Danh sách truyện hot gần đây
Mệnh Phượng Hoàng Quốc sư từng dự đoán rằng, Tiết gia sẽ có một Hoàng hậu. Thế nhưng, Tiết gia lại có tổng cộng chín nữ nhi. Ngay sau khi quốc sư dự đoán xong thì ông ấy đã qua đời. Còn chưa kịp nói đó là ai.
Lời Nguyền Song Sinh Muội muội song sinh trở thành hoàng hậu nương nương vô cùng tôn quý. Nhưng hôm lại mặt, lại bị mã nô say rượu sờ tay, bị người ta nhìn thấy. Muội muội hoang mang lo sợ khóc lóc đến cầu xin ta nhận tội thay nàng ta. Ta nhất thời mềm lòng, giúp nàng ta. Chẳng ngờ long nhan nổi giận, Thánh thượng chẳng hề để tâm đến tình cảm, thể diện của phụ thân với muội muội, kiên quyết muốn phế đi một cánh tay của ta! Phụ thân đội mưa đội gió quỳ ở ngoài cung điện ba ngày ba đêm, lúc trở về đã là một cái xác, chết không nhắm mắt. Mẫu thân một đêm bạc đầu, không bao lâu cũng nhắm mắt xuôi tay. Nhưng muội muội trở thành Hoàng hậu lại sợ ta vạch trần nàng ta, sau khi mời ta vào cung, nhẫn tâm vạch miệng ta ra đổ một chén rượu độc vào. Ta dùng chút sức lực cuối cùng, rút trâm phượng trên đầu nàng ta xuống, đồng quy vu tận với nàng ta. Khi mở mắt lần nữa, ta với muội muội đều sống lại. Muội muội từ xưa đến nay luôn ích kỷ, lại hiếm có mà để ý tới suy nghĩ của ta: “Trưởng tỷ, tỷ có muốn vào cung làm Hoàng hậu không?”
Cẩm Nang Sinh Tồn Của Cung Nữ Thiếu niên bạo quân kia tính tình thất thường, hiếu sát thành tính. Đại tỷ ta vốn được chọn tiến cung làm cung nữ, vậy mà lại cố tình lăn lộn với vị hôn phu của ta để trốn tránh. Cả nhà liền ép ta thay nàng vào cung. Chỉ có điều bọn họ không hề biết, ta bẩm sinh có đôi mắt âm dương. Đêm đầu tiên hầu hạ bạo quân, ta vừa ngẩng đầu lên đã chết trân tại chỗ.
Tôi chết rồi.Tiện tay kéo theo cả sếp tôi xuống âm phủ.Trên đường đến Địa phủ, ảnh mắng tôi suốt dọc đường.Mãi đến giây cuối cùng trước khi đầu thai, ảnh mới mắng mệt, chịu hòa giải với tôi.Tôi chào tạm biệt sếp.Sếp nói: “Nghe cho kỹ, cảm ơn mày, kiếp sau đừng để tao gặp lại nữa.”Ai ngờ, vừa đầu thai xong một giây, chúng tôi lại gặp nhau rồi.Tôi không cố ý chết, cũng chẳng định kéo ai theo cùng.Chỉ là trong buổi team building của công ty, lúc leo núi tôi bị trượt chân, tiện tay níu người đứng bên cạnh.Mà người đó… lại đúng là sếp tôi.Thế là hai đứa cùng nhau rơi xuống vực, chết rất thảm.Vì tôi bị cành cây vướng giữa chừng nên sếp rơi xuống đất trước.Tôi rớt lên người ảnh, lại còn đè gãy thêm mấy cái xương sườn.Dù vậy thì lúc đó cũng không quan trọng nữa rồi.Ngay khoảnh khắc trước khi tắt thở, sếp trợn tròn mắt, ánh mắt tràn đầy uất hận, khó nhọc phun ra một chữ: “Mày…”Tôi đoán chắc ảnh định nói: “Mày con mẹ mày!”Vì đó là câu cửa miệng của ảnh.
