Danh sách truyện hot gần đây
Chú Chó Nhỏ Chỉ Thuộc Về Em Xuyên đến 5 năm sau, tôi và nam thần từng từ chối tôi đã kết hôn rồi. Nhưng sau 2 năm làm vợ chồng, anh ấy vẫn luôn né tránh sự đụng chạm của tôi, thậm chí ánh mắt nhìn tôi cũng lạnh nhạt như năm năm về trước. Tôi hoàn toàn nguội lạnh, cứ tưởng lại là kiểu cưỡng ép bằng tiền như trong những câu chuyện tình yêu cưỡng chế, bèn thuận thế đề nghị buông tay. Giang Thời Tự hoàn toàn sụp đổ, xiềng xích trên người anh ta “keng” một tiếng vang dội. “Chơi tôi như chó suốt mấy năm nay, giờ nói không chơi nữa là không chơi nữa sao—” “Rốt cuộc em xem tôi là cái gì!”
Chỉ một câu tiếng Đức thôi, mà như xé phăng lớp mặt nạ của bố mẹ. Tôi đang cười nói rôm rả với cậu bạn người Đức. Mẹ bỗng quay sang, buông đúng một câu: “Cứ xì xào bàn tán cái gì thế?” Tôi lập tức cứng người. Mẹ tôi vốn chỉ là một bà nội trợ thuần túy. Nhưng hồi trẻ bà từng sống ở Đức 5 năm, tiếng Đức của bà còn trôi hơn cả tôi. Vậy mà vừa nãy bà lại không nhận ra… tôi đang gọi tên bà. Bà có thật sự là mẹ tôi không?
Chồng tôi là thanh niên trí thức xuống nông thôn, đang tính bỏ tôi lại để một mình trở về thành phố. Để giữ anh ấy ở lại, tôi đã dùng đủ mọi cách. Vẫn vô ích. Đang định chơi một ván lớn. Bỗng nhiên tôi nhìn thấy bình luận bay ngang. 【Nam chính đúng là xui xẻo, chỉ vì tốt bụng cứu nữ phụ bị rơi xuống nước, ngược lại còn bị người đàn bà quê mùa này bám lấy, nhất quyết bắt người ta chịu trách nhiệm.】 【Bây giờ khó khăn lắm mới có cơ hội trở về thành phố, nữ phụ lại không định buông tha, còn muốn làm loạn.】 【Cứ để cô ta làm đi, dù sao cô ta cũng sắp chết rồi, tôi không tin cô ta còn có thể làm ra trò gì nữa.】 【Đúng đó, tôi nhớ sau khi nữ phụ chết, còn chưa qua thất đầu, nam chính đã trở về thành phố đoàn tụ với nữ chính rồi, hai người nhanh chóng thành đôi, ba năm sinh hai đứa.】 Tôi kinh ngạc đến mức không nói nên lời. Tối hôm đó, hiếm khi tôi không chui vào chăn của chồng nữa. Anh ấy không vui, một tay kéo tôi vào lòng. Kề sát bên tai tôi mà oán trách: “Bình thường em cởi sạch trơn như cá chạch, hôm nay sao lại mặc nhiều thế này?” Tôi giữ lấy bàn tay đang làm loạn của anh. Giọng nói bình tĩnh: “Thẩm Quý Phong, tôi muốn ly hôn với anh.”
Chàng trai nghèo năm xưa được gia đình tôi tài trợ, nay một bước trở thành tân quý của Hải Thành. Tôi vẫn xem anh là người theo sau mình, tùy ý sai bảo, tác oai tác quái với anh. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận. 【Ai hiểu cảm giác này không, cứ nhìn thấy nữ phụ độc ác làm trời làm đất là đã thấy phiền.】 【Cười chết mất, tân quý Hải Thành bị cô ta sai như người hầu, nam chính chắc đã nhịn đến giới hạn rồi nhỉ.】 【Nữ chính đã đến làm thư ký cho nam chính rồi, cặp đôi mạnh kết hợp mạnh, nữ phụ ngay cả xách giày cho họ cũng không xứng!】 【Nữ phụ bị hủy dung rồi bị nhốt vào bệnh viện tâm thần, đúng là đáng đời!】 Thấy tôi vẫn đang ngây người, Tần Dữ nhẹ tay hơn, giọng nói có chút bất lực: “Có chuyện gì vậy, làm em đau sao?” “Tôi nhẹ hơn một chút, hôm nay có thể massage ít đi một lát không, tôi còn rất nhiều công việc phải xử lý.” Toàn thân tôi cứng đờ, như bị điện giật mà lập tức lùi mạnh về sau, trực tiếp tránh khỏi anh. “Không… không cần đâu.”
