Danh sách truyện hot gần đây
Người Ngoài Ngày hôm đó, khoản tiền đền bù giải tỏa của nhà chồng được chuyển về, nhưng tôi được thông báo rằng mình sẽ không được chia dù chỉ một xu. Tôi không tranh cãi, cũng không ầm ĩ. Lặng lẽ thuê một căn hộ nhỏ, dọn ra khỏi căn nhà ấy. Họ tưởng rằng tôi đi rồi thì mọi chuyện coi như kết thúc, từ nay không còn dây dưa. Nhưng không ngờ, mẹ chồng bỗng phát bệnh nặng phải nhập viện, em chồng lập tức gọi điện cho tôi. “Chị dâu, mẹ không có ai chăm sóc, chị mau về ngay đi!” Giọng cô ta vừa sốt sắng vừa đầy vẻ đương nhiên. Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, mặc cho nó rung lên hết lần này đến lần khác. Tôi tận hưởng sự yên tĩnh hiếm hoi này, hoàn toàn không bị lay động.
Nam Phụ Phá Game Được Công Sủng Sau khi phát hiện mình chỉ là vai nam phụ dự bị trong một cuốn tiểu thuyết, tôi quyết định mặc kệ tất cả. Trong một show truyền hình, nữ chính rưng rưng nước mắt: “Nếu đến năm ba mươi tuổi vẫn không cưới được Trạch Trầm, em sẽ lấy anh.” Tôi: “Ha, vậy tôi thà đi lấy chồng còn hơn lấy cô.” Lúc ăn cơm, nữ chính tủi thân đưa tôi một hộp cơm: “Trạch Trầm nói anh ấy không ăn, nên cho anh nè.” Tôi: “Anh ta cũng nói không ăn shit, cô ăn nhiều vào nhé?” Thế là, cả mạng ném đá tôi là vô văn hóa, bảo tôi sau này kiểu gì cũng ế chỏng chơ. Ngay lúc đó, Trạch Trầm công khai tỏ tình: “Sau này cậu sẽ gả cho tôi, không cần lấy ai khác.” Toàn mạng nổ tung. Còn tôi thì: “??”
Mười Năm Chờ Một Người Sau kỳ thi đại học, tôi xóa hết mọi liên lạc với bạn bè. Đổi sim, đổi số điện thoại. Rời khỏi nhà bà ngoại nơi tôi sống hơn mười năm, trở về với ba mẹ. Thế giới rộng lớn đến vậy, tôi từng nghĩ cả đời này có lẽ sẽ chẳng bao giờ gặp lại anh ấy. Thế mà, mười năm sau khi tốt nghiệp cấp ba, tôi lại gặp được anh ấy ở một thành phố hoàn toàn xa lạ.
Quân Hữu Hối Thái tử cưới ta, là vì nhìn trúng tính cách không tranh không đoạt của ta. Hắn muốn ta hứa với hắn rằng, đợi đến khi tỷ tỷ ta hồi tâm chuyển ý trở về, ta sẽ nhường lại vị trí Thái tử phi. Thế nhưng hắn nào hiểu, không tranh chính là sự tranh giành lớn nhất. Sau khi thành thân, bất kể là tiền triều hay nội viện, ta đều vì hắn mà dốc cạn sức lực. Thậm chí có mấy lần, ta suýt chút nữa “mất m/ạng” vì hắn. Ngày tỷ tỷ trở về, ta đúng theo lời hẹn, cởi bỏ y phục Thái tử phi, giao ra Phượng ấn. Thế nhưng hắn lại bắt đầu chần chừ.
