Danh sách truyện hot gần đây
Quý Phi Ta có một bí mật. Từ khoảnh khắc chào đời, ta đã mang theo ký ức của kiếp trước. Bí mật ấy, ta vẫn luôn chôn giấu nơi đáy lòng, không dám hé lộ nửa phần. Cho đến năm ấy, ta tiến cung làm cung nữ. Bạn đồng phòng dặn ta ngàn vạn lần chớ trêu vào Thẩm Như Vân – Thẩm quý phi. Đó là một nữ nhân tàn nhẫn độc ác, người ch.t dưới tay nàng ta nhiều không đếm xuể. Nhưng ta không tin. Bởi vì ta đã từng nhìn thấy bức họa của Thẩm Như Vân, và nhận ra nàng – chính là nữ nhi kiếp trước của ta. Khi ta ch.t, con bé mới chỉ mười tuổi. Ta muốn biết, rốt cuộc là vì sao— một đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện, lại biến thành bộ dạng ma quỷ như ngày hôm nay…
Người Thay Thế *Pháo hôi: Đá lót đường, bia đỡ đạn cho nhân vật chính. Lúc phát hiện ra mình chỉ là người thay thế, tôi vừa mới bước xuống từ giường của Thẩm Thính Tứ. Trong không khí bỗng nhiên xuất hiện từng hàng từng hàng bình luận bay lơ lửng: “Tên pháo hôi* độc ác này cuối cùng cũng sắp bị ngược chết rồi, một chữ thôi: Sướng.” “Chỉ muốn xem cảnh bạch nguyệt quang và công gương vỡ lại lành, xin hãy tua nhanh, muốn xem cảnh lần nữa tái hợp của hai người họ!” “Nếu năm đó không phải cậu ta tự biên tự diễn cứu công, khiến công áy náy mà ở bên cậu ta, thì kiểu người con cưng của trời thế này sao có thể để mắt đến một đứa câm như vậy?” Phải rồi, một đứa câm không nơi nương tựa như tôi thế mà cũng có thể bị xem là pháo hôi độc ác. Tôi không để tâm. Nhưng hôm sau, Thẩm Thính Tứ – người lẽ ra phải đi công tác xa, lại đột nhiên xuất hiện ở sân bay.
Thính Ngân Lũ lớn, nạn đói hoành hành, để lo lộ phí lên kinh ứng thí, cha ta đã gói ghém bán ta và mẹ ta cho một gã bán hàng rong làm người ở bếp. Mẹ ta không chịu nổi nhục nhã, quay người nhảy vào dòng nước lũ cuồn cuộn. Nhiều năm sau, cha ta cuối cùng cũng trèo lên được chức vị cao, có cơ hội vào cung yết kiến Thánh thượng. Ngẩng đầu lên, ông ta nhìn thấy ta – người đã sớm ngồi vững trên long ỷ. Quần thần trong triều đồng loạt giận dữ nhìn ông ta đang đờ đẫn: “Đã gặp Nữ đế, cớ sao không quỳ?”
Minh Nguyệt Bất Quy “Bẩm, con nguyện ý gả đi ạ.” Ta đứng ở phía sau giơ tay lên. Phụ hoàng có rất nhiều công chúa, nhưng người được sủng ái nhất là trưởng công chúa Trường Ninh, con gái đầu tiên của người. Còn ta là người vô giá trị nhất, phụ hoàng có lẽ đã quên rằng người còn có một đứa con gái là ta. Triều ta yếu kém bị nước Liêu lớn mạnh xâm chiếm, chúng yêu cầu trưởng công chúa phải hòa thân. Trưởng công chúa ôn nhu hiền thục, lại đoan trang, người đã thầm thương trộm nhớ thầy dạy cờ vây, Chu tiên sinh từ lâu. Hai người tình sâu nghĩa nặng, nhưng nay lại phải chia ly vĩnh viễn.
Thế Tử Phi Hung Mãnh Ta sống lại vào ngày mới gả vào Hầu phủ. Biểu muội của phu quân hành lễ với ta. “Trân nhi bái kiến biểu tẩu!” Ta vội vàng đỡ nàng dậy, thuận tay bắt mạch cho nàng. “Đây chính là ngoại thất phu quân nuôi trong phủ phải không? Thật đúng là một người đẹp, mau đứng dậy đi! “Muội còn đang mang thai, đừng để mệt mỏi.” Khách khứa đầy sảnh: “???” Phu quân vừa kinh ngạc vừa tức giận. “Nàng nói bậy bạ gì vậy? Biểu muội còn trong sạch, sao nàng có thể vu khống…” Biểu muội vẻ mặt tủi thân đột nhiên quay đầu nôn khan. “Ọe~” Ta: “Cái gì? Chàng không thừa nhận sao? Chẳng lẽ là… cưỡng bức? “Biểu muội đừng sợ, có gì ấm ức cứ nói với biểu tẩu, biểu tẩu sẽ làm chủ cho muội!”
