Danh sách truyện hot gần đây
Lão chồng tỷ phú tôi chết rồi, không để lại cho tôi một xu nào.Tôi tức giận đến chết đi sống lại, nhưng lại phải ôm chặt lấy hai đứa con kế.Con trai út, Kỳ Dục, ngoan ngoãn và bám lấy tôi, hoàn toàn không có chút phản kháng của một học sinh trung học.Nhưng con trai lớn, Kỳ Thâm, lại lạnh lùng và xa lánh tôi, thậm chí không cho tôi bước vào văn phòng tổng giám đốc của anh ta.Tôi tưởng anh ta ghét tôi đến cực điểm, cho đến tối hôm diễn ra tang lễ.Kỳ Dục đỏ mắt, tội nghiệp và đáng thương:“Mẹ nhỏ, con sợ lắm, ôm con ngủ có được không?”Còn nửa đêm, Kỳ Thâm bò lên giường tôi:“Nếu nó có thể, tại sao tôi lại không thể?”“Mẹ nhỏ không được thiên vị.”
Nhà họ Hoắc nhận nuôi một cô gái mồ côi.Vừa đến, cô ấy đã hùng hổ tuyên bố với tôi:“Tôi không giống các người, những kẻ sinh ra đã ngậm thìa vàng trong miệng.”Cô ta tự cho mình là cao quý, và đã đắc tội với tất cả mọi người trong trường học quý tộc.Thế nhưng đối tượng liên hôn của tôi, Hoắc Cảnh Thâm, lại chất vấn tôi:“Tại sao em lại không thể chấp nhận Nghệ Nhu? Chúng ta chấm dứt hôn ước này thôi.”Anh ta tưởng rằng tôi không thể sống thiếu anh ta.Nhưng anh ta không biết rằng trong trò chơi quyền lực của các gia đình giàu có này, ngay từ lúc anh ta đứng cạnh Bạch Nghệ Nhu, anh ta đã bị loại khỏi cuộc chơi.
Sau khi thi đại học xong, tôi quay lại trường để thu dọn đồ đạc, trên bàn của tôi có một cuốn nhật ký.Không phải của tôi, nhưng lại viết tên tôi, một cuốn dày cộm ẩn chứa cả thanh xuân, là cuốn nhật ký của một chàng trai đã thầm thích tôi suốt ba năm.Trong những năm tháng tuổi 17 rực rỡ, giữa những khoảnh khắc mà tôi luôn nghĩ rằng tuổi trẻ của mình thật tầm thường, hóa ra có người đã thích tôi đến vậy.
Quên Đi Một cô gái theo đuổi bạn trai tôi suốt bảy năm, bạn trai tôi luôn biết điều đó, và vô cùng chán ghét cô ấy. Thế nhưng khi cô gái ấy thất bại, sắp bị “xóa sổ”, bạn trai tôi lại như phát đi//ên lao đến cứu cô ấy, bỏ mặc tôi một mình trong buổi tiệc đính hôn. Anh ta nói, cô gái đó đã yêu anh suốt bảy năm, không nên có kết cục thê thảm như vậy. Nhưng điều anh ta không biết là, ngay khoảnh khắc anh ta bước ra khỏi cửa buổi tiệc đính hôn, chiến lược theo đuổi của tôi cũng thất bại rồi, mà hình phạt chính là – quên anh ta.
Sự Cứu Rỗi Của Thiên Kim Giả! Một ngày trước sinh nhật thứ 18, anh trai dẫn về một cô gái, nói với tôi: “ Trình Nguyệt, em vốn không phải con gái ruột nhà họ Trình, Ngữ Thanh mới là con gái ruột nhà họ”. Tôi đứng trong phòng khách lớn như vậy, tiếng nói lạnh lùng ấy vang vọng trong đầu khiến tôi phải mất một phút mới định thần lại và hiểu được ý nghĩa trong lời nói của anh. Cô gái được anh trai tôi bảo vệ phía sau lưng rụt rè ngó đầu ra ngoài, lúng túng nhìn quanh ngôi biệt thự tráng lệ của nhà họ Trình, cũng là ngôi nhà mới của cô ấy, dè dặt nhưng thoáng chút ranh mãnh trên gương mặt. Còn tôi, nhìn thấy khuôn mặt cười bệnh hoạn của anh trai tôi, Trình Thần, trong lòng chỉ cảm thấy bơ vơ và lạc lõng vô cùng. Nếu tôi biết rằng mình chỉ đang ở trong một cuốn tiểu thuyết đầy tàn bạo, tất cả những điều này chỉ là giả thì tôi nhất định sẽ không buồn đến thế.
Nương Nương Giá Đáo! Kiếp trước, ta là một tên bạo quan, sau khi chết, âm phủ phán rằng ta giết chóc quá nhiều, nên trừng phạt kiếp sau làm nữ nhân. Ta chẳng hề để tâm, khi đi qua cầu Nại Hà còn đá lật cả nồi canh của Mạnh Bà, chẳng uống lấy một ngụm. Nhìn gương mặt hoa nhường nguyệt thẹn trong gương, ta khẽ cười lạnh: Đây mà gọi là trừng phạt sao? Rồi sau đó, ta vào cung. Hoàng thượng: “Mỹ nhân, làm sủng phi không tốt sao? Sao nàng lại muốn trở thành cô cô chấp hình của Thận Hình Ti vậy?”
