Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Nữ Phụ Truyện Ngược Tỉnh Ngộ Rồi

Nữ Phụ Truyện Ngược Tỉnh Ngộ Rồi Sau khi nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, Phó Thu Dương cầu hôn tôi. Tôi còn chưa kịp gật đầu thì trước mắt bỗng hiện ra một hàng loạt dòng bình luận bay lơ lửng: 【Cốt truyện bắt đầu rồi, nam chính cưới nữ phụ chỉ để làm công cụ chăm sóc mẹ bị liệt của anh ta, còn anh ta thì cùng nữ chính lên thành phố học đại học.】 【Mười năm sau, mẹ chồng mất, nữ phụ mới bắt đầu được sống cho bản thân thì nam chính mắc bệnh quay lại tìm cô.】 【Nữ phụ ngu ngốc đồng ý hiến thận cho anh ta. Sau ca phẫu thuật, nam chính mới nhận ra người thật sự yêu anh ta là nữ phụ, bắt đầu màn “truy thê hỏa táng tràng”. Nhưng nữ phụ lúc ấy đã bệnh nặng qua đời, kết thúc một đời bi thảm.】 【Cô ấy chỉ là công cụ do hệ thống sắp đặt để kết nối nam – nữ chính.】 Tôi lập tức từ chối lời cầu hôn. Dòng bình luận thay đổi cảnh báo: 【Chiến lược nam chính thất bại, kịch bản thay đổi, hệ thống chuẩn bị khởi động lại!】 【Truyện ngược “nữ phụ” thăng cấp thành nữ chính văn sảng – truyền cảm hứng.】 Tốt quá rồi, lần này đến lượt tôi làm nữ chính!

Tôi Hắc Hoá Rồi

Tôi Hắc Hoá Rồi Vào buổi sáng lại một lần nữa trượt học bổng, tôi đột nhiên tỉnh ngộ. Phát hiện ra mình chỉ là một nhân vật phụ trong tiểu thuyết, tồn tại để làm nền cho nữ chính toả sáng. Dù tôi có cố gắng đến mức nào, chỉ cần thứ gì nữ chính muốn, đều có thể dễ dàng cướp khỏi tay tôi. Suất tuyển thẳng vào Bắc Đại của tôi sẽ bị cô ta lấy mất. Dự án tôi vất vả làm ra sẽ được ghi vào lý lịch của cô ta. Cơ hội vào công ty lớn mà tôi nỗ lực giành được cũng sẽ bị cô ta cướp tay trên. Ngay cả công ty mà tôi dốc hết tâm huyết gây dựng, cuối cùng cũng sẽ rơi vào tay cô ta. Chỉ vì tôi không cam tâm nên đã chuyển sang hắc hoá, đối đầu với cô ta khắp nơi. Cuối cùng bị nam chính si tình với cô ta trừng phạt nghiêm khắc, mất sạch tất cả, chết trong biển lửa. Thật nực cười! Đằng nào cũng sẽ hắc hoá, vậy thì chi bằng làm luôn từ bây giờ!

Hòa Ly Rồi Mới Biết Yêu

Hòa Ly Rồi Mới Biết Yêu Trọng sinh trở về ngày ta và tỷ tỷ cùng rơi xuống nước. Ta vẫy vùng bằng tư thế chó bơi, tránh đi bàn tay cứu giúp của Tạ Hằng. Mà Tạ Hằng khi nhảy xuống cứu người, cũng không chút do dự quay đầu, vớt lấy tỷ tỷ. Từ khoảnh khắc đó, ta liền biết, phu quân của chúng ta đã trọng sinh. Kiếp trước, hắn từng là phu quân của tỷ tỷ, lại dành cho ta muôn vàn sủng ái. Mãi đến khi tỷ tỷ thất vọng hòa ly, Tạ Hằng mới bừng tỉnh đại ngộ. Hắn xông vào đêm tân hôn của tỷ tỷ, quỳ rạp cầu xin: “Chỉ nguyện thê tử không ruồng bỏ, đời đời kiếp kiếp không nghi kỵ.” Mà ngày hôm ấy, lại đúng là ngày ta gả cho Tạ Hằng.

Truy Thê? Trễ Rồi

Truy Thê? Trễ Rồi Tại buổi tiệc tụ họp thương nghiệp của gia tộc, một bác trong nhà họ Giang hỏi tôi: “Bao giờ thì định có con vậy?” Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên bụng, mỉm cười: “Tôi có rồi.” Cả đám người ngay lập tức quay sang chúc mừng Giang Ngôn: “Chúc mừng nhé!” Tôi và anh kết hôn đã mười năm, trong mắt người ngoài, điều tiếc nuối duy nhất chính là chưa có con. Bây giờ cuối cùng cũng xem như trọn vẹn rồi. Chỉ tiếc là… Giang Ngôn chỉ hơi nhíu mày, cằm siết chặt, chẳng có lấy chút vui vẻ nào. Tan tiệc, anh chặn tôi lại: “Tống Chân Chân, chúng ta đã ly hôn ba tháng rồi, em còn muốn nói dối để buộc chặt anh nữa à?” Tôi ngẩng đầu, vẻ mặt vô cùng thản nhiên: “Tôi có nói đứa bé là của anh sao?”