Đoạn Trường Khúc Đây là năm thứ mười kể từ khi ta qua đời, và Tiêu Cảnh Thừa lại có thêm mười mỹ nhân mới. Người được sủng ái nhất có đôi mắt hơi giống ta. Ta nhìn gương mặt giống mình đang bóc nho cho Tiêu Cảnh Thừa ăn, cảm thấy vô cùng quái dị. Trái lại, hắn có vẻ rất thích thú, im lặng để nàng ta dỗ dành ăn hết cả đĩa nho. Nhưng một lúc sau hắn lại nổi giận, ném vỡ cái đĩa xuống đất: “Ngươi không phải là nàng, cút ra ngoài, tất cả cút ra ngoài cho trẫm, nàng ấy sẽ không bao giờ bóc nho cho trẫm!” Lời này không sai, ta quả thật sẽ không làm vậy. Không đầu độc hắn đã là may lắm rồi. Tiểu Liên từng khuyên ta: “Chủ nhân, nếu ngài cứ như vậy, Hoàng thượng sẽ không vui đâu.” Thật sao? Vậy thì tốt quá. Tiêu Cảnh Thừa không vui, Thì ta đây lại càng vui.
Sự Cứu Rỗi Của Thiên Kim Giả! Một ngày trước sinh nhật thứ 18, anh trai dẫn về một cô gái, nói với tôi: “ Trình Nguyệt, em vốn không phải con gái ruột nhà họ Trình, Ngữ Thanh mới là con gái ruột nhà họ”. Tôi đứng trong phòng khách lớn như vậy, tiếng nói lạnh lùng ấy vang vọng trong đầu khiến tôi phải mất một phút mới định thần lại và hiểu được ý nghĩa trong lời nói của anh. Cô gái được anh trai tôi bảo vệ phía sau lưng rụt rè ngó đầu ra ngoài, lúng túng nhìn quanh ngôi biệt thự tráng lệ của nhà họ Trình, cũng là ngôi nhà mới của cô ấy, dè dặt nhưng thoáng chút ranh mãnh trên gương mặt. Còn tôi, nhìn thấy khuôn mặt cười bệnh hoạn của anh trai tôi, Trình Thần, trong lòng chỉ cảm thấy bơ vơ và lạc lõng vô cùng. Nếu tôi biết rằng mình chỉ đang ở trong một cuốn tiểu thuyết đầy tàn bạo, tất cả những điều này chỉ là giả thì tôi nhất định sẽ không buồn đến thế.
Ta Nắm Tay Nhau Giữa Biển Cát Trắng [Cực kỳ hay, cảm động và ý nghĩa, highly recommend, khuyến cáo chuẩn bị khăn giấy.] – Sau khi thanh mai trúc mã come out, đối tượng liên hôn của tôi đổi thành anh trai của cậu ấy. Chu Duật cao ráo đẹp trai, tính cách vừa nghiêm túc vừa phúc hắc, từ nhỏ tôi đã sợ anh ấy, căn bản không thể nào ngủ chung nổi. Nghe nói anh ấy cũng có một mối tình đầu khó quên, tôi thở phào nhẹ nhõm, còn khuyến khích anh ấy dũng cảm theo đuổi tình yêu của mình, còn tôi sẽ mãi mãi coi anh ấy như anh trai đáng kính. “Vậy à?” Anh ấy cười nhẹ, tháo cà vạt ra, chậm rãi trói tay tôi ra sau lưng. Hơi thở nguy hiểm phủ lên. “Nhưng anh trai này, e là không đáng để tôn trọng.”
Lời Tỏ Tình Bướng Bỉnh Tôi kết hôn với Lâm Chu – người thanh mai trúc mã không hề thích tôi, lại còn bị què chân. Để trêu tức anh ta, tôi ép buộc anh ta vào những tình huống khó xử mỗi ngày. Lâm Chu mặt đỏ bừng, nghiến răng ken két: “Đợi khi chân tôi khỏi, tôi nhất định sẽ g,i.ết cô!” Động tác của tôi khựng lại, đột nhiên trước mắt hiện lên một loạt dòng bình luận: 【Nam chính đúng là giả bộ, eo nhấc cao đến tận trời mà miệng vẫn cứng như đá!】 【Nữ chính ơi, vả vào mặt anh ta hai cái, đảm bảo ngoan ngay!】 【Cũng không biết là ai khi nữ chính thất vọng định tái giá với anh trai anh ta, ngày nào cũng đứng trước cửa gào: “Chị dâu mở cửa đi, em là em của anh trai đây!”】 Tay tôi đang định vung lên thì đột ngột dừng lại giữa không trung. Ngay giây tiếp theo, lòng bàn tay bỗng cảm nhận được một cảm giác ẩm ướt.
