Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Tôi Từng Yêu Anh Như Vậy

Tôi Từng Yêu Anh Như Vậy Sau kỳ thi đại học, Tống Quyết say rượu, cùng tôi vượt rào nếm trái cấm. Tôi ngỡ rằng mối tình thầm lặng bao năm cuối cùng cũng thấy được ánh sáng. Nhưng khi tỉnh dậy, điều tôi thấy là vẻ mặt mơ hồ của Tống Quyết, anh hỏi vì sao tôi lại ở nhà anh. Anh chau mày nói đầy phiền muộn, rằng tối qua uống đến mất trí, hoàn toàn không nhớ gì cả. Tim tôi chùng xuống, cay đắng nuốt vào lòng. Cho đến một ngày, tôi tình cờ nghe có người hỏi anh: “Cậu đã ngủ với người ta rồi, không định cho một danh phận sao?” Tống Quyết bật cười hờ hững: “Đừng đùa, cô ta chỉ là con gái một tài xế, xứng sao?”

Đừng Gọi Tôi Là Vợ

Đừng Gọi Tôi Là Vợ Lúc đăng ký giải tỏa ở quê, tôi phát hiện không tìm thấy giấy kết hôn, liền đến Cục Dân chính xin cấp lại. Không ngờ nhân viên ở đó tra đi tra lại nhiều lần rồi quả quyết nói với tôi: “Cô độc thân, trong hệ thống của chúng tôi không có bất kỳ ghi chép kết hôn nào của cô cả.” Tôi nhớ lúc đó chồng tôi từng nói có quan hệ, không cần xếp hàng cũng có thể lấy giấy. Sau đó chúng tôi không đến cục làm thủ tục, mà nhờ người quen lấy giấy kết hôn về. Cảm giác đầu tiên của tôi lúc ấy là: chắc chắn bị bạn của chồng lừa rồi. Một tháng sau, chồng tôi từ nơi khác trở về, tôi định nói với anh chuyện này. Ai ngờ lại bắt gặp anh đang cùng con trai lén gọi video cho một người phụ nữ trong phòng. Chồng tôi nói với giọng vô cùng âu yếm: “Vợ ngoan, kỷ niệm 15 năm ngày quen nhau, anh nhất định sẽ về kịp.” Con trai tôi cũng nũng nịu: “Dì ơi, khi nào dì mới đến đón con về với dì? Con không muốn ở với bà già mặt vàng đó chút nào.” Tôi như bị sét đánh ngang tai. Bao năm qua, chồng làm việc xa nhà, tôi ở lại chăm sóc cha mẹ chồng, lo toan việc nhà, nuôi dạy con cái. Anh chỉ về nhà vào những dịp lễ Tết, mỗi lần không quá vài ngày. Không ngờ anh lại nhẫn tâm đâm tôi một nhát chí mạng như thế! Đã vậy thì, tiền đền bù giải tỏa này, một xu bọn họ cũng đừng hòng lấy! Còn bệnh của cha mẹ chồng, cũng chỉ còn nước chờ ch thôi!

Tôi Không Còn Là Vợ Anh

Tôi Không Còn Là Vợ Anh Đêm bố mẹ chồng bị bắt cóc, chồng tôi lại muốn đi cắm trại với bạch nguyệt quang của anh ta. Tôi không ngăn cản gì cả, chỉ lập tức báo cảnh sát. Đời trước, vì tôi ngăn cản nên anh ta đi cứu bố mẹ mình, không đến với bạch nguyệt quang. Sau đó, bạch nguyệt quang bị sói hoang cắn ch//ết trên núi, ch//ết thảm vô cùng. Chuyện xảy ra rồi, chồng tôi chẳng nói một lời nào, cho đến khi tôi mang thai sắp sinh, anh ta mới ném tôi vào rừng sâu. “Tô Viên Viên, nếu không phải vì cô, Tuyết Nhi đã không ch//ết!” “Cô lấy tư cách gì để sống thoải mái như vậy? Tôi muốn tận mắt thấy cô phải chịu đựng mọi đau đớn mà cô ấy đã trải qua!” Tôi bị dã thú xé xác, một xác hai mạng. Lần nữa tỉnh lại, tôi quay về ngày bố mẹ chồng bị bắt cóc. Lần này anh ta không tham gia cứu viện, đúng như mong muốn cứu được bạch nguyệt quang, nhưng lại bạc tóc chỉ sau một đêm.