Đột Nhiên Phát Hiên Tiền Sính Lễ Biến Mất

Đột Nhiên Phát Hiên Tiền Sính Lễ Biến Mất Mang thai ba tháng, tôi muốn rút tiền sính lễ để làm quỹ dự phòng. Nhân viên ngân hàng lại nói: “Trong thẻ chỉ còn 6.000 tệ thôi, chị có muốn rút hết không ạ?” Tôi nắm chặt thẻ ngân hàng, lao thẳng đến nhà mẹ chồng: “Bây giờ là thời đại mới rồi, còn ai nói đến sính lễ nữa chứ? Tụi tôi lúc nào nói sẽ đưa mười vạn cho cô?” “Cô mang thai rồi, sau này sinh cháu đích tôn ra, chẳng phải vẫn dựa vào chúng tôi chăm sao? Làm người không thể quá ích kỷ, muốn cái này lại muốn cả cái kia!” “Nếu cô cứ khăng khăng như vậy, thì ly hôn đi. Nhưng ly hôn rồi thì phải trả lại sính lễ mười vạn nhé.” Nhìn người chồng chỉ biết dàn hòa, tôi chợt nhận ra điều gì đó. Sính lễ miệng, tôi không cần nữa! Cuộc hôn nhân nực cười này, tôi cũng không cần nữa!

Sau Khi Chú Rể Của Tôi Bỏ Trốn

Sau Khi Chú Rể Của Tôi Bỏ Trốn Vào đúng ngày cưới của tôi, cô thanh mai trúc mã của Cố Chu đã uống hết một lọ thuốc ngủ. Anh ta bất chấp tất cả, quyết đi cứu cô ta. Tôi nhắc anh rằng có thể để người khác đưa Lâm Uyển đến bệnh viện, dù sao hôm nay cũng là ngày cưới của chúng tôi. Anh ta mắng tôi là kẻ máu lạnh, vô tình. “Đủ rồi! Uyển Uyển đang nguy hiểm thế kia, em đừng có ghen tuông vô lý nữa được không?” Dường như nhận ra bản thân có phần quá đáng, anh ta ngừng lại một chút. “Lễ cưới lần sau anh bù cho em.” Rồi vội vã bỏ đi. Nhưng anh ta không biết… Sẽ chẳng có lần sau nữa. Bởi vì… Anh ta sắp chết rồi.

Chúng Ta Đã Từng Yêu Như Thế

Chúng Ta Đã Từng Yêu Như Thế Năm thứ mười trong cuộc hôn nhân với Thẩm Hoài Chi, tôi phát hiện anh ta ngoại tình. Không có ảnh chụp. Không có bằng chứng. Chỉ bởi vì… sáng hôm đó, anh ta nói với tôi: “Chào buổi sáng.” Mười năm nay, mỗi sáng thức dậy anh đều nói: “Buổi sáng tốt lành.” Mà hôm đó, đột nhiên lại đổi thành: “Chào buổi sáng.”

Em Sai, Nhưng Lần Sau Em Sẽ Sai Tiếp

Em Sai, Nhưng Lần Sau Em Sẽ Sai Tiếp Sếp gửi một thông báo công việc trong group chat công ty. Giữa hàng loạt tin nhắn “Đã nhận” từ mọi người, tôi lỡ tay gửi một câu: “Xoá đi”. Ngay giây tiếp theo, hệ thống hiện thông báo: “Mục Trần đã thu hồi một tin nhắn.” Mọi người cho tui hỏi cái, tui có nên viết đơn nghỉ việc trong đêm luôn không?

