Danh sách truyện hot gần đây
Cuộc hôn nhân liên minh này, thiếu gia rắn sở hữu trí tuệ và dung mạo đỉnh cao. Thế nhưng anh lại không chịu cùng phòng với tôi, cũng chẳng muốn tiếp quản khối tài sản nghìn tỷ. Ông cụ trong nhà tức giận đến mức ra lệnh: Chỉ cần tôi có cách sinh được một đứa cháu rắn, sẽ thưởng cho 10 tỷ. Tôi không nói thêm lời nào, ngay trong đêm liền thay chiếc váy ngủ dây trong suốt, bắt đầu kế hoạch dụ rắn. Nào ngờ, phí bao nhiêu tâm tư, cùng thiếu gia rắn vất vả “cày cấy” mấy tháng. Tiểu rắn con thì chẳng mang thai được, mà Bạch Nguyệt Quang của thiếu gia rắn lại quay về. Lúc ấy tôi mới hiểu ra, thì ra người được yêu không cần chủ động quyến rũ, cũng có thể có được mọi đặc quyền. Rắn con không cần tôi sinh nữa, tôi ném thẳng thỏa thuận ly hôn, tự giác rời đi. Vài tháng sau, khi tôi đang khoác tay một cậu em mới tìm được đi nghỉ dưỡng nơi đất khách, lại bất ngờ bị người ta làm cho ngất xỉu. Mở mắt ra lần nữa, trong căn phòng tối tăm giam giữ, thiếu gia rắn mang theo hơi thở quen thuộc nhưng nguy hiểm áp sát bên tai tôi thì thầm: “Chị, kỳ phát tình đến rồi, chính chị tự chuốc lấy, sao có thể chạy trốn?”
Tôi để ý đến người anh em của anh trai mình. Công khai lẫn ngấm ngầm trêu chọc suốt một tháng, lại bị anh từ chối. 【Thứ nhất, tôi không ngủ với em gái của bạn bè.】 【Thứ hai, tôi tạm thời không có ý định yêu đương.】 【Thứ ba, tôi là người câm, không xứng với em.】 Khí thế ngang ngược, tự cao tự đại. Tôi tức đến phát điên. Đêm đó, nổi giận gọi liền tám nam người mẫu. Thế mà Tiêu Tiêu lại ngồi ở góc phòng bao. Khói trắng lững lờ, khóe môi khẽ nhếch, ngón tay thon dài ra hiệu: 【Tiếp tục đi, coi như tôi không tồn tại.】 Tôi: 【???】
Tiểu Cung Nữ Sau Khi Rớt Ngựa Được Sủng Lên Tận Trời Tiểu cung nữ tầm thường, bởi cái tật ham ăn, liều mạng “móc ngoặc” với tổng quản thái giám, ép người ta điều ta vào ngự thiện phòng. Mỗi ngày, ta lại lén lút làm chút món ngon cho chính mình. Nào là bánh quế hoa hạt dẻ, sữa nhài táo tây, cuốn gà nướng giòn rụm, lẩu dê cay thơm nức… Ăn uống sung túc đến mức người tròn ra mấy vòng. Chẳng ngờ lại bị một vị thị vệ bắt gặp. Muốn dỗ dành hắn, ta đành chia nửa phần cho ăn. Kết quả, hắn bắt đầu dẫn thêm người đến “ăn chực” nào là thái giám thân cận của Hiền Quý phi, cung nữ A Lạc mà Trường Lạc công chúa yêu quý nhất, hay tiểu thái giám Điểm Điểm được Hoàng thượng sủng ái. Tứ Bảo vừa nhai vừa nói: “Hoàng thúc quả nhiên nói không sai, thế gian thật sự có thứ mỹ vị như thế này.” Điểm Điểm: “Ngươi để cho Trẫm… à không, để cho ta một ít!” A Lạc: “Hoàng thúc, người không thể để Thính Hoan tới tiểu trù phòng của ta sao?” …
Bạn cùng phòng thời đại học biết tôi là giáo viên yoga, nên nhờ tôi hướng dẫn họ tập luyện. Một buổi học mười tệ, một tuần bốn buổi. Nhưng đột nhiên có một ngày, chẳng ai đến nữa. Hỏi ai cũng không ai trả lời. Lúc đó tôi mới phát hiện, cô bạn thân tốt của tôi – Trần Gia – đã giành mất “miếng cơm” này của tôi. Một buổi cô ấy chỉ thu tám tệ. Thế nhưng Trần Gia chỉ từng học với tôi vài buổi, hoàn toàn không hiểu nguyên lý yoga. Quả nhiên, mấy buổi sau, do thao tác hỗ trợ quá mạnh tay, cô ấy đã làm gãy chân của một bạn cùng lớp.
