Danh sách truyện hot gần đây
Khi đang làm việc ở sân bay, bạch nguyệt quang của Thái tử gia Kinh Thành ném đi chiếc nhẫn kim cương cầu hôn: “Loại đầu óc chỉ nghĩ đến yêu đương nào lại bỏ học để kết hôn chứ? Buồn cười thật.” Đúng lúc đó, điện thoại tôi bật ra tin nhắn: 【Em trai mắc nợ cờ bạc, mẹ đã xé hồ sơ của mày rồi.】 【Đừng đi học nữa, ông chủ 58 tuổi trong làng để mắt đến mày rồi.】 Giây tiếp theo, tôi nhặt lấy chiếc nhẫn kim cương, lau đi lau lại nơi vạt áo. Ngẩng đầu lên lần nữa, đôi mắt tôi sáng lấp lánh nhìn chằm chằm vào Thái tử gia: “Ờm… tôi là loại não yêu đương, anh có thể hẹn hò với tôi không?”
Lúc học đại học, tôi từng kiếm được một khoản tiền, bao nuôi một tiểu minh tinh mất trí nhớ. Đem anh ta ra mà chơi đùa như chó. Sau đó tiền hết, tôi dứt khoát đá văng anh ta đi. Gặp lại, là trong một buổi dạ tiệc thương mại. Tôi chỉ là một vai quần chúng mười tám tuyến vô danh. Anh ta khôi phục ký ức, đã trở thành thiếu gia nắm quyền trong tay nhà họ Lục. Giờ đang khoác tay vị hôn thê là ảnh hậu, nhận phỏng vấn: “Nghe nói Lục tổng luôn tìm kiếm người đã cưu mang ngài khi mất trí, có phải định trả ơn không?” Khóe môi anh ta khẽ cong, giọng lạnh lẽo: “Đúng vậy, trả ơn.” “Chỉ cần, cô ấy chịu đựng nổi.”
Bị Cướp Rồi, Ta Thành Gái Hư Trong Mắt Thế Gian Sau khi bị sơn tặc bắt cóc, ta liền trở thành kẻ trong miệng người đời gọi là “đoá hoa tàn úa”. Bùi Hiên không nói một lời, chỉ cùng phụ thân ta lui hôn ước, rồi đưa đến một dải lụa trắng. Đêm ta t ự//v ẫ.n, thiếu niên tướng quân lặng lẽ lẻn vào viện của ta, lau đi nước mắt trên mặt ta. “Uyển Nhi, nếu hắn không lấy nàng, ta sẽ lấy. Ta thầm mến nàng đã lâu rồi. Nàng bằng lòng gả cho ta chứ?” Năm thứ 2 sau khi thành thân, ta đứng bên ngoài thư phòng nghe thấy Bùi Hiên cười nhạo Hạ Khiêm. “Nàng ta đã bị ch/ơi nát như vậy mà ngươi còn cưới, không thấy bẩn à?” Hạ Khiêm nhướng mày, chậm rãi nói: “Khi ấy ta đã căn dặn họ đừng để làm bẩn thân thể của Vu Uyển, bằng không đến lúc đó ta cũng chẳng nuốt nổi.” “Ngươi trông chừng nàng cho kỹ, trước khi ta và Vu Mạt thành thân đừng để xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.” “Yên tâm, đợi ngươi và Vu Mạt thành thân xong, ta sẽ đưa nàng ta ra biên ải.” Đêm nay, vốn dĩ ta định nói với Hạ Khiêm rằng ta đã mang thai cốt nhục của hắn. Nhưng giờ, không cần thiết nữa rồi.
Mẹ tôi là một kẻ cuồng kiểm soát, ép tôi đến mức phải nhảy xuống hồ. Kết quả là tôi không những không chết, mà còn bị một “nữ quỷ” chiếm lấy thân xác. Nữ quỷ nói: “Dù sao thì cậu cũng không muốn sống nữa, vậy thì để cái thân này cho tôi dùng chơi một chút.” Thế là tôi lơ lửng bên cạnh, đi theo cô ta về nhà. Trên bàn cơm, khi mẹ tôi lại một lần nữa nhét thịt bò vào cổ họng tôi, nữ quỷ lập tức lật bàn rồi cãi nhau tay đôi với mẹ tôi. Đánh đi! Mắng đi! Đập phá đi! Cứ việc phơi hết chuyện xấu trong nhà ra ngoài! Sướng thật!
