo tôi: “Hồi đó, em chẳng phải rất giỏi làm bẩn đồ của người khác sao?” Sau này anh ép tôi vào góc khuất camera, đầu ngón tay vuốt ve cổ áo đã giặt đến bạc trắng của tôi: “Sao không tiếp tục cứng đầu nữa?” Tôi cúi mắt cười: “Tổng giám đốc Bùi, gọi rượu có hoa hồng.” Anh đập vỡ cả tủ rượu danh giá, mua trọn tôi một đêm. Nhưng rạng sáng lại lén bôi thuốc lên vết thương lở loét của tôi. Tất cả mọi người đều nói tổng giám đốc Bùi muốn giết tôi – cô bạn gái cũ ham tiền. Cho đến khi anh đỏ mắt quỳ giữa mưa: “Quay về trả thù tôi đi, dùng cả đời.”

Thanh Xuân Có Anh, Sau Này Cũng Là Anh

Toàn trường đều biết đại tiểu thư nhà họ Lâm theo đuổi nam thần lạnh lùng của trường đến mức chẳng còn gì để mất. Bùi Tự sống khép kín, âm trầm, là đóa hoa trên núi cao nổi tiếng xa cách. Còn tôi thì phóng khoáng, tươi sáng, chính là kiểu “mặt trời nhỏ” vô tư vô lo điển hình. Người khác chế giễu Bùi Tự, tôi đứng ra phản kích thay anh. Gia đình Bùi Tự có người lâm bệnh, tôi ứng tiền thuốc trước. Bùi Tự lơ đãng mất tập trung, tôi liền lén hôn anh. Rất nhiều người cá cược rằng tôi sẽ chẳng nhận được kết cục tốt đẹp gì từ chỗ Bùi Tự. Nhưng tôi đã thành công. Nam thần lạnh lùng đã bị tôi “thuần hóa” thành một chú cún nhỏ bám người, ngày nào cũng đòi dính lấy tôi. Thế nhưng trong nhà đột ngột xảy ra biến cố, tôi phải gấp rút ra nước ngoài, bặt vô âm tín. Tôi vốn nghĩ từ đó về sau sẽ chẳng còn giao thoa gì với Bùi Tự nữa, nào ngờ sau khi về nước đi làm. Bùi Tự lại trở thành cấp trên trực tiếp của tôi? Ban ngày, sếp lạnh nhạt xa cách; ban đêm, sếp ôm chặt tôi trên giường, thì thầm bên tai: “Không được rời bỏ tôi thêm lần nào nữa.”

Trọng Sinh Lần Nữa, Tôi Trả Con Về Đúng Chủ

Trọng Sinh Lần Nữa, Tôi Trả Con Về Đúng Chủ Em gái tôi chửa trước khi cưới, sinh một bé trai trong phòng khám ch//ui rồi biến mất không dấu vết. Bác sĩ lần theo địa chỉ nó để lại, tìm đến tận nhà tôi, ném đứa trẻ cho tôi. Bố mẹ quỳ xuống van xin tôi nhận nuôi. Thế là tôi – một cô gái chưa chồng – cắn răng ôm đứa bé, sống những ngày tháng chật vật. Khó khăn lắm mới nuôi nó khôn lớn, thì em gái tôi quay về. Bên cạnh nó là một ông chủ lớn đeo dây chuyền vàng to tướng. Nó ôm con trai khóc lóc, tố tôi ghen tị, nói tôi trộm con của nó, khiến hai mẹ con ly tán. Đứa trẻ dứt khoát cắt đứt quan hệ với tôi, lao vào vòng tay mẹ ruột. Bố mẹ cũng đuổi tôi ra khỏi nhà. Hàng xóm láng giềng chửi rủa, phỉ nhổ. Trong tuyệt vọng, tôi nhảy lầu t//ự t//ử. — Mở mắt ra lần nữa, tôi trở về đúng ngày em gái sinh con.

