Danh sách truyện hot gần đây
Hương Hỏa Bị Đánh Tráo Suốt nhiều năm kết hôn, tôi vẫn không thể mang thai. Mẹ chồng vì muốn duy trì “hương hỏa” của dòng họ, định chuốc say chồng tôi rồi đưa phụ nữ lên giường anh. Khi biết chuyện, tôi không làm ầm lên, mà lặng lẽ đưa người phụ nữ đó, lên giường bố chồng. Mười tháng sau, mẹ chồng bế đứa trẻ đến ép tôi ly hôn nhường chỗ. Chồng tôi lập tức ôm lấy đứa trẻ, nhét vào tay bố chồng: “Mẹ à, mẹ nhầm rồi, đây đâu phải con của con, rõ ràng là con trai út của bố mà.”
Người Khác Trong Mắt Em Nửa đêm 2 giờ sáng, tôi thấy trong điện thoại bạn trai mình có hai tin nhắn.【Ngoài em ra, tất cả đều là tạm bợ.】【Chỉ cần em lên tiếng, anh sẽ lập tức đến bên em.】Ngọt ngào biết bao, đáng tiếc… người nhận lại không phải tôi.Tay tôi run lên, chiếc điện thoại rơi xuống đất, nước mắt cũng theo đó mà trào ra.Hai dòng tin nhắn cô độc nằm trơ trọi trong khung chat, không ai đáp lại, như đang chế giễu tôi.Mày xem, người mà mày si mê khắc cốt ghi tâm, thì ra chỉ là một con cún bên cạnh người khác mà thôi.Tôi thích Tề Tri Phi bao lâu, thì anh ta đã thích Đường Nguyệt bấy lâu.Nhưng tôi không ngờ, chỉ còn một tháng nữa là đến ngày đính hôn, vậy mà anh lại nói với Đường Nguyệt rằng:Tôi chỉ là sự tạm bợ của anh ta.
Chính Phi Mưu Lược Thụy vương gia đem lòng yêu thứ muội, vậy mà lại cố ý cầu hôn ta. Chỉ bởi vì thứ muội nói rằng, ta tính tình nhu mì, trong phủ lại không được sủng ái. Nếu ta làm chính phi, nàng vào phủ làm thiếp sẽ dễ dàng khống chế, trở thành nữ chủ nhân thực sự của vương phủ. Mẫu thân buồn bã đến bạc cả tóc, chỉ cảm thấy Thụy Vương thiên vị Tống Tịch Tịch, lo rằng ta không có được sự sủng ái, sau này ở vương phủ sẽ nửa bước khó đi. Ta không bận tâm, an ủi bà: “Thay vì phải nhẫn nhịn trong phủ mà sống qua ngày, chẳng bằng gả vào vương phủ, cũng coi như có một lối thoát.” “Thánh chỉ tứ hôn, con chỉ cần làm tròn bổn phận chính phi, hà tất phải cùng nàng ta tranh giành sủng ái?”
Truy Thê? Trễ Rồi Tại buổi tiệc tụ họp thương nghiệp của gia tộc, một bác trong nhà họ Giang hỏi tôi: “Bao giờ thì định có con vậy?” Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên bụng, mỉm cười: “Tôi có rồi.” Cả đám người ngay lập tức quay sang chúc mừng Giang Ngôn: “Chúc mừng nhé!” Tôi và anh kết hôn đã mười năm, trong mắt người ngoài, điều tiếc nuối duy nhất chính là chưa có con. Bây giờ cuối cùng cũng xem như trọn vẹn rồi. Chỉ tiếc là… Giang Ngôn chỉ hơi nhíu mày, cằm siết chặt, chẳng có lấy chút vui vẻ nào. Tan tiệc, anh chặn tôi lại: “Tống Chân Chân, chúng ta đã ly hôn ba tháng rồi, em còn muốn nói dối để buộc chặt anh nữa à?” Tôi ngẩng đầu, vẻ mặt vô cùng thản nhiên: “Tôi có nói đứa bé là của anh sao?”