Giúp Đỡ Sai Lầm

Giúp Đỡ Sai Lầm Chỉ vì tôi gửi cho anh trai một đường link nhờ trợ lực mà bị chị dâu chửi tới tấp. “Không biết xấu hổ hả? Anh mày có vợ rồi mà còn định quyến rũ ảnh!” “Tao nói cho mày biết, chừng nào tao còn sống trong nhà này thì mày đừng hòng bước chân vào.” …

Xuân Nương

Xuân Nương Phu quân tử trận, ta nhặt được một nam nhân. Nam nhân kia ngây ngô khờ dại, song lại mang một thân sức lực, giúp ta làm không ít việc, chắn không ít tai ương. Rõ ràng thân thể cao lớn cường tráng, vậy mà cứ thích theo sau lưng ta, miệng gọi không ngừng: “Xuân nương, Xuân nương.” Mãi đến khi người phủ Lạc Ninh hầu tìm đến tận cửa, ta mới biết, hắn là thế tử hầu phủ thất lạc bấy lâu. Sau khi nối lại dược vật đặc chế quý giá, đầu óc hắn dần tỉnh táo. Không chút do dự, đêm ấy hắn liền rời khỏi nơi này. Ta tìm đến hầu phủ, lại bị gã tiểu đồng khinh rẻ đuổi ra ngoài. “Thế tử nhà ta nói, chẳng quen biết Xuân nương nào cả.” Hắn không nhận ra ta… Ta lại thở phào một hơi. Vài hôm trước, ta nhận được thư từ Bắc Cương gửi đến, nói rằng phu quân ta chưa ch.t, ngược lại còn lập được quân công, trở thành thiên phu trưởng. Ta phải đi tìm chàng. Bắc Cương non cao đường hiểm, ta cần có lộ phí: “Thế tử nhà ngươi ăn không ít lương thực của ta, phiền đưa cho ta hai lượng bạc.” “Cho ta hai lượng bạc, từ nay về sau, ta và thế tử nhà ngươi, ân đoạn nghĩa tuyệt.”

Xuân Nương

Chương 4
124
Cổ Đại
Mẹ Ơi, Con Không Còn Là Cây ATM Nữa

Mẹ Ơi, Con Không Còn Là Cây ATM Nữa Khi thi đại học, tôi bị bạn học tố cáo gian lận. Giám thị phát hiện một mẩu giấy nhỏ giấu trong ống quần của tôi. Tôi bị đuổi khỏi phòng thi, bài làm bị hủy bỏ. Ngay cả suất tuyển thẳng vào Thanh Hoa – Bắc Đại cũng bị dân mạng đặt nghi vấn. Dưới áp lực dư luận, kết quả tuyển thẳng của tôi bị hủy bỏ. Mẹ tôi, biết tôi không còn trường nào để vào, liền bán tôi cho một lão già thô lỗ ở làng bên để đổi lấy sính lễ. Tôi bị lão ta hành hạ đến chết. Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi quay lại một tuần trước kỳ thi đại học. “Bây giờ bắt đầu phát thẻ dự thi.” Giọng của giáo viên chủ nhiệm kéo tôi về khỏi cơn ác mộng của kiếp trước. Lòng bàn tay tôi toát mồ hôi lạnh. Nỗi tuyệt vọng và nhục nhã của kiếp trước như lưỡi dao cắm sâu vào tim tôi. “Chiêu Đệ, cậu thi ở phòng nào thế?” Một giọng nói ngọt đến mức khiến người ta phát ngấy vang lên bên tai tôi. Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt giả tạo đầy quen thuộc của Lưu Thanh Thanh. Nụ cười của cô ta ngây thơ, vô hại. Nhưng bên trong lại lạnh lẽo như rắn độc.