Mười Sáu Năm Hư Tình Giả Ý Người ôn văn nhã nhặn như phu quân của ta lại dùng của hồi môn của ta để nuôi dưỡng ngoại thất suốt mười sáu năm.Đứa con trai nhỏ mà ta hết lòng dạy dỗ không chỉ là con riêng của ngoại thất;Mà còn căm hận ta ngăn cản bọn họ đoàn tụ, ngày đêm mong muốn ta ch.ết đi.Tâm ta như tro tàn, chỉ cảm thấy cuộc đời này không còn hy vọng.Khi định rút trâm tự vẫn, ta bỗng chốc tỉnh ngộ.Nếu ta tự sát, chẳng phải là để cho gian phu dâm phụ nhởn nhơ sung sướng sao?Chờ gì đến kiếp sau? Đời này ta phải báo thù!
Trở Lại Không Phải Để Làm Thiên Kim Sau mười bốn năm mất tích, cuối cùng tôi cũng được ba mẹ ruột đưa về nhà. Trong bữa tiệc trở về, bạn bè danh viện của em gái cười nhạo tôi lớn lên trong khe núi. Nói tôi chưa từng trải qua việc đời. Cho dù bay lên đầu cành cũng vẫn là gà rừng. Nhưng cô ta không biết. Tôi chưa bao giờ cần bay vào hào môn để làm thiên kim. Viên ngọc lam giá trị liên thành bên hông kia, đã đủ biểu lộ thân phận của tôi.
Tình Duyên Ngàn Năm Của Hoàng Đế Và Quý Phi Ta là sủng phi của hoàng đế. Sau khi chết một nghìn năm, mộ của ta bị người ta đào lên. Một nhát xẻng của máy xúc đã làm hỏng phượng quan mà ta đã tranh sủng rất lâu mới có được. Ta tức giận đến nỗi đội mồ sống dậy, chạy quanh công trường truy đuổi mọi người như điên. Kết quả là bị một đạo sĩ đi ngang qua thu vào trong hồ lô. Đang lúc ta suy nghĩ cách đục một lỗ trên hồ lô để trốn ra ngoài thì bên tai ta vang lên một tiếng nói thầm. [Thứ này trông giống hệt quý phi chết yểu của ta, chỉ có điều con mắt có hơi đỏ.] Mắt ta đỏ ư? Mắt ta đỏ còn không phải vì bị chọc tức à! Không phải, khoan đã, giọng nói này… Ta kinh hoàng ngẩng đầu nhìn khuôn mặt của đạo sĩ. Bệ hạ, người giấu diếm ta tu luyện tà thuật trường sinh bất lão đúng không?
Cháu Gái Tôi Không Là Nữ Chính Trước lúc lâm chung, trước mắt ta vụt qua mấy dòng chữ kỳ lạ: 【Lão thái quân đừng chết mà, người là người thân cuối cùng của Gia Nghi đấy!】 【Hu hu hu, lão thái quân mà chết, Dục vương nhất định sẽ giáng Gia Nghi xuống làm thiếp, nàng ấy sẽ bị bắt nạt thảm lắm lắm.】 【Lão thái quân mau dậy cứu Gia Nghi đi, giờ nàng ấy vẫn còn đang quỳ trong tuyết, nếu thêm một canh giờ nữa thì đứa nhỏ trong bụng e là không giữ được!】 Gì cơ? Cháu gái ta bị bắt nạt à? Ta hộc ra một ngụm máu đen, đột ngột ngồi bật dậy khỏi giường: “Nhanh, mang Trường Minh Thương* của ta đến đây!” (*Trường Minh Thương: tên cây thương của bà, có thể hiểu là vũ khí trấn gia hoặc biểu tượng chiến tích thời trẻ)
Cha tôi vì muốn trả nợ đã lên kế hoạch đưa tôi đến một nơi ăn chơi của giới thượng lưu ở kinh thành.May mắn thay, thanh mai trúc mã của tôi cũng có mặt ở đó. Đúng lúc tôi định nhờ anh ấy cứu mình, trước mắt tôi bỗng hiện lên vài dòng chữ:【Tội nghiệp nữ chính, đừng mong đợi gì ở thanh mai trúc mã của cô. Anh ta đang lên kế hoạch lấy trái tim của cô để cứu ánh trăng sáng của mình đấy.】【Mau cầu cứu người đàn ông ngồi bên trái, người đó lớn tuổi hơn và biết trân trọng người khác.】【Đừng do dự, anh ta chính là vì cô mà đến.】【Đừng để vẻ ngoài dữ dằn của anh ta hù dọa, chỉ cần gọi một tiếng “Cố gia”, anh ta sẵn sàng vì cô mà đánh đổi cả mạng sống.】Không chút do dự, tôi lăn lộn bò đến chân người đàn ông mà dòng chữ chỉ dẫn, cười khổ cầu xin:“Cố gia, xin ngài thương tôi.”
Ta và Ninh Vương đã thành thân.Vào đêm động phòng hoa chúc, chàng ấy ép ta phải lập lời thề.Đó là….Ba năm sau ta nhất định phải cùng chàng hòa ly.Vì Ninh Vương là người có tính tình khó lường, âm u và lạnh lùng.Nên ta không dám nhiều lời, vội vàng đáp ứng.Về sau, chàng trở thành Thái tử, ba năm kỳ hạn cũng sắp đến.Ta thăm dò hỏi: “Khi thiếp rời đi, chàng có ban cho thiếp ngân lượng không?”Chàng ấy liếc nhìn ta một cái đáp:“Ừ.”Ta lại hỏi: “Vậy còn cửa hàng? Hoặc là điền trang.”Chàng đột nhiên cười nói: “Nàng có từng nghĩ tới việc không hòa ly với ta không?Nếu như vậy, tất cả mọi thứ mà ta có đều là của nàng.”Ta: “Hả?”Chàng cúi người lại gần ta, nhẹ nhàng dụ dỗ: “Bao gồm cả ta.”