Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Giúp Việc Nhà Tôi Nấu Quá Nhiều

Giúp Việc Nhà Tôi Nấu Quá Nhiều Người giúp việc trong nhà tôi nấu ăn lúc nào cũng không biết tiết chế. Rõ ràng chỉ có hai người ăn, vậy mà bà ấy hấp tận hơn bốn mươi cái bánh bao. Tôi chỉ nhẹ nhàng nhắc một câu: “Dì ơi, lần sau làm ít lại một chút, ăn không hết thì phí lắm.” Thế mà dì ấy lập tức qu//ỳ sụp xuống trước mặt tôi, vừa khóc vừa rối rít xin lỗi. “Xin lỗi cô chủ, tôi lại quên mất rồi. Nhưng cô yên tâm, mấy cái bánh bao này sẽ không bị lãng phí đâu, tôi sẽ mang về ăn hết.” Tối đó tôi lướt mạng, thấy một food blogger đang làm thử thách ăn hết bốn mươi cái bánh bao một lúc. Nhìn gương mặt giống y hệt dì giúp việc của tôi, tôi vừa tức vừa buồn cười. Tập tiếp theo là ăn sầu riêng đến phát điê//n đúng không? Tôi lập tức đặt năm cân nhân trung hoàng trên mạng cho dì luôn!

Sau Đêm Tình Với Đại Tướng Quân, Ta Ôm Bụng Bầu Bỏ Trốn

Sau Đêm Tình Với Đại Tướng Quân, Ta Ôm Bụng Bầu Bỏ Trốn Sau đêm mặn nồng cùng Đại tướng quân Ngu quốc, ta mang thai rồi bỏ trốn. Ba năm sau, hắn dẫn năm trăm binh mã vây kín cái sân nhỏ của ta như nêm cối. Vừa thấy nhi tử ta, hắn liền sai lính bắt hết nam nhân trong thôn đến. Hắn hỏi con ta: “Nói, ai là cha con?” Ta hết sức nháy mắt ra hiệu, bảo con nhận bừa gã hàng xóm tên Thiết Ngưu. Ai ngờ thằng bé chân ngắn lon ton chạy đến ôm chặt lấy chân Phó Tiêu. “Cha ơi, con với nương ba ngày rồi chưa được no bụng!”

