Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

DÁM CƯỚP TRÚC MÃ CỦA TÔI SAO

Ngày nữ chính xuất hiện, cô ấy đã vượt tôi chỉ với một điểm chênh lệch, cướp lấy danh hiệu nhất khối mà tôi giữ bấy lâu nay.Với vẻ kiêu ngạo và quyến rũ, cô ấy ngày càng gần gũi với thanh mai trúc mã của tôi, Thẩm Hoài Tự.Cô ấy nói với tôi:“Từ giờ trở đi, tôi sẽ luôn đứng trên cô, cướp hết mọi thứ của cô. Hãy chấp nhận số phận đi.”Thẩm Hoài Tự khẽ nhếch môi cười, như ý cô ấy mong muốn, đối xử với cô ấy dịu dàng hết mực.Nhưng—Nụ cười đó của Thẩm Hoài Tự chỉ xuất hiện khi cậu ấy đang kéo kẻ dám giẫm lên đầu tôi xuống và đẩy họ xuống địa ngục.

DƯ VIÊN GIANG DƯ

Bạn thân của tôi thích em trai tôi, còn tôi lại thầm thích anh trai cô ấy.Cả hai chúng tôi nhìn nhau: “Chơi cái gì kích thích chút nhé?”Thế là tôi và cô ấy giả vờ rằng linh hồn đã hoán đổi và chuyển vào nhà của nhau.Anh trai cô ấy vốn luôn lạnh lùng, cấm dục, nhưng ở nhà lại thản nhiên để lộ cơ bụng, đi qua đi lại trước mặt tôi.Tôi cứng đờ người trong 2,5 giây.Sau đó cắn răng, quay đầu giả vờ như không quan tâm.Nhưng không ngờ, anh ấy từ phía sau kéo nhẹ cổ áo váy ngủ của tôi, khẽ cười trầm thấp:“Em gái, đừng giả vờ nữa.“Anh đã biết từ lâu là em rồi.”

NGƯỜI YÊU CŨ CỰC KỲ ĐẸP TRAI

Người yêu cũ của tôi đăng một bức ảnh khoe cơ bụng lên mạng, tôi lạnh lùng lướt qua, không thèm thả tim.Chưa đầy một lúc sau, anh ta nhắn tin riêng:【Xem xong cơ bụng của tôi mà không biết bấm like à?】Tôi đáp lại, cứng miệng: 【Không xem, bớt tự luyến đi.】【Ồ, nhưng tôi cài đặt chỉ mình em xem thôi.【Hệ thống báo đã xem hơn ba trăm lần, tỷ lệ xem hết 100%.】???Chết tiệt!

THANH MAI TRÚC MÃ VẪN LÀ TUYỆT NHẤT

Bị nam thần làm nhục công khai.Tôi kéo trúc mã đang đứng trong đám đông hóng hớt, lửa giận dâng lên, hôn cậu ấy một cái.Sau này, nam thần lại đến tỏ tình với tôi một lần nữaTrúc mã đặt tay lên vai tôi: “Thấy chưa? Đây là vợ tôi, một đêm năm lần!”Nhưng rõ ràng tối qua tôi chỉ dậy đi vệ sinh năm lần mà thôi!

Cho Em Xem Chim Ngọc Trai Được Không?