Tôi đổi tên WeChat thành “AAA Dịch vụ mai táng Tiểu Vương”. Nửa đêm bỗng nhận được một tin nhắn. “Đêm nay đúng mười hai giờ, ngã tư đường, giúp tôi đưa một cỗ quan tài. Nhớ mặc váy dài màu đỏ, tôi thích nhất là nhìn em mặc váy đỏ.” Tin nhắn là do bạn trai cũ gửi tới. Tôi tưởng hắn đang đùa, thật ra muốn quay lại với tôi. “Cần quan tài làm gì? Muốn tôi đưa tang cho anh à?” Không ngờ khi bạn thân biết chuyện. Lại cau mày lo lắng. “Mặc váy đỏ đưa tang, đỏ trắng đụng nhau là điềm xui! Có kẻ muốn kéo cậu đi chôn cùng rồi đó.”
1 Lên núi hái thuốc, ta bất ngờ gặp cảnh mãng xà quấn chặt một con bạch hạc. Bạch hạc toàn thân đầy máu. Tiếng hô dấy lên: 【Nam chính nguy rồi, ai mau đến cứu hắn!】 【Cái cô thôn nữ đứng xem kia, mau cầm liềm mà giúp đi!】 【Một thôn nữ thì làm được gì chứ? Thà cầu mong nữ chính mau xuất hiện còn hơn.】 Thôn nữ? Là chỉ ta sao? Ta nâng tay kết ấn, một đạo thiên lôi giáng xuống. Bạch hạc bị bổ trúng, ngoài cháy trong nát. Chúng tiếng kinh ngạc: 【Các ngươi gọi thế này là thôn nữ sao?】 【Khoan đã… nàng lại bổ thẳng vào nam chính rồi!】 Mãng xà và bạch hạc đều kinh hãi, đồng loạt nhìn về phía ta. Mãng xà run rẩy, như không dám tin lại có kẻ chịu giúp một “tà vật” như nó. Bạch hạc càng run, như không ngờ có người thật sự dám ra tay đánh vào “kẻ đáng thương” là nó. Chúng tiếng lặng đi một khắc, rồi lại loạn cả lên: 【Khoan… bạch hạc chính là nam chính, là mỹ nhân ôn nhuận như ngọc đó!】 【Đáng ra hắn sẽ được nữ chính cứu, từ đó nảy sinh tình cảm mơ hồ, ái tình chớm nở. Ai ngờ nửa đường lại nhảy ra một kẻ qua đường, suýt nữa đánh chết nam chính rồi!】 【Hay thật! Nam chính toi, vở tuồng hạ màn.】 【Đồ ngốc thôn nữ, nếu ngươi cứu hắn, hắn ắt sẽ một lòng hướng về ngươi, thề chết chẳng phụ!】 【Cứu hắn, ngươi sẽ công thành danh toại, muốn gió có gió, muốn mưa có mưa.】 【Dù chẳng vì tiền tài… thì ít ra cũng nên có chút lòng trắc ẩn mà cứu con bạch hạc đáng thương kia chứ.】 【Thanh xà nhìn phát biết ngay phản diện lòng dạ hiểm ác, ngươi còn đi giúp nó, chẳng phải tiếp tay cho kẻ ác sao?】 【Hầy, chắc đầu óc có vấn đề rồi…】 Một cơn gió nhẹ lướt qua, lá cây xào xạc. Ta cầm liềm, mặt lạnh bước đến trước bạch hạc. Bạch hạc run rẩy, phát ra tiếng cầu khẩn bi thương. Chúng tiếng hốt hoảng kêu lên:
Càng Thân Càng Hiểm Trước ngày thành thân, ta bị người hạ đ/ộc, thân thể tổn hại, mất đi khả năng sinh nở. Hầu phủ vốn đã định sẵn hôn sự, lại đích thân tới cửa hủy hôn: “Hầu phủ 3 đời đơn truyền, không thể không có đích tử kế thừa gia nghiệp.” Lẽ ra hôm ấy là ngày chúng ta thành thân, thì hắn lại mười dặm hồng trang rước tiểu thư tướng quân phủ. Hôm đó, người thanh mai trúc mã của ta từ biên ải vội vàng trở về, lập thệ muốn cưới ta: “Vãn Quất của chúng ta là nữ tử tốt nhất kinh thành, ta cưới nàng.” Ta gả cho chàng làm thê, chàng luôn yêu thương, nâng niu ta. Thế nhưng, ta lại nghe thấy chàng cùng đại phu nói: “Năm đó ngươi hạ độ/c, nay còn cách nào giải được không?” Đại phu nghi hoặc: “Nếu thế tử muốn cùng phu nhân sinh hài tử, khi trước sao lại…” Chàng lạnh lùng: “Nếu không hủy nàng, Giao nương sao có thể gả vào Hầu phủ? Chỉ là… dù sao cũng lớn lên cùng nhau, vẫn có chút tình cảm.”
