Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Tạm Biệt Kẻ Phản Bội

Tạm Biệt Kẻ Phản Bội Cái đêm mà bạn trai cầu hôn tôi, tôi đã nghe lén được cuộc trò chuyện giữa anh ấy và cô bạn thân. “Anh sắp kết hôn rồi, em có hối hận không?” Cô bạn thân đỏ hoe mắt, lập tức hôn lên môi anh: “Hối hận rồi.” Tôi nhìn thấy trong mắt bạn trai sự ngạc nhiên, bối rối, cuối cùng là vui mừng. Như thể đại thù đã được báo. Như thể đã đạt được ước muốn. Khi anh ta định đưa tay ôm cô ấy, lại bất ngờ chạm phải ánh mắt tôi ở góc tường. Tôi không quay đi mà tiến lên một bước tát anh ta một bạt tai. Cô bạn thân theo bản năng muốn ngăn cản, tôi giơ tay định đánh cô ấy thì bạn trai đã đứng cản trước mặt, anh đỏ hoe mắt cầu xin tôi: “Muốn đánh thì đánh anh, đừng đánh cô ấy.”

Đừng tưởng anh là Bạch Liên Hoa!

Đừng tưởng anh là Bạch Liên Hoa! Trên mạng, tôi và một tên khốn nạn đã chửi nhau suốt một năm trời không ai nhường ai. Cho đến hôm nay, hắn cuối cùng cũng chịu thua, viện cớ rút lui trước: “Tôi kết hôn rồi, lát còn phải về nấu cơm cho vợ, không hơi đâu đấu võ mồm với bà điên như cô nữa. Cầu xin, block tôi đi được không?” Tôi cười chec: “Cái loại não chưa phát triển, tiểu não thì tuyệt chủng như anh mà cũng có người lấy? Lừa hội chị em thì thôi, đừng có tự lừa mình luôn thế chứ?” Tôi chế giễu không nương tay, lòng còn thấy nhẹ nhõm như tránh được một cơn bão. Không ngờ hắn bật lại luôn: “Ha, để cô thất vọng rồi. Tôi thật sự có vợ đấy, mà còn xinh đẹp muốn xỉu.” Rồi hắn gửi luôn một tấm ảnh cưới. Trong ảnh là một anh chàng điển trai với cô gái xinh đẹp đứng cạnh… … Ơ, khoan đã. Cô gái đó chẳng phải… là tôi sao?! Là tấm hình tôi và crush chụp sau khi kết hôn chớp nhoáng!!!

Ký Ức Lau Gạch Men

Ký Ức Lau Gạch Men Lần đầu tiên trong đời, tôi gặp phải một chuyện khó tin đến mức phi lý. Một vụ án mạng xảy ra trong khu dân cư. Nghi phạm cơ bản đã được xác định, nhưng vẫn còn rất nhiều điểm nghi vấn. Theo lệ thường, tôi đi điều tra xung quanh và tìm đến hàng xóm đối diện nhà nạn nhân. Chủ nhà là một người đàn ông, tỏ ra rất hợp tác. Tôi hỏi han suốt hai mươi phút, anh ta trả lời rành rọt, có đầu có đuôi.Cuối cùng tôi hỏi:“Lần gần đây nhất anh gặp nạn nhân là khi nào?” Anh ta nói: “Cuối tuần trước, anh ấy rủ tôi đi câu cá.” “Tâm trạng anh ta khi đó thế nào? Có gì bất thường không?” “Chỉ nhớ là trên đường đi, anh ấy kể lại một chuyện hồi nhỏ… chuyện trực nhật ở trường, lau gạch men.” Một việc nhỏ nhặt chẳng liên quan gì đến vụ án, nghe qua thì hoàn toàn vô hại.Thế nhưng, khi kể đến nửa chừng, anh ta bỗng ngây người ra, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. “Tôi hiểu rồi…” anh lẩm bẩm, ánh mắt hoảng hốt “Mọi thứ… đã vượt khỏi tầm kiểm soát…” “Tôi xin lỗi, cảnh sát Lục. Tôi mệt rồi, hôm nay đến đây thôi.” Không để tôi kịp phản ứng, anh ta thẳng thừng đuổi khách, dù tôi có gõ cửa thế nào, anh ta cũng không chịu trả lời nữa. Bất đắc dĩ, tôi và đồng nghiệp đành rời đi. Xuống tới tầng một, bước ra khỏi khu nhà, chúng tôi vừa đi đến bên xe. Thì đột nhiên Một cơn gió lốc ập tới, kèm theo một tiếng động rợn người Một người rơi thẳng xuống, đập mạnh lên kính chắn gió phía trước xe. Đôi mắt nửa mở nhìn thẳng vào tôi trong khoảnh khắc cuối cùng… rồi nhắm lại vĩnh viễn. Chính là người đàn ông tôi vừa trò chuyện cách đây chưa đầy năm phút. Người còn bình tĩnh đến lạ lùng chỉ mới mười phút trước. Có điều gì đó rất không đúng, giờ tôi cần phải lần lại mọi chuyện từ đầu.

