Danh sách truyện hot gần đây
Oán lộ nan tẩu diệc yếu tẩu Hoàng đế đã rước Bạch Nguyệt Quang của hắn trở về. Nàng ta giết thị nữ của ta, dìm chết hài tử của ta. Vậy mà vẫn ung dung cao quý. Còn ta chỉ tát nàng một cái liền bị phế hậu, hủy dung. Ta tuyệt vọng mà chết. Một lần nữa mở mắt, ta trở về lúc chưa gả cho hắn. Đời này, ta phải đem tất cả nỗi đau kiếp trước, ngàn lần vạn lần trả lại cho bọn họ.
Diệc Tư Quân Đích tỷ đời trước khi nhập cung phong Hậu, từng cúi đầu căn dặn: “A Đinh, ta không còn ở đây, muội phải tự bảo vệ mình.” Ta đẫm lệ đáp lời. Năm năm sau, Hoàng hậu thất sủng, bị gian thần h/ãm h/ại thất tiết, đêm ấy liền th/ắt c/ổ t/ự v/ẫn. Thiên tử hạ chiếu, phế Hậu Mạnh thị vô đức, khắp thành không được mặc đồ tang. Ta thay mặt Mạnh gia xin tội, nhờ dung mạo tuyệt sắc mà được bệ hạ đưa vào cung, sủng ái khắp lục cung. Ngày cùng Thiên tử ch/ôn thân trong biển lửa, hắn giận dữ s/iết cổ ta: “Trẫm đối đãi Mạnh gia các ngươi không tệ, vì cớ gì, trẫm còn chưa truy cứu chuyện phế Hậu thất tiết kia!” Ta mặc cho lửa ch/áy khắp thân, như chẳng hề hay biết, khẽ đáp: “Ta truy cứu.” Sống lại, ta đã trở về ngày đích tỷ nhập cung. Nàng xoa đầu ta, rồi quay lưng bước vào chốn thâm cung ă/n th/ịt ng/ười ấy. Ta trút bỏ gấm vóc trang sức, quay lưng bước vào quân doanh đổ m/áu kia. — Ta muốn xem, khi ta dẫn binh vây kín hoàng thành, tên cẩu Hoàng đế kia còn dám thốt lên hai chữ “Phế Hậu” không.
Trời Vì Ai Xuân Đến Ta kiếp trước, trong ngày thành thân, Minh Huân lại dẫn một nữ tử đỏ y trở về, nói muốn cùng ta thành thân, bức ta phải thành toàn cho hắn. Ta lập tức hạ bút viết thư h/òa ly, cắt áo đoạn tình, nhưng lại bị bọn họ giam cầm trong vương phủ, hành hạ đến ch .t. Một lần nữa mở mắt, ta đã trở về đúng ngày đại hôn ấy, cùng với vị trắc phi kia đồng thời rơi xuống nước. Minh Huân thất thanh gào lên: “Cứu trắc phi!” Ta không còn giãy giụa, chìm thẳng xuống đáy nước, túm lấy nàng ta rồi thẳng tay bẻ gãy cổ. Thật xin lỗi, ngày ta trọng sinh, chính là khởi đầu cho đ/ại nạn của tất cả các ngươi.
Bạn Gái Anh Tôi Phải Vượt Qua Em Trước Anh trai tôi dẫn một cô gái về nhà. “Bảo Bối, sau này đây chính là chị dâu của em.” Tôi ngậm ti giả, chớp chớp mắt: “Nhưng anh ơi, chị gái được anh lưu tên là ‘Tiểu Bảo Bối’ trong điện thoại ấy, hôm qua gọi video đâu phải chị này mà…” Bạn gái anh trai sầm mặt, đùng đùng bỏ đi. Haha, bản Bảo Bối này chuyên trị mọi loại trà xanh tâm cơ.
Anh tôi dẫn bạn gái về nhà: “Bảo bối, sau này cô ấy sẽ là chị dâu của em.” Tôi ngậm núm vú giả, chớp chớp mắt: “Nhưng mà anh ơi, trong điện thoại anh ghi chú chị gái của tiểu bảo bối, người gọi video hôm qua đâu phải là cô này mà?” Bạn gái của anh lập tức đập cửa bỏ đi. Cười chết mất, bảo bối này chuyên trị các loại trà xanh tâm cơ.