Áo Bông Nhỏ Của Bố Là "Hắc Liên Hoa"

Khi ly hôn, chồng tôi giành quyền nuôi con gái. “Cô chỉ là một bà nội trợ, căn bản không có khả năng cho con bé một cuộc sống tốt hơn!” Con gái liếc tôi một cái, rồi quay sang bố, giọng ngọt ngào: “Bố ơi, Nặc Nặc cũng muốn sống với bố hơn.” “Nhưng… nếu ở cùng bố, dì Triệu nhìn thấy con sẽ không vui.” “Hay là con theo mẹ vậy, hai người mỗi tháng cho mẹ nhiều tiền trợ cấp hơn chút.” “Con sợ mẹ nuôi con không nổi, để con bị đói mất.”

Chủ Mẫu Đòi Nợ

Chủ Mẫu Đòi Nợ Ta là chủ mẫu Lâm gia, chấp chưởng quản gia đã hai mươi năm. Mẹ chồng hiềm khích ta xuất thân thương hộ, phu quân trách ta không hiểu phong nhã. Ta nhẫn nhục chịu khó, dùng của hồi môn lấp đầy lỗ hổng, dùng thủ đoạn duy trì thể diện, chỉ cầu tiền đồ cho con cái. Mãi đến thọ yến của mẹ chồng, phu quân công khai mang đứa con do ngoại thất sinh ra ghi vào danh nghĩa của ta, ép ta nhận lấy. “Nàng là chủ mẫu, nên có lòng dung người.” Ta im lặng giây lát, xoay người lấy ra sổ sách của hai mươi năm qua, bày ra trước mặt mọi người. “Đã như vậy, chúng ta trước tiên tính một khoản nợ. Tổng cộng đã dùng ba vạn bảy ngàn lượng bạc hồi môn của ta, từ hôm nay trở đi, từng khoản một phải trả cho sạch.” “Trước khi trả sạch,” ta nhìn về phía nữ tử ngoại thất kia: “Muội muội và đứa trẻ vẫn là hộ đen, không được nhập vào tông phả Lâm gia ta.”

Chủ Mẫu Đòi Nợ

4 chương
Cổ Đại
Bị Hệ Thống Ép Làm Việc Ác, Tôi Lập Tức Báo Cảnh Sát

Tôi bị trói buộc với một hệ thống nữ phụ độc ác. Nhiệm vụ nó giao cho tôi là: 【Mua chuộc đám côn đồ để bắt nạt nữ chính.】 【Bỏ thuốc nam chính rồi XX anh ta.】 【Bắt cóc nữ chính, uy hiếp nam chính phải cưới tôi.】 Ừm. Toàn là mấy nhiệm vụ… rất hình sự. Tôi lập tức gọi 110: “Alô, chú cảnh sát ạ, cháu muốn tố cáo một kẻ xúi giục phạm tội.”

Cựu Mộng Liễu Vô Ngân

Cựu Mộng Liễu Vô Ngân Một năm sau khi ta qua đời, Hoàng thượng vì muốn che đậy tội nghiệt cho nữ nhân hắn yêu nhất trong lúc phát đ/iên đã ngộ sát phi tần, liền hạ chỉ bắt ta một lần nữa ra mặt nhận tội thay nàng ta. Khi hắn đích thân mang theo huyết y của vị phi tần nọ tìm đến đạo quán nơi gi/am c/ầm ta, bên trong vốn đã sớm phủ đầy mạng nhện. Hắn gọi lão ma ma trông coi đến chất vấn xem ta đã đi đâu. Lão ma ma nọ đáp rằng: “Hoàng hậu nương nương ư? Người đã mất từ một năm trước rồi.” “Là muội muội của vị quý nhân quá cố năm xưa xông vào, đ/âm nương nương mười tám nh/át, cuối cùng m/áu chảy đến cạn kiệt mới nhắm mắt xuôi tay.” Hoàng thượng đinh ninh lão ma ma đã nhận lợi lộc rồi lén lút thả ta đi, long nhan đại nộ. “Trẫm chỉ đưa nàng ta vào đạo quán tu hành chứ có phế bỏ hậu vị đâu, vậy mà nàng ta lại dám bỏ trốn sao?” “Ngươi hãy truyền lời cho nàng ta, nếu không mau chóng hồi cung nhận lỗi, trẫm nhất định sẽ trục xuất đệ đệ ruột của nàng ta khỏi Hoàng gia thư viện, khiến hắn vĩnh viễn không bao giờ có thể thi lấy công danh.” Nói đoạn, hắn phất tay áo bỏ đi. Lão ma ma thở dài cảm thán: “Người cũng đã rơi xuống nước chet đ/uối rồi, còn thi cử công danh gì nữa đây…”