Gương Mặt Thế Thân Lần đầu gặp “em gái” của bạn trai, con bé mở miệng ra là giọng điệu trà xanh. “Chị trang điểm xinh thật đấy, chỉ là… mặt và cổ lệch tông màu thôi.” Nó nói không lớn, nhưng vừa khéo đủ cho đám anh em bạn trai nghe rõ. Tôi chẳng hề tức giận, chỉ làm nũng, khẽ đấm nhẹ vào ngực bạn trai: “Đồ xấu xa, cũng không nhắc người ta một tiếng.” Bạn trai bật cười dỗ dành, còn nhỏ trà xanh thì tức đến mức muốn nhảy dựng.
Tôi nghi ngờ nghiêm trọng rằng anh chàng múc đồ ăn ở căng-tin trường mình đang thầm thích tôi.Bằng chứng là… mỗi lần anh ấy múc đồ ăn cho tôi, tay chưa bao giờ run, mà suất nào cũng nhiều đến mức tràn ra ngoài.Vì chuyện này, mấy đứa bạn cùng phòng cứ hay kêu trời kêu đất, còn nghi ngờ gu thẩm mỹ của anh ấy—Họ đồng loạt cho rằng tôi không xứng với anh chàng cao ráo, chân dài, ngũ quan thanh tú kia chút nào.Theo như tôi tìm hiểu, anh ấy cũng là sinh viên của trường, hình như còn là đàn anh trên tôi một khóa, đi làm thêm ở căng-tin để kiếm thêm thu nhập.Sau gần một tháng bị bạn bè xúi giục không ngừng, tôi cuối cùng cũng gom đủ dũng khí đi tỏ tình với anh.Gần nước gần lửa thì ấm trước, gần trai đẹp thì phải hành động sớm chứ, người ta “bật đèn xanh” rõ ràng vậy rồi, tôi còn ngại ngùng gì nữa?
Lúc tôi đang nhặt rác trên phố, cha tôi ngồi ở ghế sau chiếc Maybach, lặng lẽ nhìn tôi chăm chú. Bên cạnh ông là những người bạn học của tôi — họ chế giễu và nhục mạ tôi, nhưng ông hoàn toàn phớt lờ, trong ánh mắt chỉ có niềm tán thưởng sâu sắc. Chỉ trong chốc lát, chiếc xe sang lao vút đi. Tôi còn đang ngơ ngác nhìn theo phương hướng chiếc xe rời đi, thì một lực đẩy mạnh bất ngờ khiến tôi ngã nhào xuống đất. Bên tai vang lên tiếng cười độc ác như của ác ma:“Một con nhà quê cũng mơ mộng hóa phượng hoàng à?”“Dám mơ tưởng đến Maybach, đúng là không biết lượng sức mình — phạt!”
Mẹ tôi là người giúp việc cho nhà họ Thẩm.Tôi đến nhà họ Thẩm từ năm mười hai tuổi.Năm mười tám tuổi, bà Thẩm nói với tôi:“Con trai lớn rồi dễ nổi loạn, mấy cô gái bên ngoài dì không yên tâm. Con ở bên cạnh Thẩm Dự đi.”Bà ấy nói, chỉ cần tôi trông chừng được Thẩm Dự trong bốn năm đại học, đừng để anh ta chơi bời lăng nhăng,Bà sẽ cho tôi ra nước ngoài học, còn tặng thêm mười triệu để khởi nghiệp.Tôi nghiêm túc ghi vào sổ:Phu nhân là người tốt thật.Không chỉ để tôi ngủ với con trai bà, mà còn cho tôi tiền nữa.