Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Gặp Lại Rồi

Gặp Lại Rồi Tôi đã biến mất suốt ba năm, và trong suốt ba năm đó, Giang Yến không ngừng tìm kiếm tôi.Lần gặp lại, là khi tôi giả làm bạn gái của em trai trong buổi tụ họp bạn học của nó, để giúp nó giữ thể diện.Khi nhìn thấy tôi gắp thức ăn cho em trai, anh ta ghen đến phát điên, nở nụ cười lạnh, trước mặt mọi người cố ý khiến tôi bẽ mặt:“Già rồi mà còn ăn cỏ non, Hứa Nhiễm, cô không biết xấu hổ à?”Tôi nhìn về phía cô gái đang nắm chặt vạt áo anh ta, ánh mắt ngơ ngác như nai con, giống hệt tôi của ngày xưa.Tôi cố kiềm chế cánh tay đang run rẩy, gắng gượng bình tĩnh, nhẹ nhàng vuốt má em trai:“Cỏ non ngon mà.”“Anh cũng thấy thế, đúng không?”

Cảm Xúc Người Rắn

Cảm Xúc Người Rắn Thời điểm ta đang giặt quần áo, trên mặt nước bỗng nhiên trôi đến một mỹ thiếu niên sắp chết. Về sau hắn trở thành phu quân của ta. Nhưng vừa biết tin ta có thai, hắn liền mất tích. Nửa năm sau, quan phủ đưa ta vào cung. Ta bị giam cầm, chịu đủ mọi sự lạnh lẽo, đói khát và nhục nhã, cùng với đứa trẻ trong bụng cùng nhau chết thảm. Chỉ vì thế nhân giai truyền hắn đăng cơ là do được trời ban mệnh, được thần linh phù hộ. Chuyện ở Đào thôn căn bản không thể tồn tại. Mở mắt lần nữa, lại ở Đào thôn, vạn vật hồi sinh. Tiểu đồng bọn đang gọi ta cùng nhau đi giặt quần áo ở Đào khê. Ta hét lớn: “Không ai được đi cả! Mùa xuân đẹp như thế này, giặt quần áo làm gì? “Ta làm cho các ngươi một suất bánh tráng cuốn nhé!” Ha ha, đã được trời ban mệnh thì cứ để trời cứu hắn đi.

Con Gái Cũng Là Con

Con Gái Cũng Là Con Nhà tôi vì giải tỏa mà được bồi thường mười căn nhà, ba mẹ ban đầu nói rõ là tôi và anh trai mỗi người một nửa. Nhưng chị dâu vừa sinh xong đứa cháu gái lại bắt ba mẹ tôi phải chuyển hết 10 căn nhà sang tên cháu. Nếu không thì sau này sẽ không phụng dưỡng ba mẹ, còn dọa sẽ để con gái mang họ mẹ. Ba mẹ tôi thấy chuyện này không ổn, cảm thấy chị dâu có phần quá đáng, nhưng lại không nỡ để cháu gái mang họ khác. Đúng lúc, tôi cũng có một cô con gái. Hơn nữa, vợ chồng tôi hoàn toàn sẵn lòng để con gái mang họ nhà ngoại!  

CƠN MƯA MÙA HÈ

Sau một hôm khi chia tay, bạn trai cũ của tôi đã tìm được bạn gái mới.Anh ta thực sự không có khoảng cách nào giữa hai mối quan hệ hay sao ??1Tại buổi tiệc tốt nghiệp của trường, tôi chặn đường Lộ Hoài ở góc khuất cầu thang.Anh ta có vẻ hơi bực bội, kéo cổ áo và nhìn xuống tôi.“Tôi hỏi anh, người phụ nữ lúc nãy cọ sát vào anh, cứ như muốn dán cả người vào anh là ai?”“Bạn gái của tôi.” Anh trả lời một cách thản nhiên.“Lộ Hoài, chúng ta mới chia tay hôm qua thôi.”“Thì sao?”Người trước mặt từ từ gỡ tay tôi khỏi chiếc cà vạt của anh, cười khẩy một tiếng.“Tôi đã nói rồi, đừng hối hận.”

SAU CHIA TAY VỚI BẠN TRAI CŨ , TÔI BỊ HIỂU NHẦM LÀ GÁI ĐỨNG ĐƯỜNG

Sau nhiều năm chia tay với bạn trai cũ, tôi bị hiểu nhầm là gái đứng đường.Khi đó, tôi đang như Quan Công múa đao xả thịt heo bên vỉa hè.Bạn thân tôi gọi điện cho tôi trong buổi họp lớp cấp ba, chẳng may bật loa ngoài.Tôi nghiêng đầu, kẹp điện thoại vào tai, nói: “Có khách đến rồi, nói chuyện sau nhé.”Bạn trai cũ – nam thần cấp ba Trần Tần – đang ngồi bên cạnh, nghe vậy thì tay trên bàn siết chặt, ánh mắt lập tức thay đổi.“Cô ấy… bây giờ đang làm gì?”“Cô ấy á, haizz, đứng bên đường bán thịt đó mà,” bạn thân tôi – Lý Giai – vô tư trả lời.“Cái gì… đứng bên đường… bán thịt?”Trần Tần trừng mắt kinh ngạc, đập bàn bật dậy!“Là đường nào!?”