Hồi Ức Tháng Hai

Hồi Ức Tháng Hai Người yêu cũ từng đeo còng tay cho tôi. Anh ta mặc trên người bộ đồng phục cảnh sát, chính trực quang minh, bên cạnh còn có một cô bạn gái trẻ trung, xinh đẹp. Tại đồn cảnh sát, anh ta công tư phân minh, ánh mắt lạnh nhạt: “Làm gì thì nói nấy, đừng nói dối.”

Chồng Tôi Mới Mười Tám Tuổi

Chồng Tôi Mới Mười Tám Tuổi Chồng tôi dạo này rất kỳ lạ. Ôm thì cứng ngắc, hôn thì gượng gạo, ngay cả lúc “nộp lương sinh hoạt” cũng tràn đầy sơ hở. Tôi còn đang nghi ngờ có phải anh ta muốn ly hôn không, thì tình cờ thấy nhật ký đăng bài của anh ấy: 【Ngủ dậy một phát xuyên tới 10 năm sau, crush trở thành vợ tôi rồi! Giờ phải làm sao đây aaaaa!!】 Tôi: “?”

Ngày Anh Vắng Mặt, Tôi Rời Đi

Ngày Anh Vắng Mặt, Tôi Rời Đi Chúng ta đã hẹn cùng chụp ảnh trăm ngày cho con gái. Nhưng vào phút chót, Diệp Vân Châu lại lỡ hẹn. Lúc buổi chụp đang diễn ra, con gái đột nhiên quấy khóc, tôi ôm con đi quanh để dỗ dành. Qua tấm kính của studio, tôi bất ngờ nhìn thấy Diệp Vân Châu. Anh ta quỳ một chân xuống đất, cẩn thận nâng niu bụng bầu của một cô gái, thành kính hôn lên đó. Sau này, khi anh ta nhìn thấy đơn ly hôn tôi đưa ra, vẻ mặt đầy đau đớn. “Em có biết phụ nữ trong thời kỳ cho con bú không thể ly hôn không?” Tôi bình thản đáp: “Có quy định đó thật, nhưng chỉ áp dụng với nam giới mà thôi.”

Đích Nữ Báo Thù

Đích Nữ Báo Thù Ta trùng sinh trở về đúng ngày yến tiệc sinh thần của chính mình. Thứ muội vẫn như kiếp trước, lừa ta lên lầu các, rồi tự tát sưng mặt mình để vu vạ rằng ta khi dễ nàng. “Đích tỷ, cứ chờ mà thân bại danh liệt đi!” Nghe tiếng bước chân ngoài cửa càng lúc càng gần, ta đột nhiên nhớ lại lời nàng đã nói trước khi ta ch/ết ở kiếp trước: “Muốn trách thì trách ngươi mắt mù, không biết nhìn người! Còn ngây thơ cho rằng đích thứ không khác biệt! Nếu không có khác biệt, vậy vì sao ngươi có thể gả cho Dự ca ca, còn ta lại như con chuột chui rúc nơi mương tối mà lén lút cùng hắn? Ta nói cho ngươi biết, chưa có một ngày nào ta không muốn thay thế ngươi! Chỉ có tự tay g/iết ch/ết ngươi, ta mới hả dạ!” O/án th/ù chất chồng, lửa giận sôi trào. Ta lập tức chộp lấy cây kéo bên cạnh, một đường rạch nát gương mặt nàng! “Thứ nữ vẫn mãi là thứ nữ, chỉ biết giở trò bạt tai!” “Nay, để ta dạy ngươi xem đích nữ nên khi dễ người thế nào!”

Mẹ Kế Ác Độc Không Sụp Đổ Nhân Thiết

Mẹ Kế Ác Độc Không Sụp Đổ Nhân Thiết Xuyên thành mẹ kế độc ác, để không sụp đổ hình tượng,Mỗi ngày tôi đều sai con trai lớn bóc tôm, con trai thứ pha trà, con gái út đấm lưng.Cho đến nửa tháng sau, nam chính trở về nhà.Tôi đã chuẩn bị sẵn hành lý, chờ bị đá ra khỏi cửa.Không ngờ, con trai lớn lại nói:“Ba, ba cũng đừng rảnh rỗi nữa, mau vào trải giường cho mẹ đi.”Tôi: ?