Cùng sếp đi KTV gặp khách hàng lớn, vừa bước vào phòng bao đã thấy anh ruột tôi cười đểu hết cỡ. Anh ta bảo tôi ngồi lên đùi, hát cho anh nghe mấy bài tình ca nhỏ, chỉ trỏ về trang phục của tôi, còn định giở trò sàm sỡ. Tôi nổi hứng đùa, liền cùng anh trai “đong đưa” một phen, hoàn toàn không nhận ra sắc mặt u ám của sếp. Nhân lúc anh trai đi vào nhà vệ sinh, tôi nghiêng đầu hỏi: “Sếp~ tôi có phải rất giỏi trong việc xã giao không?” Sếp suýt nghiến nát răng: “Giỏi đến thế thì tối nay theo anh ta về nhà luôn đi.” Anh trai quay lại, tôi nũng nịu dựa sang: “Giang tổng~ tối nay người ta muốn tới nhà anh cơ~” Mặt anh trai lập tức sầm xuống: “Má nó! Em biết mẹ tối nay hầm canh vịt già sao?” Sếp vừa nghe điện thoại xong quay lại, nhìn căn phòng trống trơn: “Hả?” Nửa đêm. Tôi uống canh vịt nhiều quá, tỉnh dậy thấy điện thoại hiện hơn 99 tin nhắn. “Giang Tuyết Ý, tôi nói đùa thôi, cô thật sự theo hắn về à?!” “Mau quay lại! Không thì mai đừng tới công ty nữa.” “Đùa thôi, năng lực của cô rất tốt, tôi quyết định tăng lương cho cô.” “Cô chẳng lẽ muốn bám đại gia à? Nói thật nhé, nhà giàu nhất Giang Châu là cha tôi, tôi còn đẹp trai hơn ông ấy, có sáu múi rõ ràng, quay lại bám tôi đi!!!” “Người đâu rồi??? Trả lời tin nhắn mau!!!”
Dưới bàn học, tôi đan chặt mười ngón tay với Phó Thanh Hoài. Mỗi lần thành tích tiến bộ, tôi lại ép anh hôn để thưởng cho tôi. Còn từng chặn ngay cửa lớp anh, ép anh phải từ chối thư tình và quà của những người theo đuổi khác. “Tôi nói này, Phó Thanh Hoài, anh muốn gì, tiểu thư đây đều có thể cho anh.” Thiếu niên ấy lạnh nhạt, tôi cứ tưởng anh chỉ là người không giỏi biểu đạt. Cho đến khi tận mắt thấy anh kiên nhẫn dỗ dành cô gái khác. Tôi đau lòng rời đi, ra nước ngoài. Nhiều năm sau, lần hợp tác đầu tiên sau khi tôi trở về, lại trùng hợp gặp lại Phó Thanh Hoài. Tổng giám đốc Phó giờ đây đã thành danh, tôi cố gắng giữ khoảng cách, không nhắc chuyện cũ, mỗi lần bị trêu chọc cũng chỉ cười nhẹ một câu: “Khi đó còn trẻ, chưa hiểu chuyện.” Nhưng rồi, tôi lại bị anh chặn trong hành lang, đôi mắt đỏ hoe, anh cưỡng ép hôn tôi, giọng khàn khàn chất vấn: “Chưa hiểu chuyện à? Vậy để tôi dạy em hiểu thế nào là ‘hiểu chuyện’ nhé.”