Tôi Đâu Có Quen Chiều Ai Là một “thiên kim thật sự” bị cướp mất cuộc đời, lẽ ra người đáng thương nhất phải là tôi mới đúng. Nhưng khi tôi trở về nhà ruột của mình, nhìn thấy cô gái vừa biết sự thật thân thế liền khóc đến ngất xỉu kia, tôi lại thấy… hơi buồn cười. Sao mà nhìn vào, người chiếm chỗ gần hai mươi năm như cô ta lại có vẻ thảm thương hơn cả tôi vậy?
Năm thứ ba tôi thầm mến Thẩm Hoài Tự, anh rút trúng “thật lòng mà nói” và bị hỏi về mẫu bạn gái mình thích. Anh nói: “Thông minh.” Tôi học giỏi, nên có người liền nhắc đến tôi. Anh siết chặt ly rượu, cười lạnh: “Não bị lừa đá mới thích cô ta.” Tôi chết lặng đứng ở cửa, rồi lặng lẽ xoay người rời đi. Dầm mưa trở về nhà, tôi phát một cơn sốt cao. Khi mở mắt lần nữa, tôi đã ở trong một nơi xa lạ. Bên giường có hai đứa trẻ sinh đôi đáng yêu đang đứng. Đôi mắt chúng chớp chớp, lo lắng nhìn tôi. Tôi cảnh giác ngồi bật dậy. “Các con… là ai?” “Đủ rồi!” Một bóng dáng quen thuộc từ ngoài cửa sải bước vào. “Em gây chuyện với tôi thì thôi, bây giờ ngay cả con trai cũng không nhận à?” Tôi nhìn người đàn ông mặc vest thẳng tắp trước mặt — Thẩm Hoài Tự, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Chỉ Muốn Nằm Yên Mục tiêu lớn nhất đời ta, vốn là diệt trừ Hoàng hậu, rồi trở thành người đàn bà tôn quý nhất thiên hạ.Nhưng về sau ta mới nhận ra, kẻ thù chân chính của ta… lại chính là con chó Hoàng đế kia!Ta vì mộng làm Hoàng hậu mà đủ loại chuyện xấu đều từng làm, cuối cùng rước lấy kết cục tru di cửu tộc.Một sớm tỉnh lại, mở mắt ra, nhìn thấy vị Hoàng hậu dịu dàng hiền hậu kia, cùng một vị Hoàng thượng một lòng muốn làm minh quân…Ta bèn hạ quyết tâm: nằm yên giữ mạng.
Ta Là Công Thần Ta thay thế Công chúa đi hòa thân ở Bắc Yến. Mãi đến 5 năm sau, khi đại quân Nam Sở công phá kinh đô Yến, ta mới được trở về cố hương. Thế nhưng, ta lại phát hiện có một kẻ thế thân đã thay thế tất cả mọi thứ của ta. Cha mẹ ta đã trở thành cha mẹ nàng, nhà của ta đã trở thành nhà của nàng. Ngay cả thanh mai trúc mã từng có hôn ước với ta cũng đem lòng yêu nàng. Nàng ta nhờ công lao ta thay Công chúa đi hòa thân mà trở thành khách quen trong cung, là khách quý của các bậc quyền quý, được muôn vàn sủng ái. Khi ta trở về, nàng ta đã hạ đ/ộc vào trà của ta. Ta cố nén cơn đau thấu tim gan, nhìn nàng ta trốn sau lưng thanh mai trúc mã kia mà cười tr/ộm. Ta lập tức rút thanh đ/ao của thị vệ ra, vung về phía họ. Đã không ai sống được, vậy thì cùng xuống địa ngục đi! Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay trở về đúng ngày đại quân Nam Sở công phá kinh thành Bắc Yến.
Gió Ngừng Thổi Tôi đã chet được nửa năm rồi, nhưng Lục Phong, chồng tôi, vẫn nghĩ rằng tôi chỉ đang giận dỗi, chờ tôi quay về xin lỗi anh ta. Cho đến một ngày nọ, anh ta đột nhiên không tìm thấy một chiếc đồng hồ. Chiếc đồng hồ đó là món quà từ Lâm Uyển Uyển, cô bạn thanh mai trúc mã của anh ta. Nó bị hỏng nên anh ta đã đưa cho tôi mang đi sửa. Anh ta gọi điện đến để chất vấn tôi: “Thẩm Thanh, em làm loạn đủ chưa? Nếu không sống được với nhau nữa thì có thể ly hôn, làm cái bộ dạng này cho ai xem hả?!” “Chiếc đồng hồ anh đưa em mang đi sửa, em giấu ở đâu rồi? Có phải em đã cất nó đi rồi không? Bao nhiêu năm rồi, em vẫn không bỏ được thói ghen tuông với Uyển Uyển!” Đầu dây bên kia là giọng chị tôi: “Chúc mừng anh, Lục Phong. Thẩm Thanh đã chet rồi, em ấy sẽ không bao giờ ghen tị với Lâm Uyển Uyển nữa đâu.”