Kẻ Hèn Nhát Chỉ Biết Hung Hăng Với Người Nhà

Kẻ Hèn Nhát Chỉ Biết Hung Hăng Với Người Nhà Hàng xóm dùng máy bay không người lái để quay lén tôi khi tôi đang cho con bú. Tôi tức giận kể lại với chồng. Kết quả là anh ta nói tôi tự mình đa tình, còn cười nhạo tôi: “Đã xấu còn lắm trò.” Ba mẹ tôi nghe được chuyện này, lập tức chạy đến nhà ngay trong đêm: “Đồ vô dụng chỉ biết bắt nạt người trong nhà, ngoài việc vênh váo trước mặt phụ nữ, mày còn biết làm gì nữa!”

Kịch Bản Hoàn Hảo Của Kẻ Phản Bội

Kịch Bản Hoàn Hảo Của Kẻ Phản Bội Sau khi chồng tôi gặp tai nạn xe hơi qua đời, anh ta để lại khoản nợ mấy ngàn vạn (~68 tỷ – 306 tỷ).Không biết vì sao, trên mỗi tờ giấy nợ đều có dấu tay của tôi.Tôi buộc phải gánh nợ, bán hết công ty và tất cả tài sản đứng tên mình mới miễn cưỡng trả xong.Sau khi trả hết nợ, tôi không còn một xu dính túi, dẫn theo đứa con gái đang bệnh tật quỳ gối cầu xin cha mẹ chồng giúp đỡ.Cha mẹ chồng sống rất dư dả, nhưng lại từ chối giúp đỡ mà còn đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà.Con gái tôi vì không được chữa trị kịp thời nên qua đời trong bệnh viện.Sau khi con chết, người bạn thân đề nghị tôi hiến tặng nội tạng của con để kéo dài sự sống của đứa bé khác.Tôi nuốt nước mắt đồng ý.Nhiều năm sau khi phẫu thuật hiến tặng, tôi làm lao công trong trung tâm thương mại.Tại đó, tôi vô tình nhìn thấy người chồng vốn đã chết của mình đang ôm eo bạn thân, cười nói vui vẻ.Chồng và bạn thân nhìn thấy tôi, thản nhiên bật cười rồi tiết lộ toàn bộ sự thật.Hóa ra cái chết do tai nạn xe chỉ là giả, ép tôi trả nợ mới là thật.Việc kéo dài sự sống của con gái cũng là giả, mục đích thực sự là để con của chồng tôi và bạn thân nhận được nội tạng.Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, tôi lao vào đánh nhau với cả hai, nhưng lại bị bọn họ đẩy n gã từ trên l.ầu xuống, ch .t thảm.Khi mở mắt ra lần nữa.Tôi đã quay về ngày hôm trước khi chồng gặp tai nạn.

Chạy Về Phía Mặt Trời

Chạy Về Phía Mặt Trời Bước ra khỏi trung tâm phục hồi chức năng, trên màn hình lớn của trung tâm thương mại đối diện đang phát trực tiếp lễ trao giải của một liên hoan phim nào đó. Ảnh hậu mới nổi – Chung Ý Vãn, ôm cúp trong tay, đôi mắt ngấn lệ xúc động đọc lời cảm ơn. Nhưng ống kính lại đặc tả gương mặt xúc động của chồng tôi – Cố Cảnh Châu và con trai tôi – Cố Mục Thần. Bảy năm trước, tôi đã dùng một chân của mình để đổi lấy mạng sống cho Cố Cảnh Châu. Năm đó, tôi đang là sinh viên năm nhất, vừa giành được hai huy chương vàng ở cuộc thi điền kinh Đại hội Thể thao toàn quốc. Rất nhiều người từng hỏi tôi: “Có hối hận không?” Tôi luôn nhẹ nhàng lắc đầu. Vì đó là người tôi yêu. Nhưng khoảnh khắc này, tôi lại nghe thấy chính nội tâm của mình đang hỏi: 【Có hối hận không?】  

Người Hàng Xóm Tham Lam

Người Hàng Xóm Tham Lam Tôi tình cờ xem được một buổi phát trực tiếp. Có người gọi điện hỏi luật sư: “Hàng xóm của tôi là một cô gái đào mỏ, lừa tiền đàn ông để mua rất nhiều đồ. Vậy tôi mượn đồ của cô ta rồi không trả có được không?” Trong phòng phát trực tiếp, mọi người đều phẫn nộ chửi rủa. Nhưng người gọi điện lại nghiêm nghị nói: “Tiền của cô ta đều là tiền phi nghĩa lừa gạt mà có. Tôi lấy đồ của cô ta chẳng phải đang thay trời hành đạo, ngăn không cho cô ta được lợi rồi lại tiếp tục đào mỏ sao? Như vậy thì có gì sai chứ?” Mọi người đều coi đây là một trò cười. Chỉ có tôi ngồi chết lặng. Vì tôi nhận ra, người mà cô ta gọi là “đào mỏ” chính là tôi.