Chúng Ta Đã Yêu Nhau Như Thế

Chúng Ta Đã Yêu Nhau Như Thế Khi học bá trường học tỏ tình với tôi, tôi vừa định từ chối, thì đột nhiên thấy một dòng bình luận hiện lên giữa không trung: “Đồng ý đi, sau này cậu ấy sẽ vì cô mà ch .t trong biển lửa.” “Nam phụ thật đáng thương, cả đời yêu mà không được hồi đáp.” Câu nói đó như đánh bật ký ức của tôi, khiến tôi nhớ lại mọi chuyện của kiếp trước. Cố gắng kiềm nén cơn sóng dữ trong lòng, tôi ngước mắt nhìn anh. Tên học bá thường ngày hống hách ngang ngược, lúc này lại căng thẳng như một đứa trẻ. Thấy tôi không trả lời, gương mặt anh thoáng qua chút thất vọng: “Biết rồi, Hứa Chân. Sau này anh sẽ không làm phiền em nữa.” Tôi giả vờ như không nghe thấy, mỉm cười thật ngọt rồi lao vào lòng anh: “Quý Vân Châu, em đồng ý làm bạn gái anh.” Bây giờ là vậy, sau này nhất định cũng sẽ như vậy.

Cứu Vớt Cô Con Gái Mù Quáng Vì Yêu

Cứu Vớt Cô Con Gái Mù Quáng Vì Yêu Con gái tôi muốn đoạn tuyệt quan hệ với tôi để lấy một chàng trai nghèo, tôi đồng ý rồi, tiện thể đưa ra một tờ kết quả kiểm tra thai kỳ. “Mẹ với bố con vẫn còn khỏe mạnh, không ngờ tuổi già lại có con, sau này em trai con sẽ thừa kế toàn bộ gia sản.” “Vừa lúc con muốn đoạn tuyệt quan hệ, sau này con cũng sẽ không tranh giành gia sản với em trai nữa phải không.” Con gái tôi với bạn trai nó trực tiếp ngớ người.

Ngọc Bội Hộ Thân

Ngọc Bội Hộ Thân Chiếc ngọc hộ mệnh tôi đeo suốt mười tám năm bị trợ lý của Lộ Viễn làm vỡ mất. Đó là kỷ vật quý giá nhất mà bà ngoại để lại cho tôi. Năm ngoái Lộ Viễn gặp tai nạn xe, bác sĩ nhiều lần phát thông báo nguy kịch, khiến tôi và bố mẹ hắn sợ chết khiếp. Lần cuối cùng, bác sĩ nói suýt chút nữa là không cứu kịp. Ngày hôm sau khi tôi tháo ngọc đeo lên cổ hắn, hắn tỉnh lại. Tôi không lấy lại ngọc nữa, hắn cũng hứa sẽ mãi mãi không tháo nó xuống. Vậy mà cuối cùng, hắn vẫn thất hứa! Hầy, đúng là tự tìm ch.t tôi cũng không cản được.

TÔI NGHIỆN EM RỒI

Kết hôn năm thứ ba, tôi phát hiện ra mình là một nữ phụ xinh đẹp, giàu có trong một cuốn tiểu thuyết ngôn tình “porn” đầy drama.Chỉ còn 24 giờ nữa, người chồng liên hôn của tôi, Tư Trạm, sẽ yêu say đắm thực tập sinh nhỏ nhắn, mềm mại của công ty. Anh ta sẵn sàng vì cô ta mà quên sống quên chết, thậm chí ngăn cả chuyến bay rời Bắc Kinh của cô ta.Sau đó, họ sẽ hợp sức bán tôi sang vùng Bắc Myanmar, nơi tôi sẽ bị nh ục nhã cho tới chế

TÌNH GIẢ THÀNH THẬT

Tôi giao bài tập cho học sinh:Chọn một trong ba: chế tạo bom hạt nhân, tìm cho cô một anh chàng giàu đẹp, hoặc hoàn thành bài tập vật lý.Ngày hôm sau, một học sinh nộp bài trống trơn.Tôi gọi cô bé lên văn phòng để hỏi tội:“Sao không làm bài tập?”Cô bé kéo tới một anh chàng đẹp trai:“Cô ơi, anh chàng vừa giàu vừa đẹp cô cần, em đã tìm giúp rồi đây.”Tôi suýt ngất !!!

MÈO NHỎ CỦA TỔNG TÀI

Nhà tài trợ đưa tôi tham gia yến tiệc, tôi và “bạch nguyệt quang” của anh ta lao vào đánh nhau.Anh ta kéo tôi ra khỏi trận hỗn chiến.Tôi chỉnh lại mái tóc rối bời, lạnh lùng nhìn anh ta: “Anh thiên vị sao?”Anh ta im lặng không nói gì.Tôi tháo chiếc nhẫn trên tay, ném thẳng vào mặt anh ta: “Nhớ kỹ nhé – Là tôi đá anh trước.”