Khi ta xuyên không tới nơi, bản thân đang quỳ giữa một nền mảnh sứ vỡ. Đầu gối đau nhói đến tận xương, máu trên trán vẫn không ngừng chảy xuống, nóng hầm hập như muốn kéo luôn ý thức ta trôi tuột đi. Bốn phía là một vòng người đứng vây kín. Kẻ thì đứng xem náo nhiệt, kẻ thì nhíu mày chờ ta cúi đầu nhận lỗi, kẻ khác lại mang vẻ mặt như thể chỉ cần ta mở miệng cãi một câu là sẽ phạm phải tội tày trời. Còn nam nhân đứng ngay chính giữa kia, một thân cẩm bào đen tuyền, thần sắc lạnh đến mức như lớp băng phủ kín miệng giếng mùa đông. Hắn cúi mắt nhìn ta, ánh nhìn ấy chẳng khác gì đang nhìn một món đồ đã mất giá. Trong đầu ta “ầm” một tiếng, vô số ký ức không thuộc về mình chen nhau ùa tới.
Họa Đường Xuân Ta vào cung mười năm, rốt cuộc vẫn chỉ là một Quý nhân bị ghẻ lạnh. Chẳng có tâm tranh sủng, cũng chẳng đủ tài cán giữ con mình bên cạnh, đành thuận theo dòng đời, đứng vào một phe, chỉ mong bảo toàn tính m/ạng. Khi Quý phi bị phế, rời khỏi cung, người người đều muốn giẫm lên, ta cũng bị ép phải ức hiếp Tam hoàng tử của nàng. Thế nhưng, trong chốn thâm cung này, xưa nay chỉ có người ức hiếp ta, chứ ta nào biết cách ức hiếp người khác. Ta bối rối gãi đầu, đành đưa cái bánh hoa táo do chính tay mình làm cho Tam hoàng tử: “Ngươi chỉ xứng ăn thứ điểm tâm hạ đẳng này!” Tam hoàng tử chín tuổi nắm chặt chiếc bánh, lặng lẽ đứng dưới bóng cây. Đôi mắt đen láy nhìn ta chằm chằm rất lâu, như thể đã nhìn thấu cái bản tính vô dụng chỉ giỏi ra oai, làm càn của ta. Ức hiếp Tam hoàng tử là việc đúng đắn, bởi ngay tối hôm ấy, bệ hạ đã lật thẻ bài của ta.
Tôi lấy một kẻ hiếp dâm. Sau khi cưới, tôi luôn giữ đúng bổn phận làm vợ, mãi mãi chỉ tẩy trang sau khi hắn ngủ và luôn trang điểm xong trước khi hắn tỉnh. Chồng tôi livestream khoe khoang, nói rằng phụ nữ phải có ý thức như thế. Có một dòng bình luận cảnh báo hắn: 【Chạy mau đi, chỉ có xác da mới trang điểm nửa đêm, xác da càng mục thì lớp trang càng dày, lúc thay da ăn thịt người cũng không còn xa đâu!】 Tôi che mặt cười quái dị. Ôi chao, quên che khuyết điểm, vết bầm xác hiện ra mất rồi.
Chồng tôi ngoài ý muốn lăn xuống cầu thang, trí nhớ hỗn loạn, cho rằng tôi là chị dâu của anh. Tôi cố ý trêu chọc anh, nói anh còn một thân phận khác là tình nhân tôi bao nuôi. Anh tin và sụp đổ. Trên bàn ăn, anh nghiêm nghị tuyên bố từ nay sẽ giữ khoảng cách với tôi. “Tiểu tam là biểu hiện của tam quan bất chính, tôi không phải loại đàn ông không biết xấu hổ như vậy.” Tôi vén mái tóc chướng mắt ra sau tai, “Nghe không rõ, anh nói gì?” Anh hơi ngừng thở, “Đúng là thủ đoạn cao tay…” Chiều hôm đó, liền thấy anh ngồi xổm ở góc tường điên cuồng tìm kiếm bằng điện thoại. 【Làm tiểu tam của chị dâu có bị trời đánh không?】 【Mười cách nói rằng làm tiểu tam không đồng nghĩa với tam quan bất chính.】 【Người ta nói sắc tàn tình phai, tôi trẻ hơn anh trai năm tuổi, chị dâu có khả năng yêu tôi không?】 ? Giỏi thật, đây là đang tự thuyết phục chính mình à.
