Danh sách truyện hot gần đây
Tôi livestream xem bói trên mạng. Có người hỏi tôi: 【Chị ơi, em vừa phá thai, muốn siêu độ cho đứa bé đó.】 【Trong gian hàng em có bùa siêu độ, chụp đơn rồi để ở nhà ba ngày, sau đó đốt đi, đứa bé sẽ được đầu thai lại.】 Ngay lập tức có người vào kết nối livestream chất vấn tôi. 【Giả thần giả quỷ! Tôi là bác sĩ sản phụ khoa, làm bao nhiêu ca phá thai rồi, nếu thật có ma thì sao chưa con nào tới tìm tôi?】 Tôi nhìn thấy âm khí dày đặc trong nhà hắn, nói với hắn: 【Đừng vội, ma đến rồi đấy.】
Đừng Làm Ồn, Ta Muốn Yên Tĩnh Một Chút Cô mẫu vì cứu nương ta mà ch .t đuối.Nương ta để báo ân, liền đem biểu muội đưa về phủ nuôi dạy.Từ đó, biểu muội liền cùng ta tranh đoạt mọi thứ.Từ viện tử, trang sức, y sam, cho đến đồ ăn, điểm tâm, đồ chơi nho nhỏ.Phàm là ta có, nàng đều muốn cướp đi.Nương ta luôn dặn ta nhường nàng.Ta không chịu.Nàng chọc ta một lần, ta đá/nh nàng một lần.Đến khi ta nghị thân, nàng lại câu dẫn Lục Miễu.Nương ta lại muốn ta nhường nàng.Lần này ta cười híp mắt, đáp: “Được thôi.”
Thanh Mai Không Thắng Nổi Gió Lạ Trước kỳ thi đại học, nữ sinh chuyển trường mà Cố Thâm yêu bỗng nhiên giận tôi. Chỉ vì tôi lỡ nói một câu: Tôi không muốn nhìn thấy cậu nữa. Anh liền bảo tôi chuyển đi: “Trường Thập cũng không tệ, đợi khi cô ấy hết giận, tôi sẽ gọi em về.” “Đừng làm tôi khó xử, Thẩm Chi.” Tôi gật đầu đồng ý. Thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời đi. Bạn thân của anh khuyên: “Cậu quên Thẩm Chi bị khiếm thính rồi à? Để cô ấy một mình tới trường khác liệu có bị bắt nạt không?” “Hai người lớn lên bên nhau, trước kia cậu thích cô ấy đến thế, thật sự nỡ đuổi đi sao?” Cố Thâm nhướng mày: “Đó là trước kia thôi. Thanh mai làm sao thắng nổi tình yêu sét đánh, cậu không biết à?” “Hơn nữa, chưa đầy ba tháng, tôi sẽ đưa cô ấy trở về.” Ba tháng sau, khi Cố Thâm gọi bảo tôi quay lại, Bên cạnh tôi là một thiếu niên phóng túng, cúi sát tai tôi, cười khẽ bên chiếc máy trợ thính: “Bé ngoan, hôn thì phải nhắm mắt lại.” “Và còn nữa, không được nghe điện thoại của mấy gã đàn ông lạ.”
Sau Khi Trùng Sinh, Tôi Đã Yêu Người Khác Khi tôi còn sống, Chu Diện đã chán ghét tôi, vứt cho tôi một tờ đơn l/y hôn, rồi đi kết hôn cùng người phụ nữ anh ta yêu, người lúc ấy đang mang thai. Ngày anh ta thành hôn cũng chính là ngày tôi ch .t vì t/a/i n/ạ n xe. Tôi ch .t rồi, nhưng anh ta lại phát đi/ên. Sau đó, tôi sống lại. Chu Diện cam đoan với tôi: “Anh không hề ở bên cô ta, anh có thể cho em xem lịch sử cuộc gọi, mật khẩu WeChat, ghi chép trên xe, thậm chí cả camera giám sát dọc đường đi mỗi ngày!” Anh ta mệt mỏi cầu xin: “Chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu không?” Tôi từ chối. Khi tôi yêu, anh ta chán ghét tôi; còn giờ đây, khi anh ta đưa tim ra đặt trước mặt tôi, tôi không cần nữa.