Cựu Mộng Liễu Vô Ngân

4 chương
Cổ Đại
Bạn Trai Hoàn Hảo Của Tôi

Tôi kiêu kỳ làm bộ làm tịch. Nhưng lại quen một người bạn trai trưởng thành, điềm đạm, bao dung vô hạn. Anh em của anh ấy nhìn không nổi, khuyên tôi đối xử tốt với anh ấy hơn một chút. Thế là lúc ăn cơm, tôi bóc cho anh ấy một con tôm. Tối hôm đó, anh ấy đăng lên vòng bạn bè, giận dữ mắng đám anh em của mình: “Mẹ kiếp, đứa nào dạy hư bạn gái xấu xa của tôi thế hả?!”

Bạn Trai Hoàn Hảo Của Tôi

4 chương
Hiện đại
Ly Hôn Đêm Trời Giáng Sét

Chồng tôi ném đơn l/y h/ôn xuống bàn rồi vội vàng ra ngoài dỗ dành tiểu tam. Nào ngờ, đêm mưa s/ấm s/ét ra đường dễ bị trờ/i đ/ánh, anh ta lập tức hóa thành một cục than cháy đen. Tôi vừa cười vừa tung tiền, bốn giờ sáng đ/iên cuồng ném tiền để nhà h/ỏa tá/ng đốt thêm một lò nữa. Sáng hôm sau, tiểu tam dẫn con riêng đến tận cửa. “Lục Thâm đâu? Tối qua anh ấy nói sẽ đến với tôi, có phải cô lại cản anh ấy không?” “Anh ấy sắp l/y h/ôn với cô rồi, cả nhà chúng tôi mới khó khăn lắm mới có thể đoàn tụ, xin cô hãy tha cho chúng tôi đi!” Đứa con riêng hống hách đá đổ bàn. “Đồ đàn bà xấu xa, ba là của tôi và mẹ tôi, không cho cô tranh giành với chúng tôi!” Nhìn hũ tro cốt bị hất đổ xuống đất, tôi lấy chiếc khăn lụa hàng hiệu ba vạn một chiếc ra, giả bộ lau giọt nước mắt vì cười quá mà chảy ra. “Không giành, không giành, mau, đem đi nhanh lên!” L/y h/ôn còn chưa ký xong, trăm tỷ tài sản của cái tên ch.t toi đó đều đã là của một mình tôi rồi.

Ly Hôn Đêm Trời Giáng Sét

4 chương
Hiện đại
Em trai trở về từ cõi chết

Ba tháng trước, tôi tận mắt nhìn thấy một chiếc xe tải nghiền qua người em trai mình. Máu tươi từ người em trai tôi tràn ra, cơ thể nó co giật mấy cái, đôi tròng mắt đen láy chết cứng nhìn tôi đang hoảng hốt. Từ ngày hôm đó, cả nhà chìm trong nỗi đau khôn cùng. Bà nội đặc biệt lập bàn thờ cho em trai trong phòng, ngày nào cũng bắt tôi quỳ lạy, thắp hương. Nhưng sáng nay, em trai tôi lại trở về, nguyên vẹn, không chút tổn thương nào.

Em trai trở về từ cõi chết

3 chương
Linh Dị
Ai đang gọi tôi

Rạng sáng hai giờ, mẹ tôi đứng ngoài cửa phòng gọi tôi ra ăn cơm tối. Cả người tôi như rơi vào hầm băng, không dám phát ra dù chỉ một tiếng động. Không chỉ vì bây giờ là rạng sáng, mà điều quan trọng hơn là — hôm nay mẹ tôi không có ở nhà. Vậy người đang gọi tôi ăn cơm kia là ai?

Ai đang gọi tôi

3 chương