Biên Thành Hỉ Ca

Quân An Tây chiến thắng, triều đình tuyển một nhóm nữ nhi lương gia, đưa tới biên ải để làm vợ cho các lão binh lâu năm chưa thành thân.   Ta ch//ém gi//ết trăm địch, lại thay tướng quân chắn một m//ũi t//ên, được người cho quyền chọn đầu tiên.   Tướng quân mỉm cười, đưa tay chỉ về phía vị cô nương thứ ba tính từ trái sang:   “Con bé kia gọi là Nhiễm Bích, xuất thân từ phủ Quốc Công, từng hầu hạ lão phu nhân.”   Nhiễm Bích yểu điệu như liễu yếu trước gió, đứng giữa một hàng các cô gái quê mùa, càng lộ vẻ khác biệt.   Nghe thấy tướng quân chỉ nàng cho ta, sắc mặt nàng liền trắng bệch.   Ta biết, nàng tới đây… là vì tướng quân.   Tướng quân vốn là thứ tử dòng chính của phủ Anh Quốc Công. Lão phu nhân đưa Nhiễm Bích tới biên ải, chính là để hầu hạ đứa cháu trai yêu quý.   Đời trước, ta chọn nàng — lại kết thành oan duyên nghiệt duyên, sống chẳng khác gì người dưng thù hận.   Đời này, nàng thích ai… thì cứ đi mà thương người ấy.   Ta cười hề hề, chỉ vào cô bé đứng thu lu nơi góc cuối, gầy gò nhỏ bé, cúi đầu chẳng nói một lời.   “Nàng ấy, tướng quân. Ta muốn nàng ấy.”   1   Thành thân ở biên ải giản đơn vô cùng: hai cây nến đỏ, một tấm khăn hồng… là định đoạt cả đời một nữ nhi.   Ta vén khăn trùm đầu, tiểu cô nương bên dưới ánh mắt ngập ngừng, khuôn mặt còn chút sợ sệt, duy chỉ có đôi mắt như mèo nhỏ, sáng long lanh lay động.   Trong ánh nhìn ấy, có tò mò, có khẩn trương — mà không có thẹn thùng.   Ta xoa đầu nàng, hỏi:   “Muội tên gì?”   “Nô… gọi là Ngốc Nha. Mẫu thân đặt đại đó, bảo tên quê dễ nuôi. Kỳ thực muội không ngốc, muội lanh lợi lắm!”   “Ngốc Nha nghe không hay, về sau gọi là Hỉ Nhi đi. Chữ Hỉ trong vui mừng, cũng là yêu thích.”   Do thành thân, quân doanh phát cho mỗi huynh đệ mười lượng bạc, hai xấp vải. Ta gom hết tiền tích cóp bao năm, cộng thêm mười lượng kia, giao hết cho Hỉ Nhi giữ.   Đêm động phòng hoa chúc, Hỉ Nhi ôm bạc chạy khắp phòng tìm chỗ giấu, sợ sáng mai tỉnh dậy, bạc mất không còn.   Ta kéo nàng, đè xuống giường. Bạc vụn rơi lả tả khắp chăn.   “Á! Còn chưa cất xong mà!”   “Mai hẵng cất. Nay phải ngủ với tướng công đã.”   Ta ôm nàng vào lòng, tay chạm lên chiếc lưng gầy đến lộ cả xương.   Hỉ Nhi ngẩng đầu nhìn ta, dưới ánh nến mờ nhạt, đưa tay chạm lên vết sẹo kéo dài từ thái dương đến đuôi mắt bên trái.   Đời trước, Nhiễm Bích sợ nhất chính là vết sẹo ấy. Nàng không dám nhìn thẳng mặt ta, dù lúc thân mật cũng quay lưng mà khóc.   Ta nắm lấy bàn tay nhỏ của Hỉ Nhi, đưa lên miệng giả vờ muốn cắn.   “Không sợ ta sao?”   Hỉ Nhi cười khúc khích, gan to hơn, hôn nhẹ lên má ta một cái.   “Tướng công đối tốt với muội, muội đâu sợ. Hỉ Nhi cũng sẽ đối tốt với tướng công. Hơn nữa, nếu tướng công sinh ở làng muội, khéo lại là người đẹp nhất làng ấy chứ!”   Hỉ Nhi gầy yếu, đêm ấy chúng ta chưa thể viên phòng.   Khi nàng ngủ rồi, căn phòng yên ắng, có thể mơ hồ nghe tiếng bên nhà kế…   Là tiếng khóc quen thuộc.   Là… Nhiễm Bích đang khóc.   2   Sáng hôm sau, ta bị đánh thức bởi hương thơm của bát mì hành nóng hổi.   Vừa gắp đũa, dưới đáy bát đã lộ ra quả trứng chần vàng ươm.   Ta gắp trứng sang bát Hỉ Nhi, rồi mới ăn.   Cả bát mì nuốt xong, vừa định rửa mặt, ngoài cửa có người gõ:   Là Dương Trung từ nhà bên, thân hình cao tám thước, vậy mà mặt đỏ bừng, cứ ấp úng chẳng biết nói gì.   “Trung tử, bộ ngươi thành tân nương rồi à, nói cũng không nên lời.”   “À, huynh à, có thể… cho đệ mượn hai lượng bạc được không? Nhiễm Bích sáng nay dậy, cứ khóc mãi, chắc là bị đệ làm đau. Nghe nói có thứ cao chuyên để bôi chỗ ấy… nhưng hơi mắc.”   Thì ra, đời này… Nhiễm Bích lại gả cho Dương Trung.   Dương Trung vốn không có tên trong danh sách binh sĩ chọn vợ đợt này.   Có lẽ vì thấy ta không chọn Nhiễm Bích, những huynh đệ phía sau tưởng tướng quân muốn thu nàng làm thiếp, nên không ai dám chọn.   Không ngờ, tướng quân căn bản không có ý ấy. Đến khi thấy nàng không ai nhận, bèn đích thân gả nàng cho Dương Trung.   “Thành thân chẳng phải phát cho mỗi người mười lượng bạc rồi sao?”   Dương Trung cười gượng, đưa tay lôi từ trong áo ra một cây trâm cài bằng vàng, có viền chỉ kim óng ánh.   Tên ngốc này… đem hết bạc đi mua trâm cài đầu cho nàng rồi.