Cố Trạch Thành – một người bạn của chồng tôi đột nhiên quay sang dùng tiếng Pháp hỏi anh ta trong một buổi gặp gỡ bạn bè: “Cô bồ bên ngoài của cậu đã mang thai hai tháng, định xử lý thế nào?” Cố Trạch Thành mỉm cười, vừa ân cần bóc tôm gắp cho tôi, vừa chậm rãi đáp lại bằng tiếng Pháp: “Y Y không thích trẻ con. Tôi sẽ để Trương Khả Tâm sinh đứa bé, rồi đưa ra nước ngoài nuôi, coi như để lại một giọt máu.” Tôi vẫn bình thản ăn tôm, nhưng nước mắt lại lặng lẽ trào ra. Thấy vậy, Cố Trạch Thành liền lo lắng hỏi: “Y Y, em sao thế?” Tôi lau nước mắt, khẽ cười: “Nước chấm tôm cay quá.” Nhưng vị tôi nếm được, đâu phải là cay — mà là vì tôi nghe hiểu từng chữ tiếng Pháp ấy.
Tôi xuyên không thành con gái của một nhân vật phụ á/c đ/ộc. Khi một tuổi, tôi cố tình làm mình bị sốt cao để ông ấy phải bỏ cuộc hẹn đi đ/ánh nhau với phe phản diện. Khi ba tuổi, tôi tự làm mình bị g/ãy xương để ông ấy lỡ mất cuộc gặp gỡ với nữ chính. Khi năm tuổi, tôi lợi dụng một kẻ ấ/u d/âm, thành công ngăn ông ấy cùng phe phản diện nhắm vào nam chính Tạ Thiệu. Rồi sau này, bố tôi, nhân vật phản diện hốt hoảng kêu lên: “Tạ Thiệu, thằng ranh con, mau bỏ tay của con trai mày ra khỏi mặt con gái tao! Bỏ raaaa!!”
Tôi và cô bạn thân cùng xuyên không về thời cổ đại, cả hai đều trở thành phi tần không được sủng ái của Hoàng đế. Chúng tôi buồn chán nên khắp nơi tìm thú vui. Cô bạn thân quấn lấy một chàng thị vệ tuấn tú, còn tôi thì mê mẩn một tiểu thái giám trắng trẻo, hay mắc cỡ. Ngày bị Thái hậu phát hiện, chiếc yếm của bạn tôi còn đang vắt trên thắt lưng của tên “cuồng đồ”, ánh mắt cô ấy thì mơ màng. “Tiêu, Tiêu tướng quân?” Thái hậu hoảng hốt lùi lại mấy bước, rồi lại va phải tôi và tiểu thái giám đang ăn mặc xộc xệch. “Bệ, bệ hạ?” Cả người tôi cứng đờ, trơ mắt nhìn tiểu thái giám vốn luôn e thẹn kia lại nâng cằm tôi lên, cười như không cười: “Sao không tiếp tục nữa, Quý phi nương nương?”
