Danh sách truyện hot gần đây
Uyên Ương Ân Ái Trúc mã của ta là một người què. Hắn bị ta đánh què. Còn ta, là một đứa ngốc. Bị hắn đập ngốc. Hai nhà bàn bạc, một người què, một kẻ ngốc. Gộp lại thành một đôi cho xong. Thế là, ta chảy nước miếng, hắn lê cái chân què. Chúng ta bái đường thành thân, trở thành phu thê. Nhưng sau khi thành thân, ta lại thông minh tuyệt đỉnh, còn hắn thì đi lại như bay. Hai chúng ta nhìn nhau, đồng thanh chất vấn: “Ngươi giả bộ đấy à?!”
Công Chúa An Ninh Tiệc sinh thần, người người chúc ta công chúa thiên tuế, duy chỉ không thấy phò mã của ta – Cố Thừa Uyên. Tìm đến hậu viện, mới thấy hắn đang đứng đối diện cùng một nha hoàn. Đôi mắt xưa nay vốn lạnh nhạt kia, lúc này lại tràn đầy thương xót. “Ta làm sao xứng để nàng vì ta mạo hiểm? Nay ta đã không còn xứng với nàng nữa rồi.” Nữ tử nhào vào lòng hắn: “Ta không ngại việc Thừa Uyên ca ca từng thành thân với người khác.” Thì ra, trong mắt hắn, ta là một vết nhơ. Ta cầu phụ hoàng phong hắn làm phò mã, ban cho tiền đồ, giúp hắn quyền thế, mà đối với hắn, tất cả chỉ là sỉ nhục. Trong lúc thất thần, một bàn tay lạnh như băng nhẹ nhàng che lấy mắt ta. “Công chúa kim chi ngọc diệp, chớ nên nhìn thứ bẩn thỉu như vậy.” Ta ngửi thấy hương khí trên người y, nhận ra người vừa đến chính là cửu thiên tuế quyền khuynh triều dã. Về sau, Cố Thừa Uyên níu chặt lấy tà váy ta, đôi mắt đỏ hoe: “Công chúa thà chọn một hoạn quan, cũng không chọn ta sao?”
Cha, Xin Đừng Tạo Phản! Cha ta ở biên cương vụng trộm nuôi sáu vạn quân Thiết Kỵ, bị Hoàng đế phát hiện. Cẩm Y Vệ từ kinh thành đến truyền thánh chỉ, bắt cha ta giao binh quyền. Cha ta vứt thánh chỉ xuống đất, quát lớn một câu: “Vô lý, cẩu Hoàng đế, lại hoài nghi đến trên đầu trẫm!” Cẩm Y Vệ lập tức sa sầm mặt. Ta sợ đến mức nhảy dựng lên ba thước. Cha, con thay chín tộc chúng ta cảm ơn cha.
Trước khi kết hôn, anh ấy vẻ mặt đầy khó chịu nói với tôi: “ sau khi cưới, chúng ta sẽ không can thiệp vào cuộc sống của nhau.”Tôi mỉm cười nâng ly: “Nghe cũng ổn đấy.”Kể từ đó, hôn nhân trở thành một cuộc đấu trí, ai nghiêm túc trước thì sẽ thua.Về sau, vào ngày sinh nhật tôi, anh hạ ánh mắt xuống, giọng điệu đầy năn nỉ:“Anh chịu thua rồi, đừng chơi nữa, được không?”
Thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh – Chu Tuần – bị hạ thuốc rồi bị đưa nhầm đến giường tôi.Để tỏ lòng áy náy, tôi để lại… 300 tệ trên đầu giường cho anh ta. Lần tái ngộ, anh ấy đã là cấp trên trực tiếp của tôi.Ánh mắt nhìn tôi như muốn nói điều gì đó, nhưng lại thôi. “Trợ lý Trình, chúng ta… đã từng gặp nhau phải không?” Tôi còn chưa kịp đáp, trước mắt liền hiện ra mấy dòng bình luận bay lơ lửng:【Nữ phụ và nam chính cuối cùng cũng tái ngộ!】【Nữ phụ mau chạy đi! Đợi nam chính phát hiện cô là người đêm đó thì xong đời đấy!】 Tôi: Ủa?
Nửa đêm lướt mạng, tôi vô tình xem được một video đời thường của anh chàng điển trai.Nhìn gương mặt đẹp như tượng tạc của anh chàng da trắng lạnh lùng trong video, tôi không nhịn được mà phải để lại bình luận.“Nếu được gả cho người như thế này, dù có ở biệt thự, lái xe sang tôi cũng chịu.”Anh chàng đáp lại: “Em đúng là vất vả quá rồi nhỉ.”
Tôi là quân sư tình yêu của cô bạn thân.Dưới sự chỉ đạo của tôi, cô ấy và nam thần của trường đã thân thiết với nhau hơn rồi, đang trong giai đoạn mập mờ, tiến thoái lưỡng nan.Một ngày nọ, tôi nhận được một yêu cầu kết bạn:【Tôi là bạn thân của đối tượng mập mờ với bạn thân của cô, cũng là quân sư của cậu ta.】【Thương lượng chút nhé, cô đừng bày trò nữa, thằng nhóc kia sắp bị câu thành cá môi vẩu luôn rồi.】【Chúng ta tạm đình chiến được không?】Sau này, bạn thân của tôi và nam thần của cô ấy đi hẹn hò về. Hai người bọn họ ngại ngùng đi cạnh nhau, đến tay còn không dám nắm. Thế nhưng lại tình cờ bắt gặp tôi và cậu ấy đang hôn nhau đắm đuối trên con đường nhỏ ngoài trường.“…”
Sau một hôm khi chia tay, bạn trai cũ của tôi đã tìm được bạn gái mới.Anh ta thực sự không có khoảng cách nào giữa hai mối quan hệ hay sao ??1Tại buổi tiệc tốt nghiệp của trường, tôi chặn đường Lộ Hoài ở góc khuất cầu thang.Anh ta có vẻ hơi bực bội, kéo cổ áo và nhìn xuống tôi.“Tôi hỏi anh, người phụ nữ lúc nãy cọ sát vào anh, cứ như muốn dán cả người vào anh là ai?”“Bạn gái của tôi.” Anh trả lời một cách thản nhiên.“Lộ Hoài, chúng ta mới chia tay hôm qua thôi.”“Thì sao?”Người trước mặt từ từ gỡ tay tôi khỏi chiếc cà vạt của anh, cười khẩy một tiếng.“Tôi đã nói rồi, đừng hối hận.”