Livestream Bán Vàng Mã 1: Giao Hàng Tâm Linh Vì để trả nợ, tôi livestream bán đồ tang lễ, chuyên làm giấy vàng mã thủ công, cam kết giao hàng tận tay người thân đã khuất theo hình thức một kèm một. Không ngờ đám người trong livestream chỉ xem chứ không mua, còn cười nhạo tôi: “Mẹ tôi mất hơn chục năm rồi, báo mộng nói muốn nuôi chó, cô làm cho mẹ tôi một con chó Malta đi!” “Ông tôi dưới đó đánh mạt chược thiếu một người, hay cô làm mấy người giấy biết chơi mạt chược đi?” “Cười chết mất… lừa người thì ai chẳng biết?” “Cô lừa người sống để kiếm tiền của người chết, không thấy tội lỗi à?” Tôi không nói lời nào, lập tức làm luôn một con chó giấy giống hệt chó Malta. Vài phút sau khi đốt, con chó ấy nhảy ra từ trong ngọn lửa, vẫy đuôi nhìn cả phòng livestream. Tôi xoa đầu con chó Malta rồi hỏi: “Ai vừa nói muốn đốt chó Malta cho mẹ vậy?” “Mau thanh toán đi, còn kịp giao trong ngày đấy!” Livestream lập tức bùng nổ. Lượng theo dõi hậu trường của tôi từ 0 tăng vọt lên 1000.
Tôi là tiểu công chúa của giới hào môn Bắc Kinh. Kết hôn với tân quý của giới Bắc Kinh chưa đầy một năm, anh ta đã phá sản. Sau khi ly hôn, tôi thức tỉnh được kết cục của câu chuyện, liền tìm anh ấy để tái hôn. Anh lại nhíu mày, bờ môi mỏng lạnh lùng tuyệt tình: “Xin lỗi, cô Tô.” “Nhà họ Giang đã sụp đổ, không xứng với tượng Phật quý giá như cô.” Bên cạnh anh là cô thanh mai của anh, nụ cười rạng rỡ chói mắt. Tôi khẽ xoa bụng, gượng gạo cười: “Được, vậy tôi đổi cha cho con nhé?” Đôi đồng tử anh đột ngột co rút, trong đáy mắt dấy lên từng đợt sóng dữ dội: “Cô, nói, lại, lần, nữa?”
Sau khi gia đình phá sản, một tiểu thư kiêu ngạo, xinh đẹp trở nên trắng tay. Tôi bám lấy người công nhân đóng gói lạnh lùng, cầu xin anh ta thu nhận tôi. Khi một thiếu gia nhà giàu đề nghị bao nuôi tôi. Tôi dao động, định bỏ anh ta để chia tay. Tôi nhìn thấy dòng chữ nổi trên màn hình. 【Con tiện nữ này còn chưa biết nhỉ, nam chính là con riêng của gia tộc tài phiệt, ngày nào cũng chua ngoa cay nghiệt, còn chê nam chính nghèo nữa.】 【Đúng vậy, sau này bị thiếu gia chơi chán, muốn nam chính nhớ tình xưa, còn muốn trèo lên vị trí cao hơn.】 【Nếu không phải cô ta hết lần này đến lần khác làm tổn thương nữ chính, thì đã chẳng bị nam chính sắp xếp cho một vụ xe tông chết, đáng đời!】 …… Tôi nhìn yết hầu chuyển động của người công nhân đóng gói, bàn chân tôi chạm vào thắt lưng anh ta. “Chó hư, có muốn hôn tôi không?”
Thiên Kim Thật Trở Về Năm tôi ngây ngô và nhát gan nhất, tôi được bố mẹ nhà hào môn tìm về. Trên xe, tôi khóc òa lên. Bố mẹ tưởng tôi mừng đến phát đ/iên, nước mắt tuôn rơi vì xúc động. Thực ra, tôi sợ hãi. Đọc quá nhiều truyện về “Thiên kim thật – giả”, cô con gái ruột trở về nhà thường chẳng được lòng ai, tất cả mọi người đều thiên vị cô con gái giả được nuôi dưỡng từ bé. Thiên kim thật thì bị ghẻ lạnh, ng/ược đ/ãi, thậm chí bị m/ổ lấy th/ận, m/oi tim. Ngôi nhà mới như một hang ổ m/a q/uỷ. Tôi vô cùng sợ hãi.
