Trang chủ Truyện hot

Danh sách truyện hot gần đây

Tôi – Thiên Kim Không Cần Giả Dối

Từ nhỏ tôi đã là kiểu người nghĩ gì nói nấy, chẳng biết vòng vo. Lúc bị bố ruột đón về nhà họ Giang, “giả thiên kim” Giang Văn Hâm đang nép trong lòng mẹ tôi, khóc như mưa gió. “Là lỗi của con… Con đã chiếm lấy thân phận của chị, sống sung sướng suốt mười tám năm, khiến chị phải chịu khổ ở nông thôn… Con nên rời khỏi nhà họ Giang thôi, không quấy rầy gia đình sum họp nữa…” Mẹ tôi ôm cô ta, lặng lẽ rơi nước mắt. Ánh mắt bố dừng trên người tôi, định nói lại thôi. Anh trai ruột Giang Văn Phong thì trừng mắt nhìn tôi, giọng đầy tức giận: “Linh Quyến, mày vừa về đã muốn đuổi Văn Hâm đi, đúng là sao chổi phá hoại gia đình!” Tôi mặc chiếc quần jean bạc phếch, áo sơ mi rách sờn tay, đứng dưới chiếc đèn chùm pha lê lộng lẫy, mặt mũi ngơ ngác: “Má ơi? Không phải nói đây là hào môn thủ đô sao? Thêm một đứa con gái nữa mà nuôi không nổi hả trời?”

Nuôi Nhầm Sát Thủ Thành Chồng

Năm tôi ngông cuồng nhất, tôi đã hung hăng giày vò tên sát thủ đến giết mình. Chỉ vì anh ta quá đẹp trai, vóc dáng lại cực phẩm. “Cởi một món, cho ăn một miếng.” Tôi nhốt Thời Diệu vào lồng, bưng thức ăn cho chó từ trên cao nhìn xuống anh ta. Thời Diệu nhục nhã cởi quần áo, tức đến mức cả người run rẩy, còn tuyên bố sớm muộn gì cũng sẽ giết chết tôi. Về sau, Tôi thả anh đi, chuẩn bị chấp nhận cuộc hôn nhân liên hôn. Thời Diệu nhốt tôi trong phòng, thân thể nóng rực ép sát tôi. “Em bảo tôi cởi sạch tôi cũng đã làm rồi, bảo bối cho tôi ăn một miếng được không?”

Anh Ấy Chờ Tôi Bảy Năm

Tôi là người yêu chết sớm của đại ca xã hội đen. Sau năm thứ bảy kể từ khi chết, tôi trọng sinh vào thân xác của một nữ minh tinh tuyến mười tám vô danh. Nhiệm vụ của tôi là đưa Thẩm Nghiên Trầm trở lại dưới ánh sáng. Vừa tỉnh lại, tôi đã phát hiện mình trần trụi bị quấn trong chăn. Người đàn ông cao cao tại thượng, đến một ánh mắt cũng không thèm ban cho tôi. “Ném cô ta ra ngoài.” Khi bị mấy vệ sĩ ném khỏi phòng, từng dòng bình luận hiện lên trước mắt tôi. 【Lại đưa tới thêm một đóa bạch liên hoa nữa, mọi người đoán xem lần này cô ta sẽ bị đưa sang Đông Phi trồng cây hay bị ném sang Nam Phi cho chim cánh cụt ăn đây?】 【Sắp xếp nhiều người làm nhiệm vụ công lược như vậy, hệ thống đúng là sợ nam chính càng lún càng sâu trên con đường này mà.】 【Hay là cược đi, xem đóa bạch liên hoa này trụ được mấy ngày?】 Thì ra trước tôi đã có 99 người làm nhiệm vụ công lược. Nhưng tất cả đều thất bại. Tôi lao tới trước mặt Thẩm Nghiên Trầm, bóp lấy mặt anh. “Được lắm Thẩm Tiểu Nghiên, anh dám để vệ sĩ của anh đuổi tôi ra ngoài sao!”