Cho Em Xem Chim Ngọc Trai Được Không? Tôi nghe nói học trưởng lạnh lùng Tạ Lẫm Châu nuôi một con chim ngọc trai, liền kiếm cớ nhắn tin riêng. “Anh ở đó không? Cho xem chim chút.” “Nghe nói chim ngọc trai kêu to lắm, có thật không?” Tôi thề! Nếu anh ấy không trả lời trong một phút, tôi sẽ từ bỏ! Thôi thì ba phút cũng được. Năm phút là giới hạn cuối cùng. Thực ra mười phút cũng… “Bzz.” Điện thoại bỗng rung lên. Cuối cùng, Tạ Lẫm Châu cũng trả lời tôi rồi! Chúng tôi vẫn còn cơ hội chứ nhỉ! “Hehe.” Tôi mỉm cười ngốc nghếch, mở điện thoại ra và… [Ừm.] Vâng, chỉ có đúng một chữ. Haha. Thì ra tôi diễn hài cho thiên hạ xem. Có lẽ, thực sự đã đến lúc tôi nên từ bỏ rồi. Tôi thở dài một tiếng, định kéo Tạ Lẫm Châu vào danh sách chặn, kết thúc thời kỳ theo đuổi điên cuồng này. Bỗng nhiên, trước mắt tôi xuất hiện một loạt dòng chữ: [Buồn cười chết mất, học trưởng tưởng cô gái muốn xem “chim” của anh ấy, khó khăn lắm mới tự thuyết phục bản thân chụp một tấm selfie trước gương, kết quả phát hiện là chim ngọc trai, sụp đổ luôn.] [Học trưởng không nói gì, chỉ mải miết chụp chim, còn là chim gì thì thôi cậu đừng bận tâm.] [Cô gái nhỏ vừa bỏ lỡ một cái “màu hồng”, haha…]

Sau Khi Trùng Sinh, Chính Thê Mặc Kệ Mọi Chuyện Rồi

Sau Khi Trùng Sinh, Chính Thê Mặc Kệ Mọi Chuyện Rồi Gả vào Chu phủ 15 năm, ta nuôi dưỡng đứa con riêng của phu quân khôn lớn.Tưởng rằng có thể chờ đến ngày gia đình hòa thuận, phu quân mỉm cười với ta.Nào ngờ trước khi lâm chung, đứa con riêng ấy lại oán hận:“Ngày đêm ép ta khổ học, ngươi từng nghĩ đến, ta có thích đọc sách hay không?”Phu quân lạnh lùng:“Ngươi chiếm lấy vị trí chính thê của nàng ấy còn chưa đủ, lại dám hạ độc hại c .t nàng?”Một hơi tức giận công tâm, sinh mệnh của ta chấm dứt ở tuổi 30.Sau khi trùng sinh, ta không còn ép buộc con riêng tiến thủ, chủ động nạp cho phu quân người trong lòng hắn luôn thương nhớ, ánh trăng sáng.Nhưng sao từng người từng người đều bắt đầu hối hận rồi?

Ẩn Hôn Với Tổng Tài

Ẩn Hôn Với Tổng Tài Tổng tài say mê công việc, không gần nữ sắc.Bao nhiêu năm qua, người duy nhất ở bên cạnh anh ấy luôn là thư ký Lâm.Toàn bộ công ty đều chèo couple này, thậm chí còn thường xuyên tranh cãi xem ai là “top”, ai là “bot”.Đúng lúc hôm đó có cuộc họp toàn công ty, tôi đang trốn việc lén viết đam mỹ couple tổng tài – thư ký… lại lỡ tay chia sẻ nhầm màn hình lên màn chiếu giữa hội trường.Tổng tài đen mặt, nghiến răng nhìn tôi:“Anh ở trên hay ở dưới, chẳng lẽ em còn không rõ à, Tang Du?”Tôi cúi gằm mặt, bắt đầu lo cho số phận tối nay của mình.Không vì gì khác, chỉ vì tổng tài chính là người chồng đã kết hôn bí mật với tôi suốt ba năm qua.

Thanh Hà

Thanh Hà Khi ta và Chu Phù Nghiễn đính hôn năm thứ bảy, cuối cùng hắn cũng đỗ Tam giáp Thám hoa. Còn ta cũng đã chắt chiu dành dụm được trăm lượng bạc làm của hồi môn. Ta nấu một bàn đầy món ngon, lòng ngập tràn vui mừng, tay cầm đèn lồng đi tìm hắn. Tưởng rằng ước nguyện bao năm rốt cuộc cũng có thể thành toàn, được gả cho người mình mong. Nào ngờ lại nghe thấy hắn nói với bằng hữu: “Phận hèn như Hứa Thanh Hà, xuất thân từ nhà chài lưới, vốn là thấp kém nhất.” “Đừng nói là trăm lượng, cho dù nàng ta dành dụm được cả ngàn lượng bạc, ta cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn lấy một cái.” Đúng lúc đó, gió lạnh lướt qua, cơn mưa dầm rơi ướt cả người ta. Ta lặng lẽ xoay người, tay cầm đèn lồng đã bị gió thổi tắt, từng bước lui ra khỏi nơi ấy. Từ đó về sau, cả nửa đời còn lại, ta chưa từng quay đầu nhìn lại lần nào nữa. Chu Phù Nghiễn… vốn không xứng.