Tội Lỗi Không Thể Biện Minh Kỷ niệm năm năm ngày cưới, chồng rủ tôi đi du lịch. Trên đường, anh ta trượt chân ngã xuống vực, nằm ICU suốt một tháng, cuối cùng vẫn không qua khỏi. Vừa đáp xuống sân bay, mẹ chồng đã lao tới như hổ đói vồ mồi, mặt mày hung dữ: “Con đàn bà gi.t người này! Cô gi.t chồng để lừa tiền bảo hiểm!” Tôi thật sự bị oan quá rồi. “Mẹ à, mẹ nói chuyện cũng phải có chứng cứ, chính anh Hải Dương mua bảo hiểm tai nạn với số tiền rất lớn mà.” “Nhưng người ngã xuống là nó đấy!” “Con đã bán sạch gia sản để cứu anh ấy rồi, mẹ không tin thì xem đi.” Tôi mở app ngân hàng ra, số dư chưa nổi bốn chữ số. Trong lúc giằng co, bà ấy xé rách một chiếc túi nilon – bên trong là tro cốt của Đinh Hải Dương. Tôi đau đớn nghẹn ngào: “Mẹ, con trai mẹ bay tứ tung đầy đất rồi kìa.”
Đại Phu Nhân Phó Gia Năm thứ tư sau khi yêu đương bí mật. Tôi tình cờ gặp Phó Thời Cẩm ở quán bar gọi hai em tay vịn, trái ôm phải ấp. Có người trêu ghẹo: “Phó nhị thiếu, không sợ bạn gái khóc nhè à?” Giọng điệu của anh ta lẳng lơ: “Dù sao cũng là trêu đùa, tôi sẽ không cưới cô ấy.” “Tôi đường đường là nhị thiếu gia, vị trí phu nhân của tôi sao có thể là con gái của bảo mẫu chứ?” Đêm đó, mưa lớn cả thành phố. Cả đêm tôi không về. Phó Thời Cẩm lo lắng gọi điện thoại cho anh cả của anh ta: “Anh, dùng các mối quan hệ của anh, giúp em tìm Hiểu Hiểu nhé! Cô ấy sợ nhất là sấm sét.” Cậu ấm của Phó gia tắt điện thoại, ngược lại thấp giọng dụ dỗ dưới người tôi: “Ngoan, chủ động một chút, vị trí đại thiếu phu nhân của Phó gia cho em ngồi.”
Người mẹ Thánh Mẫu Mẹ tôi là một thánh mẫu. Bà ấy thánh mẫu với người khác, nhưng lại là một kẻ keo kiệt đối với chúng tôi. Anh họ tôi lấy vợ mà không có nhà tân hôn. Bà ấy liền ký tên chuyển nhượng căn nhà của chúng tôi cho anh họ, khiến cả nhà tôi phải ngủ trong một căn nhà cũ kỹ dột nát. Mẹ tôi nói rằng ai cũng sẽ gặp khó khăn. Nếu hiện tại chúng ta luôn giúp đỡ người khác thì trong tương lai chúng ta cũng sẽ được người khác sẽ giúp đỡ. Em họ tôi không có tiền đi học nên mẹ bắt tôi phải bỏ học, đi làm trong nhà máy để kiếm tiền học phí cho em họ. Mẹ tôi nói điều này là để tôi hòa nhập xã hội sớm và học hỏi thêm kinh nghiệm xã hội. Sau này, khi em họ tôi đi học, kiếm được nhiều tiền, em ấy nhất định sẽ báo đáp tôi. Nhưng cho đến khi em họ tôi sinh được ba đứa con, còn tôi thì bị nó đ ẩy trên cầu thang xuống rồi chet, bà ấy vẫn chưa nhận được cái gọi là báo đáp của mình.