Khoảnh Khắc Anh Quay Lưng Mười năm yêu nhau, cuối cùng Dụ Tử Thâm cũng quyết định đặt dấu chấm hết. Ngay trong ngày anh ta chuẩn bị tổ chức một “đám cưới thế kỷ”, tôi nhận được tin nhắn từ một cô gái lạ kèm vài tấm ảnh — ảnh chụp Dụ Tử Thâm và cô ta đứng sát vai, cười rạng rỡ. “Cô ép anh ấy cưới thì có gì hay? Anh ấy đã sớm không còn yêu cô nữa rồi.” Tôi không lựa chọn tiếp tục chịu đựng giày vò nội tâm. Tôi đưa điện thoại cho Dụ Tử Thâm, yêu cầu một lời giải thích. Anh ta ngồi cả đêm hút thuốc trong phòng khách. Đến sáng, mới bước vào phòng ngủ, giọng khàn khàn nói với tôi: “Cô ấy là sinh viên của anh. Đúng là anh từng có chút cảm tình, chỉ vậy thôi.” Mười năm tình cảm, giờ chỉ vì vài tấm ảnh mà bảo tôi từ bỏ, tôi không cam tâm. Tôi vẫn mặc váy cưới, để hôn lễ diễn ra như kế hoạch. Nhưng ngay giữa buổi lễ, trợ lý Tiểu Lý đột ngột lao đến, sắc mặt tái mét: “Thầy Dụ! Bạn học Lâm vừa biết tin thầy kết hôn… đã xảy ra chuyện rồi!” Chiếc nhẫn cưới còn chưa kịp đeo, rơi “keng” xuống đất. Dụ Tử Thâm lập tức quay người, lao nhanh ra khỏi hội trường như bị sét đánh. Tôi đỏ hoe mắt, đứng giữa lễ đường hét lớn sau lưng anh ta: “Nếu hôm nay anh bước ra khỏi cánh cửa này, thì giữa chúng ta… thật sự chấm dứt!” Anh ta chỉ khựng lại nửa giây, rồi không hề quay đầu, dứt khoát bỏ đi.
Ánh Trăng Muộn Tân hôn mới 3 tháng, Tạ Trì Quy đã đưa vị thanh mai mà chàng trân trọng nhất ký hòa ly. Người thương, lại một lần nữa lỡ làng. Tân đế vốn có ý tốt ban hôn, chẳng ngờ thành ra sai sự, trong lòng hổ thẹn chẳng khác gì con mèo bị giẫm đuôi. Hắn cuống quýt truyền Tạ Trì Quy vào cung, lại không sao mở miệng nổi, chỉ sợ hỏi ra rồi, Tạ Trì Quy mà nổi giận, rút đa/o ch.é/m hắn một phát thì nguy. Nhìn ánh mắt hắn xoay như chong chóng, ấp a ấp úng chẳng khác gì tiểu tức phụ ngượng ngùng, Tạ Trì Quy nhịn được nửa canh giờ thì rốt cuộc cũng phát phiền. Chàng buông chén trà trong tay, lạnh nhạt nói: “Bệ hạ nếu có bệnh về mắt, chi bằng truyền thái y đến khám một phen.” Tân đế cười khan: “Ha… cái đó… trẫm chỉ muốn hỏi, khanh với Nhị tiểu thư nhà họ Kiều sống có hợp không? Nếu không thì… trẫm ban cho khanh hòa ly?” Tạ Trì Quy không nói hai lời, đứng dậy bỏ đi. Chỉ để lại tân đế phía sau gọi tới tấp: “Trì Quy? Lão Tạ? Ái khanh?? Trẫm là vì muốn tốt cho khanh thật lòng đấy! Đừng hiểu lầm trẫm nha!!” Về đến phủ, Tạ Trì Quy liền thấy tiểu thê tử mới cưới đang trút giày tháo vớ, ngồi bên hồ nghịch nước. Tim chàng nhảy thình một cái, lập tức bước nhanh tới, cởi áo khoác choàng lấy người, ôm vào lòng, vừa dỗ vừa đau đầu nói: “Tổ tông ơi, cẩn thận một chút, giờ nàng là người có thai rồi đấy.”
Hải Đường Nở Ngay từ ngày đầu bị chỉ hôn nhầm cho Phí Chiêm, ta liền biết chàng là bậc lang quân hiếm có trên đời. Phụ thân lại dặn dò: “Chớ được động lòng. Tương lai Phí Chiêm nếu có ngày đông sơn tái khởi, ắt sẽ đổi thay tâm ý.” Quả nhiên, đến lúc chàng khôi phục quyền vị, oai thế ngút trời, ta mang theo chút lộ phí, lặng lẽ rời kinh. Chưa đi khỏi mười dặm, đã bị một kỵ mã gấp gáp chặn đường. Y phục triều quan rối loạn, Phí Chiêm đôi mắt hoe đỏ, nghẹn giọng hỏi ta: “Nương tử, cớ gì lại bỏ ta?”