Tôi phát hiện tình cảm của cha dượng dành cho tôi có chút bất thường. Để tránh điều tiếng, tôi đã quen một bạn trai. Không lâu sau, bạn trai bị người ta ấn vào máy trộn, tay chân bị nghiền nát. Tôi tận tai nghe thấy, tận mắt nhìn thấy, hung thủ chính là cha dượng tôi. Ông ta toàn thân đẫm máu, ôm lấy tôi vừa khóc vừa nói: “Trân Trân, xin lỗi, là cha sai rồi.”
Tôi thầm yêu người anh trai trên danh nghĩa của mình. Nhưng anh ấy quang minh lỗi lạc, càng làm tôi trông như một kẻ tối tăm biến thái. Sau này anh ấy đi xem mắt, người phụ nữ kia lại quá xứng đôi với anh. Tôi ghen đến phát điên, liền hạ thuốc cho anh. Tôi biết anh tôi là người có trách nhiệm. Đêm nay qua đi, cho dù anh không thích tôi, cũng nhất định sẽ cưới tôi. Mọi thứ đều tiến triển thuận lợi. Thế nhưng, đến phút cuối, tôi lại hối hận. Tôi vẫn không nỡ làm hại anh… Nhân lúc anh còn chưa tỉnh, tôi vội vã rời khỏi người anh. Nhưng đúng lúc này, một bàn tay lại bất ngờ siết chặt cổ chân tôi. “Đang làm giữa chừng mà bỏ dở không phải là thói quen tốt đâu, em nói xem? Em… gái.”
Ngày thứ ba đi công tác, tôi vô tình đăng nhập vào tài khoản phụ trên Weibo của bạn trai. “Điều tiếc nuối nhất trong đời… Chính là ngay trước khi kết hôn, lại tình cờ gặp được người con gái mình muốn bảo vệ cả đời.” Dòng chữ được đính kèm một bức ảnh chụp lén. Trong ảnh là một cô gái nhỏ mặc váy hoa nhí, nụ cười e ấp, ánh mắt trong veo. Cô ấy tên là Hứa Lê – học muội của anh ta. Ngọt ngào, dịu dàng, và… nhỏ hơn tôi tròn mười tuổi.
Con trai mở cho tôi một thẻ phụ với hạn mức 3000 để tôi tiêu tùy ý. Tôi ra chợ sớm mua một bó hành lá, lúc thanh toán thì quẹt nhầm mất 1 đồng 8 hào. Ngay giây tiếp theo, trong nhóm gia đình, con trai @ tôi: “Mẹ, mẹ tính toán quá rồi đấy! Vợ chồng con hiếu thuận lo ăn mặc ở cho mẹ chưa từng than phiền câu nào!” “Nhưng mẹ cũng không thể mua bó hành giá 1 đồng 8 hào mà cũng quẹt thẻ của con chứ? Điểm này mẹ thua xa mẹ vợ con đấy! Bà ấy chưa bao giờ tính toán tiền bạc với vợ chồng con như vậy!” “Mẹ làm con lạnh lòng quá! Mẹ tự xem lại mình đi, đừng để đến lúc làm con cái đau lòng đến tận cùng rồi mới hối hận. Là con, con nhắc mẹ nên biết điểm dừng, tự lo cho tốt! Con nói vậy cũng là vì muốn tốt cho mẹ thôi!” Tôi còn chưa kịp phản ứng thì thông báo WeChat bật lên: — “Con trai đã hủy liên kết thẻ phụ tặng cho bạn.” Được thôi, tôi cũng lập tức đổi mật khẩu của chiếc thẻ ngân hàng mà tôi dùng để trả tiền vay mua xe và nhà cho nó.