Căn Nhà Bị Đánh Cắp

Căn Nhà Bị Đánh Cắp Một hotgirl vô danh nào đó khoe căn hộ rộng rãi ở trung tâm thành phố trên mạng. Phong cách trang trí màu kem cùng đồ nội thất gỗ nguyên bản, giống hệt nhà tôi. Nhưng cách bày trí trong phòng lại hơi khác. Cho đến khi tôi lướt tới bức tranh treo trên tường mà cô ta chụp. Đó là bức tranh con mèo tôi đã nhờ người vẽ để tưởng niệm chú mèo của mình đã “về hành tinh mèo”. Đây chính là nhà tôi. Vậy cô ta là ai?

Bạn Trai Tôi Là Thần Game

Bạn Trai Tôi Là Thần Game Bạn trai tôi là người đứng đầu bảng xếp hạng người chơi game k/inh d/ị. Còn tôi… lại đang lén đi làm “qu/ỷ sai” trong game, đóng vai NPC qu/ái v/ật hù dọa người ta. Anh ấy toàn đi những phó bản cấp SSS. Còn tôi thì mãi quẩn quanh ở làng tân thủ. Vốn dĩ nước giếng không phạm nước sông. Cho đến một ngày… Phó bản SSS bị anh ấy gần như “quét sạch”. Hệ thống gấp rút lôi tôi qua bên đó… cho đủ số lượng qu/ái v/ật. Tôi lóng ngóng bước vào, còn chưa dọa được ai, đã tự làm mình hoảng sợ. Kết quả bị người chơi trong phòng chat mắng tới tấp: “Phó bản SSS sao lại có con quái nhát gan thế này, dọa người chưa xong đã dọa chính mình!” “Ng/u hết phần thiên hạ rồi, quái gì mà còn bị lạc đường trong phó bản, định diễn hài à?” “Tội nghiệp ghê, thôi trốn cho kỹ đi, gặp người khác thì còn đỡ, chứ mà gặp Sư Thần thì xác định là tan xác ngay lập tức.” “Mấy ông trên đừng nói vậy… Sư Thần gi/ết toàn boss khủng cấp SSS, con tép riu này chắc khỏi cần ra tay, tự dọa mình ch/ết trước rồi.” Tôi cố gắng trốn tránh, chỉ mong anh ấy không phát hiện ra mình đang lén lút “đi làm thêm”. Nhưng rồi… loạng choạng thế nào lại chạy thẳng đến trước mặt bạn trai mình. Cả phòng chat như nín thở chờ tôi bị anh ấy một đ/ao ti/ễn về điểm hồi sinh. Vậy mà người đàn ông được mệnh danh là “Thần chân chính” trong bảng xếp hạng game thủ… Lại cúi xuống dịu dàng,nhéo má tôi một cái,cười khẽ: “Ngoan, còn muốn giết bao nhiêu người chơi nữa? Anh giúp em.”

Tiền Ít, Tình Tan

Tiền Ít, Tình Tan Sau khi trở thành bà nội trợ, chồng tôi mỗi tháng chỉ đưa cho tôi 500 tệ tiền sinh hoạt. Thế mà còn bắt tôi dùng số tiền ấy để đi chợ, nấu cơm, đóng tiền điện nước, lo toàn bộ chi tiêu trong nhà. Thậm chí còn mặt dày tuyên bố: “500 còn là cho nhiều đấy!” Đàn ông trong nhà không chịu đưa tiền, thì tự nhiên sẽ có đàn ông bên ngoài đưa tiền thôi. Khi ví tôi bắt đầu đầy lên, tôi cũng bắt đầu trang điểm, mua mỹ phẩm xịn hơn, đăng ký các khóa học đắt tiền hơn. Đối mặt với nghi ngờ của chồng, tôi thản nhiên đáp: “Thì là dùng 500 anh cho em để mua đó.” Nhưng anh ta lại nổi cáu: “500 còn không đủ mua đồ ăn, cô lấy đâu ra tiền mua mấy thứ đắt đỏ thế này?!” Buồn cười thật, hóa ra trong lòng anh ta cũng biết rõ, 500 tệ căn bản là không đủ tiêu mà!