Ngày Anh Xuất Ngũ, Tôi Thành Tiểu Tam Giữa Ga Tàu Mùa lín/h xuất ngũ, tôi háo hức chuẩn bị đón bạn trai 3 năm yêu xa trở về. Tôi đã chuẩn bị hoa, trang điểm kỹ càng từ sớm, còn đặt riêng tấm băng rôn và bảng ảnh lớn để cho anh một bất ngờ ngay tại cổng ga tàu. Người ấy từng vì đam mê, dứt khoát đi lính. Nay anh trở về, tôi muốn đón anh bằng tất cả sự nhớ thương tích tụ suốt 3 năm qua. Nhưng khi tôi đang cầm hoa đứng chờ giữa dòng người đông đúc, một cô gái mặc váy trắng bất ngờ xuất hiện sau lưng, giật lấy tấm băng rôn tôi đang cầm rồi còn toan giành lấy bó hoa trong tay tôi. Tôi giận đến run người, chưa kịp mắng thì cô ta đã hét lên: “Cô là ai? Đồ tiểu tam! Rõ ràng Phó Vận Triết là bạn trai tôi!” Tôi đứng hình. Hả? Cô nói tôi là… tiểu tam? Người bạn trai thanh mai trúc mã của tôi — ng/oại t.ì nh? … Ngay lúc đó, phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc: “Vợ ơi… anh nhớ em ch .t mất…” Tôi quay phắt lại — là Phó Vận Triết. Da anh đen sạm đi sau hai năm nhập ngũ, nụ cười vẫn y như cũ. Nhưng… chưa kịp bước tới, cô gái váy trắng kia đã lao đến, ôm chầm lấy anh như thể tuyên bố chủ quyền. “Chồng ơi…”
Tôi đã tự đào m/ộ của mình lên. Tôi bị bạn thân hại chet, nhưng bố mẹ tôi lại nhận cô ta làm con gái nuôi. Bạn trai tôi cũng sắp kết hôn với cô ta. Tôi phải tạo ra tín hiệu gì đó, để những người ngu ngốc này phát hiện ra tôi chet oan.
Trước khi anh trai tôi lâm chung đã giao đứa con anh và người người yêu đồng tính nhận nuôi cho tôi. Anh trai cầu xin tôi nuôi dưỡng Quý Di Tinh đến năm mười tám tuổi. Tôi ghét anh trai, đương nhiên cũng ghét Quý Di Tinh. Cho nên mặc dù sống cùng dưới một mái nhà nhưng tôi chưa bao giờ cho Quý Di Tinh sắc mặt tốt. Đợi đến ngày Quý Di Tinh hai mươi tuổi tôi lập tức không đợi được nữa đoạn tuyệt quan hệ với cậu ta. Về sau, Quý Di Tinh đánh gục công ty tôi, ép tôi cúi đầu trước cậu ta. Thời điểm đè tôi lên giường cậu ta nói: “Chú nhỏ, chú có biết không? Cháu thật sự hận chú chết đi được.” Tôi nhìn khuôn mặt tuyệt vọng lại dữ tợn của cậu ta, bỗng nhiên nở nụ cười. “Cậu hận tôi cái gì chứ?” Cậu ta đột nhiên ngẩn người, có giọt nước mắt rơi lên mặt tôi. “Chẳng qua là cậu hận tôi không yêu cậu mà thôi.”
Xuân Hạnh Lâm Ta bị con trai mắng là k/ỹ n.ữ ph/o/ng tr.ần. Sau khi Mạnh Tri Hành chỉ hời hợt nói đó chỉ là câu nói đùa, việc đầu tiên ta làm chính là đến tìm chính thê xin lại tờ hưu thư. Nàng ta nghi hoặc: “Ngươi tuy là thiếp, nhưng được sủng ái 10 năm, lại có con trai, ngươi thật sự muốn buông bỏ hết?” Ta dập đầu không chút do dự: “Ta chẳng cần gì cả, chỉ muốn được về nhà!”
Tôi livestream xem bói, có một người phụ nữ nhờ tôi xem giúp con gái bà ta và ngôi trường mới. Tôi bấm ngón tay tính toán: “Con bé không qua nổi ngày thứ ba sau khi nhập học, khuyên nên cho nó nghỉ học.” Học sinh của trường đó thi nhau tức giận, mắng tôi phá hoại tương lai người khác. Người phụ nữ không tin, quay đầu liền đưa con đến trường. Tôi bị tố cáo rồi bị khóa tài khoản. Đã không tin thì tôi cũng đành chịu. Đã mắng tôi rồi thì sau này đừng mong tôi cứu nữa nhé.