Danh sách truyện hot gần đây
Tham Linh Anh trai tôi là Hạ Tuế An, một ngôi sao lưu lượng đã hết thời. Theo đúng quỹ đạo, anh ấy sẽ cùng bạn thân tham gia một chương trình thực tế về tâm linh. Sau đó, vì người bạn kia gặp t/ai n/ạn qua đời ngay trong chương trình, anh tôi bị dư luận bủa vây, ép đến mức phải nh/ảy l/ầu t/ự s/át với cái danh “kẻ hại chet bạn thân”. Khi vừa được đón về nhà, tôi nhìn luồng khí vận đen kịt như mực trên đỉnh đầu anh mình, vừa nhai kẹo mút vừa nói: “Con cũng muốn tham gia chương trình đó.” Trước khi ghi hình. Ông anh vốn dĩ nhát gan của tôi vỗ ngực bảo đảm: “Yên tâm, anh sẽ bảo vệ em!” Chú ca sĩ trung niên ngồi bên trái thì an ủi: “Không sao đâu, chú chẳng tin mấy cái chuyện thần thánh này đâu, mấy người đàn ông tụi chú sẽ đứng mũi chịu sào cho.” Cô nàng trưởng nhóm nhạc nữ bên phải thì lạnh lùng tiếp lời: “Tôi không sợ ma, nếu cô hãi quá thì cứ đứng sau lưng tôi là được.” Sau khi vào chương trình. Tôi thong dong rảo bước dẫn đầu, đám q/uỷ thật trong cái show tâm linh này đều đang run cầm cập vì sợ hãi. Nhưng đám khách mời đi phía sau cũng run lẩy bẩy không kém, họ túm chặt lấy tay tôi run giọng hỏi: “Sao chị cứ thấy ở đây lạnh lẽo thế nào ấy, Tiểu Hoan à, chắc là không có chuyện gì đâu nhỉ…?” Ngọn lửa trong mắt tôi chợt lóe lên rồi biến mất, nụ cười vẫn thản nhiên như thường: “Vâng, không sao đâu ạ.” Anh trai ngơ ngác hỏi tôi: “Hình như anh vừa nghe thấy tiếng động gì lạ lắm.” “Không có gì đâu.” Tôi khẽ phủi tro bụi của lá bùa vừa ch/áy hết trên đầu ngón tay: “Đừng sợ.”
Cả Hậu Cung Đều Nghĩ Ta Nghèo Rớt Mồng Tơi Vào cung đã ba năm có lẻ, ta chưa một lần thị tẩm. Chẳng là bởi lần nào Hoàng thượng ghé qua, ta cũng chê ngài làm lỡ dở việc ta kiểm đếm ngân lượng, thế là lại dứt khoát đuổi khéo ngài đi phê duyệt tấu chương. Trong mắt tỷ muội chốn hậu cung, ta đích thị là một trò cười không hơn không kém. Nơi ở hẻo lánh, phục sức đơn sơ, đến cả long nhan cũng chẳng mấy khi được diện kiến. Trận tuyết đầu mùa năm ấy, vị Quý phi vốn tính kiêu kỳ ngạo mạn đi ngang qua cửa cung của ta, bắt gặp ta đang ngồi xổm trên đất, gặm một củ khoai lang. Nàng ta cười khẩy một tiếng, rồi quay sang sai thị nữ chở tới một xe than Ngân Ty. “Cầm lấy đi, đừng có để chet rét trong cái thâm cung này, lại mang vận rủi cho người khác.” Nhìn đống than trước mặt, lòng ta bỗng thấy ấm áp lạ kỳ. Thực ra ta rất muốn bảo với nàng rằng, củ khoai lang ta đang cầm trên tay là vật phẩm quý hiếm do phiên bang tiến cống, mỗi củ đáng giá tận mười lượng vàng ròng. Nhưng nhìn cái dáng vẻ “khẩu xà tâm phật” đầy cao ngạo kia của nàng, ta thật chẳng nỡ lòng nào làm nàng mất hứng.
Tôi đến một thôn núi xa xôi để làm phù dâu cho bạn thân, nhận được sự tiếp đãi nhiệt tình nhất từ người dân địa phương. Họ vất vả thu thập sương sớm cho tôi uống. Dùng rượu bí chế đã cất giữ hơn mười năm để chiêu đãi tôi. Còn bảo tôi bôi loại cao dưỡng nhan nổi tiếng nhất địa phương. Tôi cảm thấy có chút được sủng ái đến mức bất ngờ, vô tình khi xem livestream đã nhắc tới chuyện này. Cư dân mạng lần lượt ngưỡng mộ tôi có một người bạn thân tốt. Nhưng nữ streamer trẻ tuổi kia lại biến sắc mặt. “Còn không mau chạy đi, bọn họ muốn biến cô thành tiên nhân sống!”