Sau khi biết tin anh trai sắp phi thăng, Giang Hựu Ninh biết những ngày tốt đẹp của mình đã kết thúc. Là một người vô dụng không có tư chất tu luyện, nhưng lại sống cuộc sống như công chúa, tất cả là nhờ có anh trai là thiên tài số một, luôn cưng chiều cô hết mực.Giang Tử Ninh là người duy nhất trong ngàn năm qua của đại lục Thánh Vân có hy vọng phi thăng, ngay cả quốc vương cũng phải hành lễ khi gặp anh. Các thế lực khác cũng tìm mọi cách lôi kéo và lấy lòng anh. Với sức mạnh vượt trội và ngoại hình đẹp trai, người ngưỡng mộ anh có thể quấn quanh đại lục Thánh Vân một vòng. Một người mạnh mẽ như vậy lại là một người yêu em gái tuyệt đối, vì để lấy lòng thiên tài, mọi người phải chịu đựng sự khinh miệt và ghê tởm đối với một người vô dụng như Giang Hựu Ninh và luôn tỏ ra chiều chuộng cô.Nhưng bây giờ, Giang Tử Ninh sắp phi thăng, mọi người vừa chúc mừng, ngưỡng mộ vừa tính toán cho bản thân. Không có sự bảo vệ của Giang Tử Ninh, Giang Hựu Ninh chỉ là một phế vật không thể tu luyện, sự ngọt ngào dành cho một phế vật suốt những năm qua khiến mọi người không thể không oán giận. Giang Tử Ninh phi thăng, Giang Hựu Ninh đã mất đi chỗ dựa, họ không còn gì phải kiêng dè.
Chúng tôi đối diện nhau trong căng thẳng, thì bỗng nhiên một giọng nam từ ngoài cửa vang lên: “Tôi muốn về nhà, về… nhà, tại sao không cho tôi về nhà. Cô là người xấu, tôi không chơi với cô nữa.”Tiếng nói đứt quãng của một đứa trẻ tầm bảy, tám tuổi vang lên.Tôi không thể ngồi yên, liền đứng dậy và nhìn ra, thấy một cậu bé khoảng mười lăm, mười sáu tuổi đang giằng co với một phụ nữ mang thai, nhất quyết muốn đi về phía chúng tôi.Khi tôi thấy món đồ chơi trên tay cậu bé, tôi lập tức lao lên.Con gấu bông đó là tôi mua cho Nhuyễn Nhuyễn, con bé luôn mang theo bên mình.Tôi định giật lại, nhưng cậu bé cũng không màng đến người phụ nữ mang thai kia, mà dùng cả hai tay để giằng co với tôi.Không giành lại được, cậu bé hét lớn về phía người đàn ông râu ria: “Bố, bố, cô ấy xấu, đây là của con.”Tôi mạnh tay giật lại con gấu bông, cậu bé mất thăng bằng ngã xuống đất.Người đàn ông râu ria không giả vờ nữa, vội vàng lao lên ôm lấy con trai mình.Tôi phủi bụi trên con gấu bông, còn người phụ nữ mang thai thì định rời đi, nhưng Tăng Huệ đã nhanh chóng giữ cô ta lại.Cậu bé nằm trên đất không ngừng chỉ vào con gấu bông trong tay tôi: “Đó là của tôi, của vợ tôi.”Tôi hơi bất ngờ, còn người đàn ông râu ria thì vội bịt miệng cậu bé lại.Nhìn người phụ nữ mang thai đang cố thoát khỏi Tăng Huệ, tôi đột nhiên hiểu ra điều gì đó, liền tiến tới hỏi cô ta: “Nhuyễn Nhuyễn đâu? Nói mau!”
Trong buổi phỏng vấn, khi nhìn thấy chồng cũ Cố Vũ Thâm, tôi đột nhiên buồn nôn vì nghén.Bốn mắt nhìn nhau, cả hai cùng lúng túng.Tôi cố gượng cười, giữ đúng tác phong nghề nghiệp và tiếp tục cuộc phỏng vấn.“Anh có thể chia sẻ lý do vì sao lại nỗ lực theo đuổi sự nghiệp như vậy không?” tôi hỏi.Cố Vũ Thâm chậm rãi trả lời: “Vợ tôi nghén rồi, tôi phải kiếm tiền mua sữa cho con.”“…” Tôi cứng họng.