XUYÊN THÀNH NỮ CHÍNH,TA KHÔNG NHẬN TỘI THAY AI

Ta xuyên tới đây vào lúc ta đang quỳ trên một mảnh vỡ sứ ngổn ngang dưới đất. Đầu gối đau nhói đến tận tim, trên trán vẫn còn máu đang rỉ xuống. Xung quanh đứng một vòng người, có kẻ xem náo nhiệt, có kẻ nhíu mày, có kẻ đang đợi ta nhận sai. Người đàn ông đứng ở phía trước nhất mặc một thân cẩm bào màu huyền, mày mắt lạnh như miệng giếng mùa đông kết sương, đang cụp mắt nhìn ta. Trong đầu ta “ầm” một tiếng, vô số ký ức không thuộc về ta ào ạt tràn vào. Một cuốn truyện ngược cũ rích tên là ‘Giam Cầm Trái Tim’ Nam chính Tạ Lâm Uyên, quyền thế ngập trời, máu lạnh bạc tình, chút ôn nhu duy nhất đều dành cho bạch nguyệt quang Tô Uyển. Nữ chính Thẩm Tri Vi, đích nữ danh môn, sau khi gả vào Tạ phủ liền bắt đầu ba chương một hiểu lầm, năm chương nôn máu, bảy chương quỳ từ đường, cuối cùng thay bạch nguyệt quang đỡ một đao, chết trong đêm tuyết, trước lúc chết còn nói “thiếp thân không oán ngài”. Mà nút ta xuyên tới lúc này, vừa khéo chính là điểm ngược đầu tiên trong nguyên tác —— Tô Uyển rơi xuống nước, kinh sợ mà ngất xỉu ngay tại chỗ. Tạ Lâm Uyên nhận định là Thẩm Tri Vi ghen ghét đến phát cuồng, bèn lệnh nàng quỳ trên mảnh sứ vỡ ở tiền sảnh để nhận tội. Theo nguyên tác, tiếp theo ta phải đỏ mắt giải thích “không phải ta”, rồi bị Tạ Lâm Uyên một câu “ngươi còn dám ngụy biện” chặn lại, lại bị lão phu nhân quở một câu “làm sai chuyện còn không biết hối cải”, cuối cùng cắn môi nhận tội, đầu gối quỳ nát, thanh danh cũng hỏng đến tận cùng.

Tình Giả Với Tình Địch

Tình Giả Với Tình Địch Lúc tốt nghiệp chụp ảnh tập thể, tôi đã cưỡng hôn kẻ thù không đội trời chung của mình ngay trước mặt toàn bộ thầy trò trong khoa. Sau khi đắc ý, tôi lập tức cao chạy xa bay ra nước ngoài. Sau này, gia đình phá sản, tôi buộc phải về nước, ứng tuyển làm trợ lý đời sống cho một ảnh đế. Không ngờ lại tình cờ nghe thấy anh ta trả lời phỏng vấn: “Chuyện nụ hôn đầu thì… không còn nữa, bị một thằng nhóc hỗn láo cướp mất rồi.” Cả trường quay ồ lên, phóng viên truy hỏi tiếp: “Vậy nếu gặp lại người đó, Hạ ảnh đế sẽ làm gì?” Hạ Xuyên nghiến răng nghiến lợi: “Tất nhiên là… giết chết cậu ta thật thảm!” Về sau tôi mới biết, chữ ‘giết’ kia… còn có nghĩa khác.