Cô Ấy Chỉ Là Vị Hôn Thê Trong buổi tiệc đính hôn, trợ lý của vị hôn phu bất ngờ tạt rượu vang thẳng vào người tôi trước mặt ba trăm vị khách. “Loại quê mùa như cô cũng xứng đáng gả cho anh ấy sao?” “Công bố luôn đi – hủy bỏ hôn ước này!” Tôi bình tĩnh lau vết rượu trên mặt, rút điện thoại ra gọi. “Bố à, nghe rồi chứ? Có người nói con không xứng đáng.”
Tôi là một nhân viên bảo vệ nhỏ bé, vô danh nhất công ty. Bình thường đến mức chẳng ai nhớ nổi tôi tên gì. Thế nhưng không ai đoán được rằng Tôi làm công việc này chỉ để che giấu bản thân thật của mình: Người dẫn x/ác thời hiện đại. Ban ngày, tôi giúp người sống phi tang thi th/ể. Ban đêm, tôi hỗ trợ người đã ch/ết… mượn giống để truyền hậu. Ban đầu tôi chỉ định kiếm đủ một tỷ rồi rút lui. Cho đến tối nay Tôi nhận được một đơn hàng năm chục triệu.
Ta nhặt được một nam nhân mặc quan phục triều Thanh trong một hang núi.Thấy hắn dung mạo tuấn tú, chỉ là thân thể cứng đờ, ta đoán hẳn là bị li//ệt.Thương tình, ta cõng hắn về nhà, ngày ngày nấu cháo nếp đút ăn.Cha ta nhìn thấy móng tay hắn dài nhọn khác thường, trầm mặc hồi lâu.Sau đó lặng lẽ vào bếp, lấy đá mài d//ao, cẩn thận mài phẳng từng chiếc móng cho hắn.Ta nói:“Phu quân này thật tốt, không ồn ào, không gây chuyện, chỉ là thân nhiệt hơi thấp.”Mẫu thân ta liền đan cho hắn một chiếc áo len đỏ rực, trên ngực còn thêu một con Hỉ Dương Dương xiêu vẹo.Phu quân cương thi khoác áo vào, cảm động đến mức…nước mắt đen sì chảy ra từ khóe miệng.
Độc Y Thập An Đích tỷ và Thôi tiểu tướng quân vốn tâm đầu ý hợp, thế nhưng ngay trước ngày đại hỷ lại đột nhiên mất tích. Ngày hôm sau, khi Thôi tiểu tướng quân dẫn đoàn nghênh thân đến, bọn tặc nhân lại đưa th/i th/ể của đích tỷ trong tình trạng hỗn loạn, không còn nguyên vẹn về. Hỷ sự hóa tang sự, đích mẫu vì quá đau thương mà uất nghẹn qua đời theo đích tỷ, cha cũng chịu kích động quá lớn mà trở nên đ/iên đ/iên kh/ùng kh/ùng. Thế nhưng chỉ mười ngày sau, Thôi tiểu tướng quân đã rình rang rước Bình Dương quận chúa vào cửa. Đôi phu thê ấy ân ái nồng nàn, khiến người ngoài không khỏi ngưỡng mộ. Về sau, khi Bình Dương quận chúa mang thai, Thôi tiểu tướng quân nói muốn nạp thiếp.