Buổi tối hôm tụ họp sau khi tốt nghiệp cấp ba, tôi đã lấy dũng khí vì rượu để thổ lộ với chàng trai nổi tiếng nhất trường – Chu Mạc, người đang say khướt.Tôi còn lén hôn anh ấy.Tôi tưởng rằng anh ấy sẽ không nhớ vì say.Hơn một năm sau tụ họp, trong một trò chơi thật lòng thật dạ trên bàn rượu, có người hỏi anh ấy mất nụ hôn đầu tiên khi nào.Anh ấy buồn bã nhìn tôi một cái: “Buổi tối tụ họp sau khi tốt nghiệp cấp ba.”Tôi đứng chết lặng, hóa ra anh ấy biết hết mọi chuyện…
Tôi là thiên kim giả của nhà giàu.Thiếu gia giả nhà bên là bạn thân khác giới của tôi.Vì cậu ấy, tôi làm gián điệp trong công ty của thiếu gia thật, làm thư ký để truyền tin mật.Cậu ấy lôi kéo thiên kim thật về làm trợ lý riêng, cố tình hành hạ cô ta để xả giận thay tôi.Rồi một ngày nọ.Tôi nhìn thấy thiếu gia giả bị thiên kim thật ôm eo, hôn đến mức đuôi mắt đỏ bừng.Còn thiếu gia thật từ phía sau ôm lấy tôi, đôi mắt cụp xuống, khẽ cười.“Lịch trình tối nay của tôi là cùng em nghe lén, rồi tiết lộ bí mật nhé.”
A Oản Công chúa triều ta nổi danh thiên hạ vì tính cách hào sảng, rộng rãi. Ỷ vào sự sủng ái của bệ hạ, nàng thường đóng giả nam trang, vui chơi khắp chốn. Thậm chí, nàng còn đường hoàng tới quân doanh, cùng thiếu niên tướng quân bá cổ quàng vai. Tướng quân từng nói, công chúa rất đặc biệt, không giống nữ tử tầm thường, không chút yếu đuối mỏng manh. Ngươi hỏi ta là ai ư? Ô, ta chẳng phải công chúa. Ta chỉ là vị hôn thê xuất thân hèn kém của hắn mà thôi. Hôm ấy, khi đàm phán thất bại, vị chủ nhân Tây Vực hung tàn đích danh muốn công chúa phải ở lại ba đêm để hầu hạ. Công chúa dựa vào thân phận cao quý, ra lệnh cho ta thay nàng. Vị hôn phu của ta liền đẩy ta tới trước mặt quân địch, nói: “A Oản, nàng hãy thay điện hạ một chút. Đợi việc thành, ta nhất định lập tức cưới nàng làm chính thê.” Ta không hề phản kháng, cũng chẳng nói cho hắn hay. Bởi ta, vốn không định trở về nữa.
Sau khi cưới một tên phản diện nghèo rớt mồng tơi.Anh ấy ngày nào cũng làm đến năm công việc chỉ để nuôi tôi. Còn tôi thì suốt ngày đề phòng anh ta. Giấu nhẹm chuyện mình có tài khoản ngân hàng mười chữ số. Cùng anh ta ăn mì gói, sống trong tầng hầm chật chội. Còn ôm đầu anh ta, giả vờ dịu dàng an ủi: “Không sao đâu anh, có em bên cạnh, mình cùng nhau vượt qua.”Nhưng vừa quay lưng là tôi tranh thủ lúc anh đi làm, ngồi trong nhà hàng Michelin ăn ngon uống sướng. Nằm trong biệt thự mới mua, bật điều hòa mát lạnh, hát karaoke xả stress.Một ngày nọ, đi dạo sau bữa tối, đi ngang bãi đậu xe. Tôi giả vờ xuýt xoa ngưỡng mộ chiếc siêu xe lấp lánh kim cương của mình, rồi thuận tay “tẩy não” chồng mình: “Anh yêu cố lên nha, em tin sau này anh sẽ đưa em ngồi vào ghế phụ chiếc xe này!”Phản diện thở dài một tiếng, cúi người nhặt chiếc chìa khóa Rolls-Royce tôi làm rơi, lặng lẽ nhét lại vào túi tôi, rồi cúi đầu hôn lên trán tôi một cái: “Ừ, vợ à, anh sẽ cố gắng hết sức.”