Hải Thượng Sinh Hoa Hồi đi học, tôi yêu Tống Trì Lễ từ cái nhìn đầu tiên và đã đeo bám anh ấy suốt nhiều năm. Tôi cậy thế b/ắt n/ạt, vứt bỏ thư tình người khác gửi anh, và hắt đổ hộp cơm trưa Lâm Uyển Bạch mang đến cho anh. Sau này, hội trường trường học bị sập, tôi bị mất đôi chân để cứu anh. Bố mẹ tôi lấy ân nghĩa đó để gây áp lực, khiến anh buộc phải kết hôn với tôi. Và rồi, anh bị cuốn vào cuộc đời tôi – một người trở nên cáu kỉnh, dễ nổi giận vì tàn tật – và phải sống với tôi trọn đời. Lâm Uyển Bạch nói, lẽ ra anh phải được tỏa sáng trong thế giới của mình. Chứ không phải bị tôi gi/am c/ầm, cả đời u uất, không đạt được chí nguyện vì cảm giác tội lỗi. Vào một ngày bình thường, tôi trèo vào bồn tắm và tự d/ìm mình chet đ/uối. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã sống lại trở về thời còn đi học.
Con Quỷ Đội Lốt Người Bà ngoại bị giải tỏa nhà năm đó, em họ đẩy mẹ nó vào máy xay thịt trong nhà máy. Khoảnh khắc ấy, tôi liền biết em họ cũng đã trọng sinh. Đời trước, nó đẩy là mẹ tôi, thảm trạng truyền đến tai một đôi vợ chồng giàu có, tôi được họ nhận nuôi. Về sau tôi đi du học, kế thừa gia nghiệp, trở thành cô tiểu thư mà nó chỉ có thể ngước nhìn. Còn nó ghen tị đến phát điên, lăn lộn ở các chốn giao tế, cuối cùng nghiện ngập ma túy mà chết. Nó tưởng rằng trọng sinh là có thể đảo ngược tất cả, sống cuộc đời tốt đẹp vốn thuộc về tôi kiếp trước. Nhưng nó không biết, đôi vợ chồng kia vốn chính là cha mẹ ruột của tôi.
Hoàng Hậu Nàng Không Hiểu Phong Tình “Hoàng thượng trở về rồi, trong lòng ôm một nữ tử sống ch .t chưa rõ.” Ta nhìn theo ánh mắt kinh hãi của đám cung nữ, vừa liếc mắt liền nhận ra — chẳng phải là Chu Chử, thanh mai trúc mã của hoàng thượng, đích nữ phủ Hộ Quốc Công hay sao? Phủ Hộ Quốc Công bị xét nhà l/ưu đày từ năm ngoái, không ngờ đích nữ nhà đó lại được hoàng thượng mang về cung theo cách này. “Hoàng hậu không có gì muốn hỏi trẫm sao?” Hoàng thượng an trí Chu Chử ở tẩm điện bên trong của ngự cung, rồi đến chính điện hỏi ta một câu như thế. Hỏi gì chứ? Ta dám chắc không dám rồi. Ta là một nữ nhân xuyên không, thân phận thấp bé, chẳng có tình cảm sâu đậm gì với hoàng thượng, cũng không có hài tử làm chỗ dựa. Chỉ nhờ vào chút vận khí mới được làm hoàng hậu, đã thấp thỏm lo sợ từng ngày, ta nào chơi lại đám người mọc lên từ hậu cung như các ngươi? …
Sau Khi Thay Huynh Trưởng Xuất Chinh Tháng thứ hai thay huynh trưởng chinh chiến nơi sa trường, cha mẹ ta lại làm chủ, đem biểu muội gả thay ta.Đợi đến khi ta khải hoàn trở về, bụng nàng đã mang thai năm tháng.Trước cổng gia môn, nàng chống bụng, nụ cười e lệ:“Ban đầu hôn sự sắp kề, mẫu thân ta cũng chỉ bất đắc dĩ, mới đem ta gả cho phu quân.”“Nay ta cùng Phó lang tình thâm nghĩa trọng, chỉ mong tỷ tỷ rộng lòng tha thứ.”“Chỉ cần tỷ nguyện ý làm thiếp, Phó lang tất sẽ để tỷ cùng chúng ta bạc đầu giao phó.”Ta cũng cười, song là nụ cười kiêu ngạo chói mắt:“Biểu muội nói đùa. Đàn ông mà thôi, muốn thì cho ngươi hết.”“Nếu chưa đủ, tỷ đây vẫn còn nhiều lắm.”“…A?”