Thanh Hà

Chương 2
143
Báo Thù
Ký Ức Lau Gạch Men

Ký Ức Lau Gạch Men Lần đầu tiên trong đời, tôi gặp phải một chuyện khó tin đến mức phi lý. Một vụ án mạng xảy ra trong khu dân cư. Nghi phạm cơ bản đã được xác định, nhưng vẫn còn rất nhiều điểm nghi vấn. Theo lệ thường, tôi đi điều tra xung quanh và tìm đến hàng xóm đối diện nhà nạn nhân. Chủ nhà là một người đàn ông, tỏ ra rất hợp tác. Tôi hỏi han suốt hai mươi phút, anh ta trả lời rành rọt, có đầu có đuôi.Cuối cùng tôi hỏi:“Lần gần đây nhất anh gặp nạn nhân là khi nào?” Anh ta nói: “Cuối tuần trước, anh ấy rủ tôi đi câu cá.” “Tâm trạng anh ta khi đó thế nào? Có gì bất thường không?” “Chỉ nhớ là trên đường đi, anh ấy kể lại một chuyện hồi nhỏ… chuyện trực nhật ở trường, lau gạch men.” Một việc nhỏ nhặt chẳng liên quan gì đến vụ án, nghe qua thì hoàn toàn vô hại.Thế nhưng, khi kể đến nửa chừng, anh ta bỗng ngây người ra, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. “Tôi hiểu rồi…” anh lẩm bẩm, ánh mắt hoảng hốt “Mọi thứ… đã vượt khỏi tầm kiểm soát…” “Tôi xin lỗi, cảnh sát Lục. Tôi mệt rồi, hôm nay đến đây thôi.” Không để tôi kịp phản ứng, anh ta thẳng thừng đuổi khách, dù tôi có gõ cửa thế nào, anh ta cũng không chịu trả lời nữa. Bất đắc dĩ, tôi và đồng nghiệp đành rời đi. Xuống tới tầng một, bước ra khỏi khu nhà, chúng tôi vừa đi đến bên xe. Thì đột nhiên Một cơn gió lốc ập tới, kèm theo một tiếng động rợn người Một người rơi thẳng xuống, đập mạnh lên kính chắn gió phía trước xe. Đôi mắt nửa mở nhìn thẳng vào tôi trong khoảnh khắc cuối cùng… rồi nhắm lại vĩnh viễn. Chính là người đàn ông tôi vừa trò chuyện cách đây chưa đầy năm phút. Người còn bình tĩnh đến lạ lùng chỉ mới mười phút trước. Có điều gì đó rất không đúng, giờ tôi cần phải lần lại mọi chuyện từ đầu.

Hồi Ức Tháng Hai

Hồi Ức Tháng Hai Người yêu cũ từng đeo còng tay cho tôi. Anh ta mặc trên người bộ đồng phục cảnh sát, chính trực quang minh, bên cạnh còn có một cô bạn gái trẻ trung, xinh đẹp. Tại đồn cảnh sát, anh ta công tư phân minh, ánh mắt lạnh nhạt: “Làm gì thì nói nấy, đừng nói dối.”

Bảo Bối Bốn Chân Của Mẹ

Bảo Bối Bốn Chân Của Mẹ

Chồng Tôi Mới Mười Tám Tuổi

Chồng Tôi Mới Mười Tám Tuổi Chồng tôi dạo này rất kỳ lạ. Ôm thì cứng ngắc, hôn thì gượng gạo, ngay cả lúc “nộp lương sinh hoạt” cũng tràn đầy sơ hở. Tôi còn đang nghi ngờ có phải anh ta muốn ly hôn không, thì tình cờ thấy nhật ký đăng bài của anh ấy: 【Ngủ dậy một phát xuyên tới 10 năm sau, crush trở thành vợ tôi rồi! Giờ phải làm sao đây aaaaa!!】 Tôi: “?”