Ba Trăm Tờ Giấy Nợ

Ba Trăm Tờ Giấy Nợ Từ năm mười tuổi đến năm mười tám tuổi, bố mẹ bắt tôi viết tổng cộng hai trăm chín mươi chín tờ giấy nợ. Mỗi khoản tiền tôi xin họ đều phải ghi nợ lại, đợi đến khi tôi trưởng thành sẽ phải trả lại. Cho đến khi tôi gặp tai nạn xe, lúc cần nộp tiền phẫu thuật, trong thẻ vẫn còn thiếu ba nghìn tệ. Đường cùng, tôi chỉ có thể cầu xin bố mẹ. Nhưng họ chỉ cười lạnh lùng nói: “Tần Sơ, con đã mười tám tuổi rồi, chúng ta không có nghĩa vụ phải cho con tiền nữa! Con viết thêm một tờ giấy nợ đi!” Tôi rơi nước mắt viết tờ giấy nợ thứ ba trăm. Sau ca phẫu thuật, tôi lướt thấy dòng trạng thái trong vòng bạn bè của con gái nuôi trên mạng xã hội. Trong ảnh, con ấy đang ở trên du thuyền nước ngoài tổ chức sinh nhật mười tám tuổi, được mọi người vây quanh như một nàng công chúa nhỏ. Quà bố mẹ tặng cô ấy là một căn hộ lớn ở trung tâm Thượng Hải và chìa khóa xe một chiếc Maserati. Còn cậu bạn trúc mã của tôi, ánh mắt nhìn cô ấy cũng đầy yêu thương. Cô ấy nói, cảm ơn những người yêu thương nhất đã cho cô ấy tất cả những điều tốt đẹp nhất. Còn tôi cúi đầu nhìn tờ giấy nợ nhàu nát trong tay, bỗng bật cười. Trả hết nợ rồi, một gia đình như vậy, tôi cũng không cần nữa.

Đừng Thấy Hoa Nở Mà Ngỡ Xuân Về

Đừng Thấy Hoa Nở Mà Ngỡ Xuân Về Tôi chết ở ngã tư gần nhà. Sau khi chết, có một thứ tà ma nhập vào xác tôi. Con nhỏ đó ngoan ngoãn, biết điều hơn tôi gấp bội. Ban ngày đi học giành hạng nhất, ban đêm còn xách nước hầu hạ cả nhà rửa chân. Ba mẹ tôi bắt đầu nói con nhỏ phá của này cũng có chút giá trị, thằng em trai giành học bổng của tôi cũng thấy tôi dễ nhìn hơn nhiều. Nhưng họ đâu biết, trong chậu nước rửa chân đó có dính máu người chết. Rửa nhiều không chỉ rút ngắn tuổi thọ mà còn khiến hồn lìa khỏi xác.

Bóc ADN, Rụng Cả Gia Đình

Bóc ADN, Rụng Cả Gia Đình Chồng tôi gặp tai nạn giao thông trên đường cao tốc khi đi dã ngoại cùng cô bạn thanh mai trúc mã và đứa con của cô ta. Anh ấy tử vong tại chỗ, cô bạn thanh mai bị hôn mê, còn đứa trẻ thì được cô ta bảo vệ rất kỹ, chỉ bị thương nhẹ. Nhận được tin, tôi lập tức đưa chồng đi hỏa táng. Ba mẹ chồng từ nơi khác vội vã trở về, việc đầu tiên làm là đưa đứa trẻ về nhà. Một tuần sau, cô bạn thanh mai tỉnh lại, biết tin chồng tôi đã mất, điều đầu tiên cô ta nói là: “Đứa bé là con của Phó Diêu, nó có quyền thừa kế.” Ba mẹ chồng cũng ngay lập tức đứng ra làm chứng, nói rằng đứa bé chính là máu mủ của hai người họ. Tôi nói rõ, chỉ cần chứng minh được đó là con ruột của chồng tôi, tôi không có ý kiến. Bởi vì Phó Diêu đã được hỏa táng, ba chồng tôi nói ông ấy có thể cùng đứa bé đi xét nghiệm ADN để làm bằng chứng. Tôi hoàn toàn không hoảng hốt, thậm chí còn có chút muốn bật cười, vì tôi biết kết quả chắc chắn sẽ là: không có quan hệ huyết thống.

Người mẹ Thánh Mẫu

Người mẹ Thánh Mẫu Mẹ tôi là một thánh mẫu. Bà ấy thánh mẫu với người khác, nhưng lại là một kẻ keo kiệt đối với chúng tôi. Anh họ tôi lấy vợ mà không có nhà tân hôn. Bà ấy liền ký tên chuyển nhượng căn nhà của chúng tôi cho anh họ, khiến cả nhà tôi phải ngủ trong một căn nhà cũ kỹ dột nát. Mẹ tôi nói rằng ai cũng sẽ gặp khó khăn. Nếu hiện tại chúng ta luôn giúp đỡ người khác thì trong tương lai chúng ta cũng sẽ được người khác sẽ giúp đỡ. Em họ tôi không có tiền đi học nên mẹ bắt tôi phải bỏ học, đi làm trong nhà máy để kiếm tiền học phí cho em họ. Mẹ tôi nói điều này là để tôi hòa nhập xã hội sớm và học hỏi thêm kinh nghiệm xã hội. Sau này, khi em họ tôi đi học, kiếm được nhiều tiền, em ấy nhất định sẽ báo đáp tôi. Nhưng cho đến khi em họ tôi sinh được ba đứa con, còn tôi thì bị nó đ ẩy trên cầu thang xuống rồi chet, bà ấy vẫn chưa nhận được cái gọi là báo đáp của mình.