Lén in truyện H, ai ngờ lại kết nối nhầm máy in của sếp.“Làm sếp, có lúc thật sự rất bất lực.”Anh ấy nhìn chồng giấy dày cộp hơn hai trăm trang của “Đẩy ngã tổng tài lạnh lùng (H)”, ánh mắt phức tạp.“Thư ký Tô, não cô bị mấy thứ này làm hỏng rồi à?”Nhưng chưa đầy bao lâu, anh ấy lại gõ cửa phòng tôi.“Thư ký Tô, truyện này có vài chỗ không thực tế lắm.“Mở cửa ra, chúng ta trao đổi chi tiết một chút.”
Cảm Ơn Vì Đã Chọn Em Kết quả thi đại học đã có, tôi được 715 điểm. Mở trang web đăng ký nguyện vọng, tôi đang định điền vào Đại học Thanh Hoa hoặc Bắc Đại. Đột nhiên, trước mắt tôi hiện lên từng dòng chữ: 【Con gái đừng nộp đơn vào Thanh Bắc, con sẽ rất thảm đó】 【Tuyệt đối đừng chọn đại học chính quy, học cao đẳng mới là lựa chọn đúng】 【Đúng rồi, chọn một trường cao đẳng nghề mà học, cuộc đời con mới lên đến đỉnh cao】 Nhìn những dòng chữ đó, tôi lạnh lùng cười khẩy. Đồ ngu, đầu óc tôi vẫn bình thường, làm sao có thể tin rằng học cao đẳng lại hơn Thanh Bắc? Rõ ràng là mấy dòng phụ đề ác ý định lừa tôi. Sau kỳ thi đại học, tôi đọc không ít truyện phản phụ đề, rất có thể đây là trò của cô bạn cùng bàn học dốt nhưng thích chơi nổi hoa khôi lớp của tôi. Tôi giơ tay đấm bay mấy dòng chữ, rồi kiên quyết điền “Đại học Thanh Bắc” vào bảng nguyện vọng. Quả nhiên, tôi đậu một cách dễ dàng. Không ngờ, đúng như lời những dòng chữ kia cảnh báo cuối cùng tôi chết thảm ở Đại học Thanh Bắc. Ba mẹ không chịu nổi cú sốc, một người phát điên, một người đột tử. Mở mắt lần nữa, vẫn là khoảnh khắc tôi chuẩn bị điền nguyện vọng, và mấy dòng chữ ấy lại hiện ra.
Nữ sinh được thanh mai trúc mã tài trợ Năm tôi học lớp 10, một nữ sinh nghèo do thanh mai trúc mã của tôi tài trợ chuyển đến trường chúng tôi. Cô ấy bình thường, quê mùa, có chút rụt rè, nhưng trong đôi mắt lại cẩn thận che giấu tình cảm dành cho Tiêu Vân Trạch. Mọi người trong trường đều cười nhạo cô ấy si tâm vọng tưởng, còn nghiêm túc nhắc nhở tôi: “Niệm Sơ, cậu phải cẩn thận đấy, Tiêu Vân Trạch mà dính vào Vệ Tiểu Hoa thì chẳng khác nào dính phải keo con voi, dứt mãi cũng không ra.” “Có một người ngày nào cũng bám theo trúc mã của mình như thế, thật là buồn nôn.” “Đúng vậy, Niệm Sơ, không sợ trộm cắp, chỉ sợ kẻ luôn nhòm ngó. Sớm muộn gì cậu cũng sẽ vấp ngã vì Vệ Tiểu Hoa thôi.” Người nói câu này dường như cũng cảm thấy có chút hoang đường, nên lại bổ sung: “Nhưng mà chuyện đó cũng không thể nào xảy ra, ai lại vì Vệ Tiểu Hoa mà từ bỏ cậu chứ? Trừ khi là điên rồi.” Tôi không nói gì.
Sau nhiều năm chia tay với bạn trai cũ, tôi bị hiểu nhầm là gái đứng đường.Khi đó, tôi đang như Quan Công múa đao xả thịt heo bên vỉa hè.Bạn thân tôi gọi điện cho tôi trong buổi họp lớp cấp ba, chẳng may bật loa ngoài.Tôi nghiêng đầu, kẹp điện thoại vào tai, nói: “Có khách đến rồi, nói chuyện sau nhé.”Bạn trai cũ – nam thần cấp ba Trần Tần – đang ngồi bên cạnh, nghe vậy thì tay trên bàn siết chặt, ánh mắt lập tức thay đổi.“Cô ấy… bây giờ đang làm gì?”“Cô ấy á, haizz, đứng bên đường bán thịt đó mà,” bạn thân tôi – Lý Giai – vô tư trả lời.“Cái gì… đứng bên đường… bán thịt?”Trần Tần trừng mắt kinh ngạc, đập bàn bật dậy!“Là đường nào!?”