Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

3 - Nam Lâu

Nam Lâu* *(Ngoại truyện 2 của “Nhất Mộng Như Sơ”) Ngày xuân đẹp trời, mẹ dậy sớm. Hôm nay phải đi du xuân, chuyện phải làm còn rất nhiều. Xuân Hồng mở tủ quần áo, bận rộn chọn quần áo. Xuân Chi đang lật hộp trang sức. Ta ngồi ở mép giường nhìn, người đã tỉnh rồi, nhưng đầu óc còn mơ hồ. Hôm qua mẹ đã nói với ta, hôm nay du xuân, có người muốn gặp ta. Mặc dù bà không nói rõ, nhưng ta biết phải gặp ai.  

3 - Nam Lâu

Chữa Lành
Mẹ Chồng Trọng Sinh

Mẹ Chồng Trọng Sinh Công công tử trận xa trường, phu quân cùng biểu muội sớm đã bỏ trốn. Bà mẫu bởi vì xúc động mà trúng gió, nằm liệt giường. Ba vị tỷ tỷ đã gả ra ngoài, lấy cớ chăm sóc bà mẫu mà dọn sạch phủ đại tướng quân. Bởi vì ân tình, ta tận tâm tận lực hầu hạ bà mẫu mười năm. Bà mẫu mạnh mẽ không muốn trở thành gánh nặng của ta, nuốt vàng tự vẫn. Nhưng không ai biết rằng bà mẫu không chết, mà trọng sinh về ngày ta vừa gả vào phủ Tướng quân.

TÔI MỚI LÀ BẠN GÁI CỦA TỐNG TRÌ

Tại buổi tiệc đóng máy, mọi người hò reo bảo Tống Trì và Tiêu Yên “hôn một cái” giống như trong phim.Hai người nhìn nhau, cười với sự thấu hiểu.Giây tiếp theo, họ đã dính chặt vào nhau.Giữa tiếng la hét phấn khích, có người đột nhiên nói: “Nữ phụ và nam chính cũng hôn một cái đi!”Ánh mắt của Tống Trì lập tức trầm xuống.Nữ phụ chính là tôi.Và tôi mới là bạn gái của Tống Trì.

DẠY CHỒNG TỪ NHỎ

Mẹ tôi nói: “Chồng tốt phải được dạy dỗ từ nhỏ.”Thế là, tôi bắt đầu “nuôi dưỡng” cậu bé thanh mai trúc mã.Cho cậu ấy ăn, chơi bóng cùng cậu ấy, dạy cậu ấy giữ “đạo đức đàn ông.”Sau này, có một cô gái tỏ tình với cậu ấy.Cậu trúc mã: “Xin lỗi, tôi đã có chủ từ năm 6 tuổi rồi!”

Độ Hành Chu

Độ Hành Chu   Hệ thống yêu cầu ta cứu rỗi nhân vật nhân vật phản diện, nhưng ta lại là một người mắc chứng sợ giao tiếp. Cũng may, ta nhanh trí đổi lấy một chiếc áo choàng tàng hình từ hệ thống. Vì thế—— Lúc nhân vật phản diện mới sáu tuổi, đói bụng trong ngôi miếu đổ nát, một chiếc bánh lớn bỗng từ trên trời bay tới trước mặt hắn. Nhân vật phản diện: “?” Mười sáu tuổi, khi nhân vật phản diện trên chiến trường suýt mất mạng, kẻ địch lại bất thình lình ngã xuống. Nhân vật phản diện: “??” Sau này. Khi thiếu niên nghèo túng đã trở thành kẻ công thành danh toại, ta định rời đi. Nhưng đêm ta muốn đi, hắn lại rơi xuống nước. Ta không nhịn được, lao xuống cứu, nào ngờ bị hắn giữ chặt cổ tay. Ánh mắt thiếu niên đen láy sáng ngời, từng câu từng chữ, vừa thành kính vừa nóng bỏng: “Cuối cùng, ta cũng gặp được người, thần minh của ta.”

Khương Mộng

Khương Mộng Sau khi hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, ta chỉ cần chết đi là có thể rời khỏi thế giới này. Thế nhưng, khi ta treo mình trên dải lụa trắng, Tiêu Tự – kẻ luôn chán ghét ta – lại như phát điên ôm ta xuống. Hắn gầm lên, giọng khàn đặc: “Khương Mộng, nàng nhất định phải tận mắt chứng kiến trẫm và Vân Nhi thành thân, nàng không được chết!” Ta ngước đôi mắt trống rỗng lên, trước mắt chỉ là một mảnh mơ hồ. Lúc đỡ đao cho Tiêu Tự, ta trúng phải kịch độc, đôi mắt đã hoàn toàn mù lòa. “Sao ta có thể tận mắt nhìn chàng thành thân được chứ?”

Nhất Chu Tuyết

Nhất Chu Tuyết “Thôi được, ta gả.” Khi nói câu này, trong lòng ta bỗng nhiên thả lỏng, chẳng có gì to tát cả, đây cũng có thể coi là phúc phận của ta, đúng không?

BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA LỤC CẢNH LÀ TA

Ta là bạch nguyệt quang của Lục Cảnh thời niên thiếu.Và người thế thân cho ta, sắp chết rồi.Lục Cảnh ngày đêm ở bên cạnh nàng, thậm chí còn muốn ta nhường lại vị trí chính thất cho nàng.Chàng nói: “Tống Cửu Cửu, nàng còn tranh giành gì với một người sắp chết?”“Nhưng Lục Cảnh, ngày đó là chàng chủ động cầu thân, vị trí chính thất này cũng là chàng muốn dành cho ta.”

PHẢI LÒNG SOÁI CA Ở CĂNG TIN

Tôi nghi ngờ nghiêm trọng rằng anh chàng múc đồ ăn ở căng-tin trường mình đang thầm thích tôi.Bằng chứng là… mỗi lần anh ấy múc đồ ăn cho tôi, tay chưa bao giờ run, mà suất nào cũng nhiều đến mức tràn ra ngoài.Vì chuyện này, mấy đứa bạn cùng phòng cứ hay kêu trời kêu đất, còn nghi ngờ gu thẩm mỹ của anh ấy—Họ đồng loạt cho rằng tôi không xứng với anh chàng cao ráo, chân dài, ngũ quan thanh tú kia chút nào.Theo như tôi tìm hiểu, anh ấy cũng là sinh viên của trường, hình như còn là đàn anh trên tôi một khóa, đi làm thêm ở căng-tin để kiếm thêm thu nhập.Sau gần một tháng bị bạn bè xúi giục không ngừng, tôi cuối cùng cũng gom đủ dũng khí đi tỏ tình với anh.Gần nước gần lửa thì ấm trước, gần trai đẹp thì phải hành động sớm chứ, người ta “bật đèn xanh” rõ ràng vậy rồi, tôi còn ngại ngùng gì nữa?

NGƯỜI LỚN TUỔI MỚI BIẾT THƯƠNG EM

Cha tôi vì muốn trả nợ đã lên kế hoạch đưa tôi đến một nơi ăn chơi của giới thượng lưu ở kinh thành.May mắn thay, thanh mai trúc mã của tôi cũng có mặt ở đó. Đúng lúc tôi định nhờ anh ấy cứu mình, trước mắt tôi bỗng hiện lên vài dòng chữ:【Tội nghiệp nữ chính, đừng mong đợi gì ở thanh mai trúc mã của cô. Anh ta đang lên kế hoạch lấy trái tim của cô để cứu ánh trăng sáng của mình đấy.】【Mau cầu cứu người đàn ông ngồi bên trái, người đó lớn tuổi hơn và biết trân trọng người khác.】【Đừng do dự, anh ta chính là vì cô mà đến.】【Đừng để vẻ ngoài dữ dằn của anh ta hù dọa, chỉ cần gọi một tiếng “Cố gia”, anh ta sẵn sàng vì cô mà đánh đổi cả mạng sống.】Không chút do dự, tôi lăn lộn bò đến chân người đàn ông mà dòng chữ chỉ dẫn, cười khổ cầu xin:“Cố gia, xin ngài thương tôi.”

Quên Đi

Quên Đi Một cô gái theo đuổi bạn trai tôi suốt bảy năm, bạn trai tôi luôn biết điều đó, và vô cùng chán ghét cô ấy. Thế nhưng khi cô gái ấy thất bại, sắp bị “xóa sổ”, bạn trai tôi lại như phát đi//ên lao đến cứu cô ấy, bỏ mặc tôi một mình trong buổi tiệc đính hôn. Anh ta nói, cô gái đó đã yêu anh suốt bảy năm, không nên có kết cục thê thảm như vậy. Nhưng điều anh ta không biết là, ngay khoảnh khắc anh ta bước ra khỏi cửa buổi tiệc đính hôn, chiến lược theo đuổi của tôi cũng thất bại rồi, mà hình phạt chính là – quên anh ta.

Quên Đi

Chương 4
181
Hệ Thống
New với em không?

New với em không? Lúc đang quẩy trong bar, tôi gặp một anh đẹp trai học giỏi cùng trường. Khói thuốc lượn lờ, tôi nheo mắt hỏi: “Làm không?” Anh đẹp trai nhướng mày, lười biếng nằm dài trên ghế sofa ra hiệu tôi nói tiếp. Tôi phấn khích muốn điên, lập tức móc từ trong túi ra một quyển bài tập: “Toán cao cấp, làm đi.” Rồi tôi vung một xấp tiền ra. Anh ấy khẽ cười, không thèm lấy tiền mà viết hết bài cho tôi. Kết quả là hôm sau, giáo sư gọi tôi lên văn phòng, vỗ vai anh đẹp trai đứng cạnh: “Đây là sinh viên mà hôm qua em nói đã thuê trong bar để làm bài tập đó hả?”