Mùa đông năm tôi ba tuổi, tôi lăn một quả cầu tuyết cao gần bằng mình, khục khặc đẩy nó đi ngang qua cửa nhà Lục Chiêu. Cậu ấy nằm bò trên bệ cửa sổ nhìn rất lâu, rồi chạy ra chặn trước mặt tôi, đôi mắt sáng long lanh hỏi: “Cậu làm sao mà làm ra được thế?” Tôi vỗ vỗ quả cầu tuyết, vẻ mặt “chuyện này còn phải hỏi sao”: “Đương nhiên là lăn ra chứ sao.” Cậu ấy suy nghĩ ba giây, rồi “bịch” một tiếng nằm sấp xuống, cuộn mình thành một quả cầu, lăn lông lốc trong tuyết. Tôi ngẩn ra một chút, thấy trò này hay đấy, thế là đi tới bắt đầu đẩy cậu ấy. Bố tôi nghe tiếng vội chạy tới, tưởng tôi đang “bắt nạt” đứa trẻ mới chuyển tới trong khu chung cư, sợ đến hồn bay phách lạc: “Tống Mộ Tinh! Con đang làm cái gì vậy?!” Lục Chiêu lăn đến tóc tai lông mày đều dính đầy tuyết, nhưng vẫn ngẩng khuôn mặt nhỏ lên từ đống tuyết, nghiêm túc nói: “Chú ơi, là cháu muốn lăn, chú đừng quản.” Bố tôi: “……”
Minh Nguyệt Giao Giao Khi nhà tôi còn chưa phá sản, tôi bị sắc dục làm mờ mắt, cưỡng ép yêu thương sinh viên nghèo Trì Tranh. Mỗi đêm tôi đều không kiêng dè nằm đè lên người anh, muốn làm gì thì làm. Còn Trì Tranh chỉ có thể mang gương mặt thanh lãnh, bị tôi ép đến mức mất kiểm soát. Sau này khi phá sản, sự nghiệp của Trì Tranh đã bắt đầu khởi sắc. Tôi lo anh trả thù, liền bỏ đi không lời từ biệt. Ngày gặp lại, tôi đang ở một làng chài nhỏ giết cá. Dao vung lên hạ xuống, mổ bụng xẻ thịt, vô cùng gọn gàng. Còn Trì Tranh dẫn theo thanh mai trúc mã đang mang thai đứng trước sạp cá của tôi, nhìn chằm chằm tôi không rời. Vừa ngẩng đầu lên, tôi bị ánh mắt của anh dọa đến mức con dao suýt rơi xuống đất, đập trúng ngón chân tôi. Tôi cố nén áp lực, hỏi: “Ngài muốn con cá nào?” Giọng Trì Tranh hơi khàn: “Hà Giao Giao.” “…”
Nguyên chủ bị phu quân bắt gian tại giường, sau đó bị gi/am lỏng nơi hậu viện. Mẹ chồng vì muốn nuốt trọn khối của hồi môn kếch xù đã nhẫn tâm th/iêu chet nàng trong biển lửa. Ta xuyên không trở về đúng thời khắc trước khi nguyên chủ bị đ/ánh th/uốc m/ê. Ta ném cả mẹ chồng Đỗ thị cùng ánh trăng sáng Liễu Như Yên của phu quân vào trong phòng. Chà, gã thứ tử phong lưu của Hầu phủ đang đợi sẵn bọn họ ở bên trong. Còn ta ư? Ta sang gian phòng bên cạnh của Thế tử Hầu phủ. Nếu phu quân đã thích đội mũ xanh đến thế, ta tặng hắn một chiếc thì đã sao?
Tôi đã tỏ tình với cậu thiếu niên cô độc trong lớp, người đeo máy trợ thính. Tôi dùng cách đánh thẳng, hỏi trực diện: “Tôi thích cậu, cậu có đồng ý yêu tôi không?” Cậu thiếu niên trốn trong bóng tối nghiêng mắt nhìn tôi, khẽ hỏi ngược lại: “Yêu tôi là phải kết hôn, cậu làm được không?” Tôi mỉm cười gật đầu: “Được chứ, ông xã.”
Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Đạo Văn Sau khi bị cả mạng xã hội tẩy chay vì sự cố đạo văn, tôi tuyên bố giải nghệ ngay tại buổi họp báo. Bạn trai tôi – người đang giận dữ lên án tôi – lập tức sững sờ. “Em làm gì thế? Không phải em còn phải trả một đống nợ sao?” Còn “bạch nguyệt quang” của hắn – kẻ bị cho là nạn nhân trong vụ đạo văn – cũng hoảng hốt. “Vi Vi, cậu không cần phải tự trừng phạt mình như vậy. Mình đồng ý cho cậu một cơ hội bắt đầu lại.” Tôi nhìn những tia sáng lóe lên liên tục từ các ống kính, sắc mặt không hề dao động. Kiếp trước, hai người bọn họ vừa nhục mạ tôi, vừa âm thầm câu kết, đánh cắp toàn bộ tác phẩm tôi khổ sở viết nên. Cuối cùng, những lời văn tôi dành cả thanh xuân tạo nên lại trở thành huy chương vinh quang của “thiên tài văn học” Tần Nhược Nhược. Kiếp này quay lại, tôi chẳng buồn tranh cãi, trực tiếp hủy bỏ bút danh mình đã dùng suốt sáu năm.