Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Trở Thành Vợ Mẫu Mực Sau Ly Hôn

Ba năm sau ly hôn, chồng cũ tìm đến tôi.Anh nói con nhớ mẹ, hỏi tôi có thể… thử tái hôn không.Lúc ấy tôi vừa bị trừ tiền vì giao đồ ăn quá giờ. Ba tháng chạy đơn, tôi đã không nhớ nổi mình phải bồi thường bao nhiêu lần.Bụng đói cồn cào, trong túi chỉ còn vài đồng nghe anh nói “tái hôn”, tôi lập tức quyết định quay đầu, không muốn sống những ngày khổ sở nữa.Tái hôn rồi, tôi trở thành kiểu “hiền thê lương mẫu” mà Chu Nghiễn Tu sửa ước mơ bao năm:Không ghen, không ồn ào.Anh dẫn phụ nữ về nhà, tôi còn giúp dọn phòng.Con, tôi cũng không nghiêm khắc như trước nó muốn làm gì thì cứ làm.Rõ ràng tôi đã biến thành dáng vẻ mà tất cả bọn họ đều mong muốn.Ấy vậy mà một đêm, Chu Nghiễn Tu uống say trở về, lại ôm tôi mà khóc.Anh nghẹn giọng nói:“Vợ ơi… em đừng như thế… anh khó chịu lắm.”Con trai tôi cũng đỏ mắt:“Mẹ… con sai rồi… mẹ đừng đối xử với con như vậy…”

Thiên Kim Giả Chính Là Phúc Tinh Của Tôi

Thiên Kim Giả Chính Là Phúc Tinh Của Tôi Tôi trở về làng trên núi bái tế ông nội, không ngờ bị mấy chiếc siêu xe vây quanh. Một cặp vợ chồng trung niên lao xuống xe, ôm chầm lấy tôi. Họ nói tôi là thiên kim thất lạc nhiều năm của nhà họ Thẩm, muốn đón tôi về nhà. Nhưng ông nội nuôi tôi – người tinh thông phong thủy huyền học – từng nói mệnh tôi vượng sự nghiệp, bạc tình thân. Tôi vừa định mở miệng từ chối, thì người tự xưng là anh trai tôi – Thẩm Giang – bỗng lên tiếng: “Yên Yên lớn lên trong núi, dĩ nhiên không thể bằng Trân Trân được nuôi dạy bài bản nhiều năm ở nhà.” “Nhưng bố mẹ cứ yên tâm, có huyết thống thì con nhất định sẽ chăm sóc em gái thật tốt!” “Còn Trân Trân, con cũng sẽ tìm cách để em ấy nhanh chóng chấp nhận Yên Yên…” Tôi chưa kịp phản ứng đã bị đưa lên xe. Thế nhưng ngay khoảnh khắc bước qua cổng lớn nhà họ Thẩm, trong đầu tôi bỗng hiện lên mấy dòng chữ: 【Ôi trời! Hai cô gái đáng thương – thiên kim thật giả – lại sắp bị đám đàn ông cặn bã đẩy vào cuộc chiến tranh giành chết dở sống dở!】 【Một người bá đạo, một người điệu đà ~ Nếu không phải quan hệ thế này, tôi còn muốn “chèo thuyền couple” nữa cơ~】 Ngẩng đầu lên, tôi bắt gặp Trân Trân đứng trên cầu thang, mắt đỏ hoe, nhìn tôi như gặp kẻ thù. Tôi nhướng mày. Hoá ra tiểu phúc tinh lại trốn ở đây.

Thư Tình Gửi Nhầm Thời Điểm

Tôi thầm yêu Lục Yến đến năm thứ bảy. Tôi kết hôn với anh ấy. Đêm tân hôn, anh lại đưa cho tôi bản thỏa thuận ly hôn. “Một năm sau, chia tay trong yên ổn.” Nói xong, anh nhìn vào chiếc váy ngủ ren trên người tôi. Anh khẽ cười, hỏi: “Cô Giang, có tâm sự gì sao.” Sau đó, một năm trôi qua. “Tới khi nào thì đến cục dân chính?” Anh như bị điếc: “Thằng đàn ông lúc nãy là ai.” Tôi bật cười: “Lục tổng, anh có tâm sự gì không.”