BỊ SẾP BẮT GẶP ĐANG ĐỌC TRUYỆN H

Lén in truyện H, ai ngờ lại kết nối nhầm máy in của sếp.“Làm sếp, có lúc thật sự rất bất lực.”Anh ấy nhìn chồng giấy dày cộp hơn hai trăm trang của “Đẩy ngã tổng tài lạnh lùng (H)”, ánh mắt phức tạp.“Thư ký Tô, não cô bị mấy thứ này làm hỏng rồi à?”Nhưng chưa đầy bao lâu, anh ấy lại gõ cửa phòng tôi.“Thư ký Tô, truyện này có vài chỗ không thực tế lắm.“Mở cửa ra, chúng ta trao đổi chi tiết một chút.”

KẺ THÙ CỦA TÔI PHÁ SẢN RỒI

Kẻ thù của tôi phá sản rồi, ba tôi hỏi tôi có muốn giúp anh ta một tay không.Giỡn kiểu gì vậy!Tôi đã tỏ tình với Nghiêm Húc không biết bao nhiêu lần, toàn bị từ chối, từ yêu thành hận, tôi biến thành ‘nữ vương thương trường’ trong giới kinh doanh.Thế mà ngày hôm sau, anh ta xuất hiện trong bộ vest chỉnh tề, giọng nói trầm thấp và lười biếng: “Tôi vừa giúp cậu chốt hợp đồng triệu đô, chắc cậu không định đuổi tôi đi đấy chứ?”Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẹp mê hồn đó, tôi khó kiềm chế sự rung động trong lòng.Ai ngờ giây sau, một đứa bé giống Nghiêm Húc y như đúc ôm chặt lấy chân tôi.“Cô xinh đẹp, nhận cháu và ba cháu đi, xin cô đấy!”

NHÌN LẠI ĐỂ BIẾT ANH YÊU EM

Tôi đã thích Lệ Hoài Kinh mười năm, kết hôn thương mại với anh ấy bốn năm, chúng tôi có một con trai ba tuổi, và trong bụng còn một em bé sáu tuần.Nhưng ánh trăng sáng trong lòng anh ấy lại không phải là tôi.Tôi từng nghĩ rằng với điều kiện ưu việt của bản thân, tôi có thể làm tan chảy trái tim anh ấy. Thực ra, đó chỉ là sự tự tin mù quáng của tôi.Sau khi kết hôn, ngoài những lúc trên giường, anh ấy chưa từng thể hiện chút tình cảm nào với tôi.Lúc nào anh ấy cũng giữ dáng vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị, không dễ gần.Một tháng trước, tôi lấy hết can đảm đề nghị ly hôn với anh ấy.Anh ấy lại lạnh mặt hỏi: “Tại sao?”Tôi nói: “Không còn yêu nữa.” Anh ấy tức giận đến mức đập cửa bỏ đi.Tôi không hiểu, tôi chỉ muốn nhường chỗ cho ánh trăng sáng của anh ấy, anh ấy tức giận vì điều gì?Sau đó, khuôn mặt anh ấy không còn giữ được sự bình tĩnh, điềm đạm như trước nữa.Anh ấy siết chặt eo tôi, nhẹ nhàng cắn vào tai tôi thì thầm:“Tô Niệm Niệm, anh chỉ yêu em.”“Bốn năm trước, với năng lực của Lệ Hoài Kinh này, anh hoàn toàn không cần bất kỳ cuộc hôn nhân thương mại nào.”“Vợ à, gọi một tiếng ‘chồng’ nghe xem nào!”

Quý Phi

Quý Phi Ta có một bí mật. Từ khoảnh khắc chào đời, ta đã mang theo ký ức của kiếp trước. Bí mật ấy, ta vẫn luôn chôn giấu nơi đáy lòng, không dám hé lộ nửa phần. Cho đến năm ấy, ta tiến cung làm cung nữ. Bạn đồng phòng dặn ta ngàn vạn lần chớ trêu vào Thẩm Như Vân – Thẩm quý phi. Đó là một nữ nhân tàn nhẫn độc ác, người ch.t dưới tay nàng ta nhiều không đếm xuể. Nhưng ta không tin. Bởi vì ta đã từng nhìn thấy bức họa của Thẩm Như Vân, và nhận ra nàng – chính là nữ nhi kiếp trước của ta. Khi ta ch.t, con bé mới chỉ mười tuổi. Ta muốn biết, rốt cuộc là vì sao— một đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện, lại biến thành bộ dạng ma quỷ như ngày hôm nay…

Quý Phi

Chương 6
160
Cổ Đại
Người Thay Thế

Người Thay Thế *Pháo hôi: Đá lót đường, bia đỡ đạn cho nhân vật chính. Lúc phát hiện ra mình chỉ là người thay thế, tôi vừa mới bước xuống từ giường của Thẩm Thính Tứ. Trong không khí bỗng nhiên xuất hiện từng hàng từng hàng bình luận bay lơ lửng: “Tên pháo hôi* độc ác này cuối cùng cũng sắp bị ngược chết rồi, một chữ thôi: Sướng.” “Chỉ muốn xem cảnh bạch nguyệt quang và công gương vỡ lại lành, xin hãy tua nhanh, muốn xem cảnh lần nữa tái hợp của hai người họ!” “Nếu năm đó không phải cậu ta tự biên tự diễn cứu công, khiến công áy náy mà ở bên cậu ta, thì kiểu người con cưng của trời thế này sao có thể để mắt đến một đứa câm như vậy?” Phải rồi, một đứa câm không nơi nương tựa như tôi thế mà cũng có thể bị xem là pháo hôi độc ác. Tôi không để tâm. Nhưng hôm sau, Thẩm Thính Tứ – người lẽ ra phải đi công tác xa, lại đột nhiên xuất hiện ở sân bay.

Cảm Ơn Vì Đã Chọn Em

Cảm Ơn Vì Đã Chọn Em Kết quả thi đại học đã có, tôi được 715 điểm. Mở trang web đăng ký nguyện vọng, tôi đang định điền vào Đại học Thanh Hoa hoặc Bắc Đại. Đột nhiên, trước mắt tôi hiện lên từng dòng chữ: 【Con gái đừng nộp đơn vào Thanh Bắc, con sẽ rất thảm đó】 【Tuyệt đối đừng chọn đại học chính quy, học cao đẳng mới là lựa chọn đúng】 【Đúng rồi, chọn một trường cao đẳng nghề mà học, cuộc đời con mới lên đến đỉnh cao】 Nhìn những dòng chữ đó, tôi lạnh lùng cười khẩy. Đồ ngu, đầu óc tôi vẫn bình thường, làm sao có thể tin rằng học cao đẳng lại hơn Thanh Bắc? Rõ ràng là mấy dòng phụ đề ác ý định lừa tôi. Sau kỳ thi đại học, tôi đọc không ít truyện phản phụ đề, rất có thể đây là trò của cô bạn cùng bàn học dốt nhưng thích chơi nổi hoa khôi lớp của tôi. Tôi giơ tay đấm bay mấy dòng chữ, rồi kiên quyết điền “Đại học Thanh Bắc” vào bảng nguyện vọng. Quả nhiên, tôi đậu một cách dễ dàng. Không ngờ, đúng như lời những dòng chữ kia cảnh báo cuối cùng tôi chết thảm ở Đại học Thanh Bắc. Ba mẹ không chịu nổi cú sốc, một người phát điên, một người đột tử. Mở mắt lần nữa, vẫn là khoảnh khắc tôi chuẩn bị điền nguyện vọng, và mấy dòng chữ ấy lại hiện ra.

Nữ sinh được thanh mai trúc mã tài trợ

Nữ sinh được thanh mai trúc mã tài trợ Năm tôi học lớp 10, một nữ sinh nghèo do thanh mai trúc mã của tôi tài trợ chuyển đến trường chúng tôi. Cô ấy bình thường, quê mùa, có chút rụt rè, nhưng trong đôi mắt lại cẩn thận che giấu tình cảm dành cho Tiêu Vân Trạch. Mọi người trong trường đều cười nhạo cô ấy si tâm vọng tưởng, còn nghiêm túc nhắc nhở tôi: “Niệm Sơ, cậu phải cẩn thận đấy, Tiêu Vân Trạch mà dính vào Vệ Tiểu Hoa thì chẳng khác nào dính phải keo con voi, dứt mãi cũng không ra.” “Có một người ngày nào cũng bám theo trúc mã của mình như thế, thật là buồn nôn.” “Đúng vậy, Niệm Sơ, không sợ trộm cắp, chỉ sợ kẻ luôn nhòm ngó. Sớm muộn gì cậu cũng sẽ vấp ngã vì Vệ Tiểu Hoa thôi.” Người nói câu này dường như cũng cảm thấy có chút hoang đường, nên lại bổ sung: “Nhưng mà chuyện đó cũng không thể nào xảy ra, ai lại vì Vệ Tiểu Hoa mà từ bỏ cậu chứ? Trừ khi là điên rồi.” Tôi không nói gì.