Tứ Tiểu Thư Tạ Gia Ta đang định cúi xuống đỡ đứa bé ăn mày co ro nơi góc phố thì mấy hàng chữ đỏ chói lòa bỗng hiện ra trước mắt: 【Đại tiểu thư, đừng cứu hắn!】 【Hắn là một tên sói mắt trắng! Tiếp cận người chỉ để lừa tiền đi cứu thanh mai của hắn!】 【Ôi, tên nam chính này, rõ ràng là nhờ đại tiểu thư mà thăng quan tiến chức, cuối cùng lại lấy oán báo ân, làm tan nát trái tim của người.】 Thì ra là vậy… Ta khẽ khựng lại, đôi mắt bình lặng nhìn thẳng vào thiếu niên trước mặt, rồi cất tiếng dịu dàng: “Ngươi đến vì muốn cứu m/ạng người sao?” “Nếu vậy, ta sẽ cho ngươi thêm chút bạc nữa.”
Livestream Bán Vàng Mã 1: Giao Hàng Tâm Linh Vì để trả nợ, tôi livestream bán đồ tang lễ, chuyên làm giấy vàng mã thủ công, cam kết giao hàng tận tay người thân đã khuất theo hình thức một kèm một. Không ngờ đám người trong livestream chỉ xem chứ không mua, còn cười nhạo tôi: “Mẹ tôi mất hơn chục năm rồi, báo mộng nói muốn nuôi chó, cô làm cho mẹ tôi một con chó Malta đi!” “Ông tôi dưới đó đánh mạt chược thiếu một người, hay cô làm mấy người giấy biết chơi mạt chược đi?” “Cười chết mất… lừa người thì ai chẳng biết?” “Cô lừa người sống để kiếm tiền của người chết, không thấy tội lỗi à?” Tôi không nói lời nào, lập tức làm luôn một con chó giấy giống hệt chó Malta. Vài phút sau khi đốt, con chó ấy nhảy ra từ trong ngọn lửa, vẫy đuôi nhìn cả phòng livestream. Tôi xoa đầu con chó Malta rồi hỏi: “Ai vừa nói muốn đốt chó Malta cho mẹ vậy?” “Mau thanh toán đi, còn kịp giao trong ngày đấy!” Livestream lập tức bùng nổ. Lượng theo dõi hậu trường của tôi từ 0 tăng vọt lên 1000.
Sau Khi Mẹ Bỏ Đi Ngày thứ 3 sau khi mẹ rời đi, ba cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không ổn. Bề ngoài ông vẫn tỏ ra thản nhiên: “Bà ấy rời tôi thì còn có thể đi đâu?” Nhưng sau lưng lại lục tung khắp nơi tìm người. Ông nghĩ mẹ vẫn yêu ông đến tận xư/ơng tủy, chỉ là nhất thời ghen tuông nên mới bỏ đi. Chỉ cần ông nói vài lời nhẹ nhàng, mọi thứ sẽ trở lại như cũ. Nực cười. Chuyến đi này, mẹ đã chuẩn bị suốt mấy năm trời. Làm sao để ông tìm được?
Định Ước Ngân Hạnh Ta ở kinh thành danh tiếng cực kém. Kém đến nỗi, phu nhân quý tộc nơi đây mỗi khi nhắc đến ta đều lắc đầu thở dài. Nguyên do là vì ta cầm kỳ thi họa đều chẳng thông, suốt ngày chỉ ham ăn uống vui chơi. Họ bảo: “Nữ tử vô tài vô đức, lấy về chẳng khác nào nhắm mắt cưới họa. Ai rước vào cửa, ắt là kẻ mù mắt.” Hôm nay dự cung yến, triều đình mời quan viên từ tam phẩm trở lên dẫn gia quyến cùng tham dự. Có lời đồn rằng Hoàng thượng mở yến lần này là để tuyển phi cho Thịnh Vương. Kinh thành quý nữ ai nấy y phục rực rỡ, toan đem hết sở trường ra khoe. Bấy giờ, Lâm Lâm – ái nữ của Hình bộ Thượng thư – tự mình xin được hiến vũ trước cung đình. Nàng uyển chuyển cúi mình hành lễ. “Dân nữ hiến vũ nhưng thiếu khúc nhạc, mong được mời Tống Yên – ái nữ của Đại Lý Tự khanh – cùng dân nữ đồng diễn.” Hoàng thượng liếc phụ thân ta một cái đầy ẩn ý, rồi gật đầu ưng thuận. Phụ thân ta nắm chặt chén rượu, sắc mặt như tro tàn. Ta cũng sững sờ đến rơi cả đũa. Phải nói rằng, Lâm Lâm quả thực khiến người ta chán ghét. Một mình nàng đã nổi bật hơn tất cả, sắc đẹp át hẳn quần hồng, cũng còn thôi đi. Đằng này, biết rõ phụ thân ta và phụ thân nàng là kẻ đối đầu, từ nhỏ ta với nàng vốn không hợp. Ấy thế mà còn kéo ta – kẻ luôn đội sổ về tài nghệ – lên cùng diễn. Rõ ràng là muốn ta mất mặt, để tôn thêm danh hiệu “Đệ nhất quý nữ kinh thành” của nàng.