Khi trưởng thành, tôi bị xem như món đồ chơi để dựa dẫm vào hào môn. Bị đưa đến cho đại lão Cảng Thành – Chu Lâm Uyên. Đêm hôm phát hiện mình mang thai ngoài ý muốn. Tôi dốc hết mọi chiêu thức quyến rũ khiến anh ta ý loạn tình mê rồi mới dè dặt hỏi thăm. “Chồng à, nếu có người lén sinh con của anh thì anh sẽ làm sao?” Chu Lâm Uyên dập tắt điếu thuốc sau cuộc hoan ái, ánh mắt lạnh lùng: “Ngày sinh của đứa bé chính là ngày giỗ của mẹ nó.” Hu hu hu, tôi biết ngay mà! Nhân lúc Chu Lâm Uyên ra nước ngoài, tôi ôm bụng con chạy trốn không để lại chút bóng dáng. Nửa năm sau, tôi chống cái bụng bầu đi dự tiệc chia tay độc thân của bạn. Người đã cô đơn bấy lâu, tôi đang nuốt nước miếng nhìn chằm chằm nam người mẫu thì. Chu Lâm Uyên mặt không biểu tình đẩy cửa bước vào: “Giang Hiển Ngư.” “Mấy năm em gả cho tôi, khi nào tôi chưa từng thỏa mãn em?” “Gọi nhiều đàn ông như vậy, là em quá coi trọng bản thân, hay là đang sỉ nhục tôi?”
Bạn trai tôi là một người đàn ông đẹp trai, giàu có nhưng lại bị câ/m.Thế nhưng, tôi luôn cảm thấy anh không hề yêu tôi.Hôn cũng không chịu mở miệng.Trên giường, dù tôi trêu chọc đến khi ánh mắt anh mờ đi, anh vẫn kiềm chế không chịu tiến thêm bước nữa.Thậm chí, mỗi tháng còn nhốt tôi trong tầng hầm vài ngày, như thể tôi là kẻ không thể thấy ánh sáng.Cho đến một ngày, tôi nghe thấy từ phòng Thẩm Chấp vang lên tiếng hé/t the thé của p h/ụ n//ữ, ngay sau đó là những tiếng va chạm dữ dội.Tôi khóc đến nửa đêm, quyết định nói lời chia tay.Nhưng vừa bước ra khỏi tầng hầm, biệt thự xa hoa bỗng biến thành nơi âm khí nặng nề.Trên đầu còn xuất hiện từng dòng bình luận bay lơ lửng:【Người chơi mới này phạm thiên điều rồi à? Sao vừa vô game đã vào phó bản cấp SSS?】【Khoan, nữ quản gia cầm rìu kia kìa, thấy cô ta chạy làm gì?!】【Quản gia, ông không phải thích vặ/n c ổ người ta lấy đầu làm kỷ vật nhất sao, mau lên đi… ơ kìa, không phải vặn cổ mình mà!!】【Không sao, Đại BOSS ở ngay phía trước, lần này thì tiêu rồi.】Tôi nhìn thấy bóng dáng Thẩm Chấp, vừa cất tiếng gọi.Anh đã hoảng loạn mở cánh, bay thẳng đi.【Ủa, anh trai à…】【Ha ha, Đại BOSS nhìn thấy người chơi mới mà bỏ chạy, chắc tôi đi ngủ thôi.】
Nửa đêm, tôi lén lút ra ngoài gặp bạn trai, chợt nghe thấy tượng Phật được thờ trong nhà cất tiếng nói: “A, cô gái nhà này tối nay định phá giới rồi.” Tôi vừa hoảng vừa xấu hổ, không ngờ tượng Phật lại lên tiếng lần nữa, nói thật là đáng tiếc. Tôi thầm nghĩ: Tiếc cái gì chứ? Tượng Phật nói: Tiếc là lát nữa người phá giới với cô ấy lại là kẻ khác cơ.