Sau khi có một đêm tình với người chú lạnh lùng, tôi chuẩn bị trốn đi ngay trong đêm thì chợt nhìn thấy một loạt bình luận trên màn hình:【Nữ phụ mạnh mẽ ép nam chính xong còn định mang theo con bỏ trốn, nhưng đợi cô 5 năm sau quay về nước thì nam chính đã là của nữ chính rồi.】【Đúng vậy, nữ phụ độc ác sinh ra một tiểu phản diện, rồi dẫn nó về nước. Nhưng lúc đó nam nữ chính đã thành đôi từ lâu.】Tôi sờ bụng mình, không thể tin nổi.【Nữ phụ sao vẫn chưa trốn, chẳng lẽ cô ấy biết nam chính cũng thích mình mà chỉ ngại không nói ra?】Tôi vén chăn lên rồi nằm trở lại.Trốn cái gì mà trốn, con này sao tôi có thể nuôi một mình được chứ.
Nghe nói trường nam sinh bên cạnh xuất hiện một “trùm trường”, đánh nhau rất ác liệt.Chuyện này không thể coi thường, lỡ đâu đánh hỏng người bạn thanh mai trúc mã yếu đuối của tôi thì sao?Tan học, tôi tức tốc chạy đến trường của anh ấy.Vừa hay bắt gặp một cảnh bạo lực học đường.Trong con hẻm nhỏ, có tiếng người nói:“Ai cho cậu gan lớn như vậy, viết thư tình cho Giang Mạt?”Hả?Sao giọng nói này lại quen thuộc đến thế?Tôi ngó đầu nhìn qua, kinh ngạc há hốc miệng.Sao “trùm trường” lại là anh ấy?
Đi kiểm tra sức khỏe, tôi bị chẩn đoán ung thư.Tôi khóc suốt cả đêm, rút hết tiền tiết kiệm, đặt ngay người mẫu nam đắt nhất.Tại khách sạn, tôi vuốt ve cơ bụng săn chắc như sô-cô-la, lớn tiếng nói:“Trước khi chết phải ngủ với hàng cao cấp! Tiền này đáng lắm!”Một tuần sau, bệnh viện gọi báo đó là chẩn đoán nhầm.Tôi lập tức gọi cho anh người mẫu.“Chuyện là… tiền boa hôm đó, anh có thể trả lại tôi không?”Đầu dây bên kia cười khẽ: “Không trả.”Tôi vừa định mắng thì anh ta nói tiếp:“Cô có thể ngủ thêm lần nữa, lần này miễn phí.”
Video nóng hôn với bạn trai cũ bất ngờ leo lên top tìm kiếm. Tôi tìm anh ấy để bàn bạc giải quyết khủng hoảng, ai ngờ anh ấy đăng ngược lại hai cuốn sổ đỏ kèm dòng trạng thái: “Mối quan hệ của chúng tôi được pháp luật bảo vệ @Diễn viên Cố Kiều.”WTF, chúng tôi cưới nhau khi nào vậy?
Dư Hi Tôi là nữ minh tinh lạnh lùng nhất trong giới giải trí Hoa Ngữ. Nhưng chẳng ai biết, tôi không phải lạnh lùng, chỉ là… không rảnh để cười thôi. Khi ảnh đế nổi tiếng lên sân khấu nhận giải, tôi ghi chép vào cuốn sổ nhỏ: 【Ảnh đế Chu lén bóp gấu quần ba lần, chỉnh tóc năm lần.】 Khi tiểu hoa đán tham gia show truyền hình, tôi ghi: 【Bề ngoài nhìn yếu đuối, sau lưng xách ba vali to uỳnh uỳnh.】 Khi tiểu sinh lưu lượng đóng máy phim mới, tôi ghi: 【Tình cờ bắt gặp, cậu ta hôn quản lý.】 Sau đó, lúc tôi đang ghi chép thì bị máy quay lia trúng, fan hâm mộ lập tức nổ tung. 【Ối dồi ôi, chuyện này tôi có thể xem miễn phí thật sao! Chị ơi, chị là chị gái duy nhất của tôi!】 【Cười chết mất, nữ minh tinh lạnh lùng hóa thân thành sử quan thực địa à?!】 【Đây chính là truyền thuyết về thể chất sử quan siêu cấp! Xin chị ra sách đi!】