Gả Cho Người Từng Bị Tôi Vứt Bỏ

Bao nuôi một nam sinh nghèo, ai ngờ anh ta lại được cha mẹ ruột là nhà hào môn nhận về. Ai cũng nói, lần này tôi chắc chắn sẽ lật thuyền — thất bại ê chề. Dù sao thì trước kia tôi đã lợi dụng việc anh nghèo mà chẳng ít lần bắt nạt. Bắt quỳ xuống, không cho mặc quần áo đều chỉ là chuyện nhỏ. Lúc anh ấy làm vài công việc, tích góp từng đồng mua chiếc nhẫn cầu hôn, nâng đến trước mặt tôi. Tôi còn cười nhạo: “Cầu hôn? Nhìn rõ lại thân phận của mình chưa?” Thấy anh khoác tay tiểu thư danh môn, tôi chỉ cười nhạt như không có gì. Về đến nhà liền sai người đem hết hành lý của Hứa Mặc ném thẳng trước cửa nhà cha mẹ ruột của anh. Tôi điềm nhiên nói: “Đúng lúc tôi cũng chán rồi, gia đình đang chuẩn bị chuyện liên hôn.” Sau đó, Hứa Mặc nửa đêm trèo tường vào biệt thự của tôi. Ánh mắt anh kiên quyết, nhưng giọng nói lại run rẩy: “Tại sao em có thể… nói không cần anh là không cần?”

Em đã từng thích anh

Ra khỏi cục dân chính, Lâu Thừa ném cho tôi một tấm thẻ năm trăm vạn. “Ba năm qua em ngoan ngoãn, biết điều, đây xem như là phần thưởng. Em keo kiệt như thế, nhiêu đây chắc đủ xài cả đời rồi. Còn nữa, tuy đúng là tôi rất có sức hút, nhưng đừng ôm ấp hy vọng gì nữa. Ly hôn rồi là chấm dứt, đừng giở trò gì, vô dụng thôi, hiểu chưa?” Tôi lặng lẽ gật đầu quay đi: “Hiểu rồi.” Thấy tôi không nói gì thêm, anh ta theo sát: “Không có gì muốn nói với tôi à?” Tôi đang vội đặt phòng, lắc đầu: “Không có.” Anh ta khẽ hắng giọng: “Dù sao cũng từng là vợ chồng, em yếu đuối thế, tôi cho em thêm một công việc. Em học chuyên ngành gì?” Quán bar, hội quán, mấy chỗ ăn chơi đều hiện “đặt chỗ thành công”. Tôi còn đang gọi thêm mười nam mẫu trẻ cùng năm CV giọng thụ non trẻ vào nhóm. Bận tối mắt, tôi hờ hững đáp: “Biểu diễn.”

Vân Ý Truyện

Sau khi phụ thân bị giáng chức, nhà phu quân tương lai quả nhiên đến từ hôn.

Nam Chính Đã Sớm Mưu Tính Với Tôi Từ Lâu

Khi tôi sai Lục Hành giặt quần lót ren cho tôi, trước mắt đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận. 【Nếu không phải nữ phụ độc ác cướp công cứu mạng của nữ chính dành cho nam chính, thì nam nữ chính đã sớm sống cuộc đời vừa ngọt ngào vừa ám muội rồi.】 【Phiền chết đi được, nữ phụ còn dựa vào ân tình để ép nam chính ở bên cô ta!】 【Không sao đâu, cả thể xác lẫn tinh thần của nam chính chỉ thuộc về nữ chính, đối với nữ phụ độc ác hoàn toàn không có hứng thú gì.】 【Nữ chính về nước rồi, ngày tháng tốt đẹp của nữ phụ độc ác sắp chấm dứt rồi!】 Tôi trời sinh phản nghịch. Bình luận càng mắng tôi, tôi càng làm loạn, càng bắt nạt Lục Hành. Trên giường, tôi bắt anh phục vụ tôi. Dưới giường, tôi bắt anh mua trang sức, mua túi xách, mua biệt thự cho tôi. Lục Hành không một lời oán trách, đáp ứng mọi yêu cầu của tôi. Tôi luôn tin chắc anh yêu tôi, nhưng vào một ngày nọ, tôi lại vô tình nghe thấy anh nói với nữ chính: “Tôi và Thẩm Thi Vũ chỉ là bạn bè bình thường.”