Người Ngoài

Người Ngoài Ngày hôm đó, khoản tiền đền bù giải tỏa của nhà chồng được chuyển về, nhưng tôi được thông báo rằng mình sẽ không được chia dù chỉ một xu. Tôi không tranh cãi, cũng không ầm ĩ. Lặng lẽ thuê một căn hộ nhỏ, dọn ra khỏi căn nhà ấy. Họ tưởng rằng tôi đi rồi thì mọi chuyện coi như kết thúc, từ nay không còn dây dưa. Nhưng không ngờ, mẹ chồng bỗng phát bệnh nặng phải nhập viện, em chồng lập tức gọi điện cho tôi. “Chị dâu, mẹ không có ai chăm sóc, chị mau về ngay đi!” Giọng cô ta vừa sốt sắng vừa đầy vẻ đương nhiên. Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, mặc cho nó rung lên hết lần này đến lần khác. Tôi tận hưởng sự yên tĩnh hiếm hoi này, hoàn toàn không bị lay động.

Người Ngoài

Hiện đại
Thanh Uyển

Thanh Uyển Khi dâng vũ cho Hoàng hậu, bởi váy múa rá/ch toạc, ta trở thành trò cười cho khắp đám công tử quyền quý. Ba tháng sau, người thanh mai trúc mã từng tặng ta chiếc váy ấy mới cười cười đến nhận lỗi. “Biểu muội tưởng đó là váy ta tặng nàng, nên không cẩn thận c/ắ t 2 nhát.” “Dù sao sau này nàng cũng phải gả cho ta, chuyện nàng mất thể diện trước người ngoài, ta không để bụng, nàng cũng đừng giận dỗi nữa.” Ta sắc mặt nhạt nhòa, ứng phó vài câu rồi tiễn hắn ra ngoài. Hôm sau, ta liền ngồi kiệu nhỏ vào cung, lấy thân phận nữ quan hầu hạ bên Thái hậu. Đồng thời, thư từ hôn cũng được gửi đến phủ nhà họ Phó.

Thanh Uyển

Cổ Đại
Chó Con Bệnh Kiều Ngụy Trang

Một tai nạn bất ngờ khiến Giang Nghiễn quên mất rằng chúng tôi đã là vợ chồng hợp pháp. Anh hiểu lầm rằng chính mình đã giam giữ tôi. Người đàn ông tuấn mỹ, cao quý bắt đầu trở nên vụng trộm như chú cún nhỏ. “Đúng, cô ấy đã kết hôn với người đàn ông khác.” “Đúng, tôi đã ép buộc cô ấy.” “Thì sao chứ.” “Người chồng vô dụng của cô ấy đến giờ vẫn không dám đến tìm tôi, rõ ràng không hề yêu cô ấy như tôi.” Về sau, khi anh biết được sự thật lại phát hiện ra bản thỏa thuận ly hôn tôi đã chuẩn bị từ mấy ngày trước. Chú chó con vui vẻ bỗng nhiên sa sầm mặt. “Quả nhiên, vẫn phải nhốt lại mới không rời khỏi tôi.” “Em yêu, em thích kiểu dây xích nào? Loại có nơ bướm màu hồng được không?”  

Tuế Tuế Bình An

Tuế Tuế Bình An Tôi là thiên kim giả bị ghét bỏ. Ngày đứng trên sân thượng, tôi đã nhìn thấy những bình luận. 【Bé ơi đừng nhảy! Con chưa bao giờ là thiên kim giả cả! Con là tiểu thư thật sự đã bị b/ắt c/óc!】 【Cả nhà nữ chính đáng chet, để an ủi Thẩm phu nhân đã mất con gái, họ đã tr/ộm con gái bảo bối của nhà khác về nuôi.】 【Đã tr/ộm về còn không đối xử tốt, con gái ơi đừng nhảy, người thân của con tìm con sắp phát đ/iên rồi.】 【Anh trai của con còn 30 giây nữa sẽ đến, cầu xin con hãy cố gắng một chút.】 Tôi khựng lại, có chút thất thần, chưa kịp rụt chân lại đã bị một người từ phía sau ôm chặt rồi ngã lăn ra đất. Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống trán, giọng nói nghẹn ngào run rẩy: “Đừng sợ, bé con, anh đến rồi.”