Thiên Kim Ẩn Thế Sau khi nhà họ Trịnh nhận lại chân chính thiên kim, liền đoạn tuyệt cùng tổ mẫu. Một khi nghe tin tổ mẫu hóa ra chỉ là giả thiên kim, không còn trông cậy vào được bạc tiền của Trịnh gia, lão tổ phụ vốn vẫn giả bộ thương yêu cũng chẳng cần che giấu nữa. Hôm ấy, ông ta thẳng thừng rước bạch nguyệt quang đã góa bụa nhiều năm về phủ, dõng dạc tuyên bố: “Về sau, sẽ do nàng Uyển Quân làm chủ mẫu của phủ Kỷ. Còn ngươi, hãy tự mình dọn đến chùa thanh tu đi.” Ánh mắt cầu khẩn của tổ mẫu quét qua hàng hàng con cháu đầy sảnh, nhưng lại không một ai đứng ra thay bà nói một lời. Phụ thân ta lạnh giọng: “Nương, giờ người chỉ là giả thiên kim, đừng khiến cha thêm tức giận nữa.” Cô cô cũng khuyên giải: “Chờ cha nguôi giận, ta sẽ đến chùa đón nương về.” Ngay cả mẫu thân ta – người năm xưa toàn nhờ tổ mẫu nâng đỡ mới có chỗ đứng trong phủ – cũng cúi gằm mặt, không hé lấy nửa câu. Lưng thẳng tắp của tổ mẫu, trong khoảnh khắc ấy, bỗng chốc còng xuống vài phần. Giữa bầu không khí tĩnh mịch, ta cất giọng thật lớn: “Tổ mẫu, người còn có cháu. Cháu nguyện theo người đến chùa.” Nhưng cỗ xe ngựa chở tổ mẫu rốt cuộc chẳng dừng chân nơi cửa thiền, mà rẽ thẳng vào cung cấm. Đến lúc ấy ta mới hay, tổ mẫu vốn chẳng phải giả thiên kim. Người không thuộc về Trịnh gia – kẻ được xưng là phú thương số một kinh thành, mà là chân chính thiên kim của hoàng thất trong cung đình.
Trước đêm đính hôn, bạn trai tôi bỗng nhiên khôi phục trí nhớ. Lúc ấy tôi mới biết, trước khi mất trí nhớ, anh vốn là một cảnh sát nằm vùng. Và anh còn có một vị hôn thê – cô bạn thanh mai trúc mã thuở nhỏ. Cô ấy tìm đến tôi, khóc lóc thảm thiết như mưa rơi: “Nếu lần ấy anh ấy hoàn thành nhiệm vụ và bình an trở về… chúng tôi đã kết hôn rồi.” “Xin cô… hãy trả anh ấy lại cho tôi…” Tôi lặng im thật lâu, rồi khẽ nói: “Được.” Sau đó tôi chấp nhận lệnh điều động của công ty, rời đến một thành phố khác. Ba năm sau, tôi bị một kẻ cầm dao khống chế ngay trên đường. Anh lao đến cứu tôi. Khi tôi chuẩn bị lặng lẽ bỏ đi thêm một lần nữa, anh thình lình bập còng khóa chặt cổ tay tôi. Giọng nói lạnh lùng, nghiêm nghị vang lên: “Lại định… bỏ đi mà không từ biệt thêm một lần nữa sao?”
Cửu Vĩ Mạt Linh Khi ngọn đèn mệnh của tỷ tỷ tắt đi, trong lòng ta đã dấy lên mối nghi hoặc. Bởi ta từng xem qua số mệnh của nàng, vốn phải trường mệnh bách tuế, phúc lộc song toàn. Vậy cớ sao vừa xuống núi chưa đầy mười năm, nàng đã lìa đời? Mãi cho đến khi ta rút k/iếm xuống núi, tận mắt thấy kẻ mà nàng đã gả. Hắn mang trong mình nội đan mà ta đã lưu lại để hộ thân cho tỷ tỷ. Ta giương k/iếm ngang họng hắn, chất vấn hắn: “Tỷ tỷ của ta, rốt cuộc chet như thế nào?” Đáp lại, là mấy cái ống đen ngòm chĩa thẳng vào trán ta. Nụ cười của tên nam nhân kia vừa châm biếm lại vừa đắc ý: “Thời thế đã đổi thay rồi.” Ta cũng bật cười, một k/iếm c/ắt đ/ứt cổ họng hắn. Thời thế đã đổi thay rồi, thì sao?