Tình Yêu Thiên Vị

Tôi sinh ra một cục cưng ngọt ngào, trời sinh đã có kỹ năng thả thính, lời ngon tiếng ngọt nói ra như cơm bữa. “Mẹ không mua cho con cũng không sao đâu, con thích mẹ nhất nhất nhất luôn.” Tay tôi run lên, năm gói khoai tây chiên liền rơi vào giỏ hàng. Về đến nhà tôi mới buồn bực than thở: “Người lớn thì như vậy, đứa nhỏ cũng vẫn như vậy.” Vừa lẩm bẩm xong, một cơ thể ấm nóng đột nhiên áp sát từ phía sau. Cằm người đàn ông cọ vào hõm cổ tôi, giọng nói dính người len thẳng vào tim. “Em thích chị nhất nhất nhất luôn.”

Mật Mã 1987

Con mèo nhà tôi cứ lén chạy ra ngoài suốt, nên tôi gắn cho nó một chiếc camera mini. Đến khi xuất video ra xem, tôi lặng người. Trong đoạn ghi hình, người chồng hiền lành, nho nhã, không hút thuốc không rượu chè của tôi… Lại đang phì phèo thuốc lá, vẻ mặt đầy oán độc, đứng nói chuyện với mấy người hàng xóm. Thứ ngôn ngữ họ dùng… tôi chưa từng nghe qua.

Mật Mã 1987

Hiện đại
Gió Thổi Bên Bờ Nhị Hải

Con trai tôi sắp kết hôn, trước đó lại đặt ra với tôi “ba điều ước pháp”. “Nghiên Nghiên là con nhà người ta, mẹ chưa nuôi dưỡng cô ấy ngày nào, nên không được tỏ thái độ với cô ấy.” “Nghiên Nghiên từ nhỏ được cưng chiều, dù gả vào nhà mình cũng không thể để cuộc sống của cô ấy kém hơn ở nhà mẹ đẻ.” “Con dâu không có nghĩa vụ chăm sóc mẹ chồng, có chuyện gì mẹ tìm con.” Kiếp trước, tôi đều đồng ý hết, vì nghĩ con gái người ta đã gả vào nhà mình, không thể để con bé chịu uất ức. Tôi giặt giũ, nấu nướng, trông cháu. Chăm sóc cả nhà chu đáo đến mức không ai chê trách được. Đến cuối cùng, tôi lao lực thành bệnh, bị đưa thẳng vào viện dưỡng lão. Cho đến lúc chết, cũng không được gặp lại con cháu lấy một lần. Sống lại một đời, nếu đã không thể trông cậy vào tuổi già… Tôi muốn sống tốt cho chính mình.

Mẫu Hậu Chậm Hiểu Và Vị Hoàng Đế "Nhầm Chỗ"

Ta vốn sinh ra chậm chạp, tâm địa lại mềm mỏng. Vào cung chưa được bao lâu, ta bị Quý phi hạ độc nên không thể mang thai. Hoàng thượng vì áy náy, bèn sai ta đến lãnh cung nhận nuôi Tam hoàng tử nghe nói là đứa trẻ ngoan ngoãn. Nào ngờ ta còn chưa đến nơi, Tam hoàng tử đã tự mình tìm ra. Ta thầm nghĩ quả nhiên là đứa hiểu chuyện, liền dắt tay mang về. Về sau Tam hoàng tử đăng cơ làm đế, ta mừng rỡ xoa đầu hắn nói: “Lão Tam tuy không ngoan như tiên đế từng nói, nhưng lại có chí tiến thủ hơn.” Tân đế vẻ mặt bất đắc dĩ, tay vẫn chậm rãi bóc vỏ khoai nướng cho ta: “Mẫu hậu… người có từng nghĩ qua chưa, nhi thần… là Lão Lục?”