Livestream Gọi Hồn 2: Bạch Mao Cương Xuất Thế

Lần thứ hai tôi livestream gọi hồn, vốn định làm một cách kín đáo, nhưng con trai của người giàu nhất lại điên cuồng ném mười nghìn “lễ hội hóa trang”, cảm ơn tôi vì đã cứu mẹ anh ta. Những người nhanh trí đã tranh thủ gửi trước một “lễ hội hóa trang”, giành được suất gọi hồn hôm nay. “Đại sư, tôi không muốn gọi hồn, tôi muốn tìm một người đã mất tích năm năm, anh có thể giúp tôi tính thử không?” Tôi bảo đối phương cung cấp bát tự sinh thần. Sau khi xem xong bát tự đó, tôi tiếc nuối nói: “Chủ nhân của bát tự này không phải mất tích, mà đã hy sinh rồi…” Người có bát tự thuần âm, nơi nghìn người loạn táng, trước mộ trào ra nước chết, cây quỷ tụ âm khí, luyện thành bạch mao cương. Chuyện này phiền phức rồi…

Tro bụi và Ánh dương

Đêm trước Thanh Minh, tôi đang nằm trên giường ký túc xá cày phim thì đột nhiên thấy bạn cùng phòng phát điên như bị ma đuổi, lao thẳng ra ngoài. Tôi sợ xảy ra chuyện nên vội vàng đuổi theo. “Tin tôi thì đi theo tôi!” Vừa đuổi kịp cô ấy, còn chưa kịp hỏi có chuyện gì, cô ấy đã kéo tay tôi chạy một mạch ra khỏi trường. Tôi ôm một bụng hoang mang, cùng cô ấy tạm trú một đêm ở một nhà nghỉ nhỏ ngoài trường. Sáng sớm hôm sau, diễn đàn của trường nổ tung: 【Ký túc xá nữ tòa 6, toàn bộ tử vong!】 【Tin hành lang… nghe nói phòng 304 có hai người trốn khỏi ký túc, có thể còn sống…】 Tim tôi chấn động dữ dội, chiếc điện thoại “pạch” một tiếng rơi xuống đất. Tôi chính là người ở phòng 304!

Giữa Ngày Hè Rực Rỡ

Đối tượng xem mắt của tôi là giáo sư đại học, tính cách lạnh nhạt tự chủ. Quen nhau hai tháng rồi, tay còn chưa nắm qua. Tối nay vốn định chuốc say anh, chiếm lấy một nụ hôn thơm ngát. Ai ngờ, tôi đột nhiên nhìn thấy bình luận bay. Bình luận nói tôi là nữ phụ pháo hôi, gia vị cho tình yêu tương lai của nam nữ chính, đến cả bạch nguyệt quang cũng không phải. Giây trước tôi vừa gọi cho Thẩm Kinh Hàn, muốn hẹn anh đi ăn. Giây sau tôi giữ mạng chó, nói chia tay. Thẩm Kinh Hàn xông vào nhà tôi, ném tôi lên giường. “Chia tay? Còn chia nữa không?” “Không… không chia nữa.” Tin lời bình luận bay sẽ chết! Nhưng có một câu nói không sai. Thẩm Kinh Hàn trước mặt là giáo sư, sau lưng là cầm thú!

Bà Cửu 1: Rắn Chín Miệng

Tôi tên là Vu Thập Tam, giới tính nữ, năm nay mười hai tuổi, là bà đồng nhảy hầu trong làng. Người già trẻ nhỏ trong phạm vi mười dặm đều kính trọng gọi tôi một tiếng Bà Cửu. Bởi vì tại điện Diêm La và dưới trướng Thành Hoàng, tôi đứng hàng thứ chín, Chung Quỳ, Thôi Giác, Hắc Bạch Vô Thường, Nhị Tướng Già Tỏa, Ngưu Đầu Mã Diện đều xem như anh tôi. Có một ngày, một đôi vợ chồng tìm đến nhờ tôi ra mặt, nói rằng con gái họ m/ang t/hai đủ mười tháng, đến lúc sinh nở lại sinh ra cả một ổ rắn…

Chia Tay Lý Trí

Chia Tay Lý Trí Ở bên Quý Khanh Vọng năm năm, tôi biết đã đến lúc nên chia tay. Dù sao thì cả hai chúng tôi đều rất rõ ràng, gia thế của anh ấy là thứ mà tôi mãi mãi không với tới được. Trong chiếc Maybach, Quý Khanh Vọng trầm mặc nhìn tôi. “Ba năm nữa mới đến ba mươi tuổi.” Chúng tôi đã từng nói rõ với nhau, đến năm ba mươi tuổi thì sẽ chia tay. Nhưng tôi không muốn đợi thêm nữa. “Dù là xem mắt, tôi cũng muốn dành thời gian tìm một người mà tôi thích để kết hôn…” Lời còn chưa dứt, Quý Khanh Vọng đã bá đạo hôn xuống. Mười phút sau, sắc đen nơi đáy mắt anh sâu thẳm. “Kết hôn